Tập 47

Chương 1: Tình cảnh của mỗi người

Chương 1: Tình cảnh của mỗi người

fcf4d779-5dde-4960-a8cd-f85962f627d0.jpg2c4993dc-4bcd-4469-a43a-ca7f479b29f2.jpg9fd244ea-5052-4733-a88c-bbc2c9305669.jpg

Thứ Sáu, ngày 9 tháng 12

Do bản chất của ma thuật, các pháp sư hoàng gia phục vụ trực tiếp dưới quyền nữ hoàng. Các pháp sư buộc phải che giấu thân phận để ma thuật không lọt vào tai mắt công chúng. Dù vậy, các cô gái vẫn có chức vụ chính thức và được phép tự do ra vào cung điện.

[Đến gặp mình giữa ban ngày như thế này.] – Maki mở lời. – [Lại gặp rắc rối gì rồi à, Crimson.]

[Chào hỏi kiểu gì vậy, Maki?] – Crimson đáp. – [Tôi vẫn là nhân viên chính phủ đó, gặp cô công khai thì có làm sao đâu.]

Crimson đã đến gặp Maki, cùng đồng nghiệp của mình là Green. Cả hai hiện đang ở trong một phòng gác gần lối vào cung điện. Thay vì mất công đi tìm Maki khắp cung điện rộng lớn, Crimson đã chờ cô ở lối vào.

[À thì, đúng là có rắc rối thật, Navy ạ.] – Green nói.

[Là kiểu vấn đề không thể bàn ở đây hả?] – Maki hỏi.

[Phải, nghiêm trọng lắm.] – Green gật đầu, cô không tỏ ra một chút ganh đua nào với Maki như mọi khi. Xét thấy Crimson cũng đang nôn nóng, Maki nhanh chóng ra quyết định.

[Vậy thì đi thôi nào. Chúng ta có thể nói chuyện trong phòng tôi.] – Maki liền cất bước sau khi dứt lời, và Crimson nối bước theo sau.

[Thật mừng là cô đã nhạy bén, Maki.] – Crimson nói.

[Cậu lúc nào cũng kéo theo rắc rối, nên mình đã quen rồi.]

[Còn cô vẫn sắc sảo như mọi khi.] – Crimson đáp trả.

[Nhân tiện, Green, tình hình mọi người thế nào rồi?] – Maki quay lại nhìn Green, người đang đi ngay phía sau Crimson.

[Họ đang bận tối tăm mặt mũi.] – cô trả lời. – [Chúng tôi không có đủ người.]

[Ừ, các cô chỉ có mấy mạng thôi mà.] – Maki đáp.

Hai cô gái trò chuyện mà không đả động đến chủ đề chính. Kể cả trong cung điện, họ cũng phải đề phòng tai vách mạch dừng.

[Chúng tôi đang chờ viện quân, nhưng mà...] – Green nói.

[Không gian rộng lớn quá.] – Maki cười gượng. – [Tôi hiểu được nỗi khổ đó.]

Vốn khởi nguồn từ một nhóm ít thành viên, các pháp sư hoàng gia liên tục đối mặt với tình trạng thiếu nhân sự. Các cô gái phải bay lượn khắp thiên hà chẳng kém gì nhóm Koutarou. Trong lúc bàn luận về những diễn biến gần đây, bộ ba đã đi vào sân trong.

[Ồ, đằng kia đang làm trò gì mà trông vui dữ!] – Mắt Crimson sáng lên khi cô nhìn thấy một vài gương mặt quen thuộc.

[Em cầm gậy như thế này nhé?] – Koutarou giải thích.

[Như thế này ạ?] – Nalfa lo lắng.

[Nắm ngược tay lại.] – Kenji điều chỉnh.

[Thế này… được chưa ạ?] – Nalfa hỏi lại.

[Đúng rồi!] – Koutarou reo lên. Cậu và Kenji đang dạy Nalfa chơi bóng chày bên trong sân.

Kotori, trong lúc đó, đang quay phim cho cả bọn. Tuy ai cũng đều rất bận rộn nhưng thỉnh thoảng họ vẫn giành thời gian giải lao để vận động cơ thể. Đó là lúc Crimson và những người khác đi ngang qua.

[Vui đấy!] – Crimson hân hoan chạy đến chỗ nhóm.

Điều này khiến Green thở dài. – [Chúng ta đến đây không phải để bàn chuyện nghiêm túc sao?]

[Ồ, có hại gì đâu?] – Maki hỏi.

Họp hành có thể để sau. Tuy khẩn thiết nhưng nếu không nguy cấp đến tính mạng, thì họ vẫn còn thời gian để xoay sở.

[Cô ấy đã ham hố như thế thì có trời cũng chẳng cản nổi.] – Maki nói. Cô không hề khó chịu và bình thản đi theo Crimson. Maki còn lấy làm mừng khi thấy Crimson vẫn như mọi khi. Hơn nữa, nếu đây là chuyện quan trọng, cô kiểu gì cũng phải truyền đạt lại với Koutarou, nên họ cũng không mất quá nhiều thời gian.

[Trời ạ, cái tính ích kỉ mãi không bỏ!] – Green kêu lên.

Cuối cùng, Green cũng nhượng bộ và đi theo bộ đôi. Mặc dù hay phàn nàn, Green lại thường chiều theo ý của Crimson.

Nalfa không phải là kiểu người chủ động trong chuyện tình cảm, nhưng cô có thể dõi theo người mình thương mãi không thôi. Quay phim là một cách tiếp cận như vậy, và việc ghi hình mang lại ý nghĩa cho cô. Bất cứ điều gì hơn thế đều sẽ là một món quà trời ban, như hôm nay chẳng hạn. Khi thấy Koutarou và Kenji chơi bắt bóng, Nalfa đơn giản chỉ định quan sát họ.

[Mày có thể sử dụng cái sức mạnh linh năng làm mấy phát bóng xoáy thực sự được không?] – Kenji hỏi.

[Tao chưa từng thử, nhưng chắc làm được.] – Koutarou trả lời.

[Thế sao không thử luôn đi?]

[Được rồi, vậy thì hãy coi chừng, Mackenzie. Tao chưa thử bao giờ, nên không biết bóng sẽ bay về đâu đâu!]

[Để rồi xem.]

Koutarou vui vẻ ra mặt. Cậu luôn bận trăm công nghìn sự, nên khoảng thời gian bên bạn bè như thế này thật sự quý giá. Do đang được thư giãn, nụ cười của cậu trông hiền lành hơn thường lệ.

[Cậu có chắc chỉ muốn đứng xem không đó, Nal-chan?] – Kotori hỏi.

[Ưm...]

Câu hỏi của Kotori làm Nalfa giật mình. Cô cũng muốn được gần Koutarou lắm chứ bộ.

[Nhưng chỉ có Mackenzie-sama mới có thể khiến Koutarou-sama có biểu cảm như vậy.] – Nalfa nhận xét.

Cô không nghĩ bản thân có thể đem tới nụ cười như vậy cho Koutarou, khiến cô không dám xích lại gần hơn với cậu. Cô không muốn phá hỏng nụ cười đặc biệt đó, nhất là khi cậu cuối cùng cũng có cơ hội để thư giãn.

