Arc 8: Bồi Thường Cho Bệnh Tật [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 172: Bồi Thường Cho Bệnh Tật - Đôi Mắt Đẫm Lệ
0 Bình luận - Độ dài: 1,066 từ - Cập nhật:
Kể từ khi tôi có thể điều khiển [Hút Năng Lượng].
Mỗi ngày đều thật vui vẻ.
Cuộc sống học đường của tôi.
Gia đình tôi.
Nói chuyện với Akechi-san.
Đó là những điều nhỏ bé nhưng giờ đây tôi hiểu cuộc sống hàng ngày như thế này quý giá đến nhường nào.
Khi tôi đang đi dọc hành lang, suy nghĩ vẩn vơ như vậy, tôi thấy Mitsuki, một cô gái với mái tóc vàng óng mà tôi đã kết bạn, đang nói chuyện với một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu tím nhạt.
“Ghi chú của Towa chi tiết quá, của tớ chẳng thể sánh bằng chút nào! Cảm ơn nhé, cái này sẽ thực sự hữu ích đấy.”
“Đâu có, Mitsuki cũng thông minh lắm mà, cậu không cần khen tớ nhiều đến thế đâu.”
“So với Towa thì tớ còn phải học hỏi nhiều lắm. Thôi, gặp lại sau nhé.”
“Vâng. Lát nữa nếu có gì không hiểu thì cứ liên hệ với tớ nhé.”
Cô gái xinh đẹp nói vậy rồi bỏ đi.
Wow….., cô ấy xinh đẹp đến mức tôi nghi ngờ liệu mình có cùng giới tính với cô ấy không nữa.
Khi cô ấy đi ngang qua tôi, mùi dầu gội đầu của cô ấy thậm chí còn khiến tim tôi đập nhanh hơn.
“Đ, đó là bạn của cậu à, ………Mitsuki-san…..?”
Tôi lắp bắp một chút nhưng vẫn hỏi Mitsuki-san về cô ấy.
Đáp lại, cô gật đầu mỉm cười.
“Ừm, cậu ấy là bạn thuở nhỏ của tớ. Tớ biết cậu ấy lâu lắm rồi. Towa chuyển đi khi cả hai học xong tiểu học nên tớ chưa gặp cậu ấy 3 năm rồi nhưng giờ cậu ấy lại thành một học sinh danh dự mất rồi.”
“Vậy sao?”
“Ừm. Khi tớ xem bài báo cáo của cậu ấy, tớ thực sự ngạc nhiên khi cậu ấy làm một chủ đề khó như vậy trở nên đơn giản với cách tiếp cận của mình. Tên cậu ấy là Miyamura Towa…….trời ạ, nếu tớ có bạn trai thì tớ cũng đã có thể khoe với cậu ấy rồi.”
Hahaha, Mitsuki-san cười.
Nhìn cô vui vẻ thế, chắc họ phải là bạn rất thân với nhau.
“Nhắc mới nhớ, Haruka có bạn trai chưa?”
“Hở!?”
Cô đột nhiên nhắc đến như một ý nghĩ vụt qua khiến tôi bất ngờ.
Vì khuôn mặt của Akechi-san là điều đầu tiên xuất hiện trong đầu, mặt tôi lập tức đỏ bừng.
“K,…..Không! Làm gì có chuyện tớ có bạn trai chứ!”
“Haruka, mặt cậu đỏ như logo hội chữ thập đỏ ấy.”
“Ví dụ của cậu lạ quá!”
Mọi người bình thường không so sánh với cà chua hay táo sao…..? Tôi thầm phản bác lại Mitsuki-san.
Cách cảm nhận của cô thực sự hơi lạ.
“Ra là thế. Vậy là cậu chưa có, cậu là kiểu người sẽ thầm thương trộm nhớ thay vì thế à.”
“Uu……”
“Hahaha, đây đúng là cái gọi là tuổi trẻ. Tớ có cảm giác Towa cũng có người cậu ấy thích nữa, mọi người thực sự đang sống hết mình đấy nhỉ.”
“Thay vì tuổi trẻ, bây giờ chúng mình phát âm là [Aoharu][note78714] đấy.”
“Gì cơ! Cậu đang nói cảm nhận của tớ lỗi thời ư!?”
