"Aizz!"
Nhìn Diệp Vũ Vi rời đi, Quý Phong cuối cùng vẫn không kìm được, muốn giúp cô một tay.
Lý do cũng rất đơn giản, cậu vẫn luôn đợi Diệp Vũ Vi mở miệng.
Nhưng điều phi lý là, Diệp Vũ Vi trước sau vẫn không hề mở miệng.
Thôi được, coi như cô giỏi.
【Trời đang khóc, nhưng lòng tôi hướng thiện không nỡ nhìn, thế là bèn che ô cho người qua đường.】
Ý tứ ẩn giấu trong câu này là, tôi là người mặt lạnh nhưng tâm thiện, cô tuy chỉ là người qua đường, nhưng người anh em cũng sẵn lòng giúp cô một tay.
Diệp Vũ Vi đáp lại một câu...
【Tôi đi lại trong màn mưa bão, chiếc ô sẽ là con thuyền để tôi chèo ngược bầu trời.】
Câu này trong mắt Quý Phong có hơi cao ngạo.
Đại loại như dù tôi có một mình đi trong mưa, chỉ cần có một tia hy vọng, tôi cũng sẽ chèo ngược bầu trời, lật ngược tình thế trong nghịch cảnh.
Đương nhiên, Quý Phong cũng từng nghĩ đến một khả năng khác.
Đó chính là Diệp Vũ Vi hơi ngốc, không hiểu rõ ý của cậu.
Cho nên, lúc cuối cùng khi cô đi khuất, lại bồi thêm một câu.
【Nắm chặt mái chèo con thuyền của cô đi, sóng trên trời sắp ập đến rồi đấy.】
Câu này đã là thiện ý hoàn toàn của Quý Phong.
Nếu bầu trời là biển, mưa bão là sóng, tuy có nguy hiểm lật thuyền, nhưng chỉ cần cô nắm chặt mái chèo, sẽ có khả năng cưỡi gió đạp sóng.
Câu này là lời nhắc nhở, cũng là sự giúp đỡ.
Nói dễ hiểu hơn một chút, gần như bằng với...
Dù phỏng vấn không qua cũng đéo sao cả, cô chỉ cần mở miệng, người anh em này sẽ ra tay.
Chỉ là không biết, Diệp Vũ Vi có hiểu được lời cậu hay không.
Nếu đổi lại là Mộc Vãn Thu thì chắc chắn sẽ hiểu.
Chỉ là Mộc Vãn Thu sẽ không đến chỗ cậu đi làm, cũng không thể nào nói những lời này với cậu.
"Chú Phong, chú đứng đó lảm nhảm cái beep gì thế?"
"Sao thế anh Siêu, nói chuyện với chị khóa trên xong rồi à?"
"Không phải, chú đưa ô của chú cho Diệp Vũ Vi anh không có ý kiến, vấn đề là chú ra vẻ xong hết rồi, vậy hai anh em mình tính sao đây?"
Trương Siêu có hơi cạn lời, Quý Phong kiểu ngày thường im ỉm không ra vẻ này.
Một khi đã ra vẻ là nhất định phải chơi một vố lớn.
Lúc này mưa to như vậy, lao đến nhà ăn chẳng phải thành chó lội nước à?
"Không sao anh Siêu, hai anh em mình đội cuốn sách, lại dùng một thân chính khí hộ thể, sấm sét mưa bão nhất định không tổn thương chúng ta mảy may, đi thôi."
"Chú Phong, chú thật sự không phải người mà!"
...
Diệp Vũ Vi che ô đi đến nhà ăn.
Cất ô đi, Diệp Vũ Vi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng không bị ướt.
Khu giảng đường khoa Khoa học máy tính xa hơn bên Quản trị Kinh doanh một chút, cho nên lúc cô đến, Ôn Noãn bên này đã đến trước rồi.
Ôn Noãn vẫn cái dáng vẻ "người lạ chớ lại gần" đó, có hơi lạnh lùng đứng ngoài cửa, bình tĩnh chờ đợi ở chỗ mưa không hắt tới.
Nhìn từ xa, Diệp Vũ Vi đều có thể cảm nhận được sự xa cách toát ra từ người cô.
Cho dù trước đây đã từng gặp mặt, nhưng Diệp Vũ Vi trong lòng vẫn thắc mắc, cô gái trầm ổn đoan trang, lại rất có khí chất trước mắt này, thật sự là bạn gái của Quý Phong sao? Thằng nhãi đi đêm Quý Phong kia làm sao xứng với cô ấy chứ?
Diệp Vũ Vi lắc đầu, chuyện không nghĩ ra thì không nghĩ nữa.
