Quyển 3: Tôi, em, và đôi cánh của người

Chương 5

Chương 5

Chúng tôi tới bệnh viện và gõ cửa. Nhận được hồi đáp ngay tức thì, cả hai bước vào.

“Chào Hajime, lâu rồi không gặp cháu nhỉ.”

Bên cạnh cô Suzuka đang nằm trên giường là một người đang ông trung niên trong trang phục vest chỉnh tề. Là người quen của tôi.

“Chú Tsukasa, lâu rồi không gặp chú ạ.” Tôi cúi đầu gửi lời chào.

“Chú xuất thân từ gia đình có truyền thống làm luật sư nên đặt tên chú là Tsukasa, có nghĩa là ‘người thi hành pháp luật’. Đúng như cái tên, chú học trường luật và cũng trở thành luật sư. Không giống đứa bạn đang đứng cạnh, cuộc đời chú cũng bình thường thôi.”

Ngày hôm ấy, chú vừa cười vừa bảo mình là bạn học của chú tôi tại ngôi trường luật danh giá nhất Nhật Bản nơi người chú tôi đã bỏ ngang. 

Suốt khoảng thời gian sau tai nạn, ông đã hỗ trợ tôi rất nhiều. Từ vấn đề thừa kế, sắp xếp để chú tôi đứng tên ngôi nhà mới mua dù tôi là người duy nhất sống trong đó, tới các thủ tục pháp lý khác. Dù chú tôi thường xuyên đi khắp thế giới, hai bên vẫn thường gọi điện và nhắn tin cho nhau, đồng thời chú Tsukasa cũng thường xuyên ghé xem tình hình của hai chú cháu. Khi tôi liên hệ giải bày về vụ việc của cô Suzuka và bố của Chinatsu, chú đã ngay lập tức đồng ý nhận.

“Hẳn bên cạnh là Chinatsu nhỉ. Rất vui được gặp cháu. Chú là Morita Tsukusa. Cháu có thể xem chú là người thân của cậu bé.”

“...Vâng ạ, rất vui được gặp chú! Cháu là Minamino Chinatsu. Hajime đã giúp cháu rất nhiều ạ!”

Chú Tsukasa dịu dàng nhìn Chinatsu rồi đánh cái nhìn ẩn ý sang tôi.

“Vậy à. Thế Chinatsu ơi, cho chú hỏi mối quan hệ giữa cháu với Hajime là gì được không?”

“Ể?...À ừm…H-Hajime là…b-bạn trai của cháu ạ.”

Câu trả lời lắp bắp của em làm chú bật cười.

“À, ra vậy, ra vậy…Tuyệt quá rồi. Hajime, chú nhớ lần trước hai ta nói chuyện, cháu đâu có bảo mình có cô bạn gai xinh đẹp thế này đâu nhỉ. Mà, lúc cháu giới thiệu cô Minamino và bảo có điều cần bàn thì chú cũng đoán là không đơn giản rồi.”

“Xin chú dừng lại đi ạ, chú Tsukasa. Chinatsu đang thấy khó xử đó. Và đừng trêu em ấy nữa...Với cả, chú nói mình cất công tới đây dù bận, rốt cuộc điều đầu tiên chú đề cập lại là cái này sao?

Tôi chỉ biết thở dài ngao ngán.

“Không không, quan trọng chứ cháu. Nếu chú tiếp nhận xử lý việc cho một người rất có khả năng trở thành người một nhà thì phải ‘cẩn tắc vô ưu’. À mà phương châm ‘mọi khách hàng đều bình đẳng’ của chú không đổi nên cứ xem là chuyện ngoài lề đi.”

Chú cười với điệu bộ tinh nghịch, đưa tay ra ra hiệu bí mật làm tôi và Chinatsu chỉ biết nhìn nhau. Dù điều hành một văn phòng luật có tiếng ở phía Tây Tokyo, tính cách chín chắn nhưng thân thiện và gần gũi của chú vẫn giữ nguyên.

“Giờ thì vào việc thôi. Trước hết, Hajime, Chinatsu. Hai đứa làm tốt lắm…Bỏ trốn bằng taxi để bảo vệ một cô gái là chuyện không phải ai cũng làm được. Đúng là ông bà nói không sai: tình yêu làm người ta thay đổi.”

“...Chú ơi, lạc đề rồi ạ. Và cháu ở lại nghe có ổn không?”

Hẳn chú muốn lái sang chỗ khác nên tôi lập tức cắt ngang. Đồng thời, lúc tôi bày tỏ lo lắng, Chinatsu nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, còn cô Suzuka thì gật đầu. Có vẻ hai bên đã bàn bạc từ trước rồi. Chú mỉm cười, nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm túc.

