Quyển 3: Tôi, em, và đôi cánh của người

Chương 2

Chương 2

Ngày hôm đó sẽ là ngày Chinatsu nhớ nhất cả đời. Một ngày lẽ ra phải đau đớn và khó khăn nay lại được niềm hạnh phúc khi được chia sẻ tình cảm với người mình yêu thương thay thế. 

Cô tỉnh giấc vào buổi sáng, cảm nhận hơi ấm bên cạnh. Cô ngắm khuôn mặt đang say giấc của Hajime, bên trong lại trào dâng những cảm xúc đêm qua.

406767bf-ba70-413f-9a0b-b4fd72a29346.jpg

Sự bình yên, dịu dàng và chút gì đó nhột ngột len lỏi vào tim cô.

Cô đưa tay chạm vào mái tóc có chút rối của Hajime, lòng không khỏi hạnh phúc vì bản thân là người duy nhất biết khía cạnh này của cậu.

Trước đây có mấy người bạn kể về việc thức dậy cạnh bạn trai vui ra sao, cô chỉ nghe, mặt ngoài tỏ vẻ hờ hững nhưng thâm tâm thì có chút ghen tị. Giờ thì tới lượt cô được trải nghiệm cảm giác ấy.

Cô đã hôn bạn trai mình, được ngủ cạnh cậu suốt cả đêm. Dù đã cảm thấy mãn nguyện, cô vẫn mong chờ thật nhiều điều phía trước.

Nghĩ tới đây, má Chinatsu đỏ bừng. Khi cô khẽ cựa quậy, Hajime mơ màng mở mắt nhìn cô, cất tiếng: “Chào em buổi sáng”.

Chinatsu vừa đáp lại “Vâng, chào anh buổi sáng” vừa nghĩ “Trời ơi, nhìn dáng vẻ vô phòng bị của ảnh kìa! Mình chết mất!”

Nếu mà cho cô của quá khứ thấy thì chắc cô sẽ chẳng thể nào tin nổi đó là bản thân cô của tương lai đâu. Chỉ mới trao nhau câu chào thôi mà tim cô đã vỗ trống…

Chụt.

Khoảng khắc Hajime đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô hết sức tự nhiên, não cô vốn đứng trên bờ vực quá tải ngay lập tức chập mạch.

Cô nhận ra niềm vui cũng giống như nỗi buồn, có thể trào dâng cuồn cuộn đến mức bão hòa. Tất nhiên, cái “bão hòa” này không khó chịu tẹo nào. Hẳn là cô đang cười như con ngốc vậy, tại xấu hổ quá mà.

Cơ thể cô sau một đêm nghỉ ngơi bắt đầu réo lên. Nghĩ rằng Hajime có lẽ cũng nghe thấy làm mặt cô đỏ hơn nữa. Song, ngay lập tức là tới lượt Hajime làm cả hai cùng bật cười.

Thảo luận một lúc, Chinatsu quyết định làm theo lời cậu, ra ngoài mua quần áo cùng những nhu yếu phẩm khác.

◇◆

Dù ở cửa hàng tiện lợi có đủ thứ cô cần, cô chọn đi tới hiệu thuốc lớn gần nhà Hajime có bán đồ dùng sinh hoạt hằng ngày vừa mới mở cửa. Bên trong chỉ có mỗi cô thu ngân.

Quần áo cô hơi nhăn vì không thay ra lúc đi ngủ nhưng phải đành chịu. Tuy nhiên, ít nhất cô cũng muốn thay đồ lót nên cô lượn một vòng quanh các kệ hàng. Cuối cùng, giỏ hàng của cô chứa đầy đủ ‘trang bị qua đêm’ mặc cho ngày mới đã tới.

Cô còn cho thêm bàn chải đánh răng, mỹ phẩm, dầu gội, dầu xả đề phòng cô muốn tắm. Bỗng, cô nghĩ rằng có thể mình sẽ để những thứ này ở tạm nhà Hajime và nó khiến cô dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả.

