Vol 9 (Đã hoàn thành)
Chương 3: Niềm tin ám ảnh - Trận hải chiến tại Lost Angels (Phần 12-13)
0 Bình luận - Độ dài: 5,473 từ - Cập nhật:
Phần 12
Quenser và những người khác đã đến được hạm đội của Vương Quốc Chính Thống.
Họ lo lắng đến mức cổ họng khô khốc khi trồi lên mặt nước, nhưng may mắn thay, họ đã không biến thành những ngọn đuốc sống.
Một chiếc thang dây được thả xuống để họ leo lên một tàu sân bay nhỏ. Họ buộc tạm những chiếc tàu lặn nhỏ bằng dây thừng và chất kết dính. Trông chúng rất giống loại ngư lôi người gắn nam châm trong các bộ phim chiến tranh cũ.
Frolaytia đón nhóm người đang ướt sũng trong một phòng họp và cô đi thẳng vào vấn đề mà không thèm chào hỏi.
"Về mặt kỹ thuật, thứ tôi cần ở đây là mấy chiếc tàu lặn chứ không phải các cậu. Như các cậu đã biết, chúng ta có thể dùng chúng để tiếp cận chiến trường từ bên dưới. Nó cho chúng ta nhiều lựa chọn hơn là cứ ngồi đợi thời khắc cuối cùng khi luồng ra-đa giết người kia ập đến."
"Nếu tệ đến thế, sao không cho tàu lùi lại?"
Heivia hỏi.
"Cậu không nói đùa đấy chứ?"
Quenser nhún vai đáp.
"Chúng ta đang đối đầu với một Object. Nếu muốn, nó có thể di chuyển với vận tốc 500km/giờ. Nếu Công chúa sơ suất không kìm chân được nó, nó sẽ đuổi theo chúng ta sang tận bên kia hành tinh với luồng ra-đa giết người bật hết công suất."
"Chính xác. Tình hình đang rất tuyệt vọng. Với mức độ nhiễu loạn này, chúng thậm chí có thể giả vờ như không nhận được tín hiệu cờ trắng của chúng ta. Chúng ta cần đảm bảo Công chúa phải thắng bằng mọi giá, và điều đó đồng nghĩa với việc phải phá vỡ thành trì của Oriental Magic."
Vừa nói, Frolaytia vừa kết nối máy chiếu với máy tính xách tay của mình. Cô hiển thị một số tài liệu được soạn thảo vội vàng lên bức tường.
"Điểm nghẽn lớn nhất là pháo chính của Công chúa không thể bắn trúng kẻ thù. Chúng tôi đã thực hiện một số quét dò, nhưng bản thân các chuyển động của Oriental Magic không hề khôn khéo đến mức đó."
"Ý ngài là có thứ gì đó đang làm chệch hướng đạn pháo của Công chúa hoặc làm rối loạn các phép tính đạn đạo của cô ấy?"
Quenser hỏi.
Cậu nhìn lên máy chiếu và thấy vô số ‘ngọn giáo’ cắm thẳng đứng trên mặt biển.
"Chúng tôi không thể thực hiện bất kỳ lần quét ra hồn nào với tất cả đống sóng điện từ đó, nhưng vẫn có một số thông tin sơ bộ. Chúng dường như đang phát ra từ tính cực mạnh một cách rải rác, nhưng không phải tất cả các ngọn giáo đều phát cùng lúc. Nó giống như trò chơi đập chuột vậy. Những cái nào kích hoạt hẳn là được chọn ngẫu nhiên, nhưng luôn có 3 cái đang phát ra từ tính."
Quenser khẽ rên rỉ khi nghe điều đó.
Dù hiểm họa đang cận kề, sự tò mò của một nhà thiết kế Object đầy triển vọng trong cậu lại trỗi dậy.
"Bài toán Tam Thể (three-body problem) à? Nghe đúng là thứ mà những kẻ bị ám ảnh bởi 'Ngôi sao' sẽ nghĩ ra."
"Đó là gì thế?"
"Nó có thể là mặt trăng, trái đất hoặc mặt trời. Tất cả các thiên thể đều có lực hấp dẫn và chúng đều hút lẫn nhau khi di chuyển. Bây giờ, câu hỏi là: làm thế nào để tìm ra loại ảnh hưởng được tạo ra bởi 3 thiên thể đang hút lẫn nhau?"
"Hả? Sao tớ biết được? Chắc là mấy cái bảng đen đầy những phương trình bí ẩn sẽ giải thích được việc Trái Đất tự quay hay Mặt Trăng quay quanh nó thôi. Câu đố này chẳng hay tẹo nào."
