“Được rồi, hoàn hảo…Trông em thế nào?”
“Bảo ‘chế độ bình thường’ rất hợp với em thì có hơi bất lịch sự nhưng, ừm, em dễ thương lắm. Cảm ơn nhé, Chinatsu.”
Em soi gương trong phòng tắm rất kĩ nhưng giờ vẫn chỉnh lại thêm chút ít trước ở hành lang rồi quay sang hỏi tôi nhận xét. Không phụ lòng bạn gái, tôi quan sát em thật kĩ rồi đưa lời khen chân thành nhất. Việc tôi có thể thốt ra những lời ấy vô cùng tự nhiên ắt hẳn là thành quả luyện tập suốt một tuần qua.
“...Em không biết phải giải thích sao, và nói cái này có hơi muộn, cơ mà giờ em hiểu ý của mẹ rồi. Anh đúng chuẩn kiểu người lơ là một tí thôi là sẽ bị nẫng tay trên mất.”
“Ý em là sao?”
“Không có gì đâu ạ. Mà, chúng mình xuất phát thôi nhỉ? Buổi hẹn hò đầu tiên của đôi ta.”
Em khẽ cười rồi mở cửa, và chúng tôi cùng bước ra khỏi nhà. Dù em đã cải trang - đeo kính, đổi kiểu tóc, mặc bộ trang phục rộng nhằm che đi vóc dáng nổi bật - song chúng vẫn không thể ngăn sự dễ thương toát ra từ em.
Hôm nay là Chủ Nhật nên hai đứa quyết định đi hẹn hò. Thủy cung hay rạp chiếu phim nghe có vẻ hay nhưng chúng tôi chọn một nơi thực tế hơn.
“Lâu lắm rồi em mới tới chỗ đó. Dạo quanh không mua gì cũng được tại em thích ngắm cách họ trang trí. Và được đi cùng Hajime nữa thì đúng là tuyệt cú mèo.”
Hai đứa hướng đến nhà ga trong sự hào hứng. Dưới cái nắng đông buổi sáng, tâm trạng của tôi nhẹ bẫng đến lạ. Tay trong tay, chúng tôi cất những bước chân chậm rãi và nhịp nhàng.
“A, sẵn dịp sao tụi mình không qua công viên tí nhỉ?”
Nhìn theo hướng Chinatsu chỉ, tôi gật đầu. Những kí ức ấy cứ ngỡ xa xăm song lại là điểm khởi đầu của một câu chuyện. Bây giờ là mùa đông mà nơi đây vẫn đón tiếp rất nhiều phụ huynh và trẻ nhỏ. Tuy vậy, vào buổi chiều hôm đó, duy chỉ có một Chinatsu đang ngồi xổm dưới gốc cây ôm Shiro vào lòng.
“Cảm giác là lâu lắm rồi ý, mà thực ra mới có hai tháng thôi ha?”
“Anh cũng nghĩ y chang.”
“Nhỉ? Hì hì. Cái này người ta gọi là hoài niệm chăng?”
“Chắc là có hơi khác một chút…mà cũng từa tựa thế. Có lẽ khi chúng ta cứ dành thời gian bên nhau, cùng nhau già đi, rồi một ngày nào đó quay lại đi, hẳn ta sẽ hiểu rõ hơn những cảm xúc này.”
“...Anh lúc nào cũng thốt ra những lời ấy tự nhiên quá nhỉ.”
“Hả?”
“Hổng~có~gì~hết~á. Đi tiếp thôi anh. Chúng ta sẽ đến lúc mười giờ, dạo quanh các cửa hàng, rồi đi ăn trưa!”
Không phải tôi bị mắc chứng ‘điếc đúng lúc’ nên mới hỏi lại, tại tôi đơn giản là nói ra cảm nhận thật lòng thôi. Chẳng lẽ đó là lí do em mới phản ứng thế? Tôi thắc mắc một lúc thì cái siết tay kéo tôi về thực tại. Thôi thì cũng không nghĩ ngợi thêm nữa, trước hết tôi phải nhanh chân lên để kịp bước chân của em ấy đã.
Cách nơi tôi sống khoảng hai ga tàu có một cửa hàng lớn chuyên bán nội thất kiểu Bắc Âu. Tôi nhớ mình từng ghé qua lúc mới chuyển nhà và nghe bố mẹ nhận xét là một điểm hẹn hò lí tưởng vì gần đó còn có quán ăn khá ngon cùng mấy chỗ bán hot dog và kem. Hồi đấy tôi chỉ dạo vài vòng với Miho thôi.
