Quyển 3: Tôi, em, và đôi cánh của người

Chương 6

Chương 6

“K-khoan đã mẹ à! Mẹ nói cái gì thế?!”

Giọng Chinatsu vang khắp cả phòng. May là chúng tôi đang ở phòng tư, cơ mà ở ngoài hành lang thì chắc vẫn nghe thấy. Tuy nhiên lúc này tôi không lên tiếng nhắc vì lòng cũng đang bối rối như em.

Hả?

“Ara, giờ hai đứa là người yêu của nhau rồi đúng không? Vậy thì có gì to tát đâu.”

“RẤT RẤT TO là đằng khác đấy ạ! Trước hết thì, sao mẹ lại là bên ủng hộ còn bọn con là người phản đối chứ?! Theo lẽ thường thì phải ngược lại mà!”

“Ể? Còn cháu thì sao, Hajime? Cháu sẽ không phiền nếu cho một cô bạn gái dễ thương xinh đẹp như Chinatsu ở nhờ một thời gian đâu nhỉ?”

Hai mẹ con trao đổi qua lại rồi đá qua cho tôi đang đứng giữa là điều không thể tránh nên tôi đành trả lời:

“Ừm…Cháu chắc chắn là không có vấn đề gì hết. Nhưng thưa cô Suzuka, là mẹ của em ấy, cô thực sự thấy ổn sao?”

Làm gì có chuyện tôi không thích cho được, cơ mà, mọi người biết đấy…

“Hai đứa…phải công nhận là ngây thơ trong sáng hết phần thiên hạ luôn ấy, đặc biệt là so với bọn trẻ thời nay. Mà…như vậy cũng tốt, nhưng…vấn đề ở chỗ, dù sau khi được xuất viện, cô cũng đâu ở nhà mãi được, và cô cũng không thể bỏ dở công việc của mình để về sớm. Bên cạnh đó, cháu sống một mình đúng không Hajime? Hai con đã hẹn hò rồi, mà xét cái độ khăng khít này thì, mấy đứa vẫn nghĩ sẽ chẳng có gì xảy ra vào ngày nào đó ư?”

“...”

“...”

Cô thẳng thắn và chính xác tới mức cạn lời. Quả thật, dù Chinatsu có ở lại hay không, nếu đã muốn bước lên nấc thang ấy thì trừ khi tôi quá hèn, còn lại chẳng thứ gì có thể cản được chúng tôi hết. [note91642]

“Nhưng…ừm…”

“Con từng bảo “Hajime với con không có mối quan hệ ấy đâu!”, và giờ nhìn xem? Thêm nữa, phải nhớ bố con vẫn giữ chìa khóa nhà. Cho tới khi xong xuôi, mẹ không thể ngừng lo lắng được.”

“Mẹ…”

“Và Hajime ở khu dân cư cấm người lạ đi vào nhỉ? Nó còn gần trường và chắc chắn có dư phòng. Nói chứ…nếu hai đứa cùng đắp chung chăn thì mẹ cũng không ý kiến gì hết.”

“...M.Ẹ.Ơ.I?”

“Ôi trời, con gái mình đáng sợ chưa kìa…Tổng kết lại, hai đứa nghĩ sao? Mẹ không có họ hàng nào sống gần đây. Con có lựa chọn ở qua đêm tại khách sạn, hoặc tệ nhất, xin nghỉ học một thời gian và ở nhà họ hàng xa, song cả hai đều đáng lo và không lý tưởng tí nào nhỉ? Hai đứa mới thành đôi mà phải sống xa nhau thì quá đỗi trớ trêu đi.”

Cô nói, mắt nhìn sang tôi.

“Cháu hiểu rồi ạ. Cháu hiểu điều cô muốn nói. Và…vâng, cháu đồng ý. Nói thật thì để Chinatsu một mình cháu cũng không yên tâm. Đúng là nhà cháu còn dư phòng, nhưng cũng phải về nhà cô để lấy một số đồ khác cho em ấy. Nếu cô đồng ý, và nếu Chinatsu không ngại thì đây chắc chắn là ý hay…dù khả năng tự chủ của cháu sẽ là vấn đề khác.”

Tôi đáp, song câu cuối của tôi biến thành tiếng lẩm bẩm.

“Cảm ơn cháu. Còn Chinatsu thì sao? Bạn trai yêu quý của con có vẻ không phản đối gì nữa rồi đấy.”

“Ughh…với từng ấy lý lẽ thì sao con từ chối được nữa. Với lại…không phải là con ghét ý tưởng ấy…Anh thật sự ổn chứ, Hajime?”

Em nhìn tôi lo lắng nên tôi gật đầu trấn an.

“Ừ, không sao đâu em. Em có thể dùng phòng của Miho hay phòng cho khách đều được. Hơn nữa đâu phải chúng ta lần đầu dùng bữa cùng nhau?”

Thực ra cho đến giờ hai chúng tôi đã dành thời gian bên nhau lúc buổi tối khá nhiều. Ăn uống, đi chơi, tắm-à không, cái đó thì quên đi. Chà, hẳn sẽ không có vấn đề gì đâu.