"Không."
Quenser lắc đầu.
"Câu trả lời là chưa được biết đến. Không ai có thể đưa ra một đáp án chính xác tuyệt đối cả."
"Đợi đã. Cậu đang đùa đúng không?"
"Tớ không đùa. Cậu có thể dễ dàng tính toán được ảnh hưởng của hai vật thể, nhưng khi lên đến con số ba hoặc nhiều hơn thì chúng ta bó tay. Gần đây, người ta có thể tìm ra ‘giá trị xấp xỉ’ bằng siêu máy tính, nhưng nó cũng giống như nói số pi xấp xỉ bằng 3 vậy. Đáp án chính xác vẫn là một điều bất khả thi."
"Đúng vậy, đấy chính là một hệ thống điều khiển tạo ra bài toán Tam Thể đó một cách nhân tạo."
Frolaytia dùng tẩu thuốc kiseru dài và gầy của mình chỉ vào tài liệu trên máy chiếu.
"Từ tính mạnh có thể bẻ cong đường đi của plasma, chùm electron, coilgun hay railgun. Nhưng nếu nó chỉ là một lực kéo đơn thuần theo một hướng, quỹ đạo sau khi bị can thiệp vẫn có thể được tính toán và điều chỉnh lại… Đó là lúc chúng đưa bài toán 3 vật thể ngẫu nhiên này vào. Thú thật, nó làm tôi nhức cả đầu."
Vẫn còn ướt sũng từ đầu đến chân, Millia nhíu mày. Cô dường như đang gặp khó khăn trong việc hình dung tình hình.
"Thiếu tá Capistrano, chẳng phải Quenser vừa nói siêu máy tính có thể đưa ra ‘giá trị xấp xỉ’ sao? Cô không thể điều phối lại thời gian xử lý điện tử của Object để dành chỗ cho việc đó à? Ví dụ như từ bỏ việc điều khiển các khẩu pháo chống bộ binh cỡ nhỏ chẳng hạn."
"Chúng tôi đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng vô ích thôi. Để tính toán giá trị xấp xỉ cho quỹ đạo của một quả tên lửa phải mất hàng tháng trời. Với việc từ tính của những ngọn giáo liên tục được bật tắt ngẫu nhiên, việc đưa ra một phép tính tức thời là không thể. Chưa kể, chúng ta sẽ không thể sửa lỗi sai số do giá trị xấp xỉ gây ra. Đạn pháo sẽ vô dụng nếu không trúng đích. Chúng ta sẽ không được trao giải khuyến khích chỉ vì bắn sượt qua Object cách đó 2cm đâu."
"Ờm, còn tia laser thì sao?"
Putana hỏi.
"Đó là ánh sáng thuần khiết, tôi không nghĩ từ tính có thể ảnh hưởng đến chúng."
"Chúng dường như có một hệ thống phòng thủ khác cho việc đó. Chúng tạo ra những bong bóng không thể vỡ bằng cách trộn một loại keo cao su đặc biệt với nước và rải chúng xung quanh để bẻ cong bất kỳ tia sáng nào chạm vào. Trong bất kỳ tình huống nào khác, tôi chắc chắn sẽ muốn quay phim lại và gửi cho bộ phận công nghệ."
Pháo plasma bất ổn định, railgun, coilgun, pháo chùm tia liên thanh và tia laser đều không thể chạm tới Oriental Magic.
Điều đó có nghĩa là Công chúa không thể thắng chừng nào hệ thống đó còn tồn tại.
"Tôi muốn một trong những thứ này."
Frolaytia dùng tẩu kiseru chỉ vào những ngọn giáo trên màn hình.
"Hãy lặn xuống và thu thập một cái. Chúng hoạt động thế nào, chúng phối hợp với nhau ra sao, và làm cách nào để phá vỡ hệ thống này? Nếu chúng ta tìm ra được, chúng ta sẽ tìm thấy lối thoát. Ít nhất, chúng ta có thể đưa Công chúa trở lại cùng một đẳng cấp để đối đầu với nó."
Nói cách khác, nhiệm vụ của họ vẫn tồi tệ như mọi khi.
Heivia và những người khác trông như sắp phát khóc. Có vẻ họ đã định từ bỏ tất cả, leo lên tàu lặn và đào tẩu, nhưng rồi họ nhận ra một điều.
Cả đơn vị không thể để họ từ chối nhiệm vụ này.
