Vol 9: Phán Xét -195℃ (Đã hoàn thành)

Chương 1: Ma thuật sư phát quang - Tác chiến đô thị tại Lost Angels (Phần 8-9-10-11-12-13)

Chương 1: Ma thuật sư phát quang - Tác chiến đô thị tại Lost Angels (Phần 8-9-10-11-12-13)

Phần 8

Một nhóm binh sĩ của Tổ Chức Tín Ngưỡng được biết đến với cái tên Clovers cũng đã chứng kiến vụ mất điện.

Vốn là những chuyên gia hải quân, nhưng sự phụ thuộc vào Object được thể hiện rõ qua việc họ giờ đây chỉ đơn thuần là canh gác một bến cảng. Có vẻ như họ có chút hứng thú với Quốc Đảo xa xôi, vì tên gọi của họ là một kiểu chơi chữ kết hợp giữa từ cỏ ba lá trắng và những chiếc cổ áo trắng mà họ mặc trong ngôn ngữ của Quốc Đảo.

Nhiệm vụ của họ là bảo vệ cơ sở bảo trì Object ở cực nam thành phố, nhưng Sarasvati đã yêu cầu tất cả phải di dời ra ngoài Hàng Rào Lớn, cách đó 3km về phía bắc.

Và những lính hải quân Clovers không phải là những người duy nhất nhận được yêu cầu đó.

Khắp nơi quanh Hàng Rào Lớn, các quán cà phê và tiệm bánh donut chật kín đàn ông và phụ nữ trong áo blouse trắng và đồng phục công nhân. Họ đều trú chân tại đây cho đến khi Elite Putana Highball kết thúc buổi thiền định.

Một gã cổ cồn trắng trẻ tuổi, mà thực chất chỉ là một cậu nhóc nhìn lên bầu trời đầy sương mù với vẻ khó chịu.

"Chúng ta đang làm cái quái gì ở đây thế này?"

"Đừng để nó làm cậu nản lòng, nhóc. Không có Object thì chúng ta cũng chẳng có xu lẻ nào đâu."

"Tôi không biết cái 'chứng sợ bị nhìn' đó là gì, nhưng thật không thể tin được là cô ta đuổi cả vệ sĩ riêng của mình đi."

Cậu ta liếc nhìn về phía Hàