Tập 47

Chương 2: Lễ phóng tàu

Chương 2: Lễ phóng tàu

Thứ bảy, ngày 10 tháng 12

Thanh Kỵ hạm đã bị hư hại nặng nề trong cuộc nội chiến do Vandarion phát động năm ngoái, nên thay vì sửa chữa thì con tàu đã được cho đóng mới. Chiến hạm cũ gần như không thể di chuyển và đã bị hư hỏng nặng. Đóng một chiến hạm mới sẽ tiết kiệm hơn.

[Rốt cuộc cũng đến ngày công bố Thanh kỵ hạm mới.] – Theia thông báo.

[Haha, nhiều chuyện đã xảy ra quá...] – Elfaria mỉm cười.

Hai người hiện đang trên đường đến lễ phóng Thanh Kỵ hạm mới. Con tàu được đóng trên hành tinh Waragthorn thuộc hệ sao Bandiet, nên cả nhóm đang hướng đến đó trên chiến hạm không gian cá nhân của Elfaria, Silver (Ngân hạm).

Hệ sao Bandiet vốn nổi tiếng với ngành đóng tàu từ lâu, với nhiều nhà máy sản xuất nằm san sát nhau. Hệ sao này có rất nhiều hành tinh và mặt trăng giàu khoáng sản, và cũng là một trung tâm trung chuyển thương mại cho khu vực xung quanh, tạo điều kiện thuận lợi cho các công ty đóng tàu mở rộng kinh doanh.

Khi đơn đặt đóng Thanh Kỵ hạm mới được gửi đến, các công ty này đã liên doanh và thành lập Hiệp hội Đóng tàu Bandiet. Quyết định này nhằm tránh việc các công ty tranh giành đơn hàng, cũng như ngăn chặn nguy cơ chất lượng suy giảm do cạnh tranh về giá. Thanh Kỵ hạm mới chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý lớn từ công chúng, thế nên nếu con tàu được đóng tốt, danh tiếng của công ty đóng tàu chắc chắn sẽ được nâng cao, nhưng nếu thất bại, toàn bộ ngành công nghiệp đóng tàu trong hệ sao đó sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Chính vì vậy, tất cả các nhà đóng tàu đã lựa chọn hợp tác cùng nhau. Sức hấp dẫn đến từ sự đoàn kết này đã giúp hệ sao Bandiet thắng thầu trước một hệ sao khác vốn cũng nổi tiếng về đóng tàu.

[Nơi này còn từng bị Ralgwin tấn công nữa.]

Điều đầu tiên hiện lên trong đầu Koutarou khi nghe lời cảm thán từ Elfaria là vụ tấn công của Ralgwin. Hắn đã tổ chức đánh phá khi nhóm Koutarou đến kiểm tra công trình.

[Nếu không có Fasta-san giúp thì chúng ta đã gặp họa rồi.] – Ruth khẽ nhíu mày.

Vụ tấn công khi ấy đã được chặn đứng nhờ sự giúp sức từ Fasta. Số lượng thương vong sẽ khôn cùng nếu không có cô. Ruth cũng đang lo lắng cho Fasta. Đủ thứ chuyện đã xảy ra trong quá trình đóng Thanh Kỵ hạm mới, nhưng cuộc tấn công của Ralgwin chắc chắn là sự kiện lớn nhất.

[Ta vẫn nhớ những cuộc tranh cãi về thiết kế và bản vẽ.] – Clan nhún vai và cười gượng gạo. Cô đã tham gia vào công đoạn thiết kế và tạo bản vẽ, Thanh Kỵ hạm đã khiến cô lao tâm khổ tứ suốt một thời gian dài. Đặc biệt khó quên nhất là bước lựa chọn thiết kế, khi mà mọi người đều có ý kiến riêng về hình dáng của con tàu. Một số cho rằng con tàu nên mang hình dạng một thiết giáp hạm bình thường, số khác lại theo đuổi cấu trúc dạng tròn đầy chắc chắn, phần còn lại thì đòi hỏi con tàu phải mang hình người. Nhiều cuộc họp về vấn đề này đã được tổ chức, và một số thiết kế đã được đem ra xem xét. Được mời tham gia với tư cách chuyên gia kỹ thuật, Clan đã bị cuốn vào các cuộc tranh luận đó.

[Nhưng tại sao họ lại chọn hình người? Rõ ràng nếu là hình dạng khác thì sẽ mạnh hơn chứ.] – Kenji cười nói. Dù không có kiến thức chuyên sâu về quân sự hay hàng không vũ trụ, cậu vẫn rút ra kết luận này từ kinh nghiệm lắp mô hình nhựa. Một chiếc xe tăng hiển nhiên ổn định hơn nhiều so với một người máy cùng kích thước. Người máy cũng sẽ khó thực hiện thao tác nhắm bắn hơn khi giao chiến. Nếu dùng cùng một trình độ công nghệ, xe tăng chắc chắn sẽ bền và mạnh hơn, và điều đó cũng đúng với chiến hạm.

Koutarou hoàn toàn đồng tình, gật đầu lia lịa khi thấy Kenji đã nói đúng ý mình. – [Mày cũng nghĩ thế à? Vậy mà họ lại quyết định ‘lấy thịt đè người’ mới chết chứ.]

[Lấy thịt đè người?]

[Để Thanh Kỵ hạm mới mang hình người, họ đã đóng ra một lớp tàu mới thậm chí còn lớn hơn lớp Hoàng gia.] – Koutarou giải thích.

Cuộc tranh luận kết thúc bằng việc thành lập một lớp chiến hạm hoàn toàn mới là lớp Kỵ sĩ, và Thanh Kỵ hạm mới thì được chốt sẽ mang dạng người. Những bên ủng hộ các thiết kế khác chủ yếu là vì sự an nguy của Koutarou, nên đề xuất chế tạo một chiến hạm lớn hơn và mạnh hơn cả lớp Hoàng gia sẽ loại bỏ mọi lý do để phản đối.

[Thật hả?] – Kenji cười khổ. – [Cứ nhất quyết phải là hình người mới chịu cơ à.]

Người Forthorthe dường như cố chấp với ‘hình người’ đến mức sẵn sàng thay đổi cả luật lệ. Chứng tỏ nó rất có ý nghĩa đối với họ, mặc dù Kenji không thể hiểu nổi.

[Cậu có hiểu lãng mạn là gì không thế hả?] – Theia cau mày nói.

Thanh Kỵ sĩ mang một ý nghĩa cực kì sâu sắc đối với người Forthorthe. Làm sao họ có thể để cho biểu tượng của người anh hùng, Thanh Kỵ hạm mới, xấu xí cho được? Trái lại, những người Trái Đất như Kenji và Koutarou lại không cảm nhận được ý nghĩa đó. Đặc biệt là khi Koutarou chưa bao giờ thực sự coi mình là một anh hùng. Dù biết điều đó là không thể tránh khỏi, Theia vẫn cảm thấy không vui.

[Vậy với tư cách là người Forthorthe, Nal-chan nghĩ sao?] – Kotori mỉm cười hỏi. Nalfa ngưỡng mộ Koutarou, và cô cũng là người bản địa. Là người thân thiết với cả hai, Kotori rất hứng thú với những khác biệt trong suy nghĩ của họ.

[Ý cậu là về Thanh Kỵ hạm mới à?] – Nalfa hỏi.

[Ừ.] – Kotori gật đầu. – [Theia và các chị khác đều là hoàng tộc và có liên quan trực tiếp, nên mình muốn biết quan điểm từ phía người dân.]

Cũng như Koutarou, hoàng gia cũng gắn liền với huyền thoại đã tồn tại suốt hai nghìn năm về Thanh Kỵ sĩ và Ngân sắc Công chúa. Với khoảng thời gian đó, việc người dân hình thành nên quan điểm trái ngược với Koutarou là điều không thể tránh khỏi. Vì thế, Kotori rất muốn được biết cảm nhận của dân thường.

[Với mình thì, ừm...] – Nalfa bắt đầu. – [Mình chỉ mong Koutarou-sama luôn được giữ an toàn thôi.]

Đó là cảm xúc thật lòng của Nalfa. Koutarou đã làm quá nhiều điều cho Forthorthe. Cậu thậm chí còn cứu cả đất nước này đến hai lần. Cô không thể đòi hỏi gì hơn. Nếu có thể, cô ước gì cậu được sống phần đời còn lại trong yên bình.

[Nhưng thực tế, chúng ta không thể rút Veltlion về tuyến sau.] – Clan cũng có chung suy nghĩ, như mọi người thân cận với Koutarou khác. Đây không phải là ý kiến xuất phát từ nguyện vọng của người dân hay lợi ích chính trị. Đối mặt với kẻ địch hùng mạnh như Maxfern, danh tiếng của Tổng tư lệnh Layous Fatra Veltlion mang sức nặng quá lớn.

[Vậy thì... em muốn anh ấy ở trên một con tàu bất khả chiến bại.] – Nalfa nói. – [Nói sao cho đúng nhỉ... ừm, em muốn anh ấy có thể thoải mái giành chiến thắng. À không, nói thế thì hơi kì. Ừm... anh ấy đã chiến đấu đủ rồi, em không muốn anh ấy gặp nguy hiểm nữa, thế nên em ủng hộ lớp tàu Hiệp sĩ.]

Nalfa cẩn thận lựa lời để bày tỏ cảm xúc phức tạp của mình. Nếu Koutarou không thể ở yên nơi hậu phương an toàn, thì cô thà rằng cậu được trang bị tận răng khi ra tiền tuyến. Theo nghĩa đó, hình dạng của Thanh Kỵ hạm mới đã đáp ứng mong muốn của cô. Những người khác trên thực tế cũng có cùng suy nghĩ giống cô ở mức độ nào đó.

[Nhưng trường hợp của cậu có chút khác biệt so với những người Forthorthe khác mà nhỉ, Nal-chan.] – Kotori thì thầm để chỉ mỗi Nalfa nghe thấy.

Đáp lại, Nalfa đỏ mặt và bẽn lẽn cúi đầu. Việc Koutarou đã chiến đấu quá đủ không phải là lý do duy nhất cô muốn giữ cậu được an toàn. Cô còn có những lý do thầm kín.

[Tựu chung thì đây là quyết định xuất phát từ thực trạng xen lẫn cả cảm xúc.] – Theia kết luận.

[Nhưng mà nó đắt đỏ quá.] – Koutarou nói.

[Mày được yêu quý quá nhỉ, Kou.] – Kenji trêu chọc.

[Chuyện này chẳng có gì đáng cười cả.] – Koutarou thở dài.