Quan trọng hơn, việc chạy trốn lúc này sẽ không giải quyết được vấn đề Nataraja. Nó đang tiêu tốn toàn bộ số tài nguyên đã đánh cắp để duy trì cấu trúc dài 10000m của mình. Nếu những tài nguyên đó không sớm được thu hồi, tất cả mọi người sẽ phải gánh chịu hậu quả. Cả thế giới sẽ trở thành một bãi rác khổng lồ, dẫn đến sự bùng nổ rồi tuyệt chủng của duy nhất một loại vi khuẩn hoại sinh. Điều đó sẽ dẫn đến một thế giới bùn lầy không có vi sinh vật. Mọi lục địa sẽ bị bao phủ trong lớp bùn xám xịt và sẽ không còn đường thoát.
Vì vậy, họ phải làm việc này dù muốn hay không.
Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thành công.
(May mắn thay, cả hai mục tiêu đều nằm cùng một hướng. Nếu chúng ta có thể làm câm lặng Oriental Magic, chúng ta có thể dò tìm vùng biển này như bình thường. Nataraja rất khổng lồ, và ban đầu, nó không được thiết kế để lặn sâu như tàu ngầm. Chúng tạo ra tình huống này vì sợ bị phát hiện tiếng động khi di chuyển dưới đại dương, nên Nataraja sẽ không thể trốn thoát được.)
Quenser tự trấn an mình một cách gượng ép như thế.
Với thảm họa chỉ còn cách 10 phút, cậu cố gắng vực dậy tinh thần của mình.
Nhưng cậu đã quá ngây thơ.
Vấn đề tiếp theo ập đến ngay khoảnh khắc sau đó.
Toàn bộ chiếc tàu sân bay nhỏ rung chuyển và nghiêng hẳn đi, như thể vừa bị một làn sóng xung kích từ một vụ nổ tấn công.
Phần 13
Chuyện này khác hẳn với một vụ hỏa hoạn hay nổ kho đạn thông thường.
Dù đang ở trong phòng họp, họ vẫn có thể nghe thấy những tiếng súng nổ khô khốc, dồn dập.
"Đùa nhau chắc. Chúng trực tiếp đổ bộ lên tàu để thủ tiêu bất cứ ai biết về bí mật của Nataraja sao!?"
Heivia sững sờ, nhưng đôi tay cậu vẫn nhanh nhẹn bắt lấy khẩu tiểu liên mà Frolaytia ném qua. Cậu thuần thục lên đạn viên đầu tiên trong khi Millia và Putana cũng rút súng ngắn của mình ra.
Frolaytia giật phăng ống nghe điện thoại nội bộ trên tường.
"Chúng đột nhập từ hướng nào!?"
"Một lỗ hổng khổng lồ vừa bị thổi bay ở mạn trái gần đường mớn nước! Có lẽ là một tên lửa Spear Squid của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Để né tránh laser phòng không của Object, chúng lặn dưới nước cho đến giây cuối cùng rồi mới vọt lên khi chỉ còn cách mục tiêu 20m!"
"Kẻ nào đã lọt qua lỗ hổng đó?"
"Có một chiếc tàu lặn vận tải hạng trung đang găm chặt vào lỗ hổng. Nhưng thiếu tá, hãy cẩn thận khi chọn lộ trình sơ tán. Thứ đó chở theo cả một đống bộ giáp trợ lực lưỡng thê bên trong đấy!"
Heivia ngước nhìn lên trần nhà khi nghe thấy điều đó.
Đây là một tàu chiến, nhưng nó chỉ trang bị tên lửa và bệ phóng vác vai để tự vệ tầm gần. Nếu binh sĩ được cấp hỏa lực quá mạnh, họ có thể dễ dàng thổi bay một đường ống dẫn nhiên liệu hoặc kho đạn trong lúc hoảng loạn. Người ta thường nghĩ tàu quân sự là một khối thép khổng lồ, nhưng thực tế ,nó chứa đầy vật liệu dễ cháy. Đó là lý do tại sao thông thường, họ để chính con tàu hoặc tiêm kích xử lý những tình huống cần dùng đến tên lửa.
Tuy nhiên, kẻ thù đã lên được tàu.
Dồn tất cả súng ngắn và tiểu liên trên tàu lại cũng chẳng ích gì khi đối thủ là những bộ giáp trợ lực.
Có hàng trăm người trên tàu, nhưng cứ đà này tất cả sẽ bị tiêu diệt.
"Heivia, Putana, giúp tôi một tay."
Quenser đột ngột lên tiếng.
Heivia đờ người ra khi nghe cậu sinh viên thực tập trình bày chi tiết.