Nhưng Kotori lại nghĩ khác. – [Tất nhiên là không rồi.] – Kotori nói. – [Cậu đâu phải anh trai mình, Nal-chan. Mình dám chắc Kou-niisan có một nụ cười riêng chỉ dành cho cậu mà thôi.] – Koutarou chắc chắn phải có một nụ cười đặc biệt chỉ dành cho Nalfa. Và khi nhắc tới nụ cười thì không có chuyện xấu hay đẹp, nên việc so sánh chúng vốn chẳng có ý nghĩa.

[Nhưng mình thích nụ cười này cơ...] – Nalfa lại nhìn Koutarou và Kenji. Cả hai thực sự đang rất vui vẻ.

[Mày thấy độ cong của đường bóng chứ!? Mày đã làm cái quái gì vậy!?] – Kenji kêu lên.

[Tao dùng linh năng và tưởng tượng quả bóng bám dính vào ngón tay của mình.] – Koutarou trả lời.

[À, làm vậy để tăng độ xoáy. Sao mày không thử ném một quả bóng nhanh với phương pháp đó?] – Kenji suy nghĩ.

[Để tao thử.] – Koutarou gật đầu nói.

Nalfa không thể thay Kenji để làm Koutarou nở nụ cười như vậy. Trong khi bản thân cô lại muốn được nhìn nụ cười đó suốt ngày.

[Chà, cái mộng mơ con gái này lại đúng kiểu Kou-niisan còn lâu mới hiểu được.] – Kotori nhận xét.

[Hai đứa đến đúng lúc lắm. Em có thể đứng vào vị trí người đánh bóng được không?] – Koutarou đến chỗ hai cô gái và rồi đội mũ bảo hộ cho Nalfa.

[Hả?] – Nalfa kêu lên.

[Tuyệt, giờ thì dễ tưởng tượng hơn rồi.] – cậu cảm thán.

Koutarou kéo tay Nalfa quay lại chỗ Kenji, người đã đoán được ý đồ của Koutarou và đang vẽ một đường trên đất. Họ đang chuyển từ chơi ném bắt sang chế độ có thêm người đánh bóng để có trải nghiệm thực tế hơn.

[Quả đúng là Kou-niisan.] – Kotori mỉm cười. – [Không cho ‘người ta’ có thời gian để đắn đo luôn. Hahaha!] – Cô gật đầu hài lòng. Hành động của Koutarou đã vượt quá sự mong đợi của Kotori. Cô đã biết Koutarou sẽ để ý và rủ Nalfa tham gia, nhưng không ngờ cậu còn trực tiếp kéo cô vào chơi cùng. Nalfa không có thời gian để lo lắng hay phản kháng.

[Ừm!?] – Nalfa hoang mang không hiểu sao bản thân lại bị cuốn vào cảnh tượng mà cô mới vừa chăm chú theo dõi. Hơn nữa, biểu cảm của Koutarou vẫn không thay đổi. Cậu vẫn đang tận hưởng như trước, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô một cách bình thản.

[Em cầm gậy như thế này nhé?] – Koutarou giải thích.

[Như thế này ạ?] – Nalfa lo lắng.

[Nắm ngược tay lại.] – Kenji điều chỉnh.

[Thế này… được chưa ạ?] – Nalfa hỏi lại.

[Em cầm gậy như thế này nhé?] – Koutarou giải thích.

Nalfa đứng trong khu vực đánh bóng vẽ tạm, và nghe chỉ bảo từ Koutarou và Kenji. Cô vẫn còn bối rối và chưa hiểu sự tình. Kotori khoái chí trước cảnh tượng đó và hướng máy quay về phía bộ ba để ghi hình lại. Cô tính sẽ cho Nalfa xem lại đoạn phim để chứng minh rằng Koutarou cũng dành cho cô một nụ cười đặc biệt.

Cú ném thứ tám của Koutarou bay lướt qua cú vung hết sức của Nalfa. Nalfa cho đến hiện tại chỉ mới vung gậy được ba lần, nhưng khó có thể bắt người mới học chơi như cô có đủ kỹ năng để đánh trúng bóng. Tuy nhiên, Koutarou và những người khác hài lòng với điều đó.

[Cú xoáy ngược điên rồ khiến quả bóng bay lên và lướt qua phía trên tầm vung gậy. Một tay đánh bóng bình thường sẽ không bao giờ có thể đánh trúng một quả bóng linh năng giả dạng dưới hình thức một cú ném thẳng!] – Kenji hào hứng.

Các cú ném linh năng của Koutarou rõ ràng vượt xa trình độ của các vận động viên ném bóng chày.

[À thì, tao cũng có ném theo cách bình thường đâu.] – Koutarou cười gượng. Cú ném của cậu không tuân theo luật của bộ môn này. Linh lực giống như một dạng kích thích, kiểu như sử dụng keo dính vậy. Tuy nhiên, vui là chính nên như vậy cũng đủ thỏa mãn rồi.

[Nhưng khéo có trường hợp các tay ném bóng cự phách vô thức sử dụng linh lực ấy nhỉ?] – Kenji thử hỏi.

[Dễ có khả năng đó lắm.] – Koutarou gật đầu đồng ý. Trong khi cậu nhận được năng lực này từ Sanae, nhiều cá nhận vốn đã có thiên bẩm với linh lực, chẳng hạn như chính Sanae hoặc mẹ của cô, Kanae, với tài bắn cung có lẽ là nhờ linh năng.

[Tao nghĩ năng lực này cũng có ở một số tay đánh bóng.] – Koutarou nói. – [Một số tay đánh bóng giỏi ắt đã vô thức sử dụng linh lực.] – Cậu đang nhìn về phía cây gậy của Nalfa. Rất có khả năng một số tay gậy cũng có tiềm năng với linh lực.

[Nếu vậy… thì sẽ rất khó để xác định giới hạn cho phép trong thể thao.] – Kenji nói.

[Chẳng phải ranh giới nên nằm ở chỗ cá nhân có cố tình phát triển năng lực đó hay không sao?] – Koutarou hỏi.

[Ừm, đại khái là như vậy.]

Việc cấm hoàn toàn việc vô thức sử dụng linh lực là điều rất khó, vì ngay cả bản năng của vận động viên cũng có thể bị ảnh hưởng bởi chúng. Koutarou và Kenji thống nhất rằng giới hạn nên được đặt ở chỗ người đó có chủ ý rèn luyện linh năng hay không.

[Thế muốn đấu thử với một tay ‘vung’ bóng biết ma thuật không?] – Một bóng người đột nhiên xuất hiện, với giọng điệu tự tin đầy khiêu khích.

[Cô là—] – Kenji bất ngờ.

[Crimson! Cô đã về rồi đó à!] – Koutarou kêu lên.

Đó là pháp sư hoàng gia Crimson. Cô đã tình cờ nhìn thấy Koutarou và những người khác khi đi ngang qua sân.

[Lâu rồi không gặp, Thanh Kỵ sĩ. Mà cũng chẳng lâu mấy nhỉ.] – cô trả lời. – [Cô bé, để tôi đánh thay cho.]

[Ưm, vâng!]

Nalfa gật đầu và trao gậy đánh bóng cho Crimson, Crimson liền thực hiện một vài cú vung thử. Thay vì tư thế vung gậy của một vận động viên bóng chày, cô trông như đang cầm một món vũ khí.