Còn giờ, bên cạnh việc mua thêm ly, tôi còn định bổ sung thêm đĩa kèm một số vật dụng khác cho Chinatsu. Đó cũng là lí do cho buổi hẹn hò cuối tuần này.
“Nè…”
“Gì vậy em?”
Bước xuống tàu và hòa vào dòng người, Chinatsu từ nắm tay chuyển sang khoác tay tôi khẽ lên tiếng. Em áp sát hơn làm hương thơm của em lướt qua mũi, còn xúc giác cảm nhận rõ sự mềm mại của bạn gái mình. Tất cả đều khiến tôi không khỏi ngượng ngùng, còn đương sự dường như không nhân ra, mắt nhìn quanh những gia đình và cặp đôi rồi tiếp tục:
“Hồi mẹ gợi ý chuyện hai đứa sống chung, em sốc toàn tập luôn. Nhưng sau một tuần sống chung, cùng đi học, cùng dùng bữa, giờ còn được đi hẹn hò như vầy…”
“Ừm…”
“Em nhận ra những khoảnh khắc dẫu bình thường đến giản dị lại đong đầy hạnh phúc đến lạ.”
Dù Chinatsu nói rất tự nhiên, tôi nhận ra một điều.
“Ừ…anh cũng thấy thế.”
Nhìn các gia đình lướt qua hay những con phố đang được trang hoàng cho mùa lễ hội, lòng tôi không còn gợn chút cảm xúc đặc biệt nào nữa. Mọi thứ tĩnh lặng đến mức chính tôi không hề để ý tới.
Mỗi khi Giáng Sinh đến gần, lòng tôi lại gợn lên nỗi cô đơn đã lãng quên, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bởi thứ khác. Tôi không né tránh những ánh nhìn nữa, cả vô thức lẫn cố tình, và có thể ngắm thật rõ vẻ đẹp của mọi thứ. Vì tôi hiện tại biết mình không còn đơn độc. Nhờ có Chinatsu bên cạnh, trái tim tôi một lần nữa được cứu rỗi.
◇◆
“Wow! Tuyệt quá đi! Cái gường với cái bàn này trông sành điệu ghê!.”
“Ừ. Như thể mua cả bộ về thì căn nhà cảm giác trở nên sang trọng hơn hẳn ý.”
Tất nhiên, chúng tôi không thật sự mua thứ gì cả, đơn giản là dạo vòng vòng xem thôi. Hiện hai đứa đang ở khu trưng bày nội thất. Nhìn những cách bày trí phòng ngủ hay bàn ăn đem lại rất nhiều thú vị, hay bắt gặp một căn phòng chứa toàn đồ của cùng một thương hiệu cũng vui không kém. Chinatsu dường như cũng đang rất tận hưởng.
“Cái ghế sofa này không cho em thoát rồi Hajime ơi.”
“Nào nào, em có mặc váy dài thì cũng đừng có nằm ườn ra chứ. Xung quanh có nhiều trẻ con lắm đấy.”
Có lẽ vì quá đắm chìm vào thế giới riêng nên cả hai không để ý tới những giọng nói quen thuôc phát ra gần đó.
“Thấy chưa Yuuko. Bố và những người khác biệt tích đâu mất tiêu rồi. Đi lẹ lẹ nào.”
“Sao mà chẳng được. Cứ để người lớn tự mình tận hưởng đi. Tớ muốn đắm chìm vào sự thoải mái này thêm chút nữa…Ikkun muốn thì mời đi trước. Đâu cần phải kè kè bên tớ làm gì, suy cho cùng hai đứa đâu có cái kiểu quan hệ ấy.”
“Hầy, đó đâu phải là vấn đề. Thôi kệ, tớ ở đây đợi cậu.”
Tôi nghe giọng nói quen thuộc gần đó liền quay đầy sang. Nghĩ lại thì đây là hành động vô cùng bất cẩn.
“Có chuyện gì hả Hajime ơi?”
Chinatsu đang tận hưởng sự êm ái của sofa đột nhiên ngồi bật dậy và gọi tên tôi.
“Hả? Giọng vừa rồi nghe giống Chinatsu thế? Đó là…Satou và…hả?”
“...Hở?”
“...Ể?”
Trước mắt tôi là nguyên nhân cho cái biệt danh “số 2” của mình và một cô gái trong nhóm bạn của Chinatsu. Họ nhìn chúng tôi, chúng tôi nhìn họ, bốn cặp mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“...Chẳng lẽ…là Chinatsu?”
Và rồi, từ miệng của Sakurai Yuuko, cái tên sẽ quyết định số phận của chúng tôi thốt ra như tuyên án, còn bản thân chỉ biết im lặng đứng nhìn.
4 Bình luận