"Hãy tống khứ lũ giáp trợ lực đó đi! Ngài Frolaytia, làm ơn chỉ cho chúng tôi đường ngắn nhất đến xưởng chứa máy bay. Chúng ta có thể lấy một quả tên lửa lắp trên tiêm kích ở đó. Nếu tôi thay đổi bộ phận ngòi nổ, tôi có thể dùng nó như một quả bom thông thường để thổi bay đống giáp đó!"
"Phải, đúng rồi. Trong bất kỳ tình huống nào, quân đội cũng phải xoay xở với những gì mình có. Cứ làm thế đi."
Thiết bị cầm tay của Quenser nhận được tín hiệu. Frolaytia đã gửi cho cậu sơ đồ của tàu sân bay.
"Xin lỗi, nhưng tôi phải lên đài chỉ huy. Dù mục tiêu của chúng là gì, chúng ta cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất và thiết lập khóa khẩn cấp cho các thông tin mật. Việc đó cần sự xác nhận của tôi. Trung úy Newburg, tôi có thể mượn vài vệ binh từ bộ phận tình báo của cô không?"
"Vâng, tôi đoán là được. Dù tôi hơi thắc mắc tại sao một chỉ huy căn cứ lại muốn nán lại vào lúc này."
"Đơn giản thôi: vì tiểu đoàn này đã được giao phó cho tôi."
Chuyện đó chắc chắn không đơn giản như cô nói. Với tất cả những thông tin mật cấp cao mà cô nắm giữ, cô không thể để mình bị bắt. Rất có thể cô đang thủ sẵn một ‘viên đạn đặc biệt’ trong túi áo ngực phòng trường hợp xấu nhất.
Tất cả rời khỏi phòng họp và rẽ theo các hướng khác nhau.
Frolaytia nói mà không ngoảnh lại.
"Nhớ là phải sống sót đấy."
"Dĩ nhiên rồi."
Họ vội vã chia đường. Nhóm của Quenser tiến về phía xưởng chứa máy bay để lấy quả tên lửa cần thiết chống lại lũ giáp trợ lực, trong khi nhóm của Frolaytia tiến về đài chỉ huy để bảo vệ thông tin mật.
Con tàu thỉnh thoảng lại rung chuyển đầy bất ổn.
"Mà rốt cuộc lũ người này là ai vậy?"
"Hả? Họ chắc chắn phải là những kẻ đang làm việc cho hành tinh nhân tạo đó… không, là khu trú ẩn dưới đại dương có tên Nataraja đó."
"Không phải thế. Nataraja có ý định bỏ rơi nhân loại đang sống trên hành tinh cũ này. Họ muốn che giấu vị trí bằng mọi giá, nên tớ không nghĩ họ sẽ đi thu nhận những người này. Vậy tại sao lũ người này lại phục tùng Nataraja?"
"Có lẽ chính họ cũng không muốn được cứu rỗi."
Millia Newburg nói.
"Họ chẳng quan tâm miễn là có thể bảo vệ được thứ mà họ gọi là ‘thế giới’ kia. Họ nghĩ mình quá bẩn thỉu đối với thế giới hoàn hảo đó. Họ có thể thốt ra những lời ấy với nụ cười trên môi và khẩu súng trên tay, thế nên, Nataraja đang sử dụng họ như những quân bài dùng một lần."
"Cảm giác tội lỗi có lẽ là gốc rễ của tất cả."
Putana bồi thêm.
Tội lỗi.
Ít nhất thì Nataraja đã có Oriental Magic hỗ trợ. Và có thể cả Flyaway từ dãy núi phía bắc nữa. Những bộ giáp trợ lực đang tấn công tàu sân bay rõ ràng không phải là những kẻ nghiệp dư.
Họ đều là những binh sĩ chuyên nghiệp được huấn luyện bài bản.
Có lẽ chỉ những kẻ đã chán ngấy công việc của mình mới bị lôi kéo.
"Tớ sẽ không để mình bị kẹt giữa ‘hội chứng kiệt sức’ của họ đâu. Nghe như thể họ sợ phải chết trong cô độc nên muốn kéo tất cả chúng ta chết chùm vậy."
Heivia và Putana dẫn đầu, Millia bọc hậu, còn Quenser (là người duy nhất không có súng) đi giữa. Họ men theo hành lang, nhưng việc di chuyển rất khó khăn. Hành lang bị nghiêng hẳn sang một bên, một vách thép bị nứt toác vì con tàu đã bị vặn xoắn từ vụ nổ ban đầu, và những mảnh văng găm chặt vào bức tường đối diện. Những đường ống chạy trên trần nhà chắc hẳn đã bị vỡ ở vài nơi vì hơi nước trắng xóa đang phun xuống khắp nơi.