May mắn là cậu đã không nhận ra vẻ khác thường của Nalfa, do đang mải nói chuyện với Theia và Kenji. Nalfa khẽ ngước lên nhìn, và sau khi xác nhận cậu không nhìn mình, cô mới dám ngẩng đầu lên.

Khi họ hạ cánh xuống hành tinh Waragthorn, xưởng đóng tàu đã hiện ra trước mắt. Thanh Kỵ hạm mới đang được đóng thành sáu phần riêng biệt: đầu, thân, hai tay và hai chân. Mỗi bộ phận dài hơn một cây số. Chỉ riêng phần thân đã lớn hơn toàn bộ Thanh Kỵ hạm cũ. Vì vậy, xưởng đóng tàu có thể nhìn thấy rõ từ cảng vũ trụ. Sáu xưởng đóng tàu được nối liền với nhau trông như một dãy núi.

[Ồ, nó nằm ở gần thế này sao?] – Harumi nghiêng đầu. Lần trước đến đây, cô có cảm giác nó nằm ở xa hơn.

Nhưng Elfaria đã mỉm cười đáp lại. – [Không phải là gần hơn đâu, mà là xưởng đóng tàu đã lớn hơn trước. Họ đã dựng thêm giàn giáo bao quanh để lắp giáp và trang bị.]

Sáu bộ phận đã được xây dựng từ dưới lên trên. Theo đó, các xưởng cũng được cơi nới lên cao để bao trùm toàn bộ con tàu. Đây là lý do khiến các xưởng đã trở nên lớn hơn kể từ lần ghé thăm trước và tạo cho Harumi cảm giác ở gần hơn.

[Hiện cũng đã bắt đầu đóng thêm hai bộ phận mới.] – Elfaria nói.

[Bộ phận mới? Chúng là gì vậy ạ?] – Harumi hỏi.

[Trang bị bổ sung.] – Elfaria trả lời. – [Đầu tiên là một cảng vũ trụ có thể tách rời trước khi giao chiến.]

Thanh Kỵ hạm mới dự kiến sẽ được sử dụng ở cả Forthorthe lẫn Trái Đất. Vì vậy, một cảng vũ trụ cỡ nhỏ đã được tích hợp. Nó có khu lưu trú và phòng họp, cho phép Thanh Kỵ hạm khi trang bị bộ phận này hoạt động như một trạm không gian nhỏ. Nó được thiết kế cho các chuyến du hành dài ngày và các hoạt động chính trị, hoàn toàn không có chức năng chiến đấu. Do đó, nó được chế tạo để có thể tháo rời.

[Cái còn lại là một thanh kiếm năng lượng chống hạm. Chức năng của nó vẫn như trước nhưng được làm lớn hơn để phù hợp với con tàu mới.] – Elfaria nhìn sang Harumi. – [Có thể nói thanh kiếm chính là con tàu được tạo riêng cho cô.]

Harumi mở to mắt ngạc nhiên. – [Cho cháu sao!?]

[Phải.] – Elfaria gật đầu. – [Huy hiệu mà cô thiết kế hôm trước đã được khắc lên đó, và cờ ánh sáng sẽ treo lên chiến kỳ của cô. Tuy cô không sở hữu con tàu về mặt pháp lý, nhưng trên thực tế, nó chắc chắn được làm riêng cho cô.]

Thanh Kỵ hạm mới được trang bị thanh kiếm năng lượng chống hạm Signaltin, giống như con tàu cũ. Với chức năng không đổi, nó trở thành thanh kiếm lớn nhất đủ sức chém đôi chiến hạm. Tuy nhiên, thanh kiếm vẫn có một số điểm khác biệt, chẳng hạn như có kích thước lớn và cấu trúc độc lập.

Kích thước tăng lên dĩ nhiên là để tương xứng với Thanh Kỵ hạm mới đã được phóng đại. Thanh kiếm cũ giờ chẳng khác nào một đoản đao nếu nằm trong tay con tàu mới. Cấu trúc độc lập thì đến từ nguyên do phức tạp hơn chút. Nếu tích hợp thẳng vào cánh tay phải của Thanh Kỵ hạm như Signaltin cũ, thanh Signaltin cùng cánh tay phải Thanh Kỵ hạm mới sẽ có tổng chiều dài vượt quá một cây số. Vì vậy, người ta đã quyết định chế tạo nó như một bộ phận riêng.

Tuy vậy, Signaltin cũng là một cái tên biểu tượng, nên bản thân thanh kiếm máy cũng được thiết kế như một chiến hạm độc lập. Trong khi từng bộ phận của Thanh Kỵ hạm đều có thể bay riêng lẻ, chúng lại không đạt đến tiêu chuẩn của một thiết giáp hạm nên có sự khác biệt đáng kể so với Signaltin. Và trên hết, cả huy hiệu lẫn chiến kỳ của kiếm hạm đều không phải của Koutarou hay Alaia. Chúng là của Harumi. Theo đó, Signaltin nổi bật hẳn lên so với những bộ phận còn lại của Thanh Kỵ hạm.

[Như vậy liệu có ổn không ạ!?] – Harumi hỏi. Theo quan điểm cá nhân, cô vốn không hề có liên hệ với Forthorthe, mà chỉ là một người quen của Koutarou. Thế mà giờ đây, cô lại đang dần cuốn sâu vào huyền thoại và cốt lõi của Forthorthe. Đây là một bước ngoặt bất ngờ đối với Harumi, người luôn xem mình chỉ là một cô gái bình thường thi thoảng bị cuốn vào biến cố.

[Haha, đừng lo lắng, Harumi-san.] – Elfaria nói. – [Chúng ta không mong cô phải đền đáp gì cả. Chỉ là những người hiểu hoàn cảnh của cô không thể làm ngơ trước sự tồn tại và vai trò của cô mà thôi. Tất cả chỉ có vậy.]

Những người đứng đầu Forthorthe, cũng như các binh sĩ thuộc đơn vị Nefilforan, đều biết nguồn gốc sức mạnh và vai trò của Harumi, cũng như tiền kiếp của cô. Và họ không thể phớt lờ điều đó. Nhưng đồng thời, họ cũng không đòi hỏi gì ở cô. Họ muốn cô được là một cô gái bình thường nếu có thể. Giống như nguyện ước xa xưa của một người ‘ai đó’.

[Nhưng cháu không khỏi thấy áy náy...] – Harumi nói.

[Hãy cứ xem đó là một đặc ân và chấp nhận nó.] – Elfaria đáp.

[Cháu không biết gì về chính trị hay quân sự...] – Harumi không hề ham muốn quyền lực. Ước muốn duy nhất của cô là sống một cuộc đời bình yên bên những người cô yêu thương. Vì lẽ đó, cô không quan tâm đến quân đội hay chính trường.

[Ồ, ý ta không phải vậy.] – Elfaria nheo mắt lại và thì thầm với Harumi. – [Đây sẽ là nền tảng để cô có thể đường hoàng kết hôn với Koutarou-sama mà không sợ bị phản đối.]

Về mặt pháp lý, Koutarou có thể lấy năm thê bảy thiếp. Nhưng còn địa vị nhà gái thì sao? Chẳng phải họ cần xuất thân từ những danh gia vọng tộc hay sao? Hoặc ít ra cũng phải là người có công trạng đặc biệt nào đó. Đó chắc chắn sẽ là suy nghĩ của những người đặt nặng yếu tố lịch sử và truyền thống. Đương nhiên, Harumi sẽ trở thành chủ đề bị bàn tán. Nhưng nếu địa vị và vị thế của cô được khẳng định thông qua Thanh Kỵ hạm mới, thì phần lớn sự phản đối này sẽ tự động biến mất. Trong mắt dân chúng Forthorthe, người đảm nhận Signaltin rõ ràng có giá trị hơn nhiều so với một đàn chị từng chăm sóc Koutarou thời đi học.

Harumi cứng họng. Nhưng đúng là với thân phận thường dân, cô hoàn toàn không xứng làm vợ của Thanh Kỵ sĩ. Đây là vấn đề mà cô chưa từng nghĩ tới trước đây. Danh phận của cô thua kém hẳn so với Theia và Clan. Cảm thấy mình cần phải nỗ lực để bù đắp khoảng cách về địa vị, Harumi không phản đối cách làm của Elfaria, dù cô vẫn thấy nó có phần quá mạnh tay.

[Thế nào, Harumi-san?] – Elfaria hỏi.

[Cháu... cũng không phản đối...] – Nghĩ đến tương lai, Harumi, người chỉ đang mang danh là một thành viên hiệp sĩ đoàn của Koutarou, nhận ra rằng việc có được địa vị rõ ràng ở Forthorthe sẽ rất đáng hoan nghênh. Dù cảm thấy áy náy, cô cũng không thể phớt lờ lời đề nghị hấp dẫn như vậy.

[Ta rất vui khi nghe cô nói thế.] – Elfaria mỉm cười hài lòng.

(Vậy là đã giải quyết xong vụ của Harumi-san. Giờ chỉ còn phải xử lý trường hợp của Sanae-san và Shizuka-san nữa thôi...)

Kế hoạch của Elfaria đang từng bước tiến triển. Cô sẽ làm mọi cách để giữ Koutarou ở lại Forthorthe. Bằng cách củng cố địa vị cho Harumi, Elfaria đang cho Koutarou thêm một lý do để trở thành người Forthorthe. Là một người có trách nhiệm, cậu không thể bỏ Harumi ở lại để một mình quay trở về. Việc giữ Koutarou ở lại Forthorthe cũng sẽ ảnh hưởng lớn đến tương lai của chính Elfaria.

[Và đó là lý do các xưởng đóng tàu phải mở rộng và trở nên đồ sộ như vậy.] – Elfaria tiếp tục, như thể không có chuyện gì xảy ra. – [Nên chúng mới trông có vẻ gần hơn.]

Việc đổi chủ đề đột ngột này một phần là vì Theia đang tiến lại cho họ, nhưng cũng vì Elfaria không muốn dồn ép Harumi.

[Ra vậy... Nó lớn đến mức cháu thật sự không hình dung nổi.] – Harumi vẫn còn hơi bối rối, nên tiến triển này lại có lợi đối với cô. Vừa nói, cô vừa cố gắng trấn tĩnh lại.

Elfaria nháy mắt với Harumi rồi tiếp tục nói. – [Thật ra ta cũng khá bất ngờ. Tàu vận tải lớn cỡ này thì không hiếm, nhưng thiết giáp hạm đồ sợ như thế thì đã vài trăm năm rồi chưa ai đóng.]

