Chapter 1: Ordeal of Rookie (Thử thách của Tân Binh) (Vol 1)

Chương 7: Người tiên phong

Chương 7: Người tiên phong

□ <Mê cung Bia mộ> 【Thánh Kỵ Sĩ】 Ray Starling

"Hic, hic..."

Tôi rảo bước bên trong <Mê cung Bia mộ>, một tay xách theo thanh Nemesis đang thút thít khóc như thể một món vũ khí bị nguyền rủa. Từ lúc đó đến giờ, tôi đã hạ được mười hai con 【Zombie】, ba mươi con 【Skeleton】, cộng thêm năm con quái vật tên là 【Haunted Spirit】. Nhờ thành quả đó, cấp độ của tôi đã tăng thêm 2, lên cấp 7. HP cũng đã cán mốc 1000.

"Thịt thối rữa này... giòi bọ này..."

Các trận chiến với 【Zombie】 diễn ra chẳng khác nào phim kinh dị máu me, có vẻ như đã bào mòn chỉ số SAN của Nemesis một cách không thương tiếc. Điều an ủi duy nhất là điểm kinh nghiệm từ 【Zombie】 nhiều hơn 【Skeleton】, và tỉ lệ gặp 【Skeleton】 cao hơn 【Zombie】. Hơn hết, việc chúng tan biến hoàn toàn sau khi chết, chỉ để lại vật phẩm rơi ra, thực sự là một cứu cánh. Nếu không thì trang bị của tôi và Nemesis chắc chắn đã trở thành thảm họa với đống thịt vụn và dịch thể nhầy nhụa rồi.

"Ư ư, không ngờ anh lại có máu bạo dâm như vậy..."

 "Tôi làm gì có sở thích đó. Chỉ là cần thiết thôi."

"... Ta có cảm giác anh vung kiếm toàn lực hơi bị nhiều đấy?"

"Đừng để ý mấy cái đó."

Có lẽ vì là xác sống nên cấu trúc cơ thể chúng khá giòn, cứ đập vào là vỡ vụn tung tóe. Nhìn thì hơi kinh dị kiểu phim kinh dị máu me, nhưng vung đại kiếm hết sức quả là đòn tấn công hiệu quả. Nói thật thì cũng có chút cảm giác sảng khoái giống như chơi game phương Tây. Nhân tiện, tiếng thét của Nemesis khi bị dính thịt vụn còn to hơn cả tiếng rên rỉ của 【Zombie】. Cơ mà nghe riết rồi cũng quen, đến nỗi trở thành nhạc nền luôn!. Có khi tôi cũng hơi "phê" giống mấy nhân vật chính trong game zombie rồi cũng nên.

"Chết thật, trận vừa rồi dùng mất một nửa số 【Gem】 chuẩn bị để đối phó với quái hệ 【Spirit】 rồi."

【Zombie】 hay 【Skeleton】 thì tôi có thể tự xử lý được. Nhưng riêng 【Spirit】 thì không thể làm thế. 【Spirit】 là loại quái vật như ma hay linh hồn. Đặc điểm của chúng là hoàn toàn miễn nhiễm với tấn công vật lý. Thêm vào đó, chúng không trừ HP mà lại tấn công làm giảm MP và SP, kèm theo gây trạng thái bất lợi. Đó là thiên địch tồi tệ nhất đối với tôi. Tôi chưa học kỹ năng ma pháp tấn công nào nên hoàn toàn bó tay chịu trói. 《Vengegance is Mine》 có khả năng tác động lên linh thể, nhưng nó không thể phản lại gấp đôi lượng MP hay SP bị mất. Sở dĩ tôi dùng từ "có khả năng" một cách mơ hồ là vì chưa kiểm chứng được thực tế. Hơn nữa 《Vengegance is Mine》 là kỹ năng riêng của Nemesis nên trên các trang web hướng dẫn cũng chẳng có thông tin gì. Mấy cái liên quan đến <Embryo> hầu như đều thế cả.