Cô cũng không thể nào đi mách lẻo Quý Phong được.
Dù sao thì những lời Quý Phong vừa nói lúc nãy... chắc là có ý tốt nhỉ? "Nào là thuyền nào là mưa, rõ ràng là một thằng nhãi đi đêm rách việc toàn nói mấy lời nhảm nhí vô dụng... haiz."
Diệp Vũ Vi không muốn để Ôn Noãn đợi lâu, hơi vuốt lại tóc một chút, rảo bước đi về phía Ôn Noãn.
"Tổng Giám Đốc Ôn, đợi lâu rồi."
"Ừm."
Ôn Noãn nhìn cô, bình tĩnh gật đầu:
"Ở trong trường gọi tôi là Ôn Noãn là được, hơn nữa cô cũng chưa nhận việc."
"Được, tôi biết rồi." Diệp Vũ Vi cũng gật đầu theo.
Tính cách Ôn Noãn vốn dĩ rất nhạt nhòa, cho dù có ý định giúp Diệp Vũ Vi, cô cũng sẽ không thể hiện quá rõ ràng.
Huống hồ cô cũng muốn tiếp xúc thử với Diệp Vũ Vi.
Nếu về mặt nhân phẩm có vấn đề, vậy cô vẫn sẽ không nhận người này.
Việc công xử lý theo phép công, là giới hạn cuối cùng về mọi mặt.
Tiền đề của việc nâng đỡ một chút, là không chạm đến giới hạn đó.
"Lúc nãy tôi có mua 2 cốc trà sữa, đây, vẫn còn nóng."
Ôn Noãn xách ly trà sữa trên tay, đưa cho Diệp Vũ Vi một cốc.
Diệp Vũ Vi lập tức sững sờ.
Nhất thời cô có hơi luống cuống, cũng có hơi thụ sủng nhược [note89254].
Mặc dù ở trong trường, mối quan hệ cơ bản của hai bên nên là bạn cùng trường, bạn học.
Nhưng thực tế Ôn Noãn trước mắt và cô hoàn toàn không ngang hàng.
Bản thân bây giờ cần tìm việc, nếu thành công, vậy đối phương rất có thể trở thành sếp lớn trực tiếp của mình.
Diệp Vũ Vi chưa từng trải qua công việc bình thường, nhưng cô không ngốc, lúc sếp khách khí với bạn, bạn tuyệt đối đừng tưởng sếp dễ gần.
Giữ sự kính sợ mới là đạo lý nơi công sở.
"Cảm ơn nhiều lắm, bạn, bạn học Ôn Noãn."
Nhận lấy trà sữa, Diệp Vũ Vi khẽ cúi người, những sợi tóc lòa xòa lập tức rũ xuống.
Cô vội vàng vuốt lại tóc của mình.
Tối qua cắt rất lộn xộn, bây giờ dùng dây thun buộc không hết, chỉ cần hơi cúi đầu, tóc sẽ xõa ra.
Diệp Vũ Vi có hơi ngại ngùng, nhưng Ôn Noãn chỉ cười cười: "Kiểu tóc không tệ, rất đẹp, cũng rất sạch sẽ."
Ánh mắt Diệp Vũ Vi khẽ sáng lên, cảm giác giống như việc mình hạ quyết tâm đã được công nhận, điều này rất dễ chịu:
"Cảm ơn."
"Vào trong ăn cơm đi, tôi mời cậu."
"Hả? Cảm ơn."
Liên tục nói cảm ơn ba lần, Diệp Vũ Vi cảm thấy mình hơi tê rần.
Sự căng thẳng và bối rối khiến cô có hơi mất mặt, nhưng Ôn Noãn trước sau vẫn giữ một thái độ dịu dàng bình tĩnh.
Điều này khiến Diệp Vũ Vi rất thoải mái.
"Cậu có món gì thích ăn không, đừng khách sáo, cứ gọi thoải mái."
"Ờ, tôi ăn gì cũng được."
Vẻ mặt Diệp Vũ Vi có chút khó hiểu, cô cảm thấy hôm qua Ôn Noãn lạnh lùng.
Nhưng hôm nay dịu dàng quá, có hơi khác với lúc phỏng vấn hôm qua.
Cơ mà, tại sao Quý Phong có thể tìm được một cô gái như vậy chứ?
Đúng là hoa lài cắm bãi phân trâu mà.[note89255]
Đứng ở nhà ăn, Diệp Vũ Vi còn cao hơn Ôn Noãn một chút.
Nhưng lúc cô lấy cơm luôn cúi đầu, trông có vẻ không tự tin lắm.