[Thì ra cảm giác là như vậy...] – Crimson lẩm bẩm.

[Haha, trông cô cũng ra dáng đấy, Crimson.] – Maki nhận xét khi vừa đến. Maki nhận ra tiềm năng của Crimson khi thấy những cú vung gậy đầy uy lực. Tất nhiên, vì đó không phải là những cú vung bình thường, nên không có gì đảm bảo rằng bóng sẽ được đánh bay thẳng, nhưng Maki dám chắc rằng Crimson có thể đánh trúng bóng.

[Hay đấy. Một tay vung bóng ma pháp à. Chơi luôn đi.] – Koutarou nói với nụ cười không chút sợ hãi trong khi vung cánh tay. Việc ném bóng phụ thuộc vào phạm vi chuyển động của cánh tay và vai. Cậu định sẽ ném bằng toàn bộ sức lực.

[A...] – Nalfa nhìn chằm chằm vào Crimson và Koutarou, đôi mắt cô mở to như thể có điều gì đó đã làm cô bất ngờ.

[Được rồi, tới đi, Thanh Kỵ sĩ!] – Crimson thách thức.

Vừa bước vào ô đánh bóng, cơ thể cô bắt đầu phát sáng màu xanh lục. Green đã niệm một ma pháp thông tin lên cô. Hiệu ứng của nó cho phép Crimson dự đoán được chuyển động của Koutarou ở một mức độ nhất định. Với điều đó, Koutarou và Crimson lần lượt được cường hóa bởi linh năng và ma pháp. Hai người lúc này có thể xem là ngang sức.

[Tôi ném đây, Crimson.] – Koutarou nói.

[Tung hết sức đi, Thanh Kỵ sĩ!] – Crimson đáp trả.

[Haaaaaaaa!!!] – Koutarou giơ cao chân và ném cú ném tốt nhất từ trước đến giờ. Quả bóng xoáy mạnh rồi đổi hướng bay, và lao thẳng về phía găng tay của Kenji.

[Yaaaaaa!!!] – Crimson phản công bằng cách vung gậy. Nhờ Green, cô đã biết đó là đường bóng gì. Đó vẫn là đường bóng thẳng như cô vừa thấy trước đó, Crimson vung gậy chính xác nhưng chỉ trúng không khí. Quả bóng cao hơn một chút so với dự đoán của cô.

Quả bóng lao vào găng tay của Kenji với một tiếng thịch. Nó đã bay qua phía trên tầm đánh. Nếu nó bay thấp hơn một chút, Crimson đã có thể ghi được một cú home run, nhưng độ xoáy đã vượt quá mong đợi của cô.

[Cậu giỏi đấy.] – Crimson nhận xét. Mặc dù đang khen Koutarou, cô lại tỏ vẻ không phục. Cô vung gậy thêm vài lần nữa trước khi trở lại vị trí đánh bóng.

[Cú đánh của cô tốt chẳng kém.] – Koutarou đáp lại.

[Tôi sẽ cho cậu biết tay, cứ chờ xem!] – Crimson cầm gậy ở phần cuối cán và đứng ở phía trước khu vực đánh bóng. Cô sẽ đánh bóng trước khi nó kịp lệch khỏi quỹ đạo quá nhiều.

Đáp lại, cú ném thứ hai của Koutarou có hình thức y hệt cú ném đầu tiên.

[Bắt được rồi!] – Crimson hét lên. Cô vung gậy cao hơn một chút so với trước. Do đang cầm gậy ở phần dưới cán và đứng ở phía trước khu vực đánh bóng, cô không cần phải điều chỉnh cú đánh của mình quá nhiều.

Tuy nhiên, cô lại đánh hụt một lần nữa. Lần này, quả bóng bay dưới gậy của cô trước khi rơi vào găng tay của Kenji. Koutarou đã không tạo độ xoáy cho quả bóng.

5a2fb99b-3843-407b-8c14-6b1e6877443d.jpg[Chuyện quái gì vậy!? Quả bóng đó không giống như trước!] – Crimson hét lên.

[Đó là một phần của trận đấu!] – Koutarou trả lời. – [Nếu tôi chỉ có một bài ném thì cô sẽ đánh trúng hết à!]

[Sao không nói trước.] – Crimson than vãn.

[À thì, thấy cô bước vào ô đánh bóng tự tin quá, nên tôi cứ nghĩ rằng cô đã biết rồi chứ...] – Koutarou gãi đầu.

[Trời ạ...] – Crimson càu nhàu. – [Vậy là phải đánh bóng trong khi lường trước mọi loại cú ném hả?]

[Rất tiếc là như vậy.] – Koutarou xin lỗi.

[Hehehe.] – Maki khúc khích cười khi nhìn hai người.

Crimson liếc nhìn Maki trước khi giơ gậy lần nữa.

(Không hay rồi, Kou. Tao có linh cảm xấu...) – Kenji thầm nghĩ. Cậu dùng nét mặt và cử chỉ để truyền đạt sự nguy hiểm. Trực giác của cậu về những chuyện như thế này chưa bao giờ sai. Nếu họ đang trong một trận đấu, Koutarou và Kenji sẽ tránh đối đầu trực tiếp. Ít nhất, Koutarou sẽ ném một quả bóng ra ngoài khu vực đánh bóng để thay đổi chiến thuật.

(Tao biết chứ, Mackenzie. Nhưng chính vì thế nên chúng ta càng phải làm vậy.) – Koutarou nghĩ.

Cậu mỉm cười đáp lại Kenji và chuẩn bị cú ném của mình. Kenji ngay lập tức hiểu ý định của Koutarou và giơ sẵn găng tay. Một nụ cười tương tự hiện lên trên khuôn mặt cậu bạn.

[Cho cô ta thấy khả năng của mày đi, Kou!] – cậu hét lên.

[Haaaaa!!!] – Koutarou ném một quả bóng thẳng khác với độ xoáy ngược mạnh, y hệt cú ném đầu tiên. Không có lý do cụ thể nào, cậu chỉ đơn giản muốn có một cuộc đọ sức tay đôi.

[Bắt được rồi!] – Crimson đáp trả bằng một cú vung gậy cật lực vào đúng vị trí như lần trước. Cô có một cú vung đẹp mắt và đánh trúng bóng đúng như dự tính. Tuy nhiên, quả bóng đã không lao ra phía trước. Do non kinh nghiệm, cô đã không thể điều hướng bóng theo ý muốn, thay vào đó, quả bóng vọt lên không trung phía trên đầu Koutarou.

[Đánh tốt lắm, Crimson.] – Koutarou chân thành khen ngợi. Quả bóng bay nhẹ nhàng trong không trung rồi rơi gọn vào trong găng tay của cậu.

[Ư, tôi muốn đánh nó bay xa hơn cơ.] – Crimson nói.

[Cái đó thì cô cần luyện tập thêm. Thực ra, người bình thường thậm chí còn không thể đánh trúng bóng.]

[Đừng có coi tôi là một ả phụ nữ bình thường!] – Crimson phản bác.

[Thì đó chính là lý do tôi khen cô đấy.] – Koutarou đáp lại.