Ngay từ lúc thấy thông tin trên wiki là <Mê cung Bia mộ> có 【Spirit】, tôi đã biết cần phải có biện pháp đối phó. Vì vậy, trước khi đến đây tôi đã mua sẵn vật phẩm khắc chế. Thứ tôi chuẩn bị để đối phó với 【Spirit】 là loại vật phẩm ma pháp tấn công dùng một lần thường thấy trong các game khác. Khi sử dụng, nó sẽ phóng ra ngọn giáo ánh sáng thuộc tính Thánh để tấn công đối thủ. Hiệu quả cực kỳ tốt với 【Spirit】, nếu là 【Spirit】 ở tầng này thì một phát là chết ngay. Vật phẩm có hình dạng viên pha lê nhỏ tên là 【Gem - White Lance】 này được bán ở cửa hàng với giá khoảng 1000 Lil một cái. Nghĩ đến việc tốn một vạn yên cho một lần tấn công thì có vẻ đắt, nhưng tôi đã mua khoảng mười cái. Có lẽ do vừa mua 【Giấy phép】 đắt đỏ ngay trước đó nên cảm giác về tiền bạc của tôi bị lệch lạc chăng.

"Chà..."

Đến lúc này tôi đã dùng mất năm viên 【Gem】. Chỉ còn lại một nửa. Nghĩ đến đường về thì có lẽ nên quay lại thôi. Nhưng mà...

"Đống đồ rơi ra nãy giờ bán được bao nhiêu nhỉ."

Đó mới là vấn đề. Tôi không định hoàn vốn cho cái 【Giấy phép】, nhưng ít nhất cũng muốn kiếm đủ tiền bù vào chỗ 【Gem】. Nếu không thì việc tiếp tục cày cấp ở đây sẽ rất khó khăn. Tiền bán bộ 【Giáp toàn thân】 rồi cũng sẽ hết thôi. Thế nhưng lũ 【Zombie】 và 【Skeleton】 tuy có rơi đồ, nhưng toàn mấy thứ khó bán. Mấy thứ như quần áo rách nát hay mảnh xương vỡ thì dùng vào việc gì được chứ. Muốn nói là hy vọng vào mấy món vũ khí trang bị theo đúng mô típ Undead... nhưng khổ nỗi 【Zombie】 và 【Skeleton】 ở tầng này chỉ mặc quần áo chứ không cầm vũ khí nên chịu chết. Nếu là quái vật hệ thú thì còn để lại da lông hay nanh vuốt bán được tiền... thôi đành chịu vậy.

"Tiến thêm chút nữa xem sao. Vẫn chưa tìm thấy cầu thang xuống tầng tiếp theo mà."

Biết đâu trên đường đi lại tìm thấy rương báu. Mang tiếng là Dungeon  mà nãy giờ chưa thấy cái nào cả.

"Đã rõ... Mà này Master."

"Gì thế?"

"Về nhà nhớ đánh bóng cho ta như đã hứa đấy nhé."

"Biết rồi, biết rồi."

Dù dịch thể và thịt vụn của xác sống đã biến mất nhưng tâm trạng cô ấy vẫn chưa thấy khá hơn.

Năm phút sau khi quyết định tiếp tục thám hiểm, chúng tôi đã tìm thấy nó. Một cầu thang có thiết kế giống hệt cái chúng tôi dùng để xuống tầng này từ mặt đất. Chắc là nó dẫn xuống tầng hầm thứ hai.

"Có cái này thì tầng một kết thúc tại đây nhỉ."

"Không thấy Boss đâu cả."

"Nghe nói cứ năm tầng mới có một con mà."

