Bàn tay của Quý Phong, có lẽ cô không thể nhớ rõ từng đường vân trên lòng bàn tay.
Nhưng chỉ cần nắm lấy là cô có thể lập tức xác nhận.
Không dày dặn nhưng rộng lớn, không mềm mại nhưng dịu dàng, và cả sức lực vừa đủ ngay khi chạm vào.
Đó là cảm giác thuộc về riêng Quý Phong.
Trong lúc Ôn Noãn khẽ hít một hơi, cô siết chặt lấy ngón tay, cô lén lút tăng thêm sức lực trên ngón tay mình, như thể sợ cậu sẽ trốn thoát.
Cùng với việc cô siết chặt tay Quý Phong, cơ thể vốn đang căng cứng cũng thả lỏng vào lúc này.
Cảm giác có Quý Phong ở đây thật tốt.
Thật ra Quý Phong đứng bên cạnh Ôn Noãn lúc này cũng có hơi cảm khái.
Khoảnh khắc lúc nãy cậu nắm lấy tay Ôn Noãn, cậu thậm chí có thể cảm nhận được gân tay Ôn Noãn nổi lên, cả người đều gồng cứng.
Nắm một lúc lâu, Quý Phong mới cảm nhận được cơ thể Ôn Noãn dần dần thả lỏng.
Cô thật sự rất căng thẳng, rất bối rối.
Cậu đột nhiên phát hiện mình biết quá ít về quá khứ của Ôn Noãn, ngoài những gì chính cô nói ra, trong mười mấy năm qua, rốt cuộc cô đã trải qua những gì? Không vội, cậu có đủ thời gian để chữa lành.
Quý Phong giơ tay lên, lắc lắc bàn tay Ôn Noãn: "Ngủ rồi à?"
Ôn Noãn tưởng Quý Phong lại định đi, trong lòng lập tức có hơi buồn bã.
Tuy đã nắm được một lúc rồi, nhưng căn bản không đủ, hay là cứ giả vờ không biết cậu đang nói gì, tham lam thêm một lúc nữa nhỉ.
"Chưa, chưa có."
"Cậu không nằm dịch vào trong một chút, tôi ngủ ở đâu?"
"Hả?"
"Không thể cứ đứng ở đây mãi được chứ?"
Hai câu nói khiến IQ của Ôn Noãn có một khoảnh khắc tụt xuống số âm, CPU vốn đang hoạt động quá tải đột nhiên đơ máy một thoáng.
(Note: 宕机 - dàngjī: đơ máy/sập nguồn)
Miệng cô hơi há ra, lúc hoàn hồn lại thì thời gian đã trôi qua mấy giây.
May mà, Quý Phong vẫn còn đang đợi.
"Ồ, được, tôi ngủ dịch vào trong một chút."
Giọng Ôn Noãn căng thẳng, bối rối bất an, lại mang theo sự mong đợi mãnh liệt.
Đây chính là lý do cô ở lại, đây chính là chuyện cô luôn mong chờ.
Tâm cơ nhỏ của cô đã hoàn thành, điều ước cô cầu nguyện với Thần Tài lại thực hiện được rồi! Thần Tài thật sự linh nghiệm nha, ngày mai phải thắp cho ngài thêm mấy nén hương mới được.
Ôn Noãn vụng về nhúc nhích trên giường mấy cái, từng chút từng chút một dịch vào giữa giường, sau lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Căng thẳng, lại hưng phấn.
Sau khi Ôn Noãn dịch vào giữa, Quý Phong liền thuận thế nằm xuống.
Cuộc sống trước đây của cậu cũng rất kỷ luật, tư thế ngủ các loại tương tự cũng rất quy củ, nhưng quy củ là quy củ, vẫn khác với trạng thái nằm thẳng tắp kia của Ôn Noãn.
Nằm nghiêng ở mép giường, Quý Phong vẫn nắm chặt tay Ôn Noãn.
Trạng thái của Ôn Noãn thì không có gì thay đổi, chỉ là từ nằm ngay ngắn thẳng tắp ở mép giường, biến thành nằm ngay ngắn thẳng tắp ở giữa giường.
Cảm nhận lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, Quý Phong nhẹ nhàng vén mái tóc rối bên trán Ôn Noãn.
"Muộn lắm rồi, ngủ thôi."
Hành động dịu dàng khiến các ngón chân của Ôn Noãn đều quắp cả lại.