Ngoài ra...
"Lũ khốn này."
Heivia không kìm được tiếng rên rỉ khi họ đến gần xưởng chứa máy bay.
Cậu nghe thấy tiếng súng nổ dữ dội phát ra từ điểm đến của mình.
"Chúng cũng nhắm vào xưởng chứa à!? Bắt đầu giống như chúng định đánh chìm toàn bộ con tàu để bịt đầu mối rồi đấy!"
Có một vài khu vực cực kỳ dễ cháy trên tàu sân bay được dán mác đặc biệt nguy hiểm. Ví dụ như buồng máy và kho đạn. Xưởng chứa máy bay cũng nguy hiểm và quan trọng không kém. Các tiêm kích thì lúc nào cũng có tên lửa treo dưới cánh và nhiên liệu phản lực đầy ắp trong bình chứa. Bất kỳ loại lửa nào cũng bị cấm tuyệt đối ở đó. Nếu nơi này bốc cháy, thiệt hại có thể nhanh chóng vượt quá mức chịu đựng của con tàu và nó có thể phát nổ từ bên trong.
Tuy nhiên...
"Đó càng là lý do chúng ta không thể phớt lờ chuyện này. Nếu không đuổi chúng đi, tất cả sẽ làm mồi cho cá hết."
"Tớ hiểu, nhưng tớ không định đóng vai anh hùng để rồi bị nướng như gà đâu. Tớ đã quyết định là mình sẽ chết ở trên người một phụ nữ cơ."
Với khuôn mặt đẫm mồ hôi, Heivia áp sát vào cánh cửa nhỏ dành cho lính bảo trì để vào xưởng chứa. Putana di chuyển sang phía bên kia và họ hạ cần gạt của cửa kín nước để mở nó.
Ngay lập tức, một luồng nhiệt thiêu đốt chặn đứng bước chân họ. Ánh sáng màu cam quét ngang căn phòng mà họ vừa định bước vào.
"Gyah!?"
Heivia điên cuồng túm gáy Putana và kéo cô lùi lại.
Lửa vẫn tiếp tục bùng cháy ở phía bên kia cánh cửa đang mở một nửa. Đây không phải là hỏa hoạn do tai nạn. Rõ ràng có ai đó đang bật tắt nó liên tục.
"Đó là súng phun lửa."
Millia rên rỉ.
Họ sẽ gặp rắc rối lớn nếu lũ giáp trợ lực lưỡng thê mang theo loại vũ khí đó. Sức nóng của súng phun lửa đáng sợ thật, nhưng mối đe dọa lớn nhất của chúng là tình trạng thiếu oxy mà chúng tạo ra trong không gian kín. Trong các cuộc chiến thời xưa, nó được dùng để xử lý binh lính địch ẩn nấp trong hào hoặc hầm, nhưng nó cũng sẽ hiệu quả tương tự trong các hành lang và khoang tàu của một tàu sân bay.
Nhưng một khoảnh khắc sau, Quenser đã nhìn thấy một điều không ngờ tới.
Những kẻ đang chìm trong biển lửa và chạy loạn xạ trong cơn hoảng loạn là những khối kim loại lộ thiên. Đó chính là những bộ giáp trợ lực lưỡng thê.
Cậu cũng nghe thấy một tiếng hét đầy uy lực vang lên từ xưởng chứa máy bay.
"Lũ ngu này! Các ngươi tưởng bọn ta không thể chiến đấu nếu thiếu tên lửa à!? Các ngươi quên rằng một chiếc tàu sân bay thì chẳng bao giờ thiếu nhiên liệu phản lực à!?"
Hai gã ngốc nhìn nhau một cái.
"Này, nghe giống giọng của bà già bảo trì thế nhở."
"Trùng hợp thật đấy Quenser. Nhưng cũng có thể chúng ta đang cùng nghe thấy một ảo giác trong một vụ tâm thần tập thể thôi. Cứ cẩn thận đã."
Cả hai ngập ngừng hé mắt nhìn vào bên trong xưởng.
Đó là một đống đổ nát hoàn toàn.
Vài bộ giáp trợ lực đen ngòm nằm la liệt dưới đất trong khi những ngọn lửa vẫn còn cháy âm ỉ đây đó. Chúng được bao bọc bởi lớp giáp dày, nhưng nếu nhiệt độ bên ngoài truyền tới bộ xử lý bên trong, thì cũng chẳng khác gì dùng bật lửa đốt cháy bo mạch chủ. Các mạch silicon sẽ bị nướng chín và bộ giáp sẽ ngừng hoạt động.