Cấu trúc của <Mê cung Bia mộ> là một set gồm năm tầng. Từ tầng hầm 1 đến 5 là hang ổ của xác sống, và ở điểm cuối dường như có một con Boss hệ Undead trấn giữ. Nghe nói Boss sẽ xuất hiện ngẫu nhiên từ vài ứng cử viên Boss. Hạ Boss xong sẽ mở đường xuống tầng 6, từ tầng 6 trở đi là hang ổ của quái vật thực vật, và cứ thế lặp lại. Nhân tiện, từ tầng 11 đến 15 là quái vật hệ thú, từ tầng 16 đến 20 là quái vật hệ quỷ, loại quái vật và sức mạnh sẽ thay đổi theo từng chặng như vậy. Thông tin trên trang web hướng dẫn chỉ ghi đến tầng 45, nghe nói đó là tầng của rồng. Boss tầng 45 cực kỳ mạnh, chưa có ai vượt qua được nên được gọi là Vùng chưa được khám phá. Nói là chưa được khám phá, nhưng chính xác hơn là trong số những người vận hành trang web hướng dẫn hay những người viết wiki chưa có ai chinh phục được. Cũng có thể có người biết về tầng 46 trở đi nhưng giấu thông tin để giữ lợi thế. Thôi, nghĩ về nơi chưa thể đến cũng chẳng ích gì. Hôm nay về đây thôi. Tuy nhiên cái Dungeon  này điểm kinh nghiệm thì vừa miếng nhưng chi phí tốn kém quá. Lên cấp rồi thì cũng cần xuống tầng dưới. Lúc đó một viên 【Gem】 có khi không hạ nổi 【Spirit】 ở tầng dưới, chi phí sẽ đội lên. Biết làm sao đây...

"Master."

Đang mải suy nghĩ thì Nemesis lên tiếng. Giọng cô ấy mang vẻ cảnh báo.

“Sao vậy?”

 "Có ai đó đang đi lên từ cầu thang."

Nghe vậy, tôi hướng sự chú ý về phía cầu thang. Lắng tai nghe, tiếng bước chân cộp cộp vọng lên từ phía dưới. Nghe nói quái vật không thể di chuyển giữa các tầng, nên đây chắc là người chơi. Có vẻ người chơi khác đến thám hiểm Dungeon  đang trên đường trở về. Nhưng lạ là chỉ có một tiếng bước chân. Nếu không phải cày cấp ở tầng thấp như tôi mà là mục đích thám hiểm Dungeon  thì thường sẽ lập tổ đội chứ. Đang thắc mắc thì tiếng bước chân cộp cộp bỗng dưng dừng lại.

――Khoảnh khắc tiếp theo, "thứ gì đó" phóng lên từ tầng dưới.

Tốc độ nhanh kinh hoàng. Vì có khoảng cách với tầng dưới nên tôi chỉ kịp cảm nhận được nó đang lao tới. Khi nhận ra thì nó đã ở ngay trước mặt. Thứ lao đến với tốc độ phi thường đó rõ ràng là đòn tấn công nhắm vào tôi.

"『《Counter Absorption》』!!"

Khi tôi và Nemesis vừa dứt tên kỹ năng, thứ đó đã va chạm mạnh vào bức tường ánh sáng vừa được triển khai. Đó là một sợi xích. Đầu xích gắn một khối chóp nhọn hình kim tự tháp, dù bị chặn lại nhưng vẫn tỏa ra áp lực kinh người, khiến tôi dự cảm rằng nếu không có bức tường 《Counter Absorption》, đầu tôi đã bị nghiền nát chỉ sau một đòn.

"Uy lực... này...!"

Nemesis thốt lên đau đớn. Ngay cả khi đỡ đòn của Demi-Dragworm hay quái vật đạn, cô ấy cũng không phản ứng như thế này. Nghĩa là, đòn này còn mạnh hơn cả chúng...!

"Cứ thế này... thì...!"

Bức tường ánh sáng từng đỡ được mọi đòn tấn công giờ đang xuất hiện những vết nứt...

"Hự!"

Ngay trước khi bức tường vỡ vụn, sợi xích thu về phía dưới cầu thang. Nhưng điều đó có nghĩa là,

"Đòn thứ hai đang đến! Chuẩn bị đi!"

Động tác chuẩn bị cho đòn tiếp theo. Cảm nhận được điều đó, tôi lập tức nhảy lùi lại phía sau để tạo khoảng cách. Nhưng phải làm sao đây. 《Counter Absorption》 chỉ còn một lần sử dụng nữa thôi. Chặn xong đòn sau là hết vốn. Làm sao đây...!

"..., ...?"

Thế nhưng, dù đã thủ thế, đòn tấn công tiếp theo vẫn không đến. Không còn cảm giác sợi xích lao lên từ cầu thang, thay vào đó tiếng bước chân đi lên lại bắt đầu vang lên.