Ít nhất là không được phóng khoáng, tùy ý như lúc mặc đồ đi bar.
Ôn Noãn thấy cô không chủ động mở miệng, liền gọi cho cô một phần giống món mình ăn.
"Gọi nhiều thế này, Ôn Noãn cậu ăn hết được không?" Diệp Vũ Vi có hơi kinh ngạc.
Sắc mặt Ôn Noãn cứng đờ.
Bất giác sờ sờ bụng mình.
Bình thường lúc ở cùng Quý Phong, Quý Phong căn bản sẽ không nói vấn đề sức ăn của cô, điểm này từ hồi cấp ba đã không hề thay đổi.
Nếu Quý Phong không ở đó, cô về cơ bản là tự ăn một mình.
Cho nên cũng sẽ không cân nhắc vấn đề ăn nhiều hay ăn ít.
Tháng này cô đã béo lên 3 cân rồi... bây giờ bị người ta chỉ ra, trên mặt Ôn Noãn ít nhiều cũng có hơi lúng túng.
Diệp Vũ Vi cũng ý thức được dường như mình lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Bạn học Ôn Noãn, tôi không có ý đó, tôi ăn hết được, nhưng tôi sợ cậu ăn không hết."
Ôn Noãn nhìn dáng vẻ có hơi hoảng hốt của Diệp Vũ Vi, đột nhiên nhớ đến bản thân mình trước đây.
Mình lúc trước trong mắt Quý Phong cũng hoảng hốt luống cuống thế này nhỉ.
Ăn cơm lúc nào cũng thấy ngại.
Quý Phong lần nào cũng rất quan tâm đến lòng tự trọng của cô.
Cô từng được người ta chữa lành, cho nên cô cũng sẽ đi chữa lành cho người khác:
"Không sao đâu, sức ăn của tôi lớn lắm, ăn hết được mà."
Nghe Ôn Noãn nói sức ăn của mình rất lớn, Diệp Vũ Vi ngẩn người, mặt đột nhiên đỏ hơn lúc nãy một chút, cúi đầu: "Tôi biết rồi."
Không so đo chuyện sức ăn nữa, hai người tùy tiện tìm một vị trí gần đó ngồi xuống.
Diệp Vũ Vi nhìn chằm chằm Ôn Noãn, muốn nói lại thôi.
Ôn Noãn sớm đã không còn là tấm chiếu mới ngày xưa nữa, liếc nhìn Diệp Vũ Vi một cái, liền đoán được đại khái trạng thái tâm lý lúc này của cô.
Lãnh đạo công sở nắm thóp nhân sự ứng tuyển nhận việc, chuyện đó chẳng phải quá dễ dàng sao:
"Cậu cứ ăn cơm trước đi, chuyện công việc vừa ăn vừa nói."
Diệp Vũ Vi rất đói, cho nên cũng không khách sáo, hai ngày nay cô toàn dựa vào sức mạnh tinh thần chống đỡ, tiện thể ăn một gói mì tôm của bạn cùng phòng.
Những lúc khác về cơ bản tương đương với tu tiên tích cốc. [note89256]
Không ăn nữa thì thăng thiên thật mất.
"Diệp Vũ Vi, trước đây cậu từng có kinh nghiệm làm việc gì chưa?"
Nghe Ôn Noãn hỏi chuyện này, sắc mặt Diệp Vũ Vi lập tức biến sắc: "Trước đây tôi... chỉ từng làm việc ở quán bar."
Ôn Noãn lại gật đầu, không tiếp tục truy vấn vấn đề này nữa, hai người lại trò chuyện về một số phương diện khác.
Ý định nhận việc, mức lương, còn có thời gian làm việc v.v.
Diệp Vũ Vi không giống như Ôn Noãn tự kỷ ngày xưa, một khi mở máy hát, cô cũng khá là biết nói chuyện.
Chỉ là lúc cô đang cắm cúi ăn cơm, mới đột nhiên nhận ra Ôn Noãn bên này vẫn chưa động đũa:
"Ôn Noãn, bây giờ cậu không ăn à?"
"Ừm, còn phải đợi một người nữa, cậu cứ ăn phần cậu là được."
"Vậy, được."
Diệp Vũ Vi nghe Ôn Noãn nói còn hẹn người khác, tưởng là đối thủ cạnh tranh cho vị trí ứng tuyển, tâm trạng lập tức trở nên có chút căng thẳng.
"Ôn Noãn."
"Tớ ở bên này."
Diệp Vũ Vi nghe thấy tiếng, nhìn theo hướng ánh mắt của Ôn Noãn.