Kẻ đang làm chủ toàn bộ cục diện là một bà lão kỳ cựu đang vác một vòi phun phản lực trông như thể được chế từ vòi tiếp nhiên liệu.
"Oái! Rõ ràng là bà ấy rồi!"
"Hửm? Ừ, ta thường hay hưng phấn hẳn lên khi bị một lực lượng áp đảo tới mức phải sử dụng tới chiến tranh du kích. Dù sao thì ta cũng đến từ đất nước mà Nobunaga đã chinh phục mà."
"Bà điên rồi à!? Sao bà có thể dùng súng phun lửa trong xưởng chứa máy bay chứ!? Bà không sợ làm nổ tung cái gì đó à!?"
"Nếu để chúng lọt vào, chúng sẽ thổi bay cả con tàu này, nên ta không còn lựa chọn nào khác. Và ta đã chuẩn bị biện pháp đối phó rồi. Ta đã đem tên lửa, bình nhiên liệu và bất cứ thứ gì thực sự nguy hiểm bọc trong lớp phủ chịu nhiệt tích điện của máy hút bụi. Có thể không thấm vào đâu, nhưng đó là bột silicon dùng trong sơn vũ khí đấy. Và chẳng có gì nổ cả, thế là được rồi."
"Thật đáng sợ. Thực ra, bây giờ tớ bắt đầu tò mò, không biết hồi trẻ bà già này còn như thế nào nữa."
Bà lão bảo trì phớt lờ nhận xét đầy khó chịu của Heivia và hướng mắt sang một hướng mới.
Bà nhìn về phía cô gái da nâu tên Putana Highball.
"Cô là Elite của chiếc Collective Farming mà ta đã nghe nói tới phải không?"
"Không, tôi là Elite của chiếc Sarasvati."
Sự đính chính không cần thiết của Putana chỉ nhận lại một tiếng "Ta hiểu rồi" từ bà lão.
Sau đó bà nói thêm một câu.
"Xin lỗi."
Bà không giải thích lời xin lỗi đó ám chỉ điều gì.
Và rồi...
"Rè rè! Đây là phòng máy. Lũ giáp trợ lực đã đến ngay trước cửa rồi. Chúng tôi đang bắn trả, nhưng hỏa lực không đủ. Ai đó hãy đến giúp với!"
"Lũ ngốc đó đã phái quân đến tất cả các cơ sở liên quan đến nhiên liệu sao? Chúng định chẻ đôi cả con tàu này à!?"
Bà lão bảo trì tặc lưỡi và Heivia lên tiếng.
"Chúng ta nên làm gì đây? Ở lại đây hay tiến đến phòng máy!?"
"Không cái nào cả. Có việc mà tất cả các cậu cần phải làm. Và một việc khác mà cô Elite kia cần phải làm."
"?"
Putana nhíu mày, còn bà lão vồ lấy một chiếc máy tính bảng cỡ cuốn sổ tay từ chiếc hộp gỗ gần đó rồi ném cho Quenser.
"Cái gì đây ạ?"
"Dữ liệu giám sát liên quan đến Baby Magnum. Nó không đầy đủ do mấy luồng sóng ra-đa giết người đó, nhưng đủ để biết mọi chuyện đang không ổn chút nào. Công chúa đang bị bào mòn khá nặng nề. Cứ đà này, con bé sẽ bị nghiền nát trước khi chúng ta kịp tìm ra lối thoát."
"Khốn khiếp!"
Quenser chửi thề khi nhìn vào màn hình.
Tính cơ động của Baby Magnum là ưu điểm lớn nhất của nó, vì vậy, chiến thuật lý tưởng sẽ là liên tục né tránh pháo kích của đối phương, dùng 7 khẩu pháo chính chặn đường rút lui của kẻ địch, sau đó tập trung hỏa lực khi mục tiêu đã bị cầm chân và dội toàn bộ đạn pháo vào chúng.
Nhưng dữ liệu trên màn hình cho thấy tất cả đang tan rã.
Quan trọng nhất, pháo của Baby Magnum không thể chạm tới Oriental Magic. Kẻ thù đang tỏ ra rất thận trọng và không bao giờ tiếp cận trong phạm vi 5km, vì vậy, Baby Magnum buộc phải sử dụng một chiến thuật nguy hiểm hơn nhiều: liều lĩnh xông vào áp sát nhằm ép đối phương phải tự lùi lại.
