Arc 8: Bồi Thường Cho Bệnh Tật [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 170: Bồi Thường Cho Bệnh Tật - Lời Mời
0 Bình luận - Độ dài: 1,139 từ - Cập nhật:
"Con về rồi ạ~."
Tôi về nhà trong lúc kìm nén sự phấn khích của mình.
Khoảnh khắc tôi bước vào, chú mèo cưng của tôi tình cờ đi ngang qua hành lang.
"Ôi, Nekosuke! Lâu quá rồi không gặp~"
Gift của tôi cũng ảnh hưởng đến động vật.
Đó là lý do tại sao tôi cố gắng không chạm vào Nekosuke nhiều nhất có thể, nhưng giờ đây tôi có thể tắt Gift của mình, tôi không còn phải lo lắng về điều đó nữa.
[[Nyan Nyan]], Nekosuke quấn quýt trong tay tôi.
“Chị sẽ dịch nhé."
[[Nyah]]
"À, ra là em đang bắt chước mèo Ba Tư à."
[[Nyah Nyaah]]
Tôi không biết nó có đang khẳng định tôi không, nhưng đã lâu lắm rồi tôi mới ôm Nekosuke nên rất vui.
"Mèo Ba Tư cũng là mèo nhỉ…….”
“Gì cơ, Kazuma~? Em đang thách thức chị à? Em sẽ được nếm thử tên lửa Nekosuke đấy."
"Mà, như vậy có ổn không? Chạm vào Nekosuke ấy."
"Ừm, chị có thể kiểm soát Gift của mình rồi. Chị hoàn toàn ổn rồi! V!"
“Hở?” Em trai tôi bất ngờ kêu lên.
Kazuma trước đây cũng từng bị thiếu máu vì tôi, nên phản ứng của cậu nhóc không có gì đáng ngạc nhiên.
"Thấy chưa, em không cảm thấy gì ngay cả khi chị ở gần thế này đúng không?"
"…….Đúng vậy. Giờ em có thể đến gần Aneki rồi……"
“Nhận lấy, tên lửa Nekosuke!"
[[NYAHH!]]
"Uwaa, tránh ra khỏi đây đi, Nekosuke!?"
"Ahahahaha! Em mạnh quá Nekosuke."
[[Nyaah!]]
Tôi chơi đuổi bắt với em trai bằng [Tên lửa Nekosuke].
Kể từ khi vào cao trung, tôi hoàn toàn không thể chơi một trò đùa vui vẻ như thế này với cậu.
"Haruka?"
“Aaa, Okaa-san."
"Con….., con có ổn không?"
"Vâng! Con cuối cùng đã kiểm soát được Gift của mình rồi."
Tôi có thể bị ốm trở lại vì tôi đã tắt [Hút Năng Lượng], nhưng đó chỉ là trạng thái trước đây của tôi.
Tôi thà tự mình bị ốm còn hơn gây đau đớn cho những người xung quanh.
"Vậy sao? Thật tuyệt!"
“Yep! Con thực sự xin lỗi vì tất cả những rắc rối con đã gây ra."
Tôi cúi đầu trước mẹ và em trai.
Dù có hay không có Gift, tôi vẫn là một đứa con chỉ gây ra rắc rối cho gia đình nên tôi thực sự cảm thấy có lỗi……
"Nhưng điều này tốt cho con mà. Nếu con có thể kiểm soát Gift của mình thì!"
"Vâng! Thời điểm của con cuối cùng đã đến rồi!"
"……..Ý là, Aneki thực sự sẽ tỏa sáng chỉ vì chị có thể kiểm soát Gift thôi sao?"
"Em nói gì!? ĐI, TÊN LỬA NEKOSUKE!"
[[NyaNya~h!]]
"UGEH!?"
Tôi bật cười khi Nekosuke nhảy lên người em trai.
Cuối cùng, cuộc sống thường ngày mà tôi hằng mong muốn đã trở lại. Tôi hạnh phúc đến phát khóc.
Tôi phải cảm ơn Akechi-san vì điều này.
Cho đến sáng nay, tôi thậm chí còn không thể đứng gần gia đình mình và tôi phải vội vã chạy qua Nekosuke khi nhìn thấy nó.
"Nekosuke~~!"
[[Nyahh!]]