Mộc Vãn Thu dẫn Cố Tuyết Đình đi thẳng về phía hai người.
Khi nhìn thấy hai người này, ánh mắt Diệp Vũ Vi ngẩn ra.
Nếu nói Ôn Noãn như vầng trăng lạnh, mang lại cho người ta cảm giác đẹp đẽ mà u buồn.
Thì Mộc Vãn Thu lại giống như mặt trời rực rỡ, chói lóa ánh nhìn.
Còn về Cố Tuyết Đình bên cạnh cô ấy, thì là một bông hoa tươi đang nở rộ, khiến người ta muốn hái.
"Xong rồi, nhìn qua đã thấy không dễ chọc..." Diệp Vũ Vi cảm thấy mình sắp bị loại rồi.
Chuyện người đẹp tụ tập một chỗ thế này vẫn khá hiếm thấy.
Diệp Vũ Vi biết ngoại hình của mình không tệ.
Nhưng cô càng hiểu rõ, ngoại hình kết hợp với bất kỳ lá bài nào đều là lá bài tốt, thậm chí là tứ quý, duy chỉ có đi lẻ là một lá bài tệ đến cùng cực.
Tình huống của bản thân căn bản không có cách nào so sánh với các cô ấy.
Nhìn thấy Diệp Vũ Vi, Mộc Vãn Thu mang thuộc tính thánh ngoại giao mở lời trước: "Xin chào, tớ là Mộc Vãn Thu khoa Quản trị Kinh doanh, cũng là bạn cùng lớp của Ôn Noãn."
"Xin chào, khoa Khoa học máy tính, Diệp Vũ Vi."
"Khoa Quản trị Kinh doanh, Cố Tuyết Đình."
"Xin chào."
Thấy người đã đông đủ, Ôn Noãn chủ động gọi cơm cho hai người họ.
Bốn cô gái ngồi quanh một bàn, mỗi người đẹp một vẻ, thu hút ánh nhìn của không ít anh chàng đi ăn cơm.
"Bình thường cậu bận rộn như vậy, hôm nay sao có thời gian hẹn bọn tớ thế này?" Vẫn là Mộc Vãn Thu mở lời trước.
Ôn Noãn ngày thường gần như không tiết lộ quá nhiều về nội dung công việc trước mặt bạn học.
Theo lời Quý Phong nói, nếu không cần thiết, ngày thường thấp điệu một chút là tốt nhất.
Nhưng nếu cậu thật sự làm nên trò trống gì.
Tư bản sẽ giống như loài chó săn máu, dễ dàng tìm thấy cậu.
Nhưng hôm nay tìm Mộc Vãn Thu vốn dĩ là bàn việc chính sự, nếu đã hỏi, thì cô cũng không cần phải giấu giếm nữa:
"Hôm nay tìm các cậu đến đây, là muốn bàn một số chuyện về phương diện công việc."
"Về phương diện công việc?"
Mộc Vãn Thu và Cố Tuyết Đình nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
"Công việc của công ty các cậu à?"
Mộc Vãn Thu biết công ty của Ôn Noãn chính là của Quý Phong, cho nên mới có câu hỏi này.
Ôn Noãn híp mắt uống một ngụm trà sữa, cô hiểu ý của Mộc Vãn Thu.
Nếu là việc của Quý Phong, thì cô ấy nhất định sẽ giúp.
"Ừm, là công việc của công ty bọn tớ."
"Vậy được thôi."
"Vãn Thu, cậu không hỏi thử nội dung công việc à? Không sợ tớ lừa cậu sao?"
"Nếu là công ty của các cậu, có bị lừa tớ cũng cam tâm tình nguyện."
Mộc Vãn Thu cười cười, dù là Ôn Noãn của hiện tại, cô cũng chỉ thua một tay Quý Phong mà thôi.
Thấy Mộc Vãn Thu ngửa bài, Ôn Noãn ngược lại không hề nóng vội.
Giống như lần ăn cơm với mẹ Cố Tuyết Đình lần trước vậy, Quý Phong đứng sau lưng cô, cho nên cô sẽ mãi mãi không bao giờ thua.
Nhưng thế là chưa đủ, cô muốn Quý Phong thắng.
Cô muốn giành lấy tất cả vì Quý Phong.
Quý Phong cảm thấy gặp mặt bàn bạc với Mộc Vãn Thu không tiện, vậy cô sẽ đích thân đến xử lý chuyện này.
"Cậu xem, Vãn Thu cậu lại vội rồi, loại chuyện này đừng vội nhận lời. Dù sao thì công việc này về mặt nội dung, có lẽ không đơn giản như cậu tưởng tượng đâu."