[Kết quả này chẳng đáng để được khen chút nào!] – Crimson phụng phịu. Dù có thể chất vượt trội hay không, việc đánh trúng bóng ngay lần đầu tiên vẫn là điều rất đáng ngạc nhiên. Koutarou nghĩ rằng Crimson nên tự hào về điều đó, nhưng cô vẫn không hài lòng. Cô bực bội quay trở lại ô đánh bóng. – [Ném thêm quả nữa đi, chỉ một quả thôi!] – cô nài nỉ.

[Crimson, mình hiểu cảm giác của cậu, nhưng để sau không được sao, chúng ta có chuyện cần bàn mà?] – Maki hỏi.

[Ư...] – Crimson nhượng bộ. Sau một thoáng để cảm xúc lấn át, cô đã bình tĩnh trở lại nhờ lời can của Maki. Cô miễn cưỡng rời khỏi ô đánh bóng và trả lại gậy cho Nalfa. Crimson hiểu rõ tầm quan trọng của việc mình đến đây. – [Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này sau.]

[Rồi rồi. Nhưng sao các cô lại về đây?] – Koutarou hỏi. – [Chẳng phải các cô đang có nhiệm vụ ở căn cứ địch sao?]

Nhóm các pháp sư hoàng gia mà Crimson là một thành viên thường xuyên phải dọn dẹp hậu quả sau các trận chiến của Koutarou và những người khác. Lần này cũng vậy, đáng lẽ họ phải đang xử lý đống uế linh gây ô nhiễm tại căn cứ địch.

[Việc này cũng có liên quan đến cậu đấy. Đi cùng chúng tôi nào, Thanh Kỵ sĩ.] – Crimson trả lời.

[Ừ, được thôi...] – Koutarou nói. – [Mày nghe thấy rồi đấy, tao đi một lát.]

[Ừ, gặp lại mày sau.] – Kenji đáp.

Koutarou đưa dụng cụ bóng chày cho Kenji rồi đi theo Crimson. Maki và Green cũng đi theo, bỏ lại anh em nhà Matsudaira và Nalfa ở phía sau.

[Chị ấy đến rồi đi như một cơn gió.] – Kotori lẩm bẩm. Trước một Crimson tràn đầy tự tin và làm mọi thứ theo ý mình, nhận xét đó khá là xác đáng.

[Không hiểu sao xung quanh Kou lại tụ tập toàn những người dị thường như thế.] – Kenji lẩm bẩm khi nhìn chằm chằm vào quả bóng trong găng tay. Trên đó có những vết cháy xém ở chỗ bị đánh trúng, dấu hiệu cho thấy cây gậy đã được vung nhanh đến mức nào.

[Nhờ chị ấy mà mình đã hiểu ra một điều.] – Nalfa nói.

[Hiểu ra điều gì cơ?] – Kotori hỏi.

[Koutarou-sama đã nở một nụ cười rất nham hiểm khi đối mặt với Crimson-sama.] – Nalfa giải thích.

[À, đúng nhỉ.] – Kotori gật đầu. Cô nhanh chóng bắt sóng với Nalfa. Hai cô bé đang nói tiếp cuộc trò chuyện trước đó, khi Kotori nói rằng Koutarou có những nụ cười khác nhau dành cho mỗi người. Nụ cười của Koutarou dành cho Kenji khác với nụ cười dành cho Crimson. Tuy nhiên, cả hai đều chứa đựng một niềm vui mãnh liệt. Nhờ Crimson, Nalfa cảm thấy tự tin hơn một chút về bản thân.

[Hai đứa đang nói về cái gì vậy?] – Kenji hỏi.

[Đó là bí mật của con gái.] – Kotori trả lời.

[Vậy thì anh coi như chưa nghe gì cả.]

[Tốt.]

Nalfa cười. – [Nhưng mà, em lo rằng Koutarou-sama vẫn chưa được nghỉ ngơi đủ.] – Nalfa hướng ánh mắt lo lắng về hướng nhóm Koutarou đã rời đi. Việc chơi ném bóng cùng Kenji để thay đổi không khí, đã cho thấy Koutarou buộc phải giải lao vì công việc quá nhiều. Nalfa lo cho sức khỏe của cậu.

[Đó càng là lý do để em ở bên cạnh thằng ấy.] – Kenji nói.

[Mackenzie-sama...] – Nalfa khẽ nói. – [Nhưng liệu em có làm vướng chân anh ấy không?]

Cô cảm thấy rằng để Koutarou ở một mình nghỉ ngơi có lẽ là tốt nhất, và lo rằng sự có mặt của cô chỉ tổ tạo thêm gánh nặng. Nhưng Kenji lắc đầu.

[Không đâu, thằng đó cứ mỗi khi gặp nguy hiểm thì lại càng đẩy những người thân thiết ra xa. Hắn sẽ luôn cố ôm đồm mọi thứ. Chính vì vậy, em không được để thằng đó ở một mình, Nalfa-san.] – Kenji có thể hiểu Koutarou nhờ mối quan hệ lâu dài giữa hai người. Cậu bạn là một trong số ít người hiểu được những phức cảm ẩn sâu trong lòng Koutarou.

[V-Vâng!] – Nalfa gật đầu lia lịa. Lời lẽ thuyết phục của Kenji đã làm cô xúc động.

[Nếu thế thì mình nghĩ Nal-chan phải bám dính lấy Kou-niisan nhiều hơn nữa, Nal-chan.] – Kotori nói.

[Bám dính!? Thế thì hơi quá...] – Nalfa cũng là con gái, và cũng muốn được gần gũi với người mình yêu, nhưng cô không muốn áp đặt tình cảm của mình lên đối phương.

[Nhưng đó là cách Kotori đã thành công.] – Kenji giải thích.

[Thật sao!?] – Nalfa kinh ngạc.

[Đúng vậy, ngày xưa mình lúc nào cũng bám dính lấy anh ấy.] – Kotori cười. Nghĩ lại thì, cô hồi còn bé đã luôn đeo bám Koutarou. Thậm chí còn có thể gọi là bám đuôi. Sự ngây thơ trẻ con khi ấy đã đã thôi thúc cô làm vậy. – [Vậy nên cậu cứ thử đi, Nal-chan. Không sao đâu.]

[Mình... hiểu rồi...] – Nalfa vẫn chưa thật sự chắc chắn, nên chỉ khẽ gật đầu. Nhưng cô biết mình không thể mãi như thế này. Dù chưa thể làm giống Kotori được ngay, nhưng ít nhất cô có thể bắt đầu hướng tới việc thay đổi.

Vừa đến phòng của Maki, Crimson liền khơi chuyện trước khi trà kịp được bưng ra. Một phần vì cô đang vội, nhưng cũng vì có quá nhiều chuyện cần phải nói.

[Mọi chuyện bắt đầu từ một cuộc gọi của Elexis.] – Crimson nói.

[Từ Elexis á?] – Cái tên lập tức thu hút sự chú ý của Koutarou. – [Mà hiện tại anh ta đang làm gì vậy? Tôi nghe nói anh ta là lính đánh thuê.]

Trong trận chiến tranh giành Ralgwin, cậu đã thấy Fasta hợp tác với Elexis. Do đó, cậu biết Elexis có dính dáng tới các công việc mờ ám, nhưng lại không rõ chi tiết cụ thể. Điều đó khiến cậu tò mò.