"Master... chọn cách nào?"

Tôi hiểu ý câu hỏi của Nemesis. Quay lưng bỏ chạy ngay lập tức, hay đối mặt với kẻ đang đi lên. Chỉ qua đòn vừa rồi cũng đủ hiểu chênh lệch sức mạnh giữa hai bên là rõ ràng và tuyệt vọng. Khoảng cách này còn lớn hơn cả tên PK mà tôi thề sẽ trả thù. Nếu có thể thì tôi muốn tránh giao chiến. Nhưng ý nghĩ về khả năng sợi xích lại bay tới ngay khi tôi quay lưng khiến tôi không dám di chuyển. Vậy thì, không chạy nữa. Do dự thì chọn đường nào cũng hỏng. Cược vào một cửa thôi. Nếu đối phương xuất hiện, tôi sẽ vô hiệu hóa đòn tấn công tiếp theo và phản lại sát thương của cả hai đòn. Không biết có trúng không, có hạ được hắn không, nhưng chỉ còn cách đó. Nemesis dường như cũng đã quyết tâm, đồng lòng với tôi. Và rồi tiếng bước chân từ tầng dưới lớn dần... nhân vật đó xuất hiện.

Là một thanh niên, có vẻ lớn hơn tôi vài tuổi. Khuôn mặt điển trai nhưng đôi mắt híp lại, kiểu mắt một mí thường thấy. Đặc điểm nổi bật nhất là trang phục kỳ quặc của anh ta. Mặc bộ giáp kim loại nhẹ giống dòng 【Riot】 tôi đang dùng, nhưng thân dưới lại mặc Hakama. Chân đi giày ống kim loại, hai tay mỗi bên cầm ba sợi xích giống loại lúc nãy, mười ngón tay đeo đầy nhẫn, đầu đội mũ có gắn lông vũ. Điểm nhấn cuối cùng là chiếc áo khoác dài màu xanh khoác hờ trên vai. Tách riêng từng món thì không sao, nhưng phối lại với nhau thì chỉ có thể nói là kỳ quặc. Cảm giác giống như trong game, cứ chọn đồ chỉ số cao mặc vào thì ngoại hình sẽ trở nên hổ lốn vậy. Lý do tôi nghĩ chỉ số cao là vì từng món đồ đều được chế tác tinh xảo đến mức tay mơ như tôi nhìn vào cũng biết là hàng xịn. Nhân vật kỳ lạ đó liếc nhìn tôi một cái, rồi thở dài:

"... Quả nhiên là người."

Sau đó,

"Tôi cứ tưởng là Boss quái vật xuất hiện ngẫu nhiên nên đã tấn công! Thật sự xin lỗi! Xin lỗi cậu nhiều!"

"... Hả?"

Anh ta gập người vuông góc xin lỗi tôi.

Tôi và người có trang phục kỳ lạ quyết định nói chuyện tại căn phòng có cầu thang. Nemesis cũng đã giải trừ biến hình. Nhân tiện, căn phòng này an toàn nhờ vật phẩm kết giới xua đuổi quái vật mà anh ta đặt ra. Nói chuyện một lúc mới biết, anh ta không phải là PK hay gì cả. Có vẻ anh ta không nói dối, giọng điệu và thái độ tạo ấn tượng là "người tốt". Vậy tại sao người như thế lại tấn công tôi?

"Tóm lại là, anh nhầm tôi với quái vật."

"Ừ, Dungeon  này thỉnh thoảng có mấy con Boss xuất hiện chẳng theo quy luật nào cả... Thực sự xin lỗi cậu nhé."

Có vẻ như khi đi lên từ tầng dưới, anh ta cảm nhận được có ai đó đang quan sát mình. Nhìn lên thấy cái bóng ngược sáng không giống hình người nên anh ta tấn công thăm dò. ... Cũng phải, tay phải tôi quấn lấy Nemesis dạng đại kiếm từ vai xuống mà. Nhìn bóng đen thì dễ nhầm thật.

"Tầng một cũng xuất hiện Boss sao?"

"Tỉ lệ xuất hiện ngẫu nhiên tăng dần ở các tầng sâu, nhưng ở tầng nông cũng không phải là 0% đâu."