Điều đó có vẻ là một cú sốc thực sự đối với Mitsuki-san.
Cô xinh đẹp thế nhưng phản ứng của cô luôn dễ thương.
“Thế thì sao? Cậu phát âm Trận Xích Bích là Trận Tường Đỏ à?”[note78715]
“Trận Xích Bích vẫn là Trận Xích Bích. Trận Tường Đỏ là cái gì vậy?”
“Vậy thì tớ có nên gọi Tokyo là kinh đô phía đông (Azuma Miyako) không?”
“Tokyo là Tokyo. Cậu lấy kinh đô phía đông ở đâu ra vậy?”
“Nhưng như vậy chẳng phải tuổi trẻ = tuổi trẻ sao?”[note78716]
“Là [Aoharu].”
Mắt Mitsuki-san biến thành chấm tròn và cô không nói nên lời.
Cô là kiểu người nghiêm túc giải quyết một trò đùa bằng logic à?
“Ư ư……không thể nào……nghĩ rằng tớ đã là người tối cổ suốt thời gian qua…..Tớ thật tức giận với bản thân.”
“Bây giờ chúng mình không nói tức giận nữa, là dỗi cơ.”[note78717]
“Dỗi!? Dỗi!?”
“Dỗi, đúng vậy.”
“…….Aoharu, ……..dỗi, ………tớ hiểu rồi, cậu có thể cho tớ ít tiền được không…..”
“Sao lại vậy? Cậu muốn tớ cho tiền vì cậu đã hiểu rồi à? Tại sao tớ phải làm thế?”
Đầu óc Mitsuki-san đã quá tải.
Tôi hiểu tại sao Eimi-san lại thích trêu cô đến vậy.
Dù sao thì nó cũng vui đến thế mà…..
Bây giờ tôi đang rất mong chờ xem cô sẽ phản ứng thế nào khi tôi kể cho cô về Tên lửa Nekosuke.
“…….Vậy người cậu thích trông như thế nào, Haruka?”
“Hơi đột ngột quá nhỉ……”
“Nhanh lên đi.”
“C, Cậu ấy tốt bụng và đáng tin cậy……”
“Woa, dễ thương quá Haruka. Ngây thơ ghê. Đúng là tuổi trẻ.”
“Là [Aoharu].”
“Đúng rồi! Cái đó!”
“……Tớ không nghĩ cậu hiểu đâu.”
Trong giây lát, Mitsuki im lặng.
Sau đó cô bắt đầu nổi điên.
“……Cái này khó quá! Cậu là kiểu người phát âm Bokutou (Kiếm gỗ) [email protected]#!?”
“Cậu nói gì vậy!? Nếu chúng ta theo cùng một quy tắc thì đó phải là Kikatana chứ!? Làm ơn đừng đột nhiên nhắc đến một từ tục tĩu như vậy!?”
“Vậy cậu phát âm Bokutou là gì!?”
“Bokutou chỉ là Bokutou thôi.”
“À mà, [email protected]# có nghĩa là gì?”
“Hey Siri, [[email protected]# có nghĩa là gì?]”
[[Đầu bu*i!]]
Mitsuki đỏ mặt trước câu trả lời của Siri.
Có vẻ cô đang hối hận vì câu hỏi của mình.
“………”
“….Uuu, làm ơn vui lên đi!”
“….Haruka.”
“Vâng.”
“Tại sao cậu lại biết [email protected]# nghĩa là gì?”
“………”
“………”
Một sự im lặng khó xử bao trùm chúng tôi.
Cứ như vậy, chúng tôi đi về lớp với khuôn mặt đỏ bừng.
“…….Aoharu à?”
“……..Vậy là cuối cùng cậu cũng dùng đúng rồi.”
“………Haha. Tớ làm được rồi, cuối cùng tớ cũng nắm vững Aoharu.”
Mitsuki với đôi mắt đẫm lệ nói, đồng tử cô vô hồn.
Tôi cũng bị tổn thương tinh thần nên mắt tôi chắc cũng đẫm lệ.
Với điều đó, sự tồn tại của bạn Mitsuki, Miyamura Towa-san, đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí tôi…….


0 Bình luận