“Vậy là quyết rồi nhé. Dù đã thống nhất chia tiền ăn nhưng những thứ khác cô sẽ lo toàn bộ. Chinatsu, lát mẹ đưa tiền cho con sau. Và nếu cần mua thêm gì thì cứ nói.”

Nghe Suzuka chốt, chúng tôi gật đầu đồng ý. Và thế là, cho đến hôm bế giảng cuối kỳ hai, thời điểm cô được xuất viện, Chinatsu và tôi sẽ sống chung.

◆◇

Cô có đôi điều muốn nói với con gái cô một chút, Suzuka nói thế nên Hajime đã rời phòng , bảo cần gọi cho người quen. Câu chuyện chuyển biến đột ngột quá làm Chinatsu nãy giờ chưa tải xong.

Vậy là…bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ ở nhà của Hajime sao…

Trong lúc cô còn đang trên mây, mẹ cô gọi, kéo cô về thực tại:

“Chintasu ơi, con ổn  không con? Con ngao du hơi xa đó.”

“...Sao mẹ lại thản nhiên được như vậy chứ? Mẹ nghĩ là tại ai hả?”

“Ara, con nói gì thế? Ít nhất con cũng phải thấy biết ơn vì có một người mẹ chu đáo giống vầy chứ.”

“Thì…đúng…nhưng cái này là cái này, cái đó là cái đó. Mẹ gần đây cư xử khác lắm luôn ý. Trời ạ…”

“Fufu…Đúng ha. Bình thường mẹ sẽ chẳng thốt mấy câu kia đâu. Nhưng vì đối phương là Hajime đấy, mẹ nói rồi mà? Nhớ đừng để vuột mất thằng bé nhé. Và, ừm, con làm tốt lắm…”

“Không hẳn đâu ạ…Thực tế thì con chẳng động tay động chân gì hết trơn. Là Hajime đã đứng ra làm hết - từ giúp con, ôm lấy con, rồi tỏ tình nữa.”

“Ôi chao…Không ngờ ở cái tuổi này mà mình còn thấy ngại dùm khi nghe câu chuyện tình yêu của con gái mình đấy. Nhưng mà nhé, fufu, mẹ mừng cho con lắm đó, Chinatsu của mẹ.”

Đoạn, bà xoa đầu con gái mình.

Mình tự hỏi lần cuối mẹ xoa đầu mình là khi nào nhỉ.

Chinatsu chắc mẩm đã rất rất lâu rồi, tới mức cô chẳng nhớ được, song cái sự hoài niệm vẫn đọng lại trong tim.

“Giờ là chuyện quan trọng nè.”

“Vâng, là về bố ạ? Hẳn đó là lí do Hajime phải ra ngoài đúng không?”

“Ể, đâu có đâu? Có cái quan trọng hơn cơ.”

“...?”

Chinatsu cứ ngỡ mẹ cô sẽ nói vấn đề liên quan tới bố, nhưng cái phủ nhận của bà làm cô hoang mang.

 Mẹ cô bắt đầu bằng một giọng trầm lắng:

“Nghe nè, mẹ rất ủng hộ chuyện hai đứa sống chung, và là người yêu thì chuyện gì đến khắc sẽ đến. Nhưng phải đảm bảo là đừng có con nhé, rõ chưa? Hajime rất chín chắn và có trách nhiệm nhưng suy cho cùng thằng bé vẫn là con trai…”

Mẹ cô nói những lời làm Chinatsu chết lặng vì không kịp xử lí thông tin. Không mảy may quan tâm, bà tiếp tục:

“Mẹ nghiêm túc đó. Vạn nhất xảy ra chuyện…để xem, con vốn không hay bị ốm nặng nên chắc chưa từng tới chỗ này, nhưng…đây. Bệnh viện này có khoa phụ sản với các nữ bác sĩ chuyên xử lí những trường hợp như thế. Còn đây là tiền. Nhớ ghé qua  làm thẻ bệnh nhân nha con.”

Suzuka gửi link website của bênh viện bà đề xuất cho Chinatsu và đưa một khoản tiền kha khá bà chuẩn bị từ trước. Chinatsu theo phản xạ cất tiền vào ví rất tự nhiên dù não vẫn đang quá tải.

“Thời đại thay đổi rồi nên mẹ không cản con. Song ít nhất phải tốt nghiệp cấp ba đã, và nếu chưa quyết định được hướng đi tương lai thì tấm bằng đại học sẽ cho con nhiều lựa chọn hơn. Mấy chuyện này không thể hoàn toàn giao cho đối phương được mà phải do chính con chịu trách nhiệm. Con hiểu chứ?”

Dĩ nhiên Chinatsu hiểu những điều ấy. Cô không phủ nhận mình có ham muốn, thậm chí sáng nay cô còn nghĩ về thời điểm mình sẽ tiến tới mối quan hệ như vậy với Hajime cơ. Có điều cô chưa từng tưởng tượng mọi thứ sẽ diễn ra theo chiều hướng này nên cứ cảm thấy sai sai.

Lát nữa sao mình nhìn mặt Hajime giờ?

Mang theo những suy nghĩ ấy cùng với vẻ mặt hài lòng của mẹ mình sau “buổi thuyết giảng”, Chinatsu rời phòng bệnh với tâm trạng rối bời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(T/n: A-anh À mà nè...)
(T/n: A-anh À mà nè...)