Đã lâu lắm rồi tôi mới được sự mềm mại của Nekosuke chữa lành.
Với cuộc sống trở lại như cũ, tôi tràn ngập niềm vui.
Cuối tuần đã kết thúc và tôi giờ đã có thể kiểm soát [Hút Năng Lượng.]
Tôi vẫn chưa thể quen với con người mới này nên tôi chỉ lặng lẽ đọc sách trong lớp.
Những tin đồn cuối cùng cũng lắng xuống và tất cả các bạn học của tôi đã nghỉ ốm đều trở lại.
Nhưng tôi vẫn một mình.
Tôi có thể nói chuyện bình thường với Akechi-san khi chúng tôi gặp nhau, nhưng vì cả hai học khác lớp, tôi không nghĩ hai đứa sẽ có thể gặp nhau thường xuyên.
Khi tôi nhìn thấy Akechi-san sáng nay, tôi hơi buồn khi thấy cậu thì thầm điều gì đó với một cô gái tóc bím và một cô gái tóc xanh lá cây.
Vì cậu rất đẹp trai, Akechi-san chắc hẳn rất nổi tiếng ha……?
Trong khi tôi đang nghĩ về điều đó, mắt tôi ngừng tập trung vào cuốn sách tôi đang đọc.
Nếu tôi học cùng lớp với Akechi-san, liệu tôi có thể gần gũi hơn với Akechi-san không? Hoặc tôi đã ghen tị nghĩ như vậy sau khi nhìn thấy những cô gái đó đi cùng cậu ấy.
"Mishima-san nè.”
“Hở? V, Vâng. ………Mishima đây.”
"Ahaha, [Mishima đây] à, cậu buồn cười thật đấy."
"Đ, Đáng xấu hổ quá……"
Có vẻ như tôi đang bị trêu chọc vì câu trả lời kỳ lạ của mình.
Hai cô gái đến nói chuyện với tôi.
"Thôi nào, là vì cậu đột nhiên gọi cậu ấy đấy, Eimi……"
"Xin lỗi, xin lỗi, Mishima-san. Cậu trông thú vị để trêu chọc quá."
Một cô gái trông nghiêm túc và một cô gái trông thân thiện đang đứng trước mặt tôi.
Tôi biết rằng Gift của mình đã bị tắt, nhưng tôi vẫn lo lắng rằng nó có thể kích hoạt trở lại vì tôi quá lo lắng.
“Tớ là Fukamori Mitsuki. Chúng ta cùng lớp."
"V, Vâng……"
Một người có mái tóc vàng nổi bật và một nốt ruồi trên môi.
Người còn lại là một cô gái xinh đẹp đến nỗi tôi có thể cảm thấy nóng ran trong người.
“Tớ là Eimi! Rất vui được gặp cậu!"
Họ có chuyện gì cần tôi không?
Không thể biết Fukamori-san và Eimi-san muốn gì, tôi đờ đẫn.
"Thôi nào, cậu không cần phải lo lắng như vậy. Có một tin đồn rằng mọi người sẽ bị nguyền rủa nếu họ đến quá gần cậu nên tụi tớ chỉ đang cố gắng tìm hiểu điều đó thôi.”
“R, Ra là vậy……”
Vậy là có một tin đồn như thế đang lan truyền à……..
Tôi không thể tin rằng mọi người lại coi tác dụng của [Hút Năng Lượng] là một lời nguyền…….
Đó là lý do tại sao không ai cố gắng tiếp cận tôi.
“Tớ không cảm thấy bất kỳ thay đổi nào cả. Mọi người có lẽ chỉ tình cờ bị ốm cùng lúc. Đó mới là sự thật của lời nguyền."
“………..hở?”
Một người thực sự có thể lạc quan đến thế sao…..?
Sốc, tôi nhìn chằm chằm vào Fukamori-san và Eimi-san.
“Cậu có muốn kết bạn với tụi tớ không?"
"Chúng ta đều là những kẻ cô đơn bị bỏ rơi. Hãy làm quen nhé."
“………G, Giúp đỡ nhau nhé.”
Tôi không biết liệu hai người họ có thực sự là những kẻ cô đơn như Eimi-san nói hay không, nhưng tôi rất vui vì họ đã đưa ra một lời mời tử tế như vậy.


0 Bình luận