Nếu tìm kỹ, người ta vẫn có thể thấy những con tàu cùng quy mô, chẳng hạn như các tàu vận tải cỡ lớn không thể hạ cánh xuống hành tinh. Trên Trái Đất cũng có những tàu chở dầu còn lớn hơn tàu sân bay, nên đây là một ví dụ khá dễ hiểu đối với Harumi. Nhưng với thiết giáp hạm thì khác, hầu như không có ví dụ nào về việc chế tạo một chiến hạm ở kích thước tương đương. Chỉ có vài trường hợp từ hàng trăm năm trước, như các tàu thử nghiệm thời kỳ đầu khi công nghệ warp chưa được thu nhỏ, hoặc những con tàu chuyên dụng phục vụ các nhiệm vụ nghiên cứu ở vùng xa xôi.

[Thưa mẹ, đã đến lúc ra cảng rồi. Hai người đang nói chuyện gì vậy?] – Theia bước tới hỏi.

[Ồ, mẹ và Harumi-san đang trầm trồ trước kích thước mới của Thanh Kỵ hạm ấy mà.] – Elfaria trả lời.

[Đúng thật vậy!] – Harumi gật đầu phụ họa.

[Ồ? Quả thực khi nhìn từ ngoài thì con tàu không có vẻ cơ động cho lắm.] – Theia hơi ngạc nhiên, nhưng cũng đồng tình.

[Vấn đề này thì chúng ta đành trông cậy vào các kỹ sư vậy.] – Elfaria nói.

[Vâng. Dù sao thì cũng đến lúc phải đi rồi, hai người!] – Theia giục.

Không khó để hiểu vì sao những con tàu cỡ này hiếm khi được chế tạo. Chúng quá lớn đến mức bất tiện. Tàu vận tải khổng lồ có thể chở nhiều hàng, nhưng đánh đổi tính linh hoạt và khả năng đi vào khí quyển. Thiết giáp hạm lại đặt nặng hai yếu tố trên, nên chúng không được đóng quá lớn. Thế nhưng Thanh Kỵ hạm mới lại đang được đóng với kích thước vượt trội hơn thế, và đằng sau lớp vỏ thép kia là mồ hôi, nước mắt, và cả máu của các kỹ sư. Cụ thể, khả năng di chuyển độc lập của từng bộ phận chính là một trong những biện pháp nhằm giúp con tàu đi vào khí quyển.

Sau khi qua cổng chính của bến cảng, họ đến một bãi đáp rộng lớn. Đóng tàu đòi hỏi một lượng lớn vật tư, nên cần phải có khu vực cho các tàu vận tải hạ cánh. Đây cũng chính là nơi sẽ diễn ra lễ phóng tàu. Địa điểm đã được chuẩn bị sẵn sàng, giờ chỉ còn chờ sự xuất hiện của các khách mời chính.

[Có vẻ như con tàu chưa lắp ráp đủ các bộ phận nhỉ.] – Koutarou nói.

Theia gật đầu. – [Phải, hiện chỉ có phần đầu và thân thôi.]

Hai người vừa sánh bước vừa ngước nhìn lên. Trước mặt họ là một công trình cao hơn ngàn mét, hùng vĩ như một ngọn núi, nhưng đáng kinh ngạc thay khi nó lại do con người tạo ra. Công trình màu thiên thanh rực rỡ kia chính là một phần của Thanh Kỵ hạm mới. Phần thân dài hơn một cây số, còn phần đầu dài vài trăm mét. Từ trên cao, chiếc chiến hạm như đang cúi nhìn những người đến tham dự lễ phóng tàu.

[Khi nào thì lắp các bộ phận còn lại?] – Koutarou hỏi.

[Việc đó sẽ được thực hiện ngoài không gian sau khi phóng con tàu.] – Theia trả lời.

[Chắc làm trên mặt đất thì sẽ gây nguy hiểm à.]

[Đúng vậy.]

Phần thân là bộ phận được đóng ngay tại xưởng nơi sẽ tổ chức buổi lễ, nên nó vẫn đang ở vị trí ban đầu. Tuy nhiên, nếu chỉ có mỗi phần thân thì trông sẽ rất kỳ, nên phần đầu đã được gắn vào từ ngày hôm trước. Phần đầu được chế tạo ngay bên cạnh phần thân, rồi dùng cần cẩu, đường ray và khung đỡ để lắp đặt vào đúng vị trí. Việc ghép các bộ phận khác trên mặt đất không khả thi vì nhiều lý do như chi phí và an toàn, nên chúng sẽ được lắp ráp trên quỹ đạo sau lễ phóng tàu. Đó là lý do Thanh Kỵ hạm mới được phóng chỉ với phần đầu và phần thân.

Tiếng màn trập máy ảnh vang lên không ngớt từ các phóng viên đang tác nghiếp phía sau khi bộ đôi ngước lên nhìn Thanh Kỵ hạm mới. Cảnh tượng Thanh Kỵ sĩ và Kim sắc Công chúa cùng đứng nhìn con tàu là một khoảnh khắc mà giới báo chí không thể bỏ qua. Nhưng diễn biến kế tiếp mới là điều đáng trông mong hơn hẳn.

[Ta hiểu sự bất ngờ của cả hai, nhưng mọi người đang chờ đấy.] – Elfaria thông báo.

Sự xuất hiện của nữ hoàng khiến tiếng máy ảnh bỗng chốc ồn ào gấp nhiều lần. Hình ảnh Thanh Kỵ sĩ, với Theia và Elfaria đứng ở hai bên, cùng ngước nhìn chiếc chiến hạm, mang đến một cảm giác xúc động kỳ lạ. Tiếng màn trập vẫn không hề dứt.

[Phải rồi.] – Theia nói. – [Đi thôi nào, Koutarou!]

[Rồi rồi.] – cậu bâng quơ đáp.

[Đừng nhắc lại như thế!] – Theia nói.

[Rồi.] – Koutarou gật đầu.

Elfaria bật cười, và Theia nhanh nhẹn đi lên trước. Koutarou rảo bước theo sau trong khi đang nói điều gì đó, Elfaria thì tao nhã nhấc nhẹ gấu váy, rồi mỉm cười đi phía sau hai người.

[Này, nhìn đằng kia xem...] – một phóng viên nói.

[Ồ...] – một người khác thốt lên.

[Nói thế này có hơi thất lễ, nhưng… thật tuyệt làm sao...] – phóng viên đầu tiên nói tiếp.

[Tôi hiểu cảm giác của anh. Forthorthe sẽ an toàn khi có họ.] – người kia đồng tình.

Tất cả những người có mặt đều nghĩ như vậy. Tương lai của Forthorthe đang rất tươi sáng. Và không phải nhờ vào Thanh Kỵ hạm mới, mà là bởi bầu không khí ấm áp, tràn đầy hy vọng cho tương lai tỏa ra từ Koutarou, Theia và Elfaria.

632d9e9b-ec80-4e03-b1c2-48e2cdef0219.jpgLễ phóng tàu bắt đầu bằng bài phát biểu trước quan khách. Theia, Elfaria và cả Koutarou hiển nhiên đều phải tham gia.

[Thành thật mà nói, thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta không cần phải đóng thêm chiến hạm. Nhưng thực tế lại không cho phép điều đó. Như mọi người đã biết, Quân Giải phóng Forthorthe mới đây vừa tuyên chiến.] – Koutarou nói.

Cậu mưu cầu hòa bình nhưng chạy trời không khỏi nắng. Maxfern, kẻ mà công chúng tin là Ralgwin, đã tuyên chiến, và chiến tranh là điều không thể tránh khỏi.

[Việc chỉ trích chính quyền thông qua các hoạt động chính trị là điều được phép. Biểu tình vì cải cách chính trị cũng vậy.] – Koutarou nói tiếp.

Forthorthe có quyền tự do ngôn luận. Các tư tưởng và quan điểm chính trị không bị trừng phạt. Nếu phe đối địch hợp pháp mở rộng đồng minh, thúc đẩy thảo luận về sửa đổi hiến pháp và dân chủ hóa, Koutarou sẽ không phản đối, bởi đó là ý chí của quần chúng. Alaia chắc chắn cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của người dân.

[Trong trận chiến sắp tới, ta tin rằng Thanh Kỵ hạm mới sẽ là trợ lực cho ta. Đây là kết tinh của sự đoàn kết và là biểu tượng niềm tin của mọi người. Ta thề sẽ dùng sức mạnh và niềm tin ấy để bảo vệ Forthorthe.]

Thanh Kỵ hạm mới là sức mạnh của nhân dân, là minh chứng cho niềm tin của người dân vào Koutarou và hoàng tộc. Koutarou tuyên bố sẽ sử dụng sức mạnh này một cách chính đáng để đưa Forthorthe trở lại trạng thái bình thường. Cả quảng trường bùng nổ trong tràng pháo tay như sấm, và Koutarou bước xuống khỏi sân khấu.

[Làm tốt lắm, Veltlion. Bài phát biểu rất hay.] – Clan mỉm cười chào đón Koutarou. Cô đã hoàn thành xong bài phát biểu của mình, nên vẻ mặt cũng nhẹ nhõm không kém.

[Là do tôi có một người viết diễn văn giỏi đó.] – Koutarou nhún vai đáp.

Chính Clan đã soạn bài phát biểu cho cậu. Hai người đã bàn bạc từ trước, và cô đã tổng hợp lại nội dung cuộc trao đổi. Koutarou không nắm hết mọi thế sự của Forthorthe, nên sự hỗ trợ của Clan là vô cùng quý giá.

[Thật vinh dự cho ta quá.] – Clan mỉm cười vui vẻ.

Bình thường Koutarou hay trêu chọc cô, nhưng lần này là lời khen chân thành. Cũng giống như Clan, cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì đã hoàn thành trọn vẹn vai trò của mình, nên sự biết ơn tự nhiên trào dâng trong cậu.

[Do kích thước tàu lớn hơn, pháo chính đã được thay thế bằng pháo phản vật chất. Dàn pháo chính cũ sẽ trở thành vũ khí phụ trợ để che phủ các điểm mù.]

Sau khi Koutarou rời khỏi sân khấu, các kỹ sư bắt đầu giải thích các chức năng của chiến hạm mới. Đi kèm là những hình ảnh ba chiều thể hiện thành quả nghiên cứu của họ.

[Vị trí của một số vũ khí đã được thay đổi cho phù hợp. Hơn nữa, máy phát năng lượng đã được lắp đặt ở tất cả các bộ phận, giúp vũ khí năng lượng dễ sử dụng hơn so với Thanh Kỵ hạm trước đây.]

