Arc 8: Bồi Thường Cho Bệnh Tật [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 187: Akechi Hideyori Cảm Thấy Tự Hào
0 Bình luận - Độ dài: 1,486 từ - Cập nhật:
“Mà nói chứ, đây là lần đầu tiên tớ đến Myacdonald đó! WakuWakuWakuWaku”
“Vậy sao.......?”
“Vâng! Tớ có xem quảng cáo rồi nhưng chưa bao giờ đến đây cả!”
Nghĩ lại thì, tôi cũng chưa bao giờ đến Myacdonald với Takeru nhỉ...
Suy cho cùng thì tôi toàn ăn ở Myacdonald một mình.
“Cậu chưa bao giờ đến đây với Emi à?”
“Tớ và cậu ấy thường đến Miss Donuts. Đây đúng là lần đầu tiên tớ đến đây đó!”
“Hừmmm.”
Đối với tôi, đây chỉ là một quán burger bình thường, nhưng vì nhà Juumonji có vẻ là một gia đình khá giả, nên chắc họ không thường đến những nơi mà người bình thường hay lui tới nhỉ?
“Wow! Vỏ bánh và thịt bò tươi quá! Hay là lần tới mình nên cho Nii-san thử một cái nhỉ!?”
“Hở? Chẳng phải hai đứa đang cãi nhau sao?”
“E hèm... Tớ sẽ cho Takeru dưa muối, còn hamburger là của tớ.”
“Cậu là loại ác quỷ gì vậy...”
Như thể vừa nhớ ra mình đang cãi nhau với anh trai, Risa ép mình phải tỏ ra xấu tính.
“Đúng rồi! Cậu thường làm gì khi cãi nhau với Seiko-san?”
“Cãi nhau với Seiko à?”
“Hay đúng hơn là, hai người đã bao giờ cãi nhau chưa?”
“Tất nhiên rồi.”
“Hở!? Akechi-kun cũng cãi nhau sao!? Cậu đã cãi nhau với em ấy về chuyện gì!?”
Trong lúc nhấp một ngụm coke, mình nhớ lại trận cãi vã với Seiko.
Nếu tôi nhớ không lầm thì là về StarCha.
“Có một lần tớ đã đề cập đến chuyện quần lót màu đen hay màu vàng sẽ hợp với StarCha hơn, tớ nói với em ấy rằng màu đen chắc chắn là đẹp hơn, thế rồi em ấy bắt đầu nhìn tớ như thể tớ là một loại rác rưởi và ngừng nói chuyện với tớ một thời gian.”
“Đó 100% là lỗi của cậu đấy, Akechi-kun.”
“Uu... Là do Yamamoto ở trường nhắc đến trước, nên tớ lỡ lời lúc đang nói chuyện với Seiko...”
Tôi nghĩ chuyện này xảy ra khi chúng tôi đi mua quà sinh nhật cho Takeru cùng nhau.
Thật tình lúc đó tôi đã nghĩ rằng mình sẽ mất hết phẩm giá của một người anh trai.
Vài ngày sau đó, Nodoka nhắn tin cho mình [Mừng lên đi, Rác-senpai! Sei-chan vừa mới mua cho bản thân một bộ đồ lót gợi cảm màu đen đấy!]. Khi nhận được tin nhắn đó, tôi đã thấy xấu hổ đến mức không trả lời mà chỉ để trạng thái ‘Đã xem’.
“Chẳng phải Risa thường nói chuyện đó với Takeru sao?”
“.......”
“Risa?”
“.........ở nhà tớ, Nii—... Takeru và tớ giặt chung đồ với nhau, nên là, Nii—... Takeru đã thấy hết đồ lót của tớ rồi...”
“Khoan đã, hai người là loại anh em gì vậy!? Với lại, cậu không cần phải ép mình gọi cậu ấy là Takeru nữa đâu! Cứ gọi là Nii-san như bình thường đi!”
“Loại gì à..., tớ không nghĩ Akechi-kun có quyền hỏi tớ câu đó đâu...”
Xem ra cả hai chúng tôi đều có mối quan hệ anh trai em gái phức tạp.
Nhưng, đúng như mong đợi ở một nhân vật chính Galge.
Không ngờ cậu ta lại để ý cả đồ lót của em gái mình. Gã này thật đáng kinh ngạc.
“Nhưng mà nhà Juumonji rốt cuộc là sao vậy? Cha mẹ cậu đâu?”
“À... tớ nghĩ họ ghét tớ...”
“Hở?”
Câu trả lời của Risa đột nhiên trở nên u ám khiến mình không nói nên lời.
Tôi luôn cho đó là đặc quyền của nhân vật chính, nhưng từ góc nhìn của Takeru và Risa, có vẻ như có một lý do chính đáng cho việc cha mẹ họ không bao giờ ở nhà.
“A, à!! Chỉ là so với Nii-san thôi, được chứ? So với anh ấy, cha mẹ không quan tâm đến tớ nhiều...”
“Vậy à? Có phải là vì...”
“Vâng. Tớ nghĩ đó là vì Gift của tớ. Tớ phải sống xa họ cũng vì nó.”
Gift của Risa.
Các nhà phát triển đã nói rằng họ muốn đi sâu vào nó vào một ngày nào đó, nhưng cuối cùng, họ chẳng bao giờ thực sự làm gì với nó.
Ngay cả khi tôi muốn can thiệp, miễn là tôi không sẵn lòng nói cho cô biết về Gift của mình, tôi không có quyền làm điều đó...