Bị Ôn Noãn nói là mình vội, lông mày Mộc Vãn Thu giật giật.
Hình như đúng là sau khi nhắc đến Quý Phong, bên mình đã có chút mất bình tĩnh: "Vậy tớ lại càng hứng thú hơn rồi, nói đi, công việc gì?"
Ôn Noãn thấy Mộc Vãn Thu khôi phục lại bình thường, bản thân cũng kiềm chế lại nét mặt.
Bắt đầu thuật lại chuyện công ty tuyển người mẫu: "Công ty bọn tớ cần ký hợp đồng với vài người mẫu, mẫu khuôn mặt, mẫu bìa, còn có mẫu chuyển động, trong đó quan trọng nhất là mẫu chuyển động. Cậu và Cố Tuyết Đình đều là thành viên câu lạc bộ khiêu vũ, tớ biết người có nền tảng vũ đạo, dáng dấp sẽ đặc biệt uyển chuyển. Ngay cả một số động tác võ thuật, trải qua rèn luyện đều có thể hoàn thành. Cho nên về phương diện này, muốn nhờ cậu giúp một tay, xem thử có ứng cử viên nào phù hợp không."
Nghe vậy Mộc Vãn Thu nhíu mày, cô đúng là có hiểu biết nhất định về phương diện này: "Công ty các cậu rốt cuộc định làm gì? Mà lại cần dùng đến người mẫu bắt chuyển động, quay phim hoạt hình à?"
Ôn Noãn lắc đầu: "Kế hoạch cũng không phải là bí mật gì, không phải anime, là game."
"Công ty các cậu lại muốn làm game à?"
"Không được sao?"
Vẻ mặt Mộc Vãn Thu có chút kỳ quái, nhà cô cũng có rất nhiều chuyện làm ăn, nhưng phần lớn là ngành nghề truyền thống.
Hai năm nay cũng có ý định tiến quân vào ngành công nghiệp mới, nhưng mà... thuyền to khó quay đầu.
Tất cả các gia tộc làm ngành nghề cũ đều có nỗi phiền muộn về phương diện này.
Đôi khi thật sự không phải bạn muốn chuyển mình, là có thể nhanh chóng chuyển đổi được.
Ngành công nghiệp game mấy năm nay quả thực rất bùng nổ, đủ loại webgame, game di động đơn giản, game thẻ bài xuất hiện tầng tầng lớp lớp.
Rất nhiều công ty đều kiếm đầy bồn đầy bát.
Quý Phong và Ôn Noãn bây giờ muốn làm ngành công nghiệp game, Mộc Vãn Thu thật ra cũng muốn tìm hiểu kỹ một chút.
"Thôi được, các cậu đúng là dám nghĩ dám làm, ngành game... đương nhiên là được."
Nhìn Ôn Noãn và Mộc Vãn Thu thao thao bất tuyệt.
Cố Tuyết Đình chỉ biết ngồi im thin thít bên cạnh, những chủ đề như vậy, cô hoàn toàn không thể xen vào.
Trước đây cô luôn cảm thấy mình rất ưu tú.
Cho đến khi vào Đại học Ma Đô, cô mới phát hiện, ở đây có quá nhiều người ưu tú.
Ma Đô khắp nơi đều là vàng, hơn nữa còn vàng son lộng lẫy.
Nhưng dù vậy, cô vẫn cảm thấy mình rất ưu tú, ít nhất là ưu tú hơn Ôn Noãn.
Nhưng mẹ lại nói cô không bằng Ôn Noãn, hơn nữa còn kém rất xa.
Chỉ khi cô đặc biệt đặc biệt nỗ lực, thay hình đổi dạng, mới có cơ hội một lần nữa đứng trước mặt Quý Phong.
Vì thế, thời gian này cô vô cùng chăm chỉ học tập, tập múa, nâng cao bản thân.
Chính là hy vọng có thể có chút thay đổi.
Trước đó Cố Tuyết Đình đối với nhận xét của Lý Linh Kỳ có phần không phục, cô vẫn luôn cảm thấy mình không thể nào kém Ôn Noãn được.
Nhưng khi nhìn thấy Ôn Noãn của ngày hôm nay...
Cô mới phát hiện, đối phương sớm đã không còn là cô gái tự kỷ hồi cấp ba nữa.
Đoan trang, phóng khoáng, ôn văn nhã nhặn.
Cho dù đối mặt với Mộc Vãn Thu ưu tú hơn mình rất nhiều, Ôn Noãn cũng có thể làm được việc ung dung có mức độ, tiến thoái có căn cứ.
Nhớ lại việc các bạn học thỉnh thoảng vẫn gọi đùa cô là Tổng Giám Đốc Ôn.