[Cô không nghĩ mình nên đứng trên đó sao? Cô tham gia vào hầu hết những phần này mà?] – Koutarou hỏi Clan trong khi nghe giải thích.

Clan có lẽ hiểu rõ về thiết giáp hạm mới này hơn bất kỳ ai khác. Cô đã tham gia thiết kế hệ thống chính và các chương trình của nó, cũng như các giao thức liên lạc để con tàu phối hợp với Ảnh nguyệt hạm, hệ thống vũ khí và nhiều hạng mục khác. Cô đã góp mặt trong nhiều công đoạn, nên biết hầu hết mọi thứ về con tàu. Do đó, Koutarou cảm thấy cô đáng lẽ nên là người đứng ở trên sân khấu.

[Hôm nay là lúc để họ tỏa sáng.] – Clan nói. – [Ta không muốn gây cản trở.]

Cô không phải là người duy nhất đã bỏ công sức. Thành quả này là kết tinh của nỗ lực từ rất nhiều kỹ sư và nhà khoa học, và Clan không hề có ý định giành lấy ánh đèn sân khấu từ họ.

[Tuy nhiên, vì phần đầu đóng vai trò là đài chỉ huy, nên năng lượng sử dụng cho nó chủ yếu để phòng thủ. Tôi tin rằng mọi người đều hiểu lý do vì sao. Các kỹ sư bọn tôi rất tự hào về sức phòng ngự mà mình đã đạt được...] – các kỹ sư tiếp tục.

[Cũng đúng nhỉ.] – Koutarou gật đầu đáp lại Clan.

[Hơn nữa, ta nghĩ đã đến lúc để bản thân được nghỉ ngơi.] – cô nói thêm.

Đây cũng là cơ hội để Clan thư giãn. Suốt vài tháng qua, cô đã bận rộn đến mức không có thời gian để thở.

[Cô nói đúng đấy.] – Koutarou mỉm cười nói. – (Clan đã chạy đôn chạy đáo với nhóm kỹ sư hàng tháng trời để chuẩn bị mọi thứ. Hiển nhiên là cô ấy muốn để họ được vinh danh rồi.)

Dù nghĩ vậy, Koutarou lại không nói ra thành lời. Hôm nay cũng là một ngày trọng đại đối với cô. Lễ phóng tàu kết thúc bằng nghi thức đặt tên. Cho đến nay, con tàu được gọi tạm là ‘Thanh Kỵ hạm mới’. Nhưng kể từ hôm nay, nó sẽ có tên chính thức, được phóng lên không gian và hợp nhất với các bộ phận còn lại trên quỹ đạo. Đó chính là cao trào của buổi lễ.

[Về tên gọi chính thức, chúng ta xem đây là một vấn đề vô cùng hệ trọng đối với quốc gia và người dân. Sau nhiều cuộc thảo luận, khảo sát và cân nhắc, cuối cùng chúng ta đã đi đến quyết định.] – Elfaria sẽ là người công bố tên của Thanh Kỵ hạm mới, nên cô đã bước lên sân khấu một lần nữa. Các quan khách và những người theo dõi qua truyền hình đều nín thở.

[Ta sẽ ban tên. Từ hôm nay, con tàu này sẽ được gọi là...]

Tiếng màn trập vang lên liên hồi khi khoảnh khắc ấy đến gần. Elfaria cất tiếng tuyên bố bằng giọng điềm tĩnh và uy nghi.

[Thuộc Đệ nhất Cận vệ Hoàng gia của Thánh Đế quốc Thiên hà Forthorthe, con tàu lớp Kỵ sĩ đầu tiên, Hộ quốc Chiến hạm Layous Fatra Veltlion!]

Tiếng reo hò bùng nổ từ phía các vị khách. Dù nhiều người đã phần nào đoán trước rằng con tàu sẽ kế thừa tên gọi của tiền nhiệm, nhưng khi cái tên thực sự được xướng lên, cả khán trường vẫn tràn ngập tiếng hò reo đến mức đội âm thanh phải vội vàng hạ nhỏ loa.

[Tên viết tắt và mật hiệu vẫn là Thanh Kỵ hạm như trước.] – Elfaria nói thêm, dù có lẽ chẳng mấy ai còn chịu lắng nghe khi mà cả đám đông đang sôi sục. Cô đã lường trước được phản ứng này, nhưng thực tế vẫn vượt xa mong đợi. Elfaria nhìn toàn cảnh buổi lễ với một cảm xúc khó tả.

[Rốt cuộc thì cũng chẳng có gì thay đổi cả.] – Sau khi tiếng ồn lắng xuống, Koutarou lại nói chuyện với Clan.

[Chỉ có anh nghĩ vậy thôi.] – cô đáp trả.

739cdd80-66f3-4dd3-b3cb-0484d0f5dcb5.jpg[Thật à.]

[Con tàu nay đã chính thức trực thuộc đội cận vệ hoàng gia, có nghĩa là anh đã trở thành một thành viên của đội.]

Do Thanh Kỵ hạm mới đã được biên chế vào đội cận vệ hoàng gia, nên người điều khiển nó là Koutarou cũng trở thành một cận vệ. Xứng danh với cái tên gọi Hộ quốc Chiến hạm của con tàu. Vai trò của Koutarou đã được làm rõ hơn, bình thường cậu sẽ bảo vệ hoàng gia và khi có tình huống khẩn cấp thì sẽ đảm nhiệm vị trí Tổng tư lệnh tối cao.

[Vậy là tôi lại quay về làm vệ sĩ à...] – Koutarou lẩm bẩm và nhìn vào ngực mình. Trên đó là một mảnh gỗ nhỏ được trang trí bằng len với dòng chữ ‘Huy hiệu Thanh Kỵ sĩ Forthorthe, Vệ sĩ Siêu cấp Quan trọng của Charl và Alaia’. Đó là món đồ thủ công cậu nhận từ ‘những người’ giờ chỉ còn nằm trong các ký ức xa xăm. Cho đến nay, nó vẫn là thứ duy nhất thể hiện địa vị của Koutarou. Cậu đã từng nói đùa với Elfaria về việc trở thành vệ sĩ, và giờ thì điều đó đã thành sự thật.

[Anh không thích bị gọi là cận vệ hoàng gia sao?] – Clan thận trọng dò hỏi sau khi thấy phản ứng của Koutarou. Cô không thể đoán được đó là cảm xúc tích cực hay tiêu cực.

[Không phải. Chiến đấu vì các cô cũng không tệ. Chỉ là tôi hơi hoài niệm thôi.] – cậu trả lời. Cậu không ghét bị gọi là cận vệ. Đặc biệt là khi cận vệ hoàng gia có nhiệm vụ bảo vệ hoàng tộc, thậm chí còn có thể nhận mệnh lệnh trực tiếp từ họ. Nói cách khác, cậu không thấy có gì thay đổi quá nhiều.

[Đây là lần đầu tiên anh được chính thức bổ nhiệm làm cận vệ hoàng gia.] – Clan nói với vẻ dịu dàng, như trút được gánh nặng.

(Hai năm trước, có lẽ mình đã đấm vào cái bản mặt này… nhưng bây giờ thì không thể nữa rồi…)

Hai năm trước, Koutarou và Clan đã mất tích khi đang giao chiến. Hồi đó, do đang là kẻ thù của nhau nên cậu chẳng ngại vung tay đấm cô. Nhưng mọi thứ đã thay đổi trong hai năm qua. Ý nghĩ ấy giờ đây không còn xuất hiện trong đầu cậu nữa. Clan đã thay đổi quá nhiều, và biểu cảm dịu dàng ấy khiến cậu không còn có thể nhìn cô với thái độ thù địch.

[Vậy cô đang tính trở lại làm người hầu của tôi sau hai năm đó hả?] – Koutarou hỏi. Một câu hỏi vừa là để che giấu sự xấu hổ của cậu chàng, lại vừa mang tính hoài niệm.

[Nếu đó thực sự là điều anh mong muốn.] – Clan trả lời.

Câu hỏi của Koutarou có thể bị hiểu là lời trêu chọc, nhưng Clan lại chẳng mảy may bận tâm. Hoặc có lẽ, cô cũng đang có cùng cảm giác giống cậu. Đồng hành cùng cậu trong một chuyến hành trình như ngày xưa ấy dường như cũng không quá tệ.

[Nếu tôi… biến cô thành người hầu, biết đâu cô lại đi khắp nơi rêu rao rằng Thanh Kỵ sĩ thật sự đã chết thì sao.] – Lần này, chính Koutarou mới là người bối rối. Cậu hoảng hốt vì nhận ra tương lai ấy nghe cũng không tồi. Dẫu thế, cậu với bản tính bướng bỉnh vẫn cố nặn ra vài lời phản pháo.

[Thế nên... lần này ‘em’ sẽ tiễn Thanh Kỵ sĩ thật sự xuống suối vàng.] – Clan vui vẻ mỉm cười với cậu.

[Hả!?]

[Anh sẽ chết trong vòng tay em... mặc dù em không biết sẽ mất bao thập kỷ mới tới khoảnh khắc đó.] – Clan giải thích.

Koutarou sẽ không chết cho đến một tương lai rất xa, bởi vì Clan sẽ bảo vệ cậu. Cậu sẽ già đi và qua đời trong thanh thản, trong vòng tay của gia đình mình, và Clan sẽ ở bên để chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của người đàn ông từng là tử thù của cô. Lần này cô sẽ không còn thất bại, cô sẽ ở kề bên và chứng kiến cái chết của Thanh Kỵ sĩ.

1c8ff3b2-7e78-4dac-a69d-c9191b39dbc6.jpgMọi người đang ngước nhìn con tàu, háo hức chờ đợi nó được phóng đi. Bản thân con tàu cũng đã trong giai đoạn chuẩn bị cuối cùng. Koutarou và những người khác di chuyển lên đài chỉ huy và đang chuẩn bị cho việc phóng tàu.

[Chủ nhân, các máy phát phụ đã ổn định, và máy phát chính đã được kích lửa.]

Ruth dùng thuật ngữ ‘kích lửa’ nhưng máy phát của Thanh Kỵ hạm không hề phát ra lửa. Máy phát chính được chế tạo bằng công nghệ biến dạng đặc biệt, và nguồn năng lượng của nó là một điểm kỳ dị—một lỗ đen. Thế nhưng, trong tâm thức người Forthorthe, hình ảnh ‘ngọn lửa’ gắn liền với năng lượng vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Ngọn lửa vẫn sống động như một biểu tượng của khởi đầu và kết thúc.