Đêm khuya thanh vắng, cô có thể nghe thấy tiếng hít thở nhỏ mà đều đặn của Quý Phong, cậu cứ bình yên và dịu dàng nằm bên cạnh mình như vậy, giống như đang mơ.
Quý Phong không đi uốn nắn tư thế ngủ của Ôn Noãn, càng sẽ không đi la mắng hay trêu chọc.
Lúc này, cậu không cần làm thêm bất kỳ chuyện gì.
Chỉ cần lặng lẽ nắm lấy bàn tay Ôn Noãn, để cô cảm nhận được hơi ấm của mình, để cô có được cảm giác an toàn là đủ rồi.
Thời gian ban đêm như thể không có điểm dừng, cả hai đều không nói gì.
Qua không biết bao lâu, dần dần, Quý Phong cảm thấy ngón tay Ôn Noãn không còn ra mồ hôi nữa, hơi thở cũng không còn bối rối căng thẳng như vậy.
Nhịp điệu bình ổn, chắc là đã bước vào trạng thái phập phồng bình thường lúc ngủ.
Quý Phong lúc này mới từ từ mở mắt, trong bóng tối thưởng thức khuôn mặt nhìn nghiêng tựa như tác phẩm nghệ thuật kia.
Cậu không ngủ được, không phải vì không buồn ngủ, mà là tư thế hiện tại thật sự không thoải mái.
Nhưng cậu cũng biết, mình chỉ cần hơi có động tĩnh, cảm xúc căng thẳng của Ôn Noãn sẽ lập tức quay lại.
Lặp đi lặp lại như vậy, cô sẽ không ngủ được, cho nên mới cứ nằm im không động đậy.
Đợi Ôn Noãn ngủ say, Quý Phong điều chỉnh lại tư thế, lúc này mới bắt đầu ngắm nhìn mỹ nhân trong mộng một cách tử tế.
Số lần chớp mắt của cậu dần dần nhiều lên, mãi cho đến khi chìm vào giấc mơ.
Đêm không người quấy rầy rất yên tĩnh.
Trong phòng chỉ có tiếng hít thở khe khẽ và tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ.
Dưới sự xâm nhập của ánh trăng, người trên giường khẽ nhắm mắt, tuy nhiên cùng với sự trôi đi của thời gian, chân trời dần hửng sáng, sắc đêm cũng từ từ rút lui.
Ánh nắng từ bên cửa sổ len lỏi vào, yên ắng rắc lên phòng ngủ.
Như một bàn tay vô hình khẽ lướt qua, dần dần đánh thức thế giới đang say ngủ này.
Phòng ngủ lúc này đã có bóng nắng in hình song cửa sổ, vạn vật đều dần trở nên tươi sáng. (
Người ở giữa giường khẽ mở mắt, theo phản xạ liền muốn nắm chặt tay.
Nhưng cảm giác nơi đầu ngón tay khiến cô vội vàng dừng động tác của mình lại.
Cậu vẫn còn ở đây, chưa đi.
Ôn Noãn đột nhiên cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc, ngoài cảm giác cơ thể cứng đờ do tư thế ngủ thẳng tắp mang lại, mọi thứ đều rất thoải mái.
Lén lút quay đầu sang, Quý Phong vẫn còn đang nằm nghiêng ở một bên.
Cậu lặng lẽ nắm chặt tay mình, chắc là đã nắm cả đêm không hề đổi tư thế.
"Cứ ngủ như vậy chắc sẽ mệt lắm nhỉ."
Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Quý Phong, tim Ôn Noãn đột nhiên bắt đầu đập nhanh.
Cô muốn đến gần hơn một chút, gần hơn một chút nữa.
"Có làm Quý Phong tỉnh giấc không nhỉ? Tỉnh rồi thì phải dậy mất..."
Trong tư duy của Ôn Noãn không có nhiều nội dung liên quan đến ngủ nướng.
Quá khứ và hiện tại của cô đều không có khái niệm về chuyện ngủ nướng, trước đây cô không có cơ hội ngủ nướng, bây... giờ cũng không có thói quen ngủ nướng.
Cho nên theo cô thấy, tỉnh rồi là phải dậy.
Nhưng sự khao khát trong lòng rất nhanh đã nhấn chìm lý trí, cô chính là muốn đến gần hơn một chút.
Cơ thể lén lút dịch về phía Quý Phong, đây là chuyện tối hôm qua cô căn bản không dám làm.