Đến quầy thanh toán, cô thu ngân liếc nhìn cô cùng mấy thứ cô mua rồi mỉm cười đầy ẩn ý làm cô không khỏi ngượng ngùng. Cô về nhà Hajime, mỉm cười gặp gỡ hàng xóm qua đường. Khu dân cư này mới được phát triển nên vẫn chưa có nhiều người sống quanh đây lắm, tuy nhiên cô vẫn lịch sự gật đầu chào. 

Tới nơi, cô mở cửa bước vào. Đón chào cô là mùi thơm của bơ và những thứ hương khác cũng ngon lành chẳng kém.

Thấy Hajime đang đứng bếp, cô cảm ơn và hỏi:

“Em về rồi đây. Em thay đồ chút nhé?”

“Mừng em về nhà, Chinatsu. Ừ, em cứ dùng phòng ở tầng trên đi - à, không phải phòng anh đâu nhé…Là phòng của em gái anh, nhưng anh dọn dẹp rồi.”

“À…vâng. Em xin phép. Hay là…hehe…anh muốn em thay ở đây luôn không nè?”

Hajime nhắc tới em gái làm cô thoáng do dự, đành núp sau túi mua dồ để buông một câu đùa. Tới lúc này cô mới biết mình vừa nói một câu bản thân sẽ không bao giờ nói làm tai cô nóng lên do xấu hổ.

“...Xém tí nữa là anh gật đầu rồi, nhưng trước hết thì, em chắc chứ?”

Có lẽ đoán được biểu cảm của cô, Hajime mới đáp trả như thế. Thành thật thì, cô xém nữa theo phản xạ mà trả lời rằng “Nếu anh thực sự muốn thì em rất sẵn lòng”, may là dừng kịp.

“...Vẫn chưa ạ.”

Nói xong, cô chạy tót lên lầu. Bị ‘gậy ông đập lưng ông’ thế kia làm tim cô không chịu nổi nữa. Rõ ràng là trước giờ cô chưa từng thể hiện bất cứ hành động nào bộc trực giống vậy cả, vả lại đâu phải đây là lần đầu cô hẹn hò với ai đó, cớ gì tự dưng cô lại hóa thành một thiếu nữ ngây thơ như này?

Căn phòng cô bước vào quả nhiên vô cùng sạch sẽ. Bên trong có bàn ghế lẫn giường gối đầy đủ cùng những tấm ảnh treo tường của một bé gái trông rất năng động.

Lướt qua một hồi, ánh mắt cô dừng lại ở bức nằm trung tâm. Một Hajime trông trẻ hơn mọt chút đang đứng cạnh một cô bé đang khoác tay cậu. Cả hai cùng giơ tay kiểu chữ ‘V’.

“Em ấy dễ thương thật đó…Hình như tên là Mio thì phải. Cho chị mượn phòng em chút nha.”

Chinatsu khẽ nói đồng thời bắt đầu thay đồ, đầu chợt nảy ra một thắc mắc muốn hỏi Hajime.

◇◆

Khoảnh khắc cô bước xuống lầu, suy nghĩ đầu tiên lóe lên là:

“Hả…? Gì đây? Mình có đang ở thiên đường à?”

Trên bàn là miếng bánh mì nướng  phết bơ, trứng ốp lết, giăm bông và cả  salad nữa. Điểm đáng chú ý nhất vẫn là cốc cà phê sữa âm ấm đang đợi cô thưởng thức.

“Trời ơi, có bạn trai nấu cho mình bữa sáng Chủ nhật thế này…đúng là tuyệt cú mèo.”

Hajime thì có chút ngượng ngùng lên tiếng:

“Nhìn cũng ra dáng một bữa sáng ngày cuối tuần đúng không? Nào, chúng ta ăn thôi.”

“Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều lắm!”

Dù đó chỉ là một bữa ăn đơn giản song Chinatsu cảm thấy cô sẽ không bao giờ quên đi được hương vị của chúng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!