Và vì điều đó...
"Cái gì đây? Cô ấy đang hy sinh các khẩu pháo chính ở vòng ngoài sao?"
"Để chặn những đòn tấn công mà con bé không thể né tránh hoàn toàn. Nhưng đó là con dao hai lưỡi. Chúng không thể chịu đựng như vậy mãi được. Và nếu chúng phát nổ, sự cân bằng của Object sẽ bị phá hủy. Nếu Oriental Magic khai hỏa pháo laser chính vào đúng khoảnh khắc đó, mọi chuyện sẽ kết thúc."
Công chúa hiểu rõ điều đó, nhưng cô không còn cách nào khác để bảo vệ hạm đội phía sau mình.
Sự nhiễu loạn trong dữ liệu giám sát cho thấy cô đang phải gồng mình chống chọi và đau đớn đến mức nào.
Và ngay cả khi đã làm tất cả những điều đó, Baby Magnum vẫn đang từ từ bị đẩy lùi. Phạm vi tối đa của luồng sóng ra-đa giết người từ Oriental Magic đang lấn dần về phía hạm đội bảo trì.
Nhưng...
Ngay cả khi Quenser và những người khác có thể tìm ra điểm yếu trong vô số ‘ngọn giáo’ đang cắm trên mặt biển, họ cũng không thấy cách đó có thể thực sự giúp ích ngay lập tức. Chẳng có gì đảm bảo nó sẽ đẩy nhanh được tiến độ cả.
Bà lão cũng không trông mong vào điều đó.
Thay vào đó, bà nói một điều khác.
"Ta chỉ có một ý tưởng duy nhất để thoát khỏi tình cảnh này, nhưng nó đòi hỏi phải vi phạm quân luật. Các cậu có sẵn lòng nghe không?"
"Chính xác thì đó là gì ạ?"
"Chiếc Collective Farming đang được neo đậu ở đây để phân tích, và chúng ta đang có Elite duy nhất có thể điều khiển nó trong chiến đấu. Lò phản ứng vẫn đang chạy để phục vụ việc phân tích hệ thống. Chỉ cần có mã khóa giải phóng mà chúng ta đã cài thêm vào, Putana Highball có thể làm nó sống lại."
Mọi người quay sang nhìn cô gái da nâu.
Cô đáp lại bằng một nụ cười tự giễu.
"Bà muốn tôi cứu hạm đội này để rồi phải ra tòa án binh sao? Và tất cả chỉ để cứu cái hạm đội kẻ thù đã cướp mất Sarasvati của tôi và về cơ bản là đã tước đoạt sạch mọi thứ của tôi à!?"
"Nếu cô không thích, cô không cần phải làm. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng không có quyền hạn để ép một tù binh chiến tranh phải chiến đấu."
Bà lão giải thích tình hình thực tế với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Nếu điều đó xảy ra, chúng ta sẽ hoặc là chìm cùng con tàu này, hoặc bị nướng chín bởi sóng ra-đa giết người. Theo một cách nào đó, cô sẽ đạt được mục đích trả thù của mình."
"…"
Giờ đến lượt Putana nhìn những người còn lại.
Không chịu nổi sự im lặng, Heivia buột miệng một câu.
"M-mọi người sẽ thực sự để chuyện đó xảy ra sao? Còn cô nàng chỉ huy ngực khủng của chúng ta thì sao?"
"Hừm. Ta chắc chắn nó cũng mong đợi chúng ta làm thế này. Nếu không, nó đã chẳng để một cựu binh địch giữ súng ngay trước mặt sĩ quan như vậy. Chỉ là vị trí của con bé không cho phép nó trực tiếp ra lệnh cho chúng ta làm việc này thôi."
"Ngay cả khi điều đó là đúng, thì chúng ta có thể tìm thấy cái mã khóa mà Vương Quốc Chính Thống đã cài thêm vào ở đâu chứ?"
"Thằng nhóc kia đang cầm nó đấy."
Câu nói của bà lão suýt chút nữa khiến Quenser làm rơi chiếc máy tính bảng.
Họ đã có mọi thứ mình cần.
Putana nheo mắt lại và cất lời.
"Tôi sẽ được lợi lộc gì?"
"Liệu một cuộc tranh luận bằng tình cảm có hiệu quả không?"
"Khái niệm về công lý của các người không giống với của tôi."