... Lại một thông tin tôi bỏ sót sau vụ thông tin trên trang web hướng dẫn và vụ 【Thánh Kỵ Sĩ】 vào cổng miễn phí.

"May mà không gặp nó lúc đang cày cấp."

"Cày cấp? Sao lại ở chỗ này. Tổng cấp là 7 à... Cấp thấp thì bãi săn cho người mới kiếm ăn tốt hơn và nhàn hơn chứ nhỉ? Trông cậu giống 【Thánh Kỵ Sĩ】 nên chắc không phải mua 【Giấy phép】 đâu nhỉ."

... Tôi lỡ mua mất rồi đấy ạ. Mà anh nhìn thấy cấp độ của tôi sao?

"Anh không biết à? Bây giờ các bãi săn cho người mới không dùng được vì bị khủng bố."

"Khủng bố?"

"Vâng, có vụ PK khủng bố nhắm vào người chơi mới xảy ra từ ba ngày trước theo giờ <Infinite Dendrogram>."

"... Tôi lặn xuống đây từ năm ngày trước nên không biết."

Anh ta nói mình cũng không kiểm tra mạng mẽo gì cả.

"Ngươi ở trong <Mê cung Bia mộ> suốt năm ngày liền sao!? Để làm gì!?"

"Chạy marathon chút thôi mà. Cứ solo xuống tầng sâu nhất có thể bằng sức một mình, rồi quay về."

Kiểu chơi cày cuốc hardcore try-hard đây mà. Nhìn trang bị và đòn tấn công lúc nãy là biết anh ta cấp cao lắm rồi.

"Lần này anh xuống được đến tầng mấy vậy?"

Tôi hỏi vì tò mò.

"Đến tầng 48. Vừa phá kỷ lục lần trước thêm một tầng."

Chàng thanh niên trước mặt thản nhiên nói ra con số không tưởng.

"............ Hả?"

Các cao thủ trên trang web hướng dẫn lập tổ đội mới đến được tầng 45. Vùng chưa được khám phá mà ngay cả những cao thủ đó cũng bó tay, anh ta đi một mình và sống sót trở về?

"Ngươi là..."

"A, tên tôi là Figaro. Hân hạnh gặp mặt."

"Tôi là Ray Starling, đây là <Embryo> của tôi, Nemesis, và............ A!"

Cái tên Figaro, trong thoáng chốc tôi không nhớ ra... nhưng đang giới thiệu thì tôi sực nhớ. Figaro. 【Siêu Đấu Sĩ - Over Gladiator】 Figaro. Đó là... tên của top ranker trong bảng xếp hạng quyết đấu Vương quốc Altar.

"Là Figaro trong nhóm Ranker sao?"

"Ừ. Vì tôi hay sử dụng đấu trường mà."

"Đấu trường?"

"Đúng, đấu trường. Hầu như nước nào cũng có một cái, ở nước này thì nó nằm ở thành phố quyết đấu Gideon. Thi đấu ở đấu trường có chết cũng không chết thật, lại còn có tiền thưởng tùy theo lượng khách. Vui lắm đấy."

"Chết cũng không chết thật?"

"Có kết giới tạo ra cơ chế như vậy. Nên người ta tổ chức các trận đấu cá cược rất thoải mái. Ngoài ra còn có các điểm tham quan du lịch, thành phố rất sôi động nên tôi khuyên cậu nên đến đó một lần."

Dù đất nước đang đứng trước nguy cơ diệt vong, những nơi dựa vào dục vọng con người vẫn hoạt động bình thường nhỉ.

"Gideon chỉ cần vượt qua ngọn núi phía Nam Vương đô là tới ngay... A, nhưng mà khoan. Bãi săn cho người mới bị khủng bố nghĩa là <Sơn đạo Sauda> cũng bị phong tỏa rồi sao. Người từ Vương đô không đến được thì... gay go thật."

Anh Figaro nói vậy rồi suy nghĩ một chút.

"Được rồi. Vậy để tôi giải quyết vụ này."

Anh ta nói.

"Coi như tạ lỗi vụ tấn công nhầm lúc nãy. Tôi sẽ thử giải quyết đám PK ở <Sơn đạo Sauda> phía Nam xem sao."