[Cho khởi động Máy phát chính. Đã đến lúc rồi...]

Koutarou đáp lại thông báo của Ruth, trong sự hồi hộp xen lẫn phấn khích. Cậu vẫn còn lưu luyến Thanh Kỵ hạm cũ, khi mà đã cùng con tàu vượt qua không ít tình cảnh hiểm nghèo. Tuy con tàu này được đóng mới, nhưng AI vốn chuyển từ con tàu cũ, nên Koutarou vẫn xem đây là phiên bản hồi sinh được nâng cấp của con tàu gốc. Và đó là một điều đáng mừng đối với cậu.

[Máy phát chính đang hoạt động. Công suất ổn định ở mức hai mươi phần trăm.] – Ruth báo cáo.

[Đến lúc thức dậy rồi đấy, Thanh Kỵ hạm! Đã đến lúc ngươi tỏa sáng!] – Clan tuyên bố.

Khi máy phát chính khởi động, AI cũng bắt đầu vận hành. Nó liên tục làm việc không ngừng nghỉ để xử lý lượng thông tin khổng lồ cho việc khởi động con tàu mới. Kích thước đồ sộ của con tàu khiến quá trình mất khá nhiều thời gian, nhưng cuối cùng AI vẫn hoàn tất và kích hoạt giao diện lời nói.

[Xin chào, Công chúa Clariossa.] – AI nói.

[Có xảy ra lỗi gì không?] – Clan hỏi.

[Tất cả đều hoạt động bình thường. Mọi bộ phận bị lỗi từ lần khởi động trước đã được khắc phục hết.]

Vì hôm nay là lễ phóng tàu, con tàu đã được cài đặt lại và tái khởi động, nhưng trước đó đã có nhiều lần chạy thử để hoàn thiện quy trình cho đến khi đạt tiêu chuẩn của Clan và đội ngũ kỹ sư. Mặc dù bộ phận cảng vũ trụ, Cloak of Emperor (Long Bào), và thanh kiếm năng lượng chống hạm khổng lồ Signaltin A1 vẫn chưa hoàn thiện, nhưng họ đã đảm bảo các bộ phận khác đều đã hoàn tất.

[Này, Thanh Kỵ hạm, lâu rồi mới lại gặp nhau trên đài chỉ huy nhỉ.] – Koutarou bắt chuyện với AI như mọi khi. Trước đó, AI cũ được đặt trong phòng chỉ huy tại cung điện, và rồi cuối cùng đã được cài đặt vào Thanh Kỵ hạm mới với nâng cấp toàn diện. Nói cách khác, toàn bộ dữ liệu tích lũy vẫn còn nguyên, và AI vẫn nhận diện Koutarou.

AI chào đón cậu như thường lệ. – [Thật vinh dự, thưa Ngài. Hệ thống này đánh giá tích cực việc được cài trên đài chỉ huy.]

[Vẫn cứng nhắc như mọi khi nhỉ.] – Koutarou thở dài. – [Những lúc thế này, ngươi chỉ cần bảo vui là được rồi.]

[Hệ thống này rất vui khi có thể quay trở lại.] – AI trả lời.

[Phải thế chứ. Ngươi bay được không?] – Koutarou cười hỏi.

[Chính xác là bao xa?]

[Ai mà biết? Cứ bay cho đã đời đi.] – Koutarou cười. Mệnh lệnh của cậu khá mơ hồ, đủ gây lú một AI mới bóc tem.

[Đã hiểu. Bắt đầu quy trình cất cánh.] – AI trả lời. – [Thiết lập liên kết hệ thống… Tay và chân sẽ theo sau thân chính.]

AI của Thanh Kỵ hạm thì khác. Nó có thể đọc được ý định của Koutarou và hành động. Qua kinh nghiệm, nó đã học được rằng Koutarou là người dù có nói gì thì vẫn sẽ luôn hoàn thành vai trò và trách nhiệm của mình. AI đã học được cách diễn giải các mệnh lệnh ngầm của cậu. Đó là lý do nó được tích hợp vào Thanh Kỵ hạm mới. Nhiều người cho rằng thật lãng phí nếu để những kinh nghiệm như vậy biến mất. Và quả thực, AI đã hành động chính xác khi đã cho con tàu cất cánh lên quỹ đạo để có thể hợp nhất với các bộ phận khác.

[Nhìn mà khó chịu thật...] – Theia bĩu môi. Cô thấy khó chịu trước sự hợp cạ giữa Koutarou và AI, và đang càu nhàu với Ruth.

[Em hiểu cảm giác của Điện hạ, nhưng...] – Ruth đáp lại với nụ cười gượng gạo.

Koutarou luôn nói chuyện thẳng thắn với Thanh Kỵ hạm. Con tàu thậm chí còn hiểu được cả ý định chưa thành lời của cậu. Cảm giác như giữa họ có một mối liên kết đặc biệt, giống như cuộc đối thoại giữa những người trưởng thành. Vậy nên Theia có chút không vui, và Ruth hiểu được cảm giác đó. Tuy nhiên, đối phương chỉ là một trí tuệ nhân tạo, nên thật ra Theia không cần phải bận tâm đến như vậy.

[Hừ...]

Dù được an ủi, Theia vẫn phồng má ghen tị. Ruth thấy tiếc vì Koutarou đã không thể nhìn thấy biểu cảm này của vị công chúa.

Đúng lúc ấy, đài chỉ huy rung lắc nhẹ.

[Cất cánh thành công.] – AI báo cáo.

Sự rung lắc đến từ việc con tàu rời mặt đất, nhưng không đáng kể. Công nghệ kiểm soát quán tính đã tối thiểu hóa rung động. Thông thường, công nghệ này sẽ triệt tiêu hoàn toàn mọi rung lắc, nhưng lần này nó không được đặt ở mức tối đa để mọi người có thể cảm nhận rõ khoảnh khắc cất cánh.

[Tay và chân cũng đã cất cánh và đang theo sau ‘tàu chính’.] – AI thông báo.

Vì Thanh Kỵ hạm mới có thể tháo rời, nên có một quy ước trong cách gọi ‘tàu chính’. Phần đầu với Koutarou ở trên đài chỉ huy sẽ là nền tảng, và bất kỳ bộ phận nào kết nối với phần đầu đều sẽ được coi là tàu chính. Nói cách khác, nếu cánh tay phải gắn vào phần thân ngay lúc này, nhóm ba bộ phận sẽ là ‘tàu chính’. Còn như hiện tại chỉ có phần đầu và phần thân đang kết nối với nhau, và cấu thành nên tàu chính. Tất nhiên, cũng có những ngoại lệ, chẳng hạn như nếu phần đầu bị tấn công và Koutarou di chuyển đến đài chỉ huy của một bộ phận khác. Trong trường hợp đó, bộ phận này sẽ được coi là nền tảng cho tàu chính. Về cơ bản, tàu chính là nơi đóng quân của Koutarou và đội ngũ chủ chốt.

[Còn bao lâu nữa thì bay vào quỹ đạo?] – Koutarou hỏi.

[Ước tính mất khoảng ba mươi phút.] – AI trả lời.

[Lâu thế nhỉ.]

[Nếu vội thì chỉ mất vài phút, nhưng để phục vụ buổi lễ nên quá trình này đã được kéo dài lên ba mươi phút.]

[Cũng hợp lý. Giao cho ngươi vậy.] – Koutarou gật đầu nói.

Thấy còn chút thời gian rảnh, cậu đứng dậy khỏi ghế chỉ huy—chiếc ghế đặt cao hơn các vị trí khác—rồi đi xuống đài chỉ huy. Cậu đi đến chỗ Theia, người đang ngồi ở ghế điều hành viên. Không hiểu vì sao, cô đang trông có vẻ không vui.

[Mmm...]

[Có chuyện gì với cô vậy?] – Koutarou hỏi, trong khi bóp yêu má cô.

[Không có gì hết! Và đừng có...] – Đáp lại, Theia ngay lập tức nổi cơn tam bành, nhưng vì lý do nào đó lại nhanh chóng nguôi đi. – [Mà thôi kệ. Anh cứ nghịch cho đã đi.] – cô nói với một nụ cười có phần mãn nguyện.

[Hể?] – Koutarou ngơ ngác, nhưng vẫn tiếp tục xoa má cô. – (Nhỏ bị sao vậy trời?)

Cảm thấy khó hiểu, Koutarou nhìn sang Ruth ở một ghế điều khiển khác. Ruth liếc Theia một cái, rồi làm động tác cầu khẩn với Koutarou.

(Hẳn là đã có chuyện gì đó khiến nhỏ phát bực rồi... Thôi được.) – Koutarou đại khái đã nắm được tình hình nên liền rút tay ra khỏi má Theia.

[Aa...] – Theia nhìn theo bàn tay cậu với vẻ luyến tiếc. Tuy nhiên, cậu vẫn chưa dừng lại.

[Đi thôi, Theia.] – cậu nói. – [Chúng ta vẫn còn chút thời gian.]

[Ơ!?] – Theia thốt lên.

Koutarou bế cô lên và bước xuống cầu thang. Bạn bè của họ đang tụ tập ở phía dưới.

Theia lặng lẽ phó mặc cơ thể cho Koutarou và vòng tay ôm lấy cậu. Ruth bật cười khi tiễn nữ lãnh chúa và hiệp sĩ trưởng của mình rời đi. Từ góc nhìn của cô, Theia ôm Koutarou không phải để khỏi bị ngã, mà là vì không muốn buông cậu ra. Và dù không nhìn thấy khuôn mặt Theia, Ruth dám chắc rằng nàng công chúa hiện đang cực kì hạnh phúc.

Nhanh chóng sau đó, Ruth ngay lập tức định thần và quay về với công việc của mình. Cô vẫn còn nhiều việc phải làm, như kiểm tra tình trạng con tàu và tiến trình của buổi lễ. Khi đã vào quỹ đạo, năm bộ phận bắt đầu căn chỉnh vị trí, với phần đầu và thân ở giữa, còn các chi tiến sát đến những điểm kết nối tương ứng. Chỉ cần đợi đến khi nhận tín hiệu, buổi lễ sẽ được tiếp tục và các bộ phận sẽ hợp nhất.

[Cuối cùng cũng tới lúc rồi!!!]

[Đến lúc hợp thể rồi!!!]

Sanae-chan và Sanae-nee reo hò ầm ĩ. Họ cực kì yêu thích những con robot khổng lồ, và cả hai lại càng phấn khích hơn khi màn hợp thể đang tới gần. Bộ đôi dán mắt vào hình ảnh ba chiều lớn nhất và háo hức chờ đợi khoảnh khắc đó.