“Risa, cậu có biết Gift của Takeru là gì không?”
“Không hề. Chắc chính anh ấy cũng không biết nó là gì đâu.”
“Ra vậy...”
“Chỉ là, vì lý do nào đó, tớ cảm thấy Gift của mình không có tác dụng với Nii-san, nên có lẽ nó là một thứ gì đó tương tự như vậy. Dù có thể là do anh ấy quá vô tâm với nó thôi...”
Ít nhất thì cô cũng có vài ý niệm về thể chất của Takeru nhỉ...
“Vậy tại sao cậu không nói với cậu ấy điều gì đó như là [Có lẽ Gift không có tác dụng với anh thì sao?].”
Bằng cách đó, cuối cùng cậu ta cũng sẽ nhận ra Gift của mình.
“Tớ đã từng nói với anh ấy điều tương tự rồi, nhưng anh ấy chỉ nói [Không đâu, chỉ là trùng hợp thôi]. Thiệt tình, anh ấy cũng ngốc nghếch như cậu vậy, Akechi-kun.”
Risa bắt đầu dùng ống hút uống trà.
Gã đó đúng là vô dụng thật nhỉ...
...hay đúng hơn là, hở? Không đời nào mình, người có biệt danh là Sát Gái, lại ngốc đến thế chứ phải không?
“Aa! Tớ không thể chịu nổi Nii-san nữa! Anh ấy luôn giấu những cuốn sách ecchi đó dưới gầm giường và dùng bìa từ điển để ngụy trang cho tạp chí của mình! Tên ác quỷ biến thái!”
“Gã đó giống rồng hơn là ác quỷ, nên gọi cậu ta là rồng biến thái thì chính xác hơn đấy.”
“Gì cơ? Rồng biến thái...?”
Suy cho cùng thì gã đó là kẻ sẵn sàng tự gọi mình là Rồng Siscon thay vì Ác quỷ Siscon...
“Aa, cheeseburger này ngon quá! HAMU HAMU.”
Chân thật ghê.
Risa vui vẻ nhét đầy miệng chiếc cheeseburger.
Nhân tiện, tôi đang ăn Big Myac.
“Tớ cũng muốn thử khoai tây chiên nữa, ở đây không có đũa à?”
“Một quán hamburger thường không có đũa đâu, cậu biết mà.”
“Hở!? Nhưng tay chúng ta sẽ bị bẩn mất phải không!?”
“Cậu có thể dùng khăn giấy để cầm mà?”
“Nhưng như vậy là bất lịch sự...”
Risa buồn bã nhìn chằm chằm vào đĩa khoai tây chiên.
Chà, đúng là phiền phức khi phải rửa tay trước và sau khi ăn khoai tây chiên...
“Aa, không biết tại sao Nii-san không biến mất đi cho rồi...”
“Risa, nếu Takeru nghe thấy cậu nói vậy, cậu ta sẽ khóc đấy biết không...”
“Suy cho cùng thì anh ấy là một tên siscon mà.”
“Một brocon cho hay.”
“Những lời đó cũng áp dụng cho Akechi-kun và Seiko-san nữa mà ha.”
“...Nhưng mà Seiko có thật sự là brocon không nhỉ?”
“Em ấy có cùng ‘mùi’ với tớ nên chắc chắn là brocon. Hơn nữa, vì Akechi-kun cũng giống hệt Nii-san, nên cậu cũng là siscon.”
“...Hê hê, brocon à.”
“...Vậy là nói chuyện về Seiko-san với Akechi-kun là đúng đắn rồi nhỉ.”
Tôi cảm thấy tự hào hơn khi biết Seiko là brocon.
Suy cho cùng thì bọn mình hợp nhau đến vậy mà.
Tôi mở hộp và lấy ra chiếc Big Myac của mình.
Đã đến lúc mình thưởng thức chiếc burger.
“Aa!? Hideyori-san! Cả Risa nữa, thật trùng hợp!”
“Hở?”
“Aaa, Towa-san!?”
Eien-chan đang đứng trước chỗ ngồi của chúng tôi với một chiếc khay trên tay.
Và còn có một người khác đi cùng cô nàng.
“Ồ, chẳng phải Hideyori đây sao. Chào buổi tối.”
“Mitsuki...?”
Mitsuki cũng đang cầm một chiếc khay trên tay.
...cái bộ đôi mà tôi không bao giờ ngờ sẽ gặp ở một quán Myac.
“Vì chúng tớ cũng ở đây, không phiền nếu tụi tớ ngồi cùng chứ, Risa?”
“Tất nhiên rồi. Và cậu đây là...?”
“Tớ là Fukamori Mitsuki. Cậu chắc là bạn của Towa nhỉ? Mong được cậu giúp đỡ.”
Nói rồi, Mitsuki ngồi xuống cạnh Risa và Eien-chan thì ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
“Thật là trùng hợp ha, Hideyori-san!?”
“V-Vâng.”
Gần đây Eien-chan trêu chọc tôi rất nhiều nên tôi có chút sợ khi ở gần cô nàng, vì tôi không thể không để tâm đến cô được.
Aa, có lẽ nào Eien-chan thực sự thích tôi không? Với suy nghĩ đó trong đầu, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.
Dầu gội của Eien-chan, mùi mỹ phẩm, mái tóc của cô nàng, tất cả mọi thứ đều hợp ý mình.


0 Bình luận