Cố Tuyết Đình cuối cùng cũng nhận ra, khoảng cách giữa các cô, đã âm thầm bị nới rộng đến mức gần như không thể bù đắp được nữa rồi.
Bản thân trước mặt Ôn Noãn, dường như đã biến thành một sinh viên đại học bình thường đến không thể bình thường hơn.
Không còn sự ưu việt của ngày xưa nữa.
Mọi thứ, như mới hôm qua.
Khác với một đầu toàn là cảm khái của Cố Tuyết Đình, Diệp Vũ Vi cũng ngồi bên cạnh như một người tàng hình.
Cô chỉ là không chen lời vào được, lại ngại trong lúc các nhân vật lớn đang trò chuyện mà cắm mặt ăn uống.
Cho nên chỉ có thể ngồi nhìn.
Nhưng Ôn Noãn dường như nhận ra sự khó xử của Diệp Vũ Vi, quay đầu liếc nhìn cô một cái, khẽ mở lời:
"Vũ Vi cậu cứ ăn trước đi, tôi nói chuyện với họ một lát."
Diệp Vũ Vi sững sờ, cô nàng đã trải qua muôn vàn trắc trở này, suýt chút nữa bị một câu nói làm cho đỏ hoe khóe mắt.
Trong lòng "huhu" cảm thán, cô ấy đúng là... quá dịu dàng rồi.
Thật ra ngoại hình xuất chúng của Diệp Vũ Vi sớm đã thu hút sự chú ý của Mộc Vãn Thu.
Cô nhìn sang Ôn Noãn, lén lút chỉ Diệp Vũ Vi:
"Bạn học Diệp Vũ Vi xinh quá nhỉ, cậu ấy cũng đến ứng tuyển người mẫu à?"
"Cậu ấy không phải, cậu ấy là nhân viên công ty bọn tớ, hôm nay vừa mới nhận việc."
Lúc nghe Ôn Noãn nói mình là nhân viên công ty, Diệp Vũ Vi đang ăn cơm liền "ợ" một tiếng, nuốt một miếng to quá, nghẹn rồi.
Trong lòng dâng lên chút chua xót và bất ngờ khó tả.
Cô chỉ đến ăn cơm với Ôn Noãn, nói chuyện phiếm, rồi cứ thế vô duyên vô cớ nhận việc luôn rồi.
Có phải Ôn Noãn đang nói đùa không?
Có khi nào, Ôn Noãn chỉ muốn lấy cô ra để ứng phó với Mộc Vãn Thu kia?
Còn cái cô Cố Tuyết Đình đó, chắc cũng là cái đuôi giống mình thôi nhỉ?
Nhất thời, Diệp Vũ Vi lại suy nghĩ rất nhiều.
Nhưng Diệp Vũ Vi chỉ nghĩ nhiều thôi, chứ không nói nhiều.
Trong mắt Ôn Noãn biểu hiện của cô rất tốt, cứ lẳng lặng ăn cơm không nhiều lời, đây là điểm Ôn Noãn vô cùng hài lòng.
Thu hồi ánh mắt từ Diệp Vũ Vi, Mộc Vãn Thu kéo chủ đề quay lại công việc: "Cần tuyển người mẫu chuyển động để làm game, dã tâm của các cậu không nhỏ đâu nha, mảng bắt chuyển động này, là thứ đốt tiền gớm lắm đấy."
"Về mặt tiền bạc là chuyện của công ty tớ, các cậu không cần lo lắng, thành viên khi gia nhập chỉ cần làm tốt việc là được, tiền sẽ không thiếu."
"OK, tớ hiểu đại khái tình hình rồi, bây giờ chúng ta cứ ngồi nói khan thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hay là dành thời gian qua câu lạc bộ khiêu vũ xem thử? Chuyện người mẫu chuyển động này, dứt khoát tổ chức một buổi tuyển chọn mở luôn?"
Khả năng thực thi của Mộc Vãn Thu rất cao, hơn nữa đề nghị cũng rất tuyệt vời.
Ôn Noãn rất hài lòng, lập tức đứng dậy đưa tay ra.
"Không thành vấn đề."
Mộc Vãn Thu cũng đứng lên theo:
"Đâu cần phải nghiêm túc vậy chứ."
"Chuyện này khá quan trọng, đúng là phải cảm ơn cậu đàng hoàng."
Hai người nhìn nhau cười rồi mới ngồi xuống lại.
Mặc dù mọi người đều rất khách khí, nhưng Diệp Vũ Vi vốn hay suy nghĩ lại cảm thấy không đúng, ở hộp đêm cô đã chứng kiến quá nhiều trò lừa lọc đấu đá.
