Sau khi hỏi câu đó, Ôn Noãn liền cảm thấy má mình đang nóng lên nhanh chóng.
Không cần nghĩ cũng biết, tai cô đã đỏ bừng.
Cô gái tự kỷ rất ít khi thẹn thùng, chỉ có lạnh lùng.
Trừ phi đó là người mà mình quan tâm.
Nhưng một khi cô gái tự kỷ đã thẹn thùng, thì những lời không thể diễn tả lưu chuyển trong ánh mắt đó đủ để khiến Quý Phong mất kiểm soát.
Quý Phong liếc nhìn cơ thể đầy đặn, đường cong rõ rệt của Ôn Noãn.
Không nói gì, cậu lặng lẽ cởi chiếc áo phông của mình ra, vắt nhẹ một chút nước.
Sau đó trùm lên người Ôn Noãn, che đi thân hình kiêu hãnh đang lộ rõ vì ướt sũng của cô.
"Mặc vào trước đi."
"Ồ."
Quý Phong quay đầu đi chỗ khác, đợi đến khi Ôn Noãn mặc xong chiếc áo phông hơi ẩm của cậu, mới lên tiếng: "Nước nóng của trường cung cấp từ 4:30 - 8:30 sáng, và 5:00 chiều - 10:30 tối, các thời gian khác không có nước nóng. Tình trạng của cậu bây giờ mà tắm nước lạnh chắc chắn là không ổn, cho nên tôi đưa cậu đến khách sạn. Ngoài ra, tôi có vài điều muốn hỏi cậu."
"Ồ."
Ôn Noãn cúi đầu, dùng tóc che đi ánh mắt có hơi hoảng loạn của mình.
Trả tiền, xuống xe, Quý Phong cởi trần dẫn Ôn Noãn đi vào khách sạn.
"Chào anh, xin hỏi anh cần giúp gì ạ?"
Quý Phong lấy chứng minh thư của mình ra, sau đó giải thích đơn giản tình hình của mình với nhân viên lễ tân.
"Vừa rồi trời mưa lớn bị ướt, giúp tôi mở một phòng, đây là giấy tờ. Ngoài ra phiền cô đi mua giúp tôi một bộ quần áo nam, một bộ quần áo nữ, một bộ đồ lót nữ ở gần đây. Đồ nam size 185, đồ nữ size 170, vải đừng tệ quá, kiểu dáng rộng rãi một chút. Cuối cùng mua thêm một cây dù, tiền thừa cô cứ giữ."
"Vâng ạ, thưa anh."
Mở phòng xong, Quý Phong cầm thẻ phòng rồi dẫn Ôn Noãn lên lầu.
Lúc hai người đứng ở hai bên trái phải trong thang máy, nhìn Ôn Noãn mày sắp nhíu hết cả lại, Quý Phong không nhịn được hỏi:
"Có lời muốn nói à?"
Ôn Noãn ngước mắt nhìn cậu, nhưng cuối cùng ánh mắt vẫn lảng đi: "Cảm thấy cậu rất quen thuộc với khách sạn..."
Quý Phong lập tức hiểu ý cô, khẽ lắc đầu:
"Lúc nhỏ bố mẹ tôi thường xuyên đưa tôi đi du lịch, nhìn vài lần là biết."
"Ồ."
Nhận được câu trả lời, Ôn Noãn lại cúi đầu, câu trả lời này khiến trong lòng cô dễ chịu hơn một chút.
Quẹt thẻ vào phòng, Ôn Noãn nhìn chiếc giường lớn màu trắng, chỉ cảm thấy toàn thân không tự nhiên.
Sự ngượng ngùng cứ thế lan tỏa trong phòng.
Quý Phong ngược lại khá tự nhiên, cậu đẩy cửa phòng tắm, kéo rèm tắm lên, chỉ vào bên trong:
"Cậu đi tắm đi, thời gian có thể lâu một chút, hoặc gội đầu luôn, quần áo đến tôi sẽ để ở cửa."
