Thế giới đã diệt vong – đó là cảm giác của tôi ngay lúc này.
"Oẹ oẹ oẹ oẹ oẹ!"
Tôi đang nôn thốc nôn tháo bên lề đường.
"Uống nhiều quá rồi đấy, đồ ngốc."
"Gặp chuyện thế này, nhịn uống sao được!"
Bạn tôi, Yen Sheehan, người mang vóc dáng nhỏ nhắn trong chiếc áo khoác rộng thùng thình, thở dài.
"Chẳng phải chỉ là gặp vợ cũ ở đám cưới thôi sao?"
"...Cô ấy đứng bên một thằng khác."
"Akane-san cũng ly hôn ba năm rồi mà? Đương nhiên sẽ có đối tượng mới rồi."
"Cô ấy.. cô ấy ..cô ấy, cô ấy sẽ tái hôn sao? Còn tui thì chắc chắn sẽ cô độc cả đời mất!"
"Sao ông khó chiều thế..."
Hôm nay là đám cưới của một người bạn cũ. Khi đến dự, tôi phát hiện vợ cũ đang ngồi ở bàn bên cạnh. Kumano Akane – người yêu dấu đã ở bên tôi từ sáng đến tối suốt ba năm trước. Tôi ngu ngốc tin rằng cô ấy là định mệnh của mình, nhưng hôm nay cô ấy lại vui vẻ cười nói với một người đàn ông khác ngoài tôi. Thật quá cay đắng về mọi mặt, tâm hồn tôi bị tổn thương nặng nề.
"Thế giới diệt vong đi!"
"Đi hẹn hò tìm kiếm đối tượng kết hôn đi."
"Ối giời ơi! Hôm nay phải uống đến bất tỉnh mới thôi!"
"Đi hẹn hò tìm kiếm đối tượng kết hôn đi ông cháu!"
"Tôi sẽ bao tiền."
"...…Tui chiều theo ông lần này đó nghen."
Tôi và Yen Sheehan, người luôn thiếu tiền, khoác vai nhau đi dọc con phố quán nhậu ở khu Nogecho, Yokohama.[note74518]
***
"Anh gì ơi, anh có ổn không? Này––"
Tôi bị lay tỉnh bởi người mặc đồng phục màu xanh – ồ, ra là mấy anh cảnh sát.
"Đau quá!"
Thứ chọc vào mặt tôi là một con nhím. Tròn tròn, có gai, thật đáng yêu. Tôi nhớ đây là quán cà phê nhím ở phố Tàu. Tôi liếc nhìn con nhím đang dõi theo mình ở góc phòng, rồi ngồi nhổm dậy. Cơn đau đầu do say rượu thật kinh khủng.
"Anh có nhớ chuyện gì đã xảy ra không?"
Viên cảnh sát mỉm cười hiền lành hỏi tôi.
"Xin lỗi. Tôi không nhớ gì cả."
"Anh say rượu đột nhập vào cửa hàng này. Vì chủ quán đã báo cảnh sát nên chúng tôi mới đến. Anh đây tên là gì?"
"...Daigo. Midou Daigo ạ."
Tại sao tôi say rượu lại phải đột nhập vào quán cà phê nhím chứ?
"Còn bước nổi không? Đi thôi nào."
Dưới sự dìu đỡ của vài cảnh sát, tôi ngồi vào xe cảnh sát, rồi được đưa đến đồn cảnh sát ở phố Tàu. Rượu hôm qua vẫn còn quay cuồng trong đầu, khiến tôi không chỉ đau đầu mà còn rất buồn nôn, cảm giác sắp chết đến nơi.
Người đến đón tôi ở đồn cảnh sát là vợ cũ. Hẳn do danh bạ khẩn cấp của tôi vẫn chưa thay đổi từ ngày đấy.
"...Daigo––"
Cô ấy buồn bã, sau khi làm xong thủ tục với cảnh sát, liền đưa tôi ra khỏi đồn. Câu cuối cùng cảnh sát nói "Lần này chủ quán không kiện anh, nhưng nếu tái phạm thì sẽ bị kiện thật đấy" thật sự rất đáng sợ. Vợ cũ của tôi – Kumano Akane – đứng trước bãi đậu xe của đồn cảnh sát, nơi đang đậu xe của cô ấy, lẩm bẩm nói:
"Anh phải tự mình đứng vững đi."
"Hả?"
"Vì em không thể chăm sóc anh được nữa."
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt sắp khóc.
"Nên anh phải tự mình đứng vững đấy."
Sự xấu hổ khiến não bộ tôi trống rỗng. Tôi đã gây rắc rối cho cảnh sát và vợ cũ, thật quá mất mặt.
Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc che giấu sự ngượng nghịu, muốn cô ấy yên tâm, không suy nghĩ gì liền buột miệng:
"Anh giờ đây đang nghiêm túc tìm kiếm đối tượng mới!"
"Hả? Thật sao?"
"Ừ, ừ. Anh đã tìm được một đối tượng tốt, sẽ sớm kết hôn thôi. Cô ấy chính là định mệnh của anh!"
"...Vậy sao. Anh đã rất cố gắng rồi nhỉ."
Trên mặt cô ấy hiện lên một nụ cười buồn bã. Nếu cô ấy cảm thấy buồn, vậy tại sao lúc đó lại... Tôi suýt nói lỡ lời, vội vàng ngậm miệng lại. Chúng tôi đã qua cái thời để thảo luận về vấn đề này.
"Vậy thì tạm biệt nhé. Chúc anh cùng định mệnh của mình hạnh phúc."
Cô ấy khẽ nói lời tạm biệt, ngồi vào xe, bỏ lại mình tôi đứng một mình ở bãi đậu xe của đồn cảnh sát. Đồn cảnh sát này nằm ở trung tâm phố Tàu, xung quanh người qua lại tấp nập, nhưng dường như chỉ có xung quanh tôi là tĩnh lặng.
Tôi biết mình không thể buông bỏ quá khứ, và cũng hiểu rằng mình nên tiến về phía trước. Nhưng khoảnh khắc này, cảm giác nghĩa vụ mơ hồ cuối cùng đã chuyển thành một quyết tâm rõ ràng.
"Hãy đi tìm 'định mệnh' của mình đi."
Cuộc đời cứ mãi than vãn vì không quên được người yêu cũ, mượn rượu giải sầu, đã đến lúc phải chấm dứt rồi. Tôi hạ quyết tâm. Từ giờ trở đi, đây chính là chương thứ hai của cuộc đời tôi. Lần này nhất định phải – lần này nhất định phải tìm thấy "định mệnh" thực sự.
"Đi hẹn hò tìm kiếm đối tượng kết hôn thôi."
Tôi nắm chặt nắm đấm, và nôn đầy ra đất ngay bên cạnh xe cảnh sát.
1 Bình luận