“...Được rồi, tới lượt Chinatsu. Nhờ thông tin Hajime cung cấp cho cô Suzuka, mẹ cháu, bọn chú tính kiện về quyền giám hộ. Dù bên kia khả năng cao cũng sẽ thuê luật sư song họ hẳn sẽ chấp nhận các điều khoản của chúng ta thôi. Tuy nhiên…cô Suzuka đang cân nhắc điều chỉnh đôi chút…và quan trọng hơn hết, có hai quyết định khó khăn phải do chính cháu đưa ra.”

“Vâng ạ.”

“Thứ nhất, trong trường hợp vợ chồng ly hôn có con trên mười lăm tuổi, nguyện vọng đứa trẻ sẽ đóng vai trò quan trọng để quyết định quyền nuôi dưỡng. Dù người bố có lỗi như trường hợp này thì nó vẫn tính. Tùy vào lựa chọn của cháu, các thỏa thuận về tiền nuôi dưỡng và trợ cấp sau ly hôn cũng sẽ khác.”

“Vâng.”

“Trong vụ này, do bố cháu ngoại tình…Nói đơn giản thì quyền nuôi con vốn đã nghiêng về cô Suzuka rồi nên cháu cũng không cần chính thức lên tiếng.”

“Vâng, cháu có nghe. Do đó bố…”

“Đúng. Dù là suy đoán nhưng ắt hẳn đấy là ý định của đối phương. Để đối phó, bọn chú cần cháu lập văn bản xác nhận cháu muốn sống cùng cô Suzuka.”

“Dạ…Thành thật mà nói, sau khi bố buông những lời ấy tới những người quan trọng với cháu, cháu đã không còn tin ông ấy được nữa. Thêm cả mẹ đã nói chuyện rõ ràng với cháu nên cháu muốn sống cùng với mẹ mình.”

“Chinatsu…”

Nghe giọng điệu dứt khoát của em, cô Suzuka đưa tay lau khóe mắt. Còn tôi đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát.

“Cảm ơn cháu. Tiếp theo là quyết định của cô Suzuka. Cô ấy sẽ giữ quyền sỡ hữu căn hộ kèm phần lớn đồ đạc trong nhà. Vì tiền tiết kiệm của cả hai vốn để riêng nên sẽ giữ y nguyên. Đồng thời, cô đã chọn sẽ không yêu cầu thêm bất kỳ khoản tiên nuôi dưỡng hay trợ cấp nào khác.”

“...Ể?”

Chinatsu bật ra một tiếng hoang mang. Tôi cũng không khỏi ngạc nhiên, vì nghe cứ như thể-

“-Như thể ai mà lên tiếng đòi hỏi trước thì người đó thua, nhỉ?”

“ Con không biết cụ thể giữa hai người đã diễn ra những gì, nhưng xét tới chuyện hôm trước, con thấy nó cứ sai sai. Hệt như lời Hajime, giống như ai tham thì thâm ấy.”

“Con nói đúng…Mẹ hiểu suy nhĩ của con. Nhưng Chinatsu à, về mặt tài chính thì chúng ta không cần tới số tiền ấy. Nếu chỉ có chi phí sinh hoạt của hai mẹ con mình thì vẫn ổn cả.”

“Thật sao ạ?” Chinatsu hỏi lại, không giấu vẻ ngạc nhiên.

“Ừ. Hồi còn làm nhân viên văn phòng thì mẹ từng kiếm được mức lương ngang với bố con. Nghe lạ, nhưng dù giờ sức khỏe không tốt, mẹ vẫn được đảm bảo về công việc lẫn vị trí trong công ty, một phần là do họ tin tưởng mẹ. Mẹ yêu cầu tiền là vì lòng tự tôn của một người phụ nữ…và ham muốn trả đũa đối phương.”

Cô Suzuka cười chua xót, liếc nhìn tôi một cái rồi tiếp tục:

“Nhưng khi nó bắt đầu ảnh hưởng tới hai đứa, mẹ mới vỡ lẽ. Do đó mẹ từ bỏ cái tự tôn kia đi và cắt đứt toàn bộ ràng buộc tài chính của hai bên. Cùng với quyết định của con, những hành động tương tự hôm trước sẽ không xảy ra nữa. Tất nhiên, nếu hỏi mẹ có thất vọng không thì…mẹ sẽ trả lời là có, nhưng thế này là tốt nhất rồi.”

“M-mẹ…”

Giọng Chinatsu khẽ run. Nhìn vẻ mặt đau đớn của em, chú Tsukasa tiếp lời bằng giọng dịu dàng mà không kém phần chuyên nghiệp.