[Elexis đang làm buôn lậu.] – Green trả lời.

[Buôn lậu? Chà, anh ta lúc nào cũng làm mấy việc phi pháp nhỉ.] – Koutarou nhún vai.

Mặc cho Elexis có ăn năn hối cải hay không, các âm mưu lật đổ chính quyền khi xưa vẫn sẽ khiến Elexis không thể tìm được công việc tử tế. Do đó, bất cứ điều gì anh ta làm đều chắc chắn là bất hợp pháp.

[Hình như ban đầu họ làm vận chuyển hợp pháp dưới một cái tên giả. Nhưng sau khi cậu và nữ hoàng can thiệp vào ngành vận tải, thì anh ta mất hết việc.] – Crimson nhe răng cười. Cô lấy làm khoái trí và châm chọc Koutarou.

[À thì, xin lỗi nha... dù thật ra cũng là do anh ta tự làm tự chịu thôi...] – Koutarou cười gượng.

Sau khi DKI kiếm được quá nhiều tiền từ việc bán PAF, Koutarou đã quyết định đầu tư lợi nhuận vào ngành vận tải đang gặp khó khăn ở các vùng xa xôi. Bằng cách giúp đỡ những khu vực này, cậu đã trả lại lợi nhuận cho xã hội. Nhưng vì Koutarou nghĩ số tiền đó vốn đến từ người dân, cậu không muốn nó bị sử dụng một cách bừa bãi, nên đã yêu cầu kiểm tra kỹ tính hợp pháp của các công ty. Việc này rốt cuộc đã gây rắc rối cho Elexis. Nếu công ty của anh ta bị điều tra, danh tính giả sẽ bị phơi bày. Trước khi điều đó xảy ra, Elexis đã đóng cửa công ty và bắt đầu hoạt động ngầm. Điều đó hiển nhiên đẩy các chuyến hàng của họ vào vùng hoạt động xám.

[Nói chung là sau khi hoạt động ngầm, Elexis đã nhận việc từ Fasta.] – Crimson nói. – [Và hàng hóa là—]

[Ralgwin à?] – Koutarou dần xâu chuỗi được toàn bộ câu chuyện. Fasta cần một người vận chuyển lành nghề và sẵn sàng nhận những công việc mờ ám. Elexis và Maya rõ ràng có đủ kỹ năng, lại còn sở hữu một con tàu hiệu suất cao lấy từ DKI. Việc hai bên gặp nhau vừa là ngẫu nhiên, lại vừa như định mệnh.

[Ừ, đúng vậy.] – Crimson gật đầu. – [Kể từ đó, Elexis và Maya đã liên minh với Fasta. Tôi dù sao cũng thông cảm được với họ...]

Maki cười khúc khích.

[Cô cười gì vậy?] – Crimson nhìn Maki.

Đáp lại, Maki đặt một tách trà xuống trước mặt Crimson. – [Mình chỉ đang mừng vì pha được tách trà ngon thôi.]

[Ừm, nếu chỉ có thế...] – Crimson nhấp một ngụm. Quả đúng như Maki nói, hương vị trà rất tinh tế.

(‘Tôi dù sao cũng thông cảm được với họ’ cơ à? Hehehe...) – Maki nghĩ. Cô bật cười khi biết được Crimson đã trở nên thân thiết với những người khác. Hồi còn ở Darkness Rainbow, họ chỉ coi nhau như những đối tượng để lợi dụng. Nhưng giờ các cô gái đã khác. Maki không thấy lạ khi họ hợp tác và giúp Fasta giải cứu Ralgwin. Những biến chuyển từng xảy ra với Maki giờ cũng đang xảy ra với Crimson và những người khác, điều này khiến cô vui lây. Thế nhưng có những chuyện tốt nhất là không nên nói ra, và Maki đã giữ những suy nghĩ đó cho riêng mình.

[Và đó là lúc Elexis và Maya liên lạc với chúng tôi.] – Green kết luận. Vì Crimson đang uống trà nên cô trả lời thay.

[Vậy thì đây không chỉ là hỏi thăm đơn thuần rồi.] – Koutarou nói.

[Đúng vậy, họ đã nhờ chúng tôi giúp đỡ.]

[Họ muốn gì?]

[Họ muốn chúng tôi giúp thi triển nghi thức hồi sinh cho Ralgwin.] – Green trả lời.

[Hồi sinh Ralgwin!? Chuyện đó thật sự khả thi sao!?] – Không giấu nổi sự kinh ngạc, Koutarou bật dậy khỏi ghế. Dù đây là một tin vui, nhưng rõ ràng sẽ cực kì khó khăn.

[Bọn tôi sẽ làm theo cách của bọn chúng thôi.] – Crimson nói. – [Loại bỏ các yếu tố Maxfern ra khỏi linh hồn và lấp đầy khoảng trống bằng các tàn niệm của Ralgwin.]

[Và vì Maxfern đã là một ví dụ thành công, nên điều đó hoàn toàn có thể!] – Koutarou không thể chấp nhận việc Maxfern chiếm đoạt linh hồn của Ralgwin. Đó là một kết cục quá bất công. Nhưng giờ đây đã xuất hiện một cách để sửa lại sự bất công đó, khiến nét mặt cậu rạng rỡ hẳn lên.

[Nhưng phương pháp này có vấn đề phải không, Crimson?] – Maki nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Maki không phản đối việc hồi sinh Ralgwin, và mong muốn của Koutarou cũng là mong muốn của cô. Tuy nhiên, vấn đề mà Maki nhìn thấy lại nằm ở mặt kỹ thuật.

[Cô hiểu đúng rồi đó.] – Crimson gật đầu.

[Các cậu định kiếm đâu ra các tàn niệm của Maxfern?] – Maki hỏi.

Linh hồn hiện tại của Maxfern là sự hợp nhất giữa Ralgwin và Maxfern. Để tách linh hồn của Maxfern ra khỏi đó, họ cần những mảnh linh hồn của Maxfern, cụ thể là các tàn niệm. Nhưng việc thu thập đủ tàn niệm để loại bỏ Maxfern sẽ vô cùng khó khăn. Maki biết rõ điều này, nên sắc mặt cô mới nghiêm trọng đến vậy.

[Grevanas ắt đã thu thập hầu hết chúng rồi. Nếu không, gã sẽ không bao giờ có thể hồi sinh Maxfern.] – Crimson nói.

Grevanas cần một lượng lớn tàn niệm để hồi sinh Maxfern. Gã đã dùng linh hồn của Ralgwin làm nền tảng và ghi đè lên nó bằng những mảnh linh hồn Maxfern mà hắn thu thập được. Vì Maxfern đã chết hơn hai nghìn năm, đó là phương pháp khả dĩ duy nhất. Grevanas không còn lựa chọn nào khác.

[Điều đó có nghĩa là sẽ không thể tìm thấy thêm bất kỳ tàn niệm nào nữa.] – Maki nói.

Grevanas đã thu thập mọi tàn niệm của Maxfern trên Trái Đất, chủ yếu tập trung vào Đại địa nhân. Và sau khi trở về Forthorthe, gã đã thu thập thêm tàn niệm từ các địa điểm và vật phẩm có liên quan đến Maxfern. Grevanas chắc chắn không dám mạo hiểm khi hồi sinh vị chủ nhân của mình, thời điểm gã hồi sinh Maxfern cũng đồng nghĩa là không còn chút tàn niệm nào nữa.