Từng chút từng chút một đến gần khiến tim Ôn Noãn đập càng nhanh hơn.
Mãi cho đến khi đã đủ gần.
Ôn Noãn khẽ nghiêng đầu, lén lút dựa đầu vào vị trí giữa nách và ngực Quý Phong.
Khẽ hít một hơi mùi hương của Quý Phong, gò má cô gái tự kỷ đã đỏ bừng.
Cảm giác này thật sự quá tuyệt diệu, nếu tối hôm qua là uống rượu say rồi mơ, vậy thì cứ để cô say thêm một lát nữa đi.
Ở góc độ Ôn Noãn không nhìn thấy, Quý Phong lặng lẽ mở mắt ra.
Đồng hồ sinh học của cậu rất chuẩn, trước nay luôn rất chuẩn.
Đây đã là thói quen nhiều năm của cậu, cho nên lúc Ôn Noãn dịch người về phía cậu, cậu đã tỉnh rồi.
Cậu chỉ là không nỡ cắt ngang sự đến gần vụng về của cô gái tự kỷ.
Mặt Ôn Noãn rất mỏng, "điểm dũng khí" cũng ít ỏi đáng thương.
Lúc này chắc chắn là hành động lấy hết can đảm của cô, vì thế không nên bị cắt ngang.
Huống chi, chính mình cũng rất thích.
Cảm nhận được cái đầu của Ôn Noãn đang dựa trong lòng, tâm trạng Quý Phong cũng có hơi xao động.
Tình cảm trào dâng khiến cậu cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve tóc và đầu Ôn Noãn, như thể đang vuốt ve một đứa trẻ.
Ôn Noãn vốn đã ngại ngùng, sự dịu dàng theo phản xạ của Quý Phong khiến cơ thể cô lại lần nữa cứng đờ.
Quý Phong không lên tiếng, cậu hơi điều chỉnh vị trí của mình, tay trái vòng qua ôm lấy đầu cô, để Ôn Noãn dựa lên ngực mình.
Tay phải từ từ buông ngón tay cô ra, nhẹ nhàng đặt lên vòng eo thon của Ôn Noãn.
Đều là những hành động rất tự nhiên, làm xong Quý Phong liền lại nhắm mắt.
Hôm qua bận rộn cả một ngày, rất mệt, hơn nữa ngủ rất muộn, đồng hồ sinh học khiến cậu tỉnh lại, không có nghĩa là cậu đã ngủ đủ.
Cậu còn muốn ngủ thêm một lát, ôm Ôn Noãn ngủ thêm một lát.
Nhưng so với sự tự nhiên của Quý Phong, Ôn Noãn đã hoàn toàn đứng hình.
Đầu tiên là một loạt động tác lúc nãy của Quý Phong khiến cả người cô rơi vào trạng thái hoảng hốt.
Quý Phong tỉnh rồi sao?
Quý Phong không dậy...
Quý Phong đột nhiên buông tay mình ra, nhưng cậu lại ôm lấy eo mình.
Ôn Noãn thậm chí không biết tay trái đang bị buông ra của mình bây giờ nên đặt ở đâu.
Cứng đờ giữa không trung một lúc, cuối cùng vẫn đặt lên trước ngực Quý Phong.
Cô thích cảm giác thế này, thích áp lên người Quý Phong, thích khẽ ngửi mùi hương của Quý Phong.
Mà Quý Phong sau khi cảm nhận được cái mũi không mấy ngoan ngoãn của cô gái tự kỷ, cũng cúi mũi mình thấp xuống một chút, để nó áp lên mái tóc quạ của cô.
Hít mấy hơi thật rõ, cảm nhận phản ứng cứng đờ của cô gái trong lòng, cậu mới cười khẽ ngâm nga:
"Đừng động, ngủ thêm lát nữa."
Cô gái trong lòng lập tức ngoan ngoãn hơn rất nhiều, qua một lúc mới phát ra tiếng "ừm" khẽ khàng từ trong mũi.
Nghe thấy tiếng đáp lại của cô gái, ánh mắt Quý Phong cũng dần trở nên mơ màng.
Người có được cảm giác an toàn trước nay không chỉ có Ôn Noãn.
Thật ra Quý Phong cũng là một người không có nhiều cảm giác an toàn, chỉ là trong khoảng thời gian quá khứ, cậu đủ mạnh mẽ và bình tĩnh.