[Xin lỗi mọi người vì đã gây ra ồn ào!] – Sanae-san thì liên tục cúi đầu xin lỗi mọi người trên đài chỉ huy. Trong bộ ba, cô là người có ít hứng thú nhất với robot khổng lồ. Không phải vì cô ghét chúng, mà là do sự câu nệ trước những người xung quanh đã lấn át sự phấn khích của cô. Tuy nhiên, do bất lực trong việc ngăn cản sự phấn khích của hai người còn lại, cô chỉ biết cách đứng ra xin lỗi thay họ.

[Không sao đâu.] – Koutarou thản nhiên nói. – [Cứ để họ thích làm gì thì làm. Dù sao cũng chỉ có chúng ta ở đây thôi.]

Với cậu, Sanae vẫn luôn như vậy. Mặc dù sự xuất hiện của một Sanae thứ ba đến từ thế giới khác từng khiến cậu bất ngờ, thì cả ba người họ vẫn là Sanae. Do đó, Koutarou không mấy bận tâm, và các cô gái khác hẳn cũng cảm thấy tương tự.

[Cảm ơn bạn vì đã nói đỡ.] – Sanae-san nói với vẻ mặt nhẹ nhõm, nhưng cô vẫn không quên cúi đầu lần nữa.

[Đài chỉ huy đủ rộng để cho hai người họ quậy phá mà.] – Koutarou vừa nói vừa nhìn quanh đài chỉ huy. Thực ra, cậu cũng đang mong ngóng đến màn hợp thể.

[‘Đủ rộng’ cơ à... hừm...] – Kenji lẩm bẩm rồi cũng nhìn xung quanh.

Koutarou thấy vậy liền bắt chuyện. – [Gì thế mày?]

[Không có chi, chỉ là... tao có cảm giác hình như đài chỉ huy vẫn y như cũ.] – Kenji đang nhận xét về kích thước của đài chỉ huy. Với việc chiến hạm nay đã lớn gấp đôi, cậu cứ nghĩ đài chỉ huy sẽ cơi nới thêm.

Kiriha liền trả lời hộ. – [Đó là bởi vì số lượng lái tàu không hề thay đổi, Matsudaira Kenji.]

[Ờ nhỉ, bây giờ nhìn lại thì thấy đúng thật.] – Kenji nói. – [Đông người quá thì chỉ thêm bất tiện thôi.]

Đài chỉ huy có đủ chỗ ngồi cho phi hành đoàn của Koutarou, ngoài ra chỉ có vài ghế trống. Cũng giống như Thanh Kỵ hạm cũ, thiết giáp hạm mới được thiết kế để vận hành bởi rất ít người. Điều này phần lớn là nhờ sự phát triển của trí tuệ nhân tạo, và cũng là lý do AI được chuyển sang từ Thanh Kỵ hạm cũ. Họ cần một AI đã quen với cách cả nhóm vận hành con tàu, chính vì lẽ đó nên kích thước đài chỉ huy gần như không thay đổi..

[Tuy vậy, con tàu này vẫn được kỳ vọng sẽ đóng vai trò kỳ hạm của một hạm đội và là trung tâm chỉ huy cho các cuộc viễn chinh.] – Ruth nói thêm. – [Vì thế nó còn có một đài chỉ huy phụ ngay bên dưới, lớn đúng như mong đợi, Mackenzie-sama.]

Cô chiếu hình ảnh đài chỉ huy phụ cho Kenji xem. Nó rộng ngang một đại sảnh cưới và có thể dùng làm phòng chỉ huy cho Quân đội Hoàng gia. Tuy nhiên, nó quá lớn để nhóm của họ sử dụng—kích thước của căn phòng sẽ buộc họ phải hét lên mới có thể trao đổi được với người ở phía bên kia.

[Thế thì đây mới là đài chỉ huy phụ chứ nhỉ?]Shizuka tự hỏi. Theo quan điểm của cô, cầu tàu bên dưới mới có đủ chức năng của một đài chỉ huy thực sự, trong khi cầu tàu mà họ đang đứng dường như chỉ là một đài chỉ huy cá nhân.

[Nhận xét sắc bén đó, Shizuka.] – Clan nói. – [Cô am hiểu kiến trúc thật đó. Ý định của kiến trúc sư ban đầu đúng như cô đã nhận định. Các phòng vốn được đặt tên theo cách ấy, nhưng sau đó đã bị Elfaria-san cho đổi lại.]

Clan nhìn Elfaria đang ngồi trên ghế dành riêng cho nữ hoàng. Trong bản thiết kế ban đầu, cầu tàu phụ mới là đài chỉ huy chính. Đúng như Shizuka đã nói, tên gọi của chúng đã bị hoán đổi. Kiến trúc sư mặc nhiên đã cho rằng cầu tàu lớn hơn là đài chỉ huy chính, nhưng Elfaria đã bác bỏ cách gọi đó.

[Là do Elfaria-san sao?] – Shizuka hỏi.

[Hóa ra lại là chiêu trò của cô sao?] – Koutarou thở dài. Elfaria đã can thiệp vào rất nhiều vấn đề liên quan đến Thanh Kỵ hạm mới.

[Anh có thể nói là vậy, Koutarou-sama.] – cô đáp lại với một nụ cười có phần bối rối. – [Nhưng nếu giữ nguyên cách gọi ban đầu thì sẽ gây nhầm lẫn.]

[Ý cô là sao?]

Theo thanh minh từ Elfaria thì con tàu mới được thiết kế để chiến đấu cùng hạm đội, nên việc đặt ra quy tắc phải liên hệ đài chỉ huy phụ trước tiên sẽ gây ra hoang mang. Ngay cả khi mọi người đều biết về quy định này, điều hành viên vẫn có thể do dự trong giây lát. Vì vậy, đổi lại tên gọi theo cách hiểu thông dụng hơn sẽ giúp giảm thiểu sự nhầm lẫn. Nói cách khác, Elfaria không hề thay đổi một cách tùy tiện, mà đã có suy tính cụ thể.

[Nghe cũng hợp lý. Xin lỗi vì đã nghi ngờ cô.] – Koutarou nói.

[Không sao cả, ta không bận tâm.] – Elfaria trả lời.

[Nói dối! Đó là bản mặt khi cô đang mưu tính gì đó!] – Koutarou tố cáo.

[Ta nào dám.] – Elfaria trả lời với vẻ mặt bình tĩnh.

Nhưng thực ra còn một lý do khác khiến cầu tàu bị chia làm hai. Nhóm Koutarou nắm trong tay công nghệ ma thuật và linh năng mà họ không muốn công khai trước đồng minh nếu có thể. Vì vậy, họ cần tách đôi đài chỉ huy để có thể trao đổi bí mật. Họ cũng không muốn binh sĩ nhìn thấy Koutarou trong lúc yếu đuối. Về mặt tinh thần, cậu vẫn là một chàng trai trẻ với nhiều nỗi lo âu, với trái tim dễ bị tổn thương giữa chiến trường. Đây là biện pháp cần thiết cho phép nội bộ nhóm xử lý các vấn đề phát sinh và đảm bảo giữ hình tượng ‘Koutarou thường ngày’ với thế giới bên ngoài. Nhưng Elfaria sẽ không bao giờ nói điều đó cho Koutarou biết.

[Xin lỗi đã cắt ngang lúc mọi người đang trò chuyện, thưa chủ nhân.] – Ruth lên tiếng. – [Chúng ta vừa nhận được tín hiệu từ ban tổ chức buổi lễ dưới mặt đất. Quá trình hợp thể sẽ bắt đầu sau ba mươi giây nữa.]

Một thông báo đã được gửi đến từ ban tổ chức buổi lễ dưới mặt đất. Trong lúc Thanh Kỵ hạm mới cất cánh, họ đã tiến hành phần giới thiệu về lịch sử Forthorthe, cũng như quá trình đóng Thanh Kỵ hạm mới. Phần giới thiệu đó vừa kết thúc, và đã đến lúc Thanh Kỵ hạm hợp thể.

[Chấp thuận quá trình hợp thể.] – Koutarou nói.

[Đã rõ. Em sẽ cho triển khai tiến trình.] – Ruth trả lời.

[Tuân lệnh ngài. Chuyển chế độ liên kết hệ thống từ đồng bộ sang hợp thể. Bắt đầu đo đạc bằng laser. Tất cả các khối tàu đang di chuyển về vị trí ban đầu.] – AI báo cáo.

Thanh Kỵ hạm bắt đầu hợp thể và biến hình. Quá trình khởi đầu bằng việc đo đạc và điều chỉnh từng chi tiết.

[Có vẻ hơi chậm nhỉ?] – Yurika nhận xét.

[Không giống như tui tưởng tượng chút nào! Đáng nhẽ nó phải diễn ra nhanh hơn chứ!] – Sanae phàn nàn.

Đúng như họ đã nói, việc hợp nhất của Thanh Kỵ hạm diễn ra rất chậm. Năm bộ phận trôi chậm rãi trên màn hình ba chiều. Vốn đã quen với màn hợp thể trong các anime về robot, Yurika và Sanae thấy tốc độ này không đủ đã mắt.

[Xin lỗi vì không đáp ứng được kỳ vọng của hai người.] – Kiriha ngỏ lời. – [Nhưng có lý do cả đấy.] – Do Ruth và Clan đang bận tay xử lý quá trình hợp thể, nên Kiriha đã đứng ra giải thích thay.

[Lý do á?] – Sanae hỏi.

[Là gì cơ?] – Yurika nghiêng đầu.

Cả hai đều nhìn Kiriha với vẻ mặt khó hiểu.

Đáp lại, Kiriha mỉm cười và giải thích. – [Thực ra con tàu đang hợp thể ở tốc độ cực nhanh.]

[Nhưng tui thấy chậm thế cơ mà.] – Sanae phản bác.

[Mình cũng thấy vậy.] – Yurika gật đầu đồng tình.

[Đó là vì chúng quá lớn.] – Kiriha giải thích. – [Con tàu này lớn gấp hàng chục lần so với một robot khổng lồ. Thế nên tốc độ nhìn từ bên ngoài cũng trông chậm hơn tương ứng.]

[Thật sao!?] – Sanae thốt lên.

[Các bộ phận thực ra đang di chuyển với tốc độ hàng trăm kilometer mỗi giờ đấy.] – Kiriha nói.

[Ồ, mình không biết đấy...] – Yurika gật gù, tỏ vẻ ấn tượng.