“Cuối cùng là vấn đề tiền nuôi dưỡng con cái. Về mặt pháp lý, con cái có quyền nhận khoản đó, nói đúng hơn cái này là nghĩa vụ của bố mẹ. Dù cô Suzuka đã đưa ra lập trường, người quyết định vẫn là cháu, Chinatsu. Ly hôn và vấn đề giữa hai người kết hôn -là mẹ cháu, cô Suzuka, và bố cháu, ông Junji - nhưng nó không thay đổi sự thật rằng ông ấy vẫn là bố ruột của cháu, dù về mặt pháp lý thì không còn.”

Chú tạm dừng một chút, đảm bảo đối phương theo lịp lời giải thích của mình.

“Ngoài ra, cháu cũng cần phải quyết định bố mình có quyền thăm hỏi hay không. Cũng giống như tiền nuôi dưỡng, nó nên được ghi rõ trong văn bản.”

“Cháu hiểu rồi. Trước hết là vè tiền nuôi dưỡng, cháu sẽ nghe theo quyết định của mẹ. Cháu không nắm rõ chuyện tài chính của gia đình, song nếu mẹ nói ổn thì cháu sẽ cháp nhận. Nếu cần thiết, cháu cũng có thể đi làm thêm. Còn về bố…hiện tại cháu không tưởng tượng nổi cảnh gặp ông ấy. Nhưng…những kí ức về người bố dịu dàng của mình vẫn ở đó, nên có lẽ sau này cháu sẽ thay đổi sau.”

“Cảm ơn cháu. Đối với tiền nuôi dưỡng thì bọn chú sẽ tiến hành như đã định. Còn quyền thăm hỏi, theo nguyện vọng của cháu, bọn chú sẽ nêu rõ quy định rằng mọi liên lạc đều phải do cháu chủ động, và mọi nỗ lực đơn phương từ bên kia sẽ bị ngăn chặn hoàn toàn. Tuy nhiên, nếu cháu muốn gặp mặt, bọn chú sẽ sắp xếp thật phù hợp. Như vậy có được không?”

“Vâng…cứ như vậy đi ạ. Cảm ơn vì đã quan tâm tới cháu.”

“Hehe, tất nhiên rồi, vì cháu là cô bạn gái quý giá của người chú quan tâm mà…Giờ chú sẽ cần cháu ký vài giấy tờ. Chú cũng sẽ chuẩn bị đầy đủ hồ sơ và sớm đặt lịch hẹn. Vậy nhé, thưa cô Minamino, tôi còn vài việc nên xin phép về trước. Hai người hãy thong thả dành thời gian bên nhau.  Nếu đổi ý hay cần bổ sung, xin đừng ngại liên lạc cho tôi. Và Hajime, khỏi cần nói chắc cháu cũng biết nhỉ - nhớ chăm sóc cô bé thật tốt đó.”

“Cháu cảm ơn chú ạ.”

“Cháu biết rồi. Chú đi cẩn thận, chú Tsukasa.”

Cả hai đồng thanh đáp. Chú gật đầu, xách túi nhanh chóng rời đi.

Tiễn chú ra khỏi phòng, chúng tôi quay sang cô Suzuka. Gương mặt cô lúc này hết sức nhẹ nhõm như thể đã trút bỏ hoàn toàn gánh nặng.

“Cảm ơn hai đứa. Đặc biệt là con đáy, Chinatsu. Mẹ cảm ơn vì những lời của con.”

“Có gì đâu mẹ. Nhưng…tại sao mẹ muốn Hajime ở lại? Cá nhân con thì không có vấn đề gì hết, mừng còn không hết nữa là. Chỉ là…”

Chinatsu thắc mắc y hệt tôi. Tôi  mừng vì mình được tham gia song không hiểu mình cần thiết ở chỗ nào.

“Ara ara. Con gái của mẹ thay đổi thật rồi. Đúng là thiếu nữ đang yêu ha.”

“K-khoan đã, mẹ nói cái gì vây ạ?!”

Suzuka vừa nhìn con gái mình vừa đưa tay xoa má làm em càng thêm bối rối. Có điều, những lời tiếp theo khiến chúng tôi lặng thinh:

“Để mà nói…Lý do chính mẹ muốn Hajime có mặt hôm nay là vì có chuyện muốn nói với hai đứa…Đơn giản thì, cháu cho Chinatsu ở nhờ chỗ cháu một thời gian nhé, Hajime? Có thể hai ba tuần gì đấy, và tùy vào kết quả tái khám sau khi xuất viện cùng các điều chỉnh chế độ ăn uống nữa, có khi sẽ kéo dài tới kỳ nghỉ đông luôn.”

“Cái gì ạ?”

“...Cái gì cơ?!”

Cô nói tự nhiên lắm, nhưng điều đó chẳng phải đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ sống chung sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!