Cậu không cần dựa vào người khác mang lại cảm giác an toàn cho mình.
Nhưng nhu cầu về mặt tình cảm, cậu chưa bao giờ được thỏa mãn, một khi được thỏa mãn liền dễ khiến người ta say đắm.
Giống như bây giờ.
Quý Phong cảm thấy mình có hơi say rồi, cho nên mới buồn ngủ như vậy, mới muốn ngủ đi như vậy.
Lần này, Quý Phong chìm vào giấc mơ sớm hơn Ôn Noãn một chút.
Ôn Noãn trong lòng cảm nhận được sự yên ổn kia, cô ý thức được Quý Phong có lẽ đã ngủ rồi.
Cảm nhận được người mình thích đang ôm mình ngủ, trong lòng Ôn Noãn cũng tràn ngập niềm vui sướng.
Cơ thể cô thả lỏng trở lại, muốn từ từ cảm nhận từng chút từng chút tốt đẹp này.
Đến bây giờ, cô ngược lại có hơi không nỡ ngủ mất.
Chỉ là dựa vào lòng Quý Phong quá an toàn và thoải mái, Ôn Noãn cũng dần dần thả lỏng, lại một lần nữa chìm vào giấc mơ.
Giấc ngủ lại lúc 6 giờ, ngủ một mạch đến hơn 10 giờ sáng.
(Note: 回头觉 - huítóu jué: giấc ngủ lại/giấc ngủ thứ hai)
Trên giường, Ôn Noãn lẩm bẩm trong lòng Quý Phong.
A ya i!~ Quý Phong căn bản không nghe rõ cô đang nói cái gì.
Nói mớ à? Dường như không rõ ràng như trong phim ảnh.
Chỉ có thể cảm nhận được trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, Ôn Noãn lại một lần nữa bắt đầu cọ tới cọ lui trong lòng mình.
Gò má cô mang theo ý cười, hai chân bất giác quấn lấy nhau, ngón chân co quắp lại, sau đó lại duỗi ra.
Bàn tay rảnh rỗi cứ sờ soạng lên người Quý Phong.
Đây đều là những động tác vô thức lúc nửa mơ nửa tỉnh.
Nhưng đột nhiên, động tác của bàn tay nhanh hơn mấy phần, cơ thể trong lòng cũng dần cứng lại.
Cuối cùng, bàn tay dứt khoát lơ lửng giữa không trung, không động đậy nữa.
Quý Phong biết, đây là Ôn Noãn tỉnh rồi.
Phản ứng này khiến cậu suýt nữa bật cười thành tiếng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang lơ lửng kia, để nó từ từ hạ xuống.
Quý Phong lại vuốt ve mái tóc Ôn Noãn, ghé vào tai cô thì thầm:
"Làm nũng và ỷ lại là kỹ năng bị động bẩm sinh của tất cả phụ nữ, khi một cô gái có đủ cảm giác an toàn và sự cưng chiều, nó sẽ tự động kích hoạt. Không cần căng thẳng, cậu rất bình thường."
Mặt Ôn Noãn đã đỏ đến mức có thể vắt ra nước.
Cô không trả lời lời của Quý Phong, mà lặng lẽ đẩy lồng ngực Quý Phong ra, quay lưng về phía cậu, không để Quý Phong nhìn thấy mặt mình.
Sau đó lén lút hít thở sâu mấy cái, điều chỉnh lại cảm xúc.
"Tôi, tôi muốn dậy."
Một buổi tối khá tốt đẹp, một buổi sáng còn tốt đẹp hơn.
Quý Phong biết Ôn Noãn cần một chút thời gian và không gian để tiêu hóa những điều này, cũng cần phải thay quần áo.
Ừm, cậu sẽ không ở lại chiêm ngưỡng nữa, con nhóc này mặt mỏng.
"Ừm, tôi xuống lầu mua ít đồ ăn sáng trước nhé, mặc dù cũng không còn sớm nữa, cậu muốn ăn gì nào?"
Ôn Noãn há miệng, vốn định nói "gì cũng được".
Nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra, cô nhìn thấy ánh mắt hỏi han nghiêm túc của Quý Phong.
Hỏi han nghiêm túc thì nên được trả lời nghiêm túc:
"Tôi có thể chọn không?"
Quý Phong khẽ sững sờ: "Đương nhiên là có thể, Tổng Giám Đốc Ôn của tôi."
0 Bình luận