[Hồi sinh Ralgwin theo cách đó là điều không thể.] – Maki nói với vẻ mặt cay đắng. Cô cũng mong Ralgwin được sống lại, nhưng không tìm ra cách khả thi.

[Không hẳn là không thể.] – Green nói. – [Mặc dù còn tùy thuộc vào mức độ cẩn trọng của Grevanas...]

[Ý cô là sao, Green?] – Maki ngước lên nhìn cô.

[Chúng tôi cho rằng ngay cả Grevanas cũng không thể chắc chắn tuyệt đối rằng phép hồi sinh của gã sẽ thành công ngay lần đầu.] – Green giải thích.

[Phải rồi! Dễ có khả năng này lắm!] – Gương mặt Maki rạng rỡ hẳn lên.

Với vốn kiến thức ma thuật phong phú, cô hiểu vì sao Green lại có giả thiết như vậy.

[Gã ắt đã thu thập đủ lượng tàn niệm để phòng trường hợp thất bại.] – Green tiếp tục. – [Chưa kể, chúng còn đang chuẩn bị phát động chiến tranh, không loại trừ khả năng Maxfern sẽ chết trận. Grevanas phải gom tàn niệm dự phòng cho cả viễn cảnh đó.]

[Vậy chúng ta chỉ cần đánh cắp chúng là được!?] – Koutarou hỏi.

Grevanas rất có thể đã thu thập một lượng tàn niệm dư dả nhằm đề phòng trường hợp ma pháp hồi sinh thất bại hoặc Maxfern tử trận. Nếu đánh cắp được số tàn niệm này, họ có thể hồi sinh Ralgwin.

[Nhưng vấn đề lại nảy sinh từ đây, Thanh Kỵ sĩ ạ.]

[Ý cô là sao?] – Koutarou hỏi. Vẻ mặt nghiêm trọng bất thường của Crimson khiến cậu lạnh sống lưng.

[Cậu nghĩ Grevanas sẽ cất giữ thứ quan trọng như vậy ở đâu?]

[À...] – Mắt cậu mở to.

[Đúng vậy, Thanh Kỵ sĩ. Grevanas sẽ giữ phần tàn niệm đó ở tổng hành dinh của chúng hoặc một nơi tương tự như vậy. Ngay đúng chỗ mà cậu đang rất muốn xông vào lúc này đấy.]

[Vậy ra đó là lý do cô vội vàng đến đây.] – Koutarou nói.

[Phải.] – Crimson gật đầu. – [Bọn tôi cần cậu làm mồi nhử để đánh lạc hướng Grevanas và Maxfern cho đến khi bọn tôi có thể thu giữ số tàn niệm đó. Tất nhiên, cậu không được phép thổi bay nơi đó bằng hỏa lực chính.]

Đó chính là lý do Crimson và Green tìm đến Maki. Họ cần sự hợp tác của Maki và những người khác để có cơ hội đưa Ralgwin trở lại.

Đây là một khả năng cực kỳ mong manh. Không có gì đảm bảo rằng số tàn niệm kia thực sự tồn tại. Nhưng họ không thể bỏ qua khả năng đó, đặc biệt là trước hành vi tàn độc như cướp đoạt linh hồn của kẻ khác.

[Em không phiền.] – Elfaria mỉm cười bình tĩnh. – [Cứ làm theo ý anh đi, Koutarou-sama.]

Koutarou đến để báo cáo với Elfaria, nhưng phản ứng của cô lại khá bình thản. Cậu đã quyết định hợp tác với nhóm Elexis, nhưng do các pháp sư hoàng gia làm việc trực tiếp dưới trướng Elfaria nên Koutarou đã đến phòng cô để bàn bạc trước.

[Cô chắc chứ?] – Koutarou hỏi. – [Elexis đã từng cố gắng lật đổ Forthorthe đấy.]

[Em không phủ nhận là bản thân có những hoài nghi đối với hắn.] – Elfaria trả lời. – [Đặc biệt là sau tất cả những gì hắn đã làm.]

[Vậy thì—]

[Nhưng dù vậy… có những thứ bắt buộc phải được bảo vệ. Hành động của Maxfern đi ngược lại luật lệ của nhân loại. Một thế giới nơi con người có thể sống là chính mình phải được bảo vệ.]

Elfaria không tha thứ cho Elexis, nhưng có những việc còn không đáng được dung thứ hơn. Cướp đoạt linh hồn của người khác là một đại tội cần phải bị trừng phạt. Và vì lẽ đó, cô sẵn sàng tạm thời bỏ qua âm mưu lật đổ quốc gia của Elexis.

[Ra vậy.] – Koutarou mỉm cười nói. – [Cô thật nhân hậu… hay phải nói là nghiêm khắc thì đúng hơn nhỉ?]

Mong muốn cứu Ralgwin của Elfaria có thể được xem là lòng nhân từ. Nhưng mặt khác, việc cô tuyệt đối không tha thứ cho Maxfern lại là sự nghiêm khắc của một nữ hoàng.

[Tuy nhiên, kết luận này của em cũng có tính toán đi kèm đấy.] – Elfaria nói.

[Tính toán? Nghĩa là sao?]

[Nếu hồi sinh Ralgwin, chúng ta sẽ thu được rất nhiều thông tin từ phía Maxfern.] – Elfaria giải thích.

Dù bị ghi đè, linh hồn đó vốn thuộc về Ralgwin. Vì vậy, nếu được khôi phục lại nguyên trạng, hắn sẽ nhớ tất cả những gì Maxfern đã làm. Thông tin họ có thể khai thác từ Ralgwin sẽ rất đáng để mạo hiểm.

[Tôi hiểu rồi...] – Koutarou gật đầu. – [Nó sẽ giúp rút ngắn chiến tranh và công tác dọn dẹp sau đó.]

Ralgwin sẽ nắm giữ mọi thông tin về các hoạt động của Maxfern, từ vị trí các cứ điểm và quân đội cho đến những chính trị gia đã cấu kết với địch. Những thông tin đó sẽ đẩy nhanh quá trình kết thúc chiến tranh và các nỗ lực tái thiết. Nói cách khác, Elfaria đã kết luận rằng việc hồi sinh Ralgwin sẽ mang lại kết quả tốt hơn.

[Với tư cách là nữ hoàng, em luôn phải nhìn vào bức tranh toàn cảnh.] – Elfaria nói.

Vì vậy, cô đã quyết định hợp tác với Elexis để hồi sinh Ralgwin. Xét đến những lợi ích mà họ có thể đạt được, cô sẵn lòng bỏ qua những tội ác trong quá khứ của Elexis. Đây cũng chính là cách đối xử mà Darkness Rainbow nhận được sau khi cải tổ thành các pháp sư hoàng gia.

[Cô sẽ làm ngơ trước tội ác của hắn để giảm gánh nặng cho người dân à.] – Koutarou mỉm cười. – [Tôi rất mừng khi hoàng tộc vẫn không thay đổi suốt hai nghìn năm qua.]

[Cũng đã có lúc lý tưởng đó suýt sụp đổ.] – Elfaria nói thêm.

[Đời là vậy mà.] – Koutarou nhún vai. – [Không có gì là hoàn hảo cả, dù là con người hay quốc gia.]

[Anh nói thì hay lắm, Koutarou-sama, nhưng anh lúc nào cũng hoàn hảo.] – Elfaria đáp lại. – [Khi nào anh mới chịu bộc lộ sự ích kỷ và ham muốn trần tục đây?]

[Ít nhất là không phải bây giờ.] – Koutarou nói. – [Chúng ta phải mau chóng kết thúc cuộc chiến này. Khi đó thì tôi mới tự do tự tại được.]

[Như anh muốn. Cứ làm những gì anh cho là đúng, đến khi anh thấy thỏa mãn...]

[Được rồi, vậy thì đi thôi!]

[Vâng.] – Elfaria gật đầu.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện bí mật, hai người đứng dậy. Một cuộc họp chiến lược đang chờ cả hai. Mọi người đã được yêu cầu tạm dừng cho đến khi họ có mặt. Trước khi thảo luận kế hoạch với cả nhóm, Koutarou cần phải trao đổi rõ ràng với Elfaria.

Rời khỏi phòng riêng của cô, hai người nhanh chóng đi đến phòng chỉ huy của cung điện.

Forthorthe muốn kết thúc chiến tranh càng sớm càng tốt. Kéo dài chiến sự chẳng mang lại điều gì tốt đẹp, nhất là khi họ vẫn đang trong quá trình tái thiết sau cuộc chiến trước đó. Từ các chính trị gia đến binh lính, ai cũng đều nhất trí với quan điểm này,

[Nếu cho Maxfern thêm thời gian, hắn sẽ kịp di dời các căn cứ và tăng cường phòng thủ.] – Kiriha cảnh báo.

[Đồng nghĩa rằng chúng ta phải chủ động ra tay, mặc cho có rủi ro.] – Koutarou kết luận.

Hướng đi này thực ra đã được thống nhất từ trước, nhưng những thông tin thu thập gần đây càng củng cố quyết định ấy, và giờ nó chính thức được thông qua.

[Đánh nhanh thắng nhanh. Như vậy, chúng ta sẽ có thể giành lấy thế chủ động.] – Kiriha đồng ý. Cô, Clan và Ruth đã liều mạng để lấy thông tin từ phía Maxfern. Một cuộc tấn công nhanh chóng là cần thiết để tận dụng tối đa nguồn thông tin đó.

[Về quân số thì sao?] – Koutarou vẫn còn băn khoăn. Hành động càng sớm thì càng ít thời gian để điều động binh lực. Việc tập hợp quân đội cần thời gian, và nếu quá gấp, họ có thể không đủ lực lượng cần thiết. Với tư cách là tổng tư lệnh, đây là một rủi ro nghiêm trọng mà cậu không thể bỏ qua.

[Việc này em sẽ lo được.] – Ruth tự tin tuyên bố. – [Em đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.]

Ba cô gái đã chuẩn bị cho trận chiến kể từ khi họ chấp nhận bị bắn hạ. Kể cả khi không tấn công được đại bản doanh, họ vẫn có khả năng tìm thấy một cơ sở quan trọng, nên bộ ba đã chuẩn bị quân lực sẵn cho một trận đánh bất ngờ.

[Lý tưởng nhất là kết thúc trận chiến trước khi chúng có cơ hội di chuyển hạm đội chính.] – Clan nói, và khoanh tay nhìn bản đồ chiến trường.

Dù chiến sự còn chưa chính thức bắt đầu, bản đồ đã chằng chịt thông tin. Tuy nhiên, phần lớn chỉ là dữ liệu về đồng minh. Họ hầu như không có thông tin nào của quân địch, buộc Quân đội Hoàng gia phải dàn trải lực lượng. Đối đầu trực diện với quân Maxfern sẽ dẫn đến số lượng thương vong lớn. Vì vậy, Clan muốn đánh úp đại bản doanh của địch bằng một đòn bất ngờ.

[Dĩ nhiên, kẻ địch chắc cũng đã có phương án đề phòng.] – Koutarou nhận xét.

[Chúng có thể đang ủ mưu... hoặc đang chờ đánh chặn chúng ta tại một điểm then chốt.]

Maxfern đã để lộ vị trí căn cứ sau vụ ám sát bất thành nhắm vào nhóm Kiriha. Điều này khiến Maxfern phải cấp tốc di dời đại bản doanh, nhưng quá trình đó sẽ mất rất nhiều thời gian, tương tự như việc tập hợp binh lực. Cho đến khi có thể di dời, kẻ địch buộc phải luôn cảnh giác. Một cách hiệu quả để câu giờ là bố trí quân phục kích tại một điểm trọng yếu đề cầm chân đối phương. Chúng cũng có thể sử dụng chiến thuật nghi binh để khiến việc tấn công trở nên khó khăn hơn. Dù sao đi nữa, Maxfern chắc chắn sẽ có động thái nào đó.

[Thế nên ta phải đánh càng sớm càng tốt.] – Koutarou nói. – [Ruth-san, khi nào chúng ta khởi hành?]

[Dự kiến là sáu tiếng sau lễ phóng tàu ạ.] – Ruth trả lời.

[Tốt! Hãy chắc chắn mọi việc diễn ra suôn sẻ, Ruth!] – Theia nói.

[Cứ để đó cho em, thưa Điện hạ!]

[Được.] – Theia gật đầu.

[Veltlion, Theiamillis-san, chúng ta cũng nên chuẩn bị lên đường thôi.] – Clan nói. – [Nếu chậm quá, Elfaria-san sẽ bỏ lại chúng ta đấy.]

[Bận rộn quá.] – Koutarou thở dài.

[Anh có thể thư giãn cho đến lễ phóng tàu mà.] – Clan nói với cậu.

[Vậy thì tôi sẽ tranh thủ nghỉ ngơi.]

Cuộc họp chiến lược kết thúc, Koutarou rời phòng chỉ huy cùng Theia và Clan. Vì ngày mai họ sẽ tham gia một sự kiện đại chúng, nên ba người sẽ dành cả ngày để di chuyển. Sự kiện ấy chính là lễ phóng tàu Thanh Kỵ hạm mới, được chế tạo để thay thế cho Thanh Kỵ hạm cũ đã bị phá hủy trong cuộc nội chiến.

Sau khi thất bại trong việc ám sát Kiriha, Ruth và Clan, các hiệp sĩ đoàn của Maxfern, cùng Giải phóng quân Forthorthe mà chúng trực thuộc, đã mắc sai lầm chí mạng khi để Quân đội Hoàng gia phát hiện ra đại bản doanh. Nguyên nhân là một số chiến hạm chở các sĩ quan chỉ huy đã hành động quá trớn nên làm lộ vị trí. Tuy nhiên, lúc này chúng không còn thời gian để truy cứu, chúng cần phải có biện pháp đối phó càng sớm càng tốt.