Cô cảm thấy giữa Ôn Noãn và Mộc Vãn Thu, có phải có xích mích gì không? Đương nhiên, cô vẫn chỉ nghĩ thôi, chứ không nói.
Nói xong chuyện công việc, mấy người lại quay về nhịp điệu ăn uống.
Bầu không khí trở lại bình yên, áp lực trên người Diệp Vũ Vi và Cố Tuyết Đình cũng giảm đi không ít.
Vừa hay, Quý Phong và Trương Siêu cũng đến nhà ăn lúc này.
Người đầu tiên nhìn thấy Quý Phong, là Cố Tuyết Đình đang ngồi góc chính diện với cửa ra vào.
Lúc cô nhìn thấy Quý Phong, Quý Phong dường như cũng nhìn thấy cô.
Quý Phong không có biểu cảm gì dư thừa, chỉ lịch sự gật đầu nhẹ với Cố Tuyết Đình, vô cùng thờ ơ.
Tim Cố Tuyết Đình nhói đau, cô biết, Quý Phong đã buông bỏ hoàn toàn mọi chuyện trong quá khứ rồi.
Ôn Noãn nhận ra ánh mắt của Cố Tuyết Đình, lập tức nhìn theo.
Đôi mắt xinh đẹp bỗng chốc sáng như sao.
"Quý Phong, bên này."
Hôm nay mọi người đều ở đây, Ôn Noãn thật ra có hơi muốn gọi "ông xã", nhưng lại cảm thấy như vậy quá đáng quá.
Hơn nữa chuyện này chưa được Quý Phong đồng ý, mạo muội gọi thế cô sợ Quý Phong sẽ giận.
Thôi bỏ đi, ráng nhịn đã, tương lai còn dài.
Có dịp sẽ xử bọn họ sau!
Thật ra bốn người đẹp tụ hội, lại vừa hay ở chỗ lấy cơm.
Quý Phong muốn không nhìn thấy cũng khó, cậu vẫy vẫy tay với Ôn Noãn:
"Ừ, tới đây."
Quý Phong đã lấy xong cơm bước về phía bốn cô gái, dưới ánh mắt ghen tị của mấy ông anh lấy cơm xung quanh, ngồi xuống bên cạnh Ôn Noãn.
Trương Siêu cũng thuận thế ngồi cạnh Quý Phong.
Nhưng trong mắt cậu ta bây giờ chỉ có chị khóa trên, dù là Ôn Noãn và Mộc Vãn Thu, cũng không lọt vào mắt cậu ta.
Ôn Noãn hôm nay phóng khoáng tự nhiên, trầm ổn hướng nội.
Quý Phong cũng không thể vì vài cô gái mà e sợ.
Tu la tràng các kiểu căn bản không tồn tại, Quý Phong rất rõ, khi mình và Ôn Noãn cùng xuất hiện mà có những cô gái khác, thì đó chính là hiện trường thảm sát tuyên bố chủ quyền của Ôn Noãn.[note89257]
Này nhé, cậu vừa mới mua cơm xong, bưng khay cơm ngồi xuống, Ôn Noãn đã đưa trà sữa cho cậu rồi.
Sau đó thò đầu sang xem trong bát cậu có món gì.
Quý Phong bên này cũng rất tự nhiên cầm ly trà sữa lên uống, sau đó nhìn sang nhóm Mộc Vãn Thu:
"Hôm nay các cậu có chương trình tập thể gì à? Bình thường đâu thấy các cậu tụ tập ăn cơm cùng nhau."
"Hôm nay không phải đùa đâu, bọn tớ đang bàn việc chính sự đấy."
Quý Phong khẽ nheo mắt, lập tức hiểu ngay bọn họ đang bàn chuyện gì.
Xem ra Ôn Noãn đã thu xếp xong chuyện người mẫu rồi, hiệu suất làm việc của cô gái tự kỷ quả thực đáng kinh ngạc.
Nhưng cậu không muốn can thiệp quá nhiều vào chuyện này, lấy Ôn Noãn làm chủ là được.
"Nhìn dáng vẻ của các cậu, chắc là bàn bạc khá tốt nhỉ."
"Đúng vậy, phía câu lạc bộ cũng cần tài nguyên hỗ trợ, rất nhiều khi đi biểu diễn đều phải xin tài trợ. Nếu câu lạc bộ khiêu vũ có thể nhận được những dự án làm thêm như thế này, mọi người cũng rất vui lòng. Phần lớn các câu lạc bộ ít nhiều đều có vấn đề về mặt kinh phí, cho nên chuyện này là đôi bên cùng có lợi. Cơ hội việc làm như thế này, đối với tất cả mọi người đều là chuyện tốt."