Ngẫm lại thì những vật thể lớn như mặt trời hay mặt trăng khi di chuyển trông cũng rất chậm chạp. Thanh Kỵ hạm cũng tương tự, kích thước khổng lồ của nó khiến tốc độ cảm nhận được bị giảm sút. Nói cách khác, con tàu đang hợp thể với tốc độ ngang các robot khổng lồ, chỉ là trông không giống vậy.

[Nếu muốn trông như tưởng tượng của hai người, các bộ phận sẽ phải di chuyển nhanh hơn Mach 10.] – Kiriha nói.

[Thế thì bất khả thi rồi.] – Sanae buông xuôi.

[Ừ... Mach 10 thì hơi quá...] – Yurika thở dài.

Ngay cả họ cũng hiểu rằng việc hợp thể ở tốc độ gấp mười lần âm thanh là bất khả thi. Bộ đôi chỉ biết nhìn nhau và cười cay đắng.

[Các kỹ sư đang cố gắng hết sức rồi đấy.] – Kiriha nói. – [Trông có vẻ chậm thế thôi, nhưng riêng việc hợp thể ở tốc độ hiện tại đã là một phép màu rồi.]

[Ừ, tui có thể thấy Clan và Ruth đang cố gắng hết sức.] – Sanae gật đầu.

[Di chuyển mấy thứ to lớn hẳn là vất lắm...] – Yurika đồng ý.

Quá trình hợp nhất nhận được sự hỗ trợ hết mình từ các kỹ sư. Minh chứng cho điều đó là Clan và Ruth không có thời gian để trả lời Sanae và Yurika. Ngay ở trên Trái đất, các vụ tai nạn va chạm tàu chở dầu đã cho thấy rõ việc điều khiển các phương tiện khổng lồ khó khăn đến mức nào. Để một tàu chở dầu có thể rẽ vuông góc, họ cần phải điều hướng bánh lái trước một cây số. Chỉ cần còn sót lại chút động lượng, hai khối kim loại khổng lồ sẽ đâm vào nhau và phá hủy cả hai. Nói cách khác, việc điều khiển ở quy mô lớn đòi hỏi phải kèm theo dự đoán tương lai, trong khi ở quy mô nhỏ thì lại cần sự kiểm soát tinh tế. Forthorthe có công nghệ biến dạng không gian để hỗ trợ quá trình hợp nhất. Nhưng kể cả vậy, tốc độ hợp thể hiện tại của Thanh Kỵ hạm vẫn là một kỳ tích.

[Hôm nay tui lại học được thêm một điều mới.] – Sanae nói. – [Muốn có một cảnh hợp thể thật ngầu thì robot không thể quá to được!]

[Tiếc thật.] – Yurika nói. – [Nhưng... Sanae-chan trông không có vẻ buồn lắm nhỉ.]

[Tui vẫn còn niềm hy vọng mang tên Sun Fighter!] – Sanae tuyên bố.

[Ồ! Vẫn còn cái đó nữa nhỉ!] – Yurika cũng reo lên.

Màn hợp thể của Thanh Kỵ hạm mới không được như mong đợi. Nhưng họ vẫn còn cỗ máy Sun Fighter của chiến đội Sun Ranger tại Trái Đất. Cả hai vẫn chưa từ bỏ hy vọng—chắc chắn cảnh hợp thể đó sẽ cực kỳ ngầu.

Trong khi đôi bạn vui vẻ trò chuyện, Ruth và Clan đang chỉ huy quá trình hợp thể của Thanh Kỵ hạm.

[Bắt đầu hợp nhất các cánh tay.] – Ruth báo cáo. – [Ba, hai, một... tiếp nhận.]

[Hai tay đã ổn định đúng vị trí.] – Clan tiếp lời. – [Kích hoạt thiết bị an toàn. Khóa từng bộ phận. Kết nối hệ thống.]

Hai cánh tay đã sử dụng các động cơ đẩy để tinh chỉnh khi tiếp cận phần thân vốn tương đối đứng yên. Phần thân sử dụng một trường biến dạng để tiếp nhận, điều hướng đến đúng vị trí kết nối và giảm tốc cho chúng. Khi tốc độ tương đối giữa tay và thân gần bằng không, chúng kết nối vật lý với nhau, và các cánh tay được khóa khớp an toàn vào tàu chính. Nhân tiện, hai cánh tay được hợp nhất trước là để khối lượng bổ sung được phân bổ đều cho hai bên Thanh Kỵ hạm, ngăn phần thân không bị xê dịch đáng kể. Từ đó chỉ cần một vài điều chỉnh nhỏ là có thể chuyển sang bước hợp nhất với đôi chân.

[Liên kết hệ thống với các bộ phận tay đã được thiết lập. Mọi chức năng hoạt động bình thường.] – AI báo cáo.

[Tiếp theo là chân!] – Clan nói.

[Điều chỉnh tốc độ tương đối đã hoàn tất, thưa Công chúa. Có thể tiến hành bất cứ lúc nào.] – AI nói.

[Bắt đầu hợp nhất hai chân.] – Ruth nói. – [Ba, hai, một... tiếp nhận!]

[Hai chân đã ổn định ở đúng vị trí.] – Clan xác nhận. – [Kích hoạt thiết bị an toàn. Khóa từng bộ phận. Kết nối!]

Nếu hai chân được hợp nhất trước thì mọi chuyện đã khác. Do cả hai chân gắn chéo vào cuối phần thân, tiến trình sẽ tạo ra một lực hướng lên tác động lên tàu chính. Kể cả khi tốc độ tương đối gần bằng không, khối lượng khổng lồ vẫn sinh ra một lực đẩy không thể tránh khỏi. Và một khi con tàu được đẩy lên, khoảng cách đến hai tay sẽ tăng lên đáng kể. Vì lẽ đó, hai cánh tay đã được hợp nhất trước.

[Liên kết hệ thống với các bộ phận chân đã được thiết lập. Mọi chức năng hoạt động bình thường.] – AI báo cáo.

[Tiến hành khởi động lại.] – Clan ra lệnh.

[Tuân lệnh, thưa Công chúa. Khởi động lại toàn bộ con tàu ở chế độ đồng bộ. Thiết lập lại các tham số. Tàu chính đã có thể hoạt động như một thiết giáp hạm thống nhất.] – AI xác nhận.

Thở phào một hơi, Clan cuối cùng cũng đã có thể ngơi tay. Cô đã bận rộn suốt nãy giờ, và mãi tới lúc này thì cô mới có cơ hội để thư giãn.

[Người vất vả rồi, Clan-sama.] – Ruth mỉm cười nói.

f918a14e-29b6-4f5f-8863-dbd58ecb73b6.jpg

Quá trình hợp nhất là một chuỗi các tác vụ tinh chỉnh liên tục. Do đây là nghề của Ruth nên cô không có vẻ kiệt quệ giống như Clan. Tuy nhiên, vẻ mặt Ruth cũng đang nhẹ nhõm chẳng kém.

[Cả cô nữa, Pardomshiha...] – Clan cố đáp.

[Thật vinh hạnh cho tôi...]– Ruth đáp. – [Thưa chủ nhân, quá trình hợp thể đã hoàn tất.]

[Hai người làm tốt lắm.] – Koutarou trả lời.

[Giờ thì đến lượt ta và Koutarou-sama.] – Elfaria tuyên bố.

[Được rồi, kết thúc nốt phần cuối này thôi nào!] – Koutarou hô lên. Cậu cùng Elfaria đi về phía sau đài chỉ huy và đến gần ghế lái. Nhưng thay vì ngồi xuống, Koutarou bước qua nó và hướng đến khu vực sàn nơi có nhiều vòng tròn đồng tâm được khắc sẵn. – [Elle, đừng bước vào vòng tròn này, nguy hiểm lắm đấy.] – cậu cảnh báo cô.

Khi đứng vào chính giữa, cơ thể cậu được nhấc bổng khỏi mặt đất. Các vòng tròn thực chất là một phần của hệ thống lái Thanh Kỵ hạm. Mọi chuyển động của cậu trong bộ giáp đều được truyền trực tiếp sang con tàu, cho phép cậu tự do điều khiển nó. Vì Koutarou sẽ di chuyển bên trong vòng tròn, nên Elfaria có thể gặp nguy hiểm nếu bước vào đó.

[Vâng.] – Elfaria gật đầu đồng ý. Cô hiểu rõ thiết bị điều khiển độc đáo này hơn bất kỳ ai, bởi chính cô là người đã cho lắp đặt nó trên Thanh Kỵ hạm cũ. Dẫu cho Koutarou không cảnh báo, cô cũng sẽ không bước vào các vòng tròn đó. Nhưng vì cậu đã có nhã ý nhắc nhở, cô cũng không muốn làm phật lòng cậu.

[Hỡi thần dân Forthorthe, đây là Thanh Kỵ hạm đang liên lạc từ quỹ đạo.] – Elfaria thông báo. – [Mọi người dưới đó nghe rõ chứ. Thanh Kỵ hạm đã hợp nhất an toàn và hiện đang được điều khiển bởi Ngài Veltlion.]

[Chúng tôi nghe rất rõ, thưa Bệ hạ. Trước tiên, xin cho phép chúng tôi gửi lời chúc mừng chân thành nhất nhân dịp Thanh Kỵ hạm mới hoàn thành.]

Các bộ phận của con tàu đã được hoàn thiện từ trước, nhưng phải đến bây giờ chúng mới thành một thể thống nhất. Đây mới chính là khoảnh khắc Thanh Kỵ hạm thực sự ra đời.

[Ta có thể nghe thấy lời chúc phúc của mọi người từ mặt đất, cũng như từ mọi ngóc ngách của thiên hà.] – Elfaria nói. – [Xin cảm ơn tất cả vì đã cùng ta chào đón một khởi đầu mới.]

Hình ảnh ba chiều hiển thị địa điểm tổ chức lễ phóng tàu, cùng các địa điểm công chiếu khắp thiên hà, cho thấy mọi người đang reo hò. Họ phản ứng đặc biệt mạnh mẽ khi Elfaria sử dụng cụm từ ‘một khởi đầu mới’. Thông thường có thể hiểu đây là khởi đầu mới cho Quân đội Hoàng gia và người đứng đầu là Nữ hoàng, nhưng nó cũng có thể được hiểu là một khởi đầu mới cho hoàng tộc và Koutarou. Mối liên kết sâu sắc giữa Thanh Kỵ sĩ với hoàng tộc vốn là điều ai cũng biết, nên cách diễn giải này âu cũng là điều dễ hiểu.