"Quý Phong, thật ra tôi..."
"Có chuyện gì ra ngoài rồi nói, bây giờ tuy là đầu tháng 9, nhưng dầm mưa thế này vẫn có khả năng bị cảm."
"Tôi biết rồi."
Thấy Ôn Noãn đi vào phòng tắm, Quý Phong bên này mới thở phào một hơi, thực ra cậu không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Cậu từ từ đi đến bên cửa sổ.
Để bản thân ở một tư thế thoải mái nhất, lười biếng dựa vào chiếc sofa đơn.
Móc bao thuốc trong túi ra, phát hiện nó đã ướt sũng.
Đành phải tiện tay vớ lấy bao thuốc lá giá cao của khách sạn, bóc ra châm một điếu.
Nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, trong đầu bất giác lại nhớ đến dáng vẻ của Ôn Noãn lúc dầm mưa.
Càng nghĩ lại càng nghĩ, càng không kìm nén được.
Gợi cảm quá! Quý Phong lắc lắc đầu, cưỡng ép dừng lại hình ảnh đang tưởng tượng trong đầu.
Phù~~
Thở hắt ra một hơi dài, trong đầu cậu đối với tình hình hiện tại, ngược lại có hơi không biết phải xử lý thế nào.
Vào mùa tốt nghiệp, cậu không hỏi điểm của Ôn Noãn.
Cũng không tìm ai hỏi thăm, chính là vì cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ xa cách Ôn Noãn ở hai nơi.
Cậu duy trì sự kiềm chế lý trí, không can thiệp, không làm phiền, để Ôn Noãn tự đưa ra lựa chọn của mình.
Không ai rõ thực lực của Ôn Noãn hơn cậu.
Có thể nói, trong trường hợp cô không phát huy thất thường.
Trường Trung học số 1 Trân Châu hoàn toàn không thể có ai thi cao hơn cô, còn về trường số 2, 3, 4, hờ, khoảng cách với trường số 1 thật sự không nhỏ.
Thi đại học không phải là trò chơi "kizuna", không phải cứ bộc phát sức mạnh là được.
(Note: Kizuna - 羁绊 - từ tiếng Nhật, nghĩa là mối liên kết, thường dùng trong anime/manga để chỉ sức mạnh bộc phát vì bạn bè/tình cảm.)
Toán học là thứ bạn không biết, thì chính là thật sự không biết, không có chuyện bộc phát sức mạnh nào ở đây.
Cho nên, Ôn Noãn rất có khả năng là hạng nhất toàn thành phố, tức là thủ khoa thành phố.
Cô với thân phận là thủ khoa thành phố, vào Thanh Bắc quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng cô lại đến Ma Đô...
Rất rõ ràng, Quý Phong không hề can thiệp vào Ôn Noãn, sau khi cho cô toàn quyền tự chủ lựa chọn.
Ôn Noãn cũng đã đưa ra lựa chọn của mình.
Đại học Ma Đô, chính là lựa chọn của cô.
Trong suốt kỳ nghỉ hè rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Quý Phong trước nay đều không chủ động hỏi, cậu đoán đó hẳn là chuyện riêng của Ôn Noãn.
Nếu cô muốn nói, chắc chắn sẽ chủ động nói với mình.
Quý Phong ban đầu còn tưởng Ôn Noãn muốn đến Đế Đô để đứng vững gót chân hay gì đó, không ngờ con nhóc này lại chơi lớn với mình như vậy...
"Khó đỡ thật."
Rít thêm một hơi, Quý Phong gãi đầu, giấu vẻ mặt của mình sau làn khói thuốc.
Thứ cậu muốn che giấu thật ra không chỉ là vẻ mặt, mà còn là sự vui mừng hớn hở không thể nhận ra kia.
Tâm thái này, không giống cậu chút nào.
Hút mấy điếu thuốc, Quý Phong cảm thấy như vậy có hơi không ổn, ít nhất là lúc Ôn Noãn ra ngoài có thể sẽ thấy ngột ngạt.