Mộc Vãn Thu nói cũng là sự thật, nhà cô có tiền, nhưng cô lại không thể lấy tiền nhà đi đắp vào câu lạc bộ khiêu vũ của trường đại học được, đó là hành vi hoàn toàn ngu ngốc.
Quý Phong nghe vậy cũng gật đầu, thật ra cậu cũng có chút suy nghĩ muốn tham gia câu lạc bộ và làm ủy viên học tập.
Hết cách, rất nhiều đơn xin cấp phép của nhà trường, đều sẽ thiên vị những sinh viên tích cực kiểu này.
Hội học sinh, câu lạc bộ xuất sắc v.v.
Quý Phong cũng muốn có vài đặc quyền, ví dụ như một chỗ đậu xe đặc biệt dành cho sinh viên chẳng hạn? Còn về những ưu đãi mang tính xã hội khác, cậu vẫn chưa nghĩ ra.
"Lên đại học tham gia một câu lạc bộ đúng là không tệ, xem ra rảnh rỗi tôi cũng phải nghiên cứu một chút rồi."
"Có muốn cân nhắc câu lạc bộ khiêu vũ không?"
Lúc Mộc Vãn Thu hỏi câu này, còn cố ý liếc nhìn Ôn Noãn bên cạnh Quý Phong.
Ái chà, cô gái tự kỷ lúc nãy vẫn chưa ăn mấy, lúc này đang bới thịt trong bát Quý Phong...
Ôn Noãn dường như không hề để tâm đến cuộc đối thoại của bọn họ.
Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng Mộc Vãn Thu bất giác co giật, sự thiên vị đúng là không nể nang ai cả! Quý Phong cũng khẽ lắc đầu:
"Câu lạc bộ khiêu vũ thì thôi đi, xem người khác nhảy thì được, tự tôi nhảy thật sự nhảy không nổi."
Nói xong, cậu quay sang nhìn Ôn Noãn:
"Hôm nay cậu không gọi đùi gà à, vậy phần của tôi cho cậu ăn đấy."
"Được." Ôn Noãn miệng đầy thức ăn trực tiếp gật đầu, cô mới không thèm khách sáo với Quý Phong chuyện này.
Hành vi rắc cẩu lương của hai người vô nhân tính đến mức, cảm giác như không coi người khác là người, cứ cứng rắn lôi chó vào mà giết vậy.
Dù Mộc Vãn Thu tự xưng là tâm lý rất vững, đối mặt với tình huống này cũng hơi chống đỡ không nổi.
Ăn cẩu lương sắp no rồi, còn ăn cơm gì nữa?
Cô liếc nhìn Cố Tuyết Đình cũng đang không chịu nổi, dứt khoát chuyển chủ đề: "Chiều nay hai cậu có rảnh không? Chỗ bọn tớ chiều nay vừa hay có thời gian."
Quý Phong nhướng mày, thế là đã chốt lịch rồi sao? Đây là nhịp điệu chuẩn bị đến câu lạc bộ khiêu vũ tuyển phi à?
Cậu không vội nhận lời, mà nhìn sang Ôn Noãn bên cạnh, để cô quyết định chuyện này.
Diệp Vũ Vi thấy ánh mắt mọi người lúc này đều đổ dồn vào Ôn Noãn, lập tức có chút sốt ruột thay cho sếp của mình.
Tổng Giám Đốc Ôn, mọi người đều đang nhìn sếp đấy, tự trọng đi!
Cô thấy Ôn Noãn không ngẩng đầu lên, lại nháy mắt ra hiệu với Quý Phong, hy vọng Quý Phong có thể nhắc nhở Ôn Noãn một chút.
Nhưng trong mắt Quý Phong nhìn Ôn Noãn chỉ có sự cưng chiều và dung túng.
Cô ấy ăn đang ngon, tội gì phải đi cắt ngang?
Nhưng Ôn Noãn cũng không tiếp tục nữa, cô là cố ý rắc cẩu lương, chứ không phải ngốc.
"Tôi bên này cũng không có việc gì, buổi chiều lúc nào cũng có thể đi được."
Lau lau miệng, nhìn sang Quý Phong bên cạnh: "Quý Phong, có muốn đến câu lạc bộ khiêu vũ xem thử không?"
Lúc Ôn Noãn cất lời hỏi, ba cô gái còn lại cũng đồng loạt nhìn về phía Quý Phong.
Đều đang chờ đợi câu trả lời của cậu.
0 Bình luận