"Giải quyết, an tính làm bằng cách nào?"

"Tôi sẽ......... Thương lượng?"

Hình như cuối câu có dấu hỏi chấm thì phải.

"Chắc khoảng ngày mai là đi lại được thôi, lúc đó cậu hãy cày cấp rồi đến thành phố quyết đấu nhé. Tôi thường ở đó hoặc ở Dungeon  này thôi."

"Vâng, được ạ."

"Tốt, vậy tôi đi luôn đây. A, tặng cậu cái này."

Anh Figaro lấy một viên đá nhỏ từ trong túi ra. Nó giống viên 【Gem】 tôi đang dùng, nhưng màu sắc khác và phép thuật bên trong cũng khác.

"Trong này chứa phép thuật thoát hiểm khỏi Dungeon  gọi là 《Escape Gate》. Tôi nghĩ hôm nay cậu cứ nên cày cấp ở đây đến chán rồi hãy về."

"Ơ, vậy cũng được sao ạ?"

"Được mà. Đây cũng là cách mà tôi tạ lỗi. Nếu lỡ tay khiến người mới như cậu dính Death penalty thì ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi lắm."

"Cảm ơn anh rất nhiều."

Thật sự biết ơn. Có cái này thì hôm nay tôi có thể săn quái đến kịch kim mà không cần lo đường về về. Quả nhiên anh ta là người tốt.

"Cơ mà, cậu Ray và bé Nemesis khá đấy chứ."

"?"

"Đã chịu được đòn tấn công của tôi mà."

"Vâng, nhưng đó là nhờ kỹ năng thôi ạ."

"Không nói sát thương. Lúc tôi đi lên, cậu đâu có bị “gãy” đâu đúng không."

Không bị gãy? Ý là sao nhỉ.

"Tôi thích những người không dễ gãy. Tôi ưng cậu rồi đấy. Khi nào cậu lên cấp, tôi muốn tỉ thí một trận ở đấu trường."

"Vâng, nhất định rồi!"

Nếu đúng như anh Figaro nói thì đấu trường không có Death penalty, nếu vậy tôi thực sự muốn chiến đấu thử vì tò mò về thực lực của top ranker.

"Ừ, tôi cũng mong chờ lắm. Giờ tôi đi dọn dẹp để chuẩn bị cho cuộc vui sau này đây."

"Dọn dẹp?"

Nói rồi, anh Figaro đứng dậy.

"Vậy nhé, hẹn gặp lại."

"Vâng, cảm ơn anh về viên 【Gem】."

Anh Figaro vừa cười tươi vừa vẫy tay chào rồi ra khỏi phòng.

"【Siêu Đấu Sĩ】 Figaro sao. Quả là một nhân vật ngoài sức tưởng tượng."

 "Đúng thật. Nghe anh tôi kể tôi cứ tưởng là người lập dị khó gần lắm chứ."

Nhớ không nhầm lý do từ chối tham gia chiến tranh là "Không hứng thú với những trận chiến tạp nham". Nghe thế thì có vẻ kiêu ngạo, nhưng xét đến tính cách của anh Figaro thì chắc hẳn phải có lý do gì đó.

"Được rồi, vậy chúng ta cũng cày tới bến thôi. Đã được anh Figaro tặng 【Gem】 thoát hiểm thì phải cày cho ra trò."

"Đồng ý. So với đòn tấn công vừa rồi thì lũ Undead chẳng là cái thá gì cả."

Có vẻ vụ việc vừa rồi đã khiến nỗi sợ hãi tạm thời bị tê liệt. Vậy thì tốt quá. Có thể đẩy nhanh tiến độ hơn lúc nãy. Nãy giờ tôi vẫn còn nể nang Nemesis đôi chút. Giờ thì không cần nể nang gì nữa, cứ "đập" toàn tập thôi.

"Vậy thì tiếp tục cuộc đi săn nào!"

 "Nhào vô đây!"

Vài giờ sau, tôi phải ngồi đánh bóng cho Nemesis - người vẫn chưa chịu trở lại dạng người và cứ thút thít khóc - cho đến tận bình minh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!