Cậu dứt khoát dụi tắt điếu thuốc trong tay vào gạt tàn, sau đó lại mở cửa sổ và quạt thông gió.
Lúc này, tiếng động trong phòng tắm đã dừng lại.
Nhưng quần áo nhờ người mua vẫn chưa được mang đến.
Quý Phong đột nhiên nghĩ đến vài chuyện, gõ cửa phòng tắm: "Ôn Noãn?"
"A?" Ôn Noãn bên trong dường như giật nảy mình, động tĩnh rất lớn.
Quý Phong vội vàng nhắc nhở: "Đừng dùng khăn tắm ở đây, không biết có sạch hay không, cậu cứ ở trong đó đợi một lát, hoặc là tắm thêm chút nữa."
"Ừm, được, vậy tôi giặt quần áo giúp cậu nhé."
"Tùy cậu."
Sau đó, trong phòng tắm lại vang lên tiếng vò quần áo bằng tay.
Nhìn chằm chằm vào bóng dáng mờ ảo trên tấm kính mờ của phòng tắm, Quý Phong cảm thấy như có đinh mọc dưới chân mình, căn bản không thể động đậy.
Ờ...
Reng reng reng! Vừa hay, điện thoại khách sạn reo lên.
Tiếng chuông không quá chói tai cũng đủ để Quý Phong bừng tỉnh, cuối cùng cậu cũng rời khỏi cửa phòng tắm.
"A lô!"
"Chào anh, quần áo và dù anh cần mua lúc nãy đã mua về rồi ạ, bây giờ có cần mang lên cho anh không?"
"Ừm, mang lên đi."
Một lát sau, nhận quần áo từ nhân viên phục vụ, Quý Phong đặt bộ quần áo nữ màu trắng ở cửa phòng tắm.
"Quần áo tôi để ở cửa rồi."
"Tôi biết rồi."
Sau đó, Quý Phong lại như đang tránh né gì đó mà quay về ngồi bên cửa sổ.
Cậu có hơi cảm khái, đã bao lâu rồi mình không cẩn thận từng li từng tí như thế này?
Tiếng sột soạt mặc quần áo truyền đến, khiến Quý Phong dứt khoát nhắm mắt lại, để bình ổn tâm trạng.
Tuổi trẻ hỏa khí thật vượng...
Ôn Noãn đã mặc xong quần áo lặng lẽ đi đến bên cạnh Quý Phong.
Hương tóc thoang thoảng khiến Quý Phong không nhịn được mà nghiêng đầu khẽ hít.
Bộ đồ thể thao màu trắng ôm sát lấy đường cong cơ thể sau khi tắm, cơn gió nhẹ ngoài cửa sổ lướt qua làn da trắng nõn của cô.
Mái tóc dài hơi ẩm nước, hòa quyện cùng hơi thở thiếu nữ, giống như một khung cảnh đẹp đẽ vô tình của tự nhiên.
Ôn Noãn lặng lẽ nhìn thẳng vào Quý Phong.
Ánh mắt trong veo và tươi sáng, như thể có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Cô vừa định mở lời, Quý Phong đã không kìm nén được, khom người đi về phía phòng tắm:
"Tôi đi tắm trước đã."
"Ừm..."
Trong phòng tắm.
Quý Phong cởi quần áo, lại thở hắt ra một hơi, cậu một tay chống lên tường, một tay vò tóc.
Dáng vẻ lúc nãy của Ôn Noãn, lực sát thương quả thực có hơi lớn.
Cậu và Ôn Noãn tiếp xúc cũng coi như rất nhiều, trong giai đoạn chạy nước rút cấp ba, gần như có thể nói là ngày nào cũng dính lấy nhau.
Ôn Noãn không phải là kiểu trẻ con không biết gì.
Sau này nhận được không ít thư tình, cũng đủ để cô biết sức hấp dẫn của mình.
Nhưng cái ánh mắt long lanh như nước lúc nãy...
"Con nhóc này, cố ý à?"
1 Bình luận