Arc 8: Bồi Thường Cho Bệnh Tật [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 181: Yoru Hiru Xông Vào
1 Bình luận - Độ dài: 1,227 từ - Cập nhật:
“Tớ làm tốt không? Tớ nghĩ là mình đã mở rộng nó ra khá nhiều rồi đó.”
Sau đó, tôi tiếp tục huấn luyện Mishima thêm 2 tiếng nữa.
Nghe thấy sự tự tin trong giọng nói của cô nàng, tôi đeo Kính Gift lên. Quả thật, nó trông khá ổn định và tôi không còn thấy được luồng hắc khí từ Gift của cô nữa.
Thậm chí, lớp màn mỏng Kháng Gift mà tôi dựng lên còn dễ thấy hơn cả [Hút Năng Lượng].
Cuối cùng cũng xong.
Tôi đã giúp Mishima cải thiện Gift của mình đến mức mà Takeru đã làm được trong game......
“Được rồi, thử nghiệm nào. Cậu có thể thử tập trung [Hút Năng Lượng] để có cùng công suất và phạm vi ảnh hưởng như trước không?”
“V, Vâng. Nếu cậu cho tớ chút thời gian, tớ nghĩ mình có thể làm được……”
Dần dần, luồng hắc khí quay trở lại, và [Hút Năng Lượng] bao bọc toàn bộ cơ thể của Mishima.
Ngay cả khi đứng ở đây, chỉ cần nhìn cô thôi là tôi đã cảm thấy mệt mỏi và chóng mặt rồi……
Tôi phải chịu đựng nó.
Ít nhất là cho đến khi cô hoàn thành việc luyện tập…..
“Cậu không sao chứ, Akechi-san!?”
“Không sao, đã kiểm tra xong. Giờ hãy thử mở rộng [Hút Năng Lượng] ra ngoài một lần nữa.”
“Cứ để đó cho tớ!”
Cứ như vậy, luồng khí của [Hút Năng Lượng] tan biến và bay vào không khí.
Cô làm được rồi……!
Cuối cùng, Mishima đã thực sự vượt qua được [Hút Năng Lượng] của mình…….
“Tớ làm được rồi! Tớ làm được rồi, Akechi-san! Tớ thực sự làm được rồi!”
“Ừm, …….tốt, cho cậu rồi……”
“……Akechi-san!?”
Không ổn rồi……., tôi đã quá thả lỏng. Ngay cả sức lực để đứng vững cũng không còn nữa…….
Tôi khuỵu gối xuống và gục đầu.
Aaa, may mà tôi không kéo Madoka vào chuyện này……
Đúng như tôi nghĩ, tôi thực sự không thể làm được như Takeru……
“…a….chi…….-san!?”
“……..”
Tôi có thể thấy Mishima đang lao về phía mình nhưng hoàn toàn không nghe thấy giọng cô nàng.
Các triệu chứng giống như thiếu máu ập đến.
Tệ rồi, tầm nhìn của tôi đang trắng xóa.
Mồ hôi cứ tuôn ra không ngừng.
✦✧
“Akechi-san!? Akechi-san!? Xin cậu hãy tỉnh lại.”
“Gừ…., tớ…… không sao…….”
“Cậu không ổn chút nào hết!?”
Sắc mặt của Akechi-san còn tệ hơn cả lúc mẹ và Kazuma bị thiếu máu.
Là tại mình…….., việc cậu phải đau đớn như vậy vì mình khiến lồng ngực tôi thắt lại.
“Akechi-san! Hít thở sâu vào! Thở đi! Ờm……nước, nước……..”
Tôi mở nắp chai trà mà Akechi-san đang uống và đưa cho cậu nhưng cậu không nhận.
Thấy cậu không còn sức để cầm lấy chai nước, tôi bắt đầu hoảng sợ.
“Uống đi! Xin cậu hãy uống đi!”
“Aa……, gừ……”
Tôi đưa chai nước lên miệng Akechi-san và nghiêng nó xuống. Trà có đổ ra ngoài miệng nhưng cậu đang uống nó.
May quá, cậu đã uống.
[[Oi!]]
Tim tôi gần như ngừng đập vì ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói của người khác bên trong khu đất hoang.
Khi tôi quay lại nhìn, tôi thấy một cô gái với mái tóc nâu đỏ và đôi mắt đỏ đang tiến lại gần.
“…..Hở? C, Cậu là ai…….?”
“Tôi là Yoru Hiru. Oi, có phải do Gift của cậu…….của Mishima gây ra chuyện này không?”
“V, Vâng…… tôi nên làm gì đây……..”
“Cứ để cậu ta nằm xuống trước đã.”
Yoru-san đặt Akechi-san nằm xuống với những động tác thuần thục.