[Vừa di dời căn cứ vừa phải chuẩn bị chặn đánh là một nước đi ngu xuẩn.] – Maxfern cay đắng buông lời. Mặc cho bị dồn vào thế khó, hắn vẫn không có ý định chịu thua dễ dàng. Maxfern đã ngay lập tức cho đốc thúc di dời căn cứ. Nhưng thời gian rốt cuộc không đứng về phía hắn, buộc hắn phải chuẩn bị thêm phương án đánh chặn Quân đội Hoàng gia. Nhưng quá trình chuẩn bị đánh chặn đã làm trì hoãn việc di dời căn cứ, điều này khiến Maxfern phát bực.

[Tôi hoàn toàn đồng ý... nhưng trong tình thế này thì chúng ta không còn cách nào khác.] – Grevanas giải thích.

[Thật tức chết đi được.] – Maxfern lẩm bẩm.

[Tôi vô cùng xin lỗi. Là do tôi lạc hậu trong việc xử lý ma thuật ở thế giới hiện đại.]

[Bọn nhóc chết tiệt đó!] – Maxfern đấm mạnh vào tay vịn ghế.

Kiriha và những người khác đã dùng chính bản thân làm mồi nhử dụ quân Maxfern lộ diện để thu thập thông tin. Maxfern và Grevanas đã hoàn toàn sập bẫy, dẫn đến việc Quân đội Hoàng gia thu được thông tin tình báo quan trọng. Thất bại lớn nhất nằm ở việc sử dụng ma thuật ngoài không gian. Vì ma lực hầu như không tồn tại trong không gian, nên ma thuật rất dễ bị phát hiện. Vì lẽ đó, Grevanas đã bị lộ hành tung và vô tình dẫn quân địch về thẳng căn cứ. Dù vậy, cũng khó trách Grevanas hoàn toàn. Ngược lại, phải công nhận rằng Koutarou và những người kia đã rất xuất sắc khi kết hợp ma thuật với công nghệ hiện đại. Nhiều yếu tố chồng chất như thế đã khiến căn cứ của chúng bị phát giác. Cơn giận của Maxfern không biết trút vào đâu, nên hắn lại đập mạnh vào tay ghế thêm hai, ba lần nữa.

[Bình tĩnh nào, ta sẽ cầm chân bọn chúng.] – một giọng nói điềm tĩnh vang lên.

Maxfern nhìn về phía giọng nói với vẻ mặt khó chịu, rồi hít một hơi ngắn trước khi trả lời. – [Là ngươi sao, gã Xám.]

[Xem ra tình hình nghiêm trọng hơn ta nghĩ.] – Hiệp sĩ Xám đáp. Hắn xuất hiện như thể luồn ra từ bóng tối trong căn phòng.

[Đó là thất bại của ta với tư cách cố vấn.] – Grevanas nói. Gã thiếu kiến thức trong việc kết hợp công nghệ hiện đại và ma thuật. Là một cố vấn cho lực lượng của Maxfern, gã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận rằng mình đã chuốc thất bại do thiếu kiến thức và kinh nghiệm—những thứ định hình nên vai trò của một cố vấn. Khuôn mặt khô khốc của gã nhăn lại với hàm răng nghiến chặt.

[Nhưng giờ không phải lúc để hối tiếc.] – Hiệp sĩ Xám nói. – [Chúng ta phải tiếp tục tiến lên.]

[Ta sẽ ghi nhớ điều đó.] – Grevanas đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc. Nếu còn mắc sai lầm, mọi trách nhiệm sẽ đổ hết lên đầu gã, điều mà gã phải tránh bằng mọi giá.

[Vậy, ngươi đã tập hợp được hạm đội chưa, gã Xám?] – Maxfern hỏi.

Kể cả Hiệp sĩ Xám cũng không thể tự mình cầm chân cả một hạm đội, vì vậy Maxfern đã trao cho tay hiệp sĩ quyền tự lập hạm đội riêng.

[Rồi... nhưng chỉ ở mức tối thiểu. Tuy vậy, ta chắc không thể đòi hỏi nhiều hơn.]

Xét đến tình hình, Hiệp sĩ Xám đã cho tập hợp các chiến hạm tốc độ cao từ khu vực lận cận. Hắn cho rằng phản ứng nhanh là yếu tố quan trọng nhất lúc này. Tất nhiên, yêu cầu này đã giới hạn số lượng tàu khả dụng, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng chừng đó là vừa đủ. Những con tàu ở xa hơn vẫn đang được triệu tập bất kể tốc độ, nhưng hắn không rõ liệu chúng có kịp đến trước khi trận chiến bắt đầu hay không.

[Hiểu rồi... vậy ta sẽ giữ nguyên quyền hạn đã trao cho ngươi.] – Maxfern nói. – [Hãy vừa đánh vừa bổ sung lực lượng.]

[Ta rất cảm kích.] – Hiệp sĩ Xám đáp.

Maxfern đang rất bực bội. Tình thế vô cùng bất lợi, và hắn lại không thích việc Hiệp sĩ Xám trở thành lá bài chủ lực của mình. Mặc dù đến từ một vũ trụ khác, hắn vẫn là kẻ thù cũ của Maxfern. Nhưng nếu Hiệp sĩ Xám có thể làm chậm bước tiến của lực lượng Thanh Kỵ sĩ, Maxfern sẽ có thời gian hoàn tất việc phòng thủ căn cứ. Vì thế, Maxfern đã cố kìm nén cảm xúc cay đắng của mình.

[Việc đối phó với Kỵ sĩ Xanh, ta sẽ giao cho ngươi..] – Maxfern nói. – [Còn bọn ta sẽ sẽ tận dụng thời gian đó để chuẩn bị nghênh chiến.]

[Được rồi, ta sẽ lên đường ngay.] – Hiệp sĩ Xám thản nhiên chấp thuận. Trái ngược với mức độ nghiêm trọng của cuộc bàn bạc, giọng hắn vẫn dửng dưng, như thể chẳng hề quan tâm hay hứng thú.

[Ta sẽ cầu chúc cho ngươi gặp may mắn.] – Grevanas nói.

[Thứ ta cần lúc này không phải là vận may.] – Hiệp sĩ Xám đáp lại. Cái hắn cần là tốc độ, và có một lời chúc phù hợp hơn hẳn trong hoàn cảnh này.

Grevanas cũng biết điều đó. – [Vậy thì… chúc ngươi thượng lộ bình an.] – Hắn chẳng dại gì đôi co với Hiệp sĩ Xám, nên đã xuôi theo cuộc trò chuyện và tiễn tay hiệp sĩ.

Hiệp sĩ Xám rời khỏi phòng mà không thèm liếc nhìn Grevanas hay Maxfern lấy một lần.

(Nếu một trận chiến quy mô lớn sắp nổ ra, có một quân cờ mà mình nhất định phải nắm được…)

Hiệp sĩ Xám có những toan tính riêng. Đó là lý do tại sao hắn tình nguyện cầm chân kẻ địch. Vì mục tiêu của bản thân, hắn không thể để Maxfern thua cuộc vào lúc này. Hắn đang cực kì phấn khích khi cuối cùng đã đến lúc hành động. Nếu nhìn thấy biểu cảm ấy của tay hiệp sĩ, hẳn Maxfern sẽ rất ngạc nhiên. Nhưng chẳng có ai ở đó để chứng kiến. Hiệp sĩ Xám lại hòa mình vào bóng tối và biến mất, giống hệt như cách hắn đã xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!