Dùng bữa sáng xong, tôi nhận ra Chinatsu dường như muốn nói gì đó.
Nhân tiện, tôi đang rửa bát còn Chinatsu thì pha cà phê. Dù mối quan hệ có đổi thay thì khoảng thời gian cả hai ở bên nhau vẫn như cũ.
“Ừm, em biết là có hơi muộn nhưng em muốn gặp gia đình anh…kiểu, ra mắt họ với tư cách bạn gái ý.”
Tới đây, tôi mới nhận ra mình chưa đưa em vào căn phòng ấy. Tôi cũng cảm thấy đã tới lúc giới thiệu em với họ rồi.
“Ừm, em nói đúng. Anh cũng nên giới thiệu em với họ nhỉ…nói chứ, nếu gặp nhau ngoài đời, nhà anh sẽ chia ra hai phe: vui mừng và nghi hoặc.”
“...Họ thực sự sẽ vui mừng ư? Và, nghi hoặc là sao vậy anh?” Chinatsu vừa lo vừa bối rối hỏi.
Tôi nhớ lại gia đình mình khi còn sống. Phải nói sao nhỉ…
Không phải tôi cố tình không nhớ về họ, tại ngày nào cũng thắp hương mà, nhưng vì lí do nào đó, tới bây giờ những kí ức áy mới rõ nét hơn.
Nah, bớt lí do lí trấu lại đi tôi ơi. Ừ, tôi đã né tránh chúng.
Những tháng ngày ấy lúc nào cũng chan chứa những nụ cười. Bố, mẹ, em gái, và tôi.
Và lý do chúng sống động trở lại là nhờ có Chinatsu. Em đã ở bên tôi, ôm lấy tôi để tôi có thể để những đớn đau kia trôi theo nước mắt.
Đó là lí do tôi có thể nói về gia đình mình tự nhiên hơn.
“Hừm, để xem. Nếu anh bảo em, một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, là bạn gái mình…anh không chắc nữa, nhưng…hẳn mẹ sẽ nghi ngờ anh bắt cóc em, Miho thì tin rằng anh đang đe dọa hay tống tiền em các thứ, chỉ có bố là tin anh thôi, mỗi tội ông sẽ hào hứng thái quá. Nghe phiền nhỉ, cơ mà…gia đình anh là vậy đó.”
“...Em có thấy ảnh của Miho. Quả là một cô bé dễ thương.”
Tôi gật đầu, biết em ắt hẳn đã thấy những tấm ảnh trong phòng.
“Ừm, lát em muốn xem những bức ảnh khác không? Ban đầu, tầng một sẽ là phòng bố mẹ, tầng hai sẽ gồm phòng anh, Miho và phòng khách cho họ hàng ngủ qua đêm nếu cần. Nhưng giờ thì phòng ở tầng một được dùng làm phòng thờ. Nó ở đằng kia.”
Tôi vừa giải thích vừa dẫn em đi dọc hành lang dẫn tới căn phòng phía trong cùng. Đó là căn phòng kiểu Nhật duy nhất trong một ngôi nhà kiểu Tây, tất cả là do yêu cầu của mẹ tôi. Khi mở cửa, mùi hương trầm nhè nhẹ còn vương lướt qua mũi. Trên bàn thờ có ba bức ảnh tôi mua với giá khá cao mà hồi ấy không hề hay biết. Nó được chụp vào ngày nhập học cấp hai của Miho nên ai nấy đều mặc trang phục trang trọng với nụ cười trên môi.
Việc thắp hương vốn không cần nghi thức cụ thể gì nhưng sẵn có dịp, tôi thắp hai cây nến đặt cạnh nhau.
Bố tôi vốn là người tùy hứng cùng vẻ ngoài đẹp mã nên được mấy bà cô hàng xóm yêu quý, còn mẹ thì có tính cách mạnh mẽ, luôn toát ra khí chất nghiêm khắc đồng thời rất xem trọng mấy truyền thống như kia. Miho thừa hưởng ngoại hình của bố, còn người ta nói tôi giống mẹ vì căn bản chẳng giống ông tẹo nào.
Tôi thắp hương đồng thời giới thiệu từng người với Chinatsu, sau đó là ngược lại:
“Bố, mẹ, Miho…Con biết nói ra có hơi ngượng nhưng đây là Chinatsu, và là b-bạn gái của con.”