Sau đó, cô đặt một chai nước chưa mở lên trán Akechi-san và nắm lấy tay cậu để cậu tự giữ nó.
“Cậu là người quen của Akechi-san sao……?”
“Không đời nào. Nếu có thì giống như là nghiệp chướng hơn. Tôi ghét cay ghét đắng gã này…… Nhưng mà Mishima? Akechi đã giúp cậu suốt thời gian qua à?”
“V, Vâng….. Cậu ấy đã dạy tôi cách kiểm soát Gift của mình từ hôm qua để nó không bị mất kiểm soát……..”
“……..cậu rốt cuộc là người thế nào? Cậu có thật là Akechi Hideyori không……..?”
“Hở?”
“Không có gì.”
Yoru-san lẩm bẩm điều gì đó trong khi nhìn Akechi-san đang lộ vẻ đau đớn.
Tôi không hiểu. Từ thái độ của Yoru-san, có vẻ như cô thực sự ghét Akechi-san và tôi không cảm nhận được một chút thân thiện nào giữa họ.
Tuy nhiên, vì lý do nào đó, trông cô lại rất tuyệt vọng.
“Uu…..”
“Nn?”
“A, Akechi-san!?”
Akechi-san đang dùng chai nước làm mát vùng quanh mắt trong khi ôm đầu.
Khi Yoru-san lấy chai nước ra khỏi trán cậu, Akechi-san đột ngột đứng dậy.
“Oi, Akechi!?”
“Aaa? Yoru à……? Gừ….., tớ đau đầu quá nên về đây.”
“A, Akechi-san.”
“………xin lỗi. Có vẻ hôm nay tớ không tiếp tục được rồi. Hẹn gặp lại, Mishima, Yoru………”
Vẫn còn chóng mặt, Akechi-san tiếp tục ôm đầu và rời khỏi khu đất hoang.
Cậu đã thực sự gắng sức chịu đựng [Hút Năng Lượng] của mình…….
Lần tới gặp lại tôi phải xin lỗi cậu đàng hoàng mới được………
“Oi, Mishima. Cho tôi thông tin liên lạc.”
“Hở?”
“Tôi muốn biết thêm về cậu. Hãy làm bạn của tôi nhé.”
“V, Vâng!”
Tôi lo lắng cho Akechi-san nhưng đúng là nếu cứ thế này thì tôi sẽ chỉ làm phiền cậu mà thôi.
Đây có lẽ là hình phạt cho việc tôi đã ích kỷ yêu cầu cậu nắm tay mình.
…..dù vậy, bàn tay cậu thật ấm áp và dịu dàng.
“Mishima Haruka nhỉ…… vậy thì tôi nên gọi cậu là Haruka thay vì Mishima. Rất vui được gặp cậu.”
“Y…. Yoru-san, tớ cũng rất vui được gặp cậu.”
Cứ như vậy, một mối quan hệ kỳ lạ đã được khai sinh
“Vậy thì bắt tay nào.”
“Aa……, Ờm…..Nếu tớ chạm vào Yoru-san, cậu có thể sẽ giống như Akechi-san vì [Hút Năng Lượng] của t–……”
Bây giờ mình đã có thể kiểm soát nó ở một mức độ nào đó nên mình không nghĩ cô sẽ bị ảnh hưởng ngay lập tức đâu…….
Khi tôi định nói điều đó, Yoru-san đã cắt lời.
“Aaa, không sao đâu. Gift của tớ có khả năng phòng thủ mạnh nhất, Gift của người khác không có tác dụng với tớ. Nó được gọi là [Anti-Gift].”
“[Anti-Gift]? Có thứ như vậy tồn tại sao…….?”
“Có chứ. Nhìn này.”
Yoru-san bình tĩnh nắm lấy tay tôi.
“Chà, nếu cậu gặp rắc rối với Gift của mình thì không cần phải dựa dẫm vào Akechi đâu, cậu có thể đến tìm tớ, được chứ! Nhà nghiên cứu Gift, Yoru Hiru, rất sẵn lòng phục vụ!”
“Ahaha, cái gì thế?”
“Nhà nghiên cứu Gift nghe ngầu mà, cậu không thấy vậy sao?”
“Không, không hề.”
“Gì cơ!?”
Gu của cô có hơi đáng thất vọng.
“Vậy cậu nghĩ sao về cái tên [Anti-Gift]?”
“Tớ nghĩ nó hay và cũng dễ hiểu.”
“Ư ư……, mình thua rồi.”
“Thua ai cơ?”
“Cái tên khốn đã đặt cho nó là [Anti-Gift]……..”
Trong khi nghĩ rằng cách dùng từ của cô khá thô thiển, tôi nở một nụ cười gượng gạo.
Lạ thật, tôi không hề cảm thấy sợ Yoru-san chút nào.


1 Bình luận