[Layous-sama...] – Vì đang trong một buổi lễ trang trọng nên Elfaria đã dùng danh xưng này để gọi Koutarou. Nhưng do gần đây toàn được cô gọi bằng tên thật, nên cậu đã hớ mất một nhịp, nhưng rồi cũng nhanh chóng định hình và cất lời.

[Được bay trên con tàu này là niềm vinh hạnh lớn lao đối với ta. Ta xin thề sẽ không phụ lòng tin mà người dân và Bệ hạ đã giao phó.]

3b9c7aac-a127-43ae-a29c-bca6971a7bf5.jpg

Koutarou lái Thanh Kỵ hạm mới được tái sinh, còn Elfaria đứng bên cạnh nở nụ cười dịu dàng. Hình ảnh ấy được phát sóng khắp thiên hà và ngay lập tức tạo nên làn sóng phấn khích trong công chúng. Rất nhiều người kêu gọi họ đánh bại Quân Giải phóng Forthorthe do Ralgwin lãnh đạo.

(Elle đúng là lợi hại thật. Chọn đúng lúc này để tổ chức lễ ra mắt Thanh Kỵ hạm mới, cô ấy đã khéo léo đoàn kết toàn dân chống lại Quân Giải phóng Forthorthe. Cách cô ấy sử dụng những lá bài trong tay thật đáng nể...)

Koutarou không khỏi thán phục. Buổi lễ được tổ chức ngay trước thời điểm huy động quân để trấn áp Quân Giải phóng Forthorthe, vốn trên danh nghĩa do Ralgwin đứng đầu. Thời điểm hoàn hảo đến mức cứ như thể cô đã lên kế hoạch này từ đầu. Phần lớn tiếng nói phản đối sẽ bị dập tắt. Elfaria quả thực là một thiên tài trên bàn cờ chính trị. Koutarou cảm thấy mình không phải đối thủ của cô, và muốn hỏi xem rốt cuộc bao nhiêu phần trong chuyện này đã được cô sắp đặt.

Buổi lễ kết thúc suôn sẻ và không gặp bất kỳ sự cố nào. Sau khi được giải phóng khỏi nghĩa vụ, phi hành đoàn tranh thủ cơ hội lái thử con tàu. Giao diện điều khiển tuy được thiết kế để cho giống với Thanh Kỵ hạm cũ nhất có thể, nhưng vẫn có rất nhiều sự thay đổi, nên việc thực hành là rất cần thiết.

[Cảm giác có hơi chậm nhỉ.] – Koutarou lẩm bẩm khi điều khiển tay chân của con tàu. Cách điều khiển thì không đổi, nhưng so với Thanh Kỵ hạm trước đây, chuyển động của con tàu mới chậm hơn hẳn. Nguyên do đến từ kích thước khổng lồ của con tàu nên đây là điều không thể tránh được.

[Haha, anh đừng chê thế chứ.] – Elfaria đáp. – [Xét trên kích cỡ thì con tàu đã nhanh lắm rồi đấy.]

[Lại cùng lý do giống như lúc hợp thể nhìn có vẻ chậm à.] – Koutarou suy đoán.

[Đúng vậy.]

Càng quá khổ thì càng tạo cảm giác chậm chạp. Trên thực tế, cho dù nó có di chuyển nhanh hơn nữa thì vẫn khó mà cảm nhận được, bởi con tàu hiện đã lớn gấp đôi trước kia. Đây cũng là lý do khiến thiết giáp hạm cỡ lớn không phổ biến.

[Thế nên mới có chúng ta ở đây.] – Nefilforan bắt liên lạc.

[Công chúa Nefilforan, rất mong được cô chiếu cố.] – Koutarou chào đáp lại.

Kích thước đồ sộ khiến Thanh Kỵ hạm dễ trở thành mục tiêu hơn, nhưng nếu hai bên chỉ đối đầu trực diện thì hỏa lực vượt trội của con tàu sẽ áp đảo đối phương. Mối nguy thực sự nằm ở các đòn tấn công từ điểm mù, tức là từ phía sau hông trở xuống của chiến hạm dạng người, đây là những vị trí rất cần được bảo vệ.

Đó chính là lúc Nefilforan vào cuộc. Công chúa Nefilforan xuất thân từ gia tộc Glendad chuyên về cận chiến, và Ẩn Diệp hạm của cô có hiệu năng tương đương một tàu đổ bộ tấn công, và nổi trội về khả năng cơ động. Chính khả năng cơ động này sẽ khỏa lấp các điểm mù của Thanh Kỵ hạm.

Hôm nay chỉ là một buổi lễ nên sẽ không có nhiều nguy hiểm, nhưng rõ ràng là những trận chiến kiểu này sẽ xảy ra từ giờ trở đi. Ngay cả khi không xét đến địa vị của Nefilforan, cô vẫn là người xứng đáng nhận được sự kính trọng.

[Ngài cứ yên tâm, thưa Các hạ. Chúng ta sẽ không để bất cứ ai chạm được vào con tàu của ngài.] – Nefilforan nói.

[Xin đừng quá miễn cưỡng, và hãy nhớ chú ý an toàn cho bản thân nữa nhé.] – Koutarou đáp. Cậu đã từng chiến đấu bên cạnh Nefilforan và đơn vị của cô, nên cậu hiểu rõ sức mạnh của họ. Mặc dù rất biết ơn lời đề nghị, nhưng cậu vẫn có chút e ngại khi để một thành viên hoàng gia bảo vệ mình.

[Ta hiểu rõ hoàn cảnh của ngài, thưa Các hạ. Ngài có thể yên tâm.] – Nefilforan tự tin đáp. Cô cũng đã trải qua nhiều trận mạc cùng Koutarou nên rất hiểu con người cậu. Nếu cô rơi vào tình thế nguy hiểm, chắc chắn cậu sẽ đến ứng cứu. Vì vậy, nhiệm vụ của cô là phải hết sức cẩn thận để điều đó không xảy ra.

Đứng bên cạnh Nefilforan trên đài chỉ huy của Ẩn Diệp hạm là Nana. Cô đã lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Koutarou và Nefilforan và đợi đến khi cuộc gọi kết thúc thì mới lên tiếng.

[Chỉ huy, một người hùng đích thị nhưng lại không mang dáng dấp anh hùng đúng là khó đối phó quá nhỉ?] – Nana mỉm cười nói.

Koutarou vốn không sinh ra để làm anh hùng. Nhưng nhờ đó mà hành động của cậu đã gặt hái được nhiều thành tựu to lớn, và giúp cậu nhận về cái danh anh hùng. Những người có nhiệm vụ bảo vệ Koutarou như Nefilforan và Nana vì thế đã rơi vào tình cảnh khó xử. Họ vừa phải bảo vệ cả tâm thể cho cậu và mở đường đến chiến thắng, nhưng cũng phải biết tự bảo vệ bản thân. Bởi vì Koutarou sẽ không bao giờ bỏ rơi họ, nguy hiểm đối với họ cũng là mối nguy đối với cậu.

[Cô nói đúng.] – Nefilforan mỉm cười đồng tình.

Nhưng ngay sau đó, cô khẽ lắc đầu.

[Không, chỉ có anh ấy mới có thể bảo vệ được Forthorthe. Suy cho cùng thì anh ấy vẫn là một anh hùng.]

[Cũng đúng.]

Một anh hùng đúng khuôn mẫu liệu có thể bảo vệ Forthorthe không? Nefilforan cho rằng điều đó là không thể. Cô tin rằng thế giới này được bảo vệ là nhờ Koutarou cứ là chính mình. Nếu vậy, chẳng phải cậu đã là một anh hùng đích thị rồi sao?

[Tuy nhiên... nếu ngài Thanh Kỵ sĩ có thêm một chút ‘tham vọng anh hùng’, thì khéo sẽ dễ bề ‘đáp ứng’ hơn rồi nhỉ, phó chỉ huy.] – Nefilforan nói.

Nếu tính cách của Koutarou giống với các anh hùng trong lịch sử hơn một chút, thì những người xung quanh cậu hẳn đã không phải lo lắng đến vậy. Nhưng theo Nefilforan quan sát thấy thì Nana lại nằm trong số những người ‘trăn trở’ vì cậu.

[Chỉ huy!] – Nana kêu lên. Nefilforan đã nói trúng tim đen, khi mà Nana có ngụ ý sâu xa trong cái cách mô tả Koutarou là ‘khó đối phó’. Không ngờ bị vạch trần, Nana nhất thời cứng họng. Nhưng sự im lặng ấy chỉ kéo dài vài giây.

[Xin lỗi đã ngắt lời, thưa Chỉ huy!] – một sĩ quan báo cáo. – [Chúng tôi vừa nhận được tín hiệu khẩn cấp từ một vùng biên giới đang bị một hạm đội không rõ danh tính tấn công!]

Một yêu cầu khẩn cấp đã được gửi đến Quân đội Hoàng gia. Bình thường, thông báo này sẽ được gửi thẳng đến Koutarou với tư cách là Tổng tư lệnh, nhưng trong thời gian diễn ra lễ phóng tàu thì quyền chỉ huy tạm thời được giao cho Nefilforan. Vì vậy, báo cáo ban đầu đã đến tay cô trước.

[Chỉ huy!] – Nana lên tiếng. Vẻ mặt bồn chồn ban nãy đã biến mất, và thay bằng sự nghiêm túc. Để thực hiện mong muốn của mình, cô cần phải tập trung cao độ. Nana lập tức quay về chỗ ngồi của mình và bắt đầu xác nhận thông tin.

[Ta biết rồi! Liên lạc ngay với Thanh Kỵ sĩ! Báo cho Các hạ biết là chúng ta cần họp gấp!] – Nefilforan cũng mau chóng ra lệnh. Nét mặt cô giờ đây không còn là của một người đang lo lắng cho bạn bè, mà là của một vị chỉ huy sẵn sàng bước vào chiến trận.

(Thật mừng là chuyện này xảy ra sau khi buổi lễ kết thúc! Giờ thì chúng ta có thể phản công rồi!) – cô thầm nghĩ.

Nếu kẻ địch tấn công trước buổi lễ, tình cảnh sẽ rất nguy khốn. Lễ phóng tàu bắt buộc phải hủy bỏ, và hạm đội sẽ phải xuất kích mà không có thiếp giáp hạm mới. Nhưng vì xảy ra sau buổi lễ, Thanh Kỵ hạm mới đã có thể tham gia như một phần của lực lượng. Toàn bộ thủ tục xuất quân cũng đã được hoàn tất. Điều đó tạo nên một sự khác biệt lớn, và Nefilforan đang bắt đầu vạch ra vô số phương án tác chiến trong đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!