Tôi giới thiệu em, mong sao lời của mình có thể đến được với họ dù biết là điều bất khả thi.
◇◆
Mùi nến và hương lan tỏa khắp phòng. Hajime ngồi trước bàn thờ, chắp tay và giới thiệu Chinatsu.
Sau vài phút, Hajime dịch sang một bên để Chinatsu thế chỗ. Cô lễ phép quỳ trên đệm, thắp hương giống như người bạn trai mình vừa làm.
Cô nhìn những bức ảnh. Hajime bảo cậu giống mẹ song vẫn có đôi nét thừa hưởng từ bố. Cụ thể, đôi mắt và mũi là của người mẹ, còn tai và miệng là của người bố. Phải nói, nụ cười của Miho cũng rất dễ thương. Cô tự hỏi nếu cả hai gặp nhau, liệu họ có thể trở thành bạn không.
Khoan đã, nghĩ kĩ thì, bức ảnh cô bé đặt ở giữa phòng không hề chụp chung với bạn bè, người yêu hay bố mẹ mà là với anh trai. Ôi Miho ơi, chẳng lẽ em là một brocon ư? Vậy thì có khi chúng ta phải đấu đá với nhau để giành anh ấy mất.
Cô nghĩ nếu ở bên gia đình Hajime hẳn sẽ vui phải biết.
“Thưa cô, chú và Miho, cháu xin lỗi vì dù ghé qua thường xuyên nhưng giờ mới chào hỏi ạ. Cháu là Minamino Chinatsu, bạn gái của Hajime ạ.”
Dù trước đây cô có thắp hương lên bàn thờ rồi, tuy nhiên đây là lần đầu tiên cô thực sự mong mình có thể đối đáp với người của thế giới bên kia. Và một khi đã thành tiếng, những lời tiếp theo cứ vậy mà tuôn ra.
Cô bộc bạch hết những gì trong tim mình. Dẫu cô hiểu sẽ chẳng ai nghe ngoài cô và Hajime, cô vẫn nói những điều mình muốn đối phương nghe nếu họ thực sự ở trước mặt.
“Hajime và cháu là bạn cùng lớp, tuy nhiên mãi tới mùa thu này bọn cháu mới thực sự nói chuyện với nhau, dẫu vậy anh ấy vẫn luôn đối xử rất tốt với cháu ạ. Vì lẽ đó, cháu tin chắc rằng cô chú, những người đã sinh ra và dạy dỗ anh, rất tuyệt vời. Cháu là con một nên không biết cảm giác có anh chị em ra sao, song cháu tin anh ấy cũng là một người anh trai rất tốt.”
Đúng lúc đó, Chinatsu nghe thấy tiếng Hajime cử động phía sau lưng, thầm nghĩ hẳn là do cậu đang ngượng dù không cần quay lại nhìn.
Nhân cơ hội, cô quyết định nói hết mọi thứ như thể đang trò chuyện trực tiếp với gia đình Hajime đồng thời để đương sự nghe hết tất cả. Mục đích á? Dĩ nhiên là muốn bạn trai cô xấu hổ đến tột cùng rồi, chỉ là cô cũng bất ngờ trước sự phấn khích của bản thân. Nhưng dù gì đi nữa, cô vẫn thực sự muốn giãi bày hết mọi thứ.
Cô thành thật trải lòng suốt một lúc lâu. Cô kể toàn bộ đầu đuôi câu chuyện - từ khi hai đứa gặp nhau, bản thân có cảm xúc thế nào, thấy hạnh phúc vô bờ ra sao lúc cậu nhìn thấu lớp mặt nạ của cô, những nỗi đau hai người gánh vác, những khoảnh khắc thấu hiểu sự bất lực của đối phương, và cả nhịp tim đập rộn ràng mỗi lần cậu đưa tay ra giúp cô. Cô còn ước mình có thể được trò chuyện trực tiếp với gia đình cậu dù chỉ một lần.
Toàn bộ, toàn bộ, cô nói hết không sót điều gì. Dù cho Hajime đã rời phòng từ lúc nào, chỉ khi xong xuôi, cô mới dừng lại.
2 Bình luận
tfnc