"Vậy thì thế này, hãy đánh chìm chiếc Collective Farming xuống biển và ngụy trang như một vụ trục trặc kỹ thuật thì sao? Nếu cô kích nổ luôn lò phản ứng vào lúc đó, chúng ta sẽ không thể tiếp tục phân tích nó được nữa. Cô có thể coi đó như một buổi lễ hỏa táng cho Object của mình."
Mí mắt của Putana khẽ giật giật.
Rõ ràng là bà lão đã đánh trung tim đen của cô.
"Được thôi. Từ ‘hiến tế’ nghe bùi tai đấy. Tôi cần phải tự tay tiễn đưa nó về trời."
"Bọn ta nợ cô lần này."
Ngay khoảnh khắc sau đó, một cú va chạm cực mạnh làm rung chuyển cả xưởng chứa. Thực tế, có lẽ nó đã làm rung chuyển toàn bộ tàu sân bay.
Millia nhìn chằm chằm về phía một trong những cánh cửa ngăn nước.
"Ngay gần đây thôi!"
"Đi mau, nhóc! Sự trợ giúp của Collective Farming và việc phân tích những ngọn giáo đó đều là yếu tố sống còn để chúng ta tồn tại. Hãy đưa Elite đó vào Object của mình trước khi cô ta bị giết!"
Họ lại nghe thấy một tiếng nổ khác.
Toàn bộ mặt sàn nghiêng đi như một ván trượt. Heivia và Millia lập tức bám chặt vào thành các công-te-nơ được cố định bằng dây thép, nhưng Quenser và Putana thì không kịp. Họ chỉ còn cách trượt dài theo độ nghiêng và nhanh chóng bị cuốn đi xa tới 70m.
Không có cách nào để tập hợp lại do độ nghiêng quá lớn, Millia hét vọng xuống chỗ họ.
"Cứ đứng chờ để bị bắn thì chán lắm, nên chúng ta sẽ gặp nhau dưới biển!"
"Rõ!"
Quenser hét đáp lại, cậu nắm lấy tay Putana và lao về phía cánh cửa thép gần nhất.
Tất cả các hành lang đều ở trong tình trạng kinh khủng. Cả con tàu chắc hẳn đã bị vặn xoắn vì tường và trần nhà đều nứt toác. Hơi nước trắng xóa và những tia lửa điện xanh trắng rơi xuống như hoa anh đào rơi. May mắn thay, không có tiếng súng hay tiếng nổ ồn ào nào ở khu vực này.
"Chúng ta đi đường nào!?"
"Cần phải leo lên boong tàu phía trên. Chiếc Object đang được treo giữa hai tàu sân bay bằng vô số dây cáp, đi đường đó là nhanh nhất."
Họ chạy lên những bậc thang kim loại hẹp.
Khi lên đến boong phóng máy bay bằng phẳng, họ thấy vài phòng nghiên cứu dã chiến trông như những công-te-nơ kim loại bọc thép. Chúng hẳn sẽ gây cản trở cho việc máy bay cất cánh hoặc hạ cánh, nhưng việc phân tích Object quan trọng hơn quan tâm đến vũ khí thông thường.
Quenser dùng chiếc máy tính bảng bà lão đưa để kiểm tra số hiệu và vai trò của từng phòng nghiên cứu. Cậu vào một căn phòng đầy máy tính và dây cáp, nhưng cậu phớt lờ tất cả và chộp lấy một hình nhân ở góc phòng.
"Putana, đây là bộ đồ phi công đặc biệt của cô đúng không? Lát nữa hãy thay nó, nhưng chắc chắn cô sẽ cần đến nó đấy."
"Hiện tại, cơ hội đánh bại kẻ thù này của tôi gần như bằng không. Tôi có thể câu giờ, nhưng đừng kỳ vọng quá nhiều."
"Tôi hiểu mà. Chúng tôi sẽ làm gì đó dưới biển trước khi cô bị bắn chìm."
Ngay khi họ vừa rời khỏi phòng nghiên cứu công-te-nơ, một tiếng gầm lớn vang lên.
Cánh cửa của thang máy vận chuyển tiêm kích bắn vọt lên như nắp cống trong một trận mưa xối xả.
một cánh tay kim loại cháy sém vươn ra từ cánh cửa đó.
Một con quái vật đang bò lên từ xưởng chứa máy bay bên dưới.
"Bộ giáp trợ lực!?"
Quenser điên cuồng đẩy thân hình mảnh mai của Putana đi.
Đó là tất cả những gì cậu kịp làm.
Một bệ phóng tên lửa đa nòng đã thổi bay phòng nghiên cứu công-te-nơ ngay sau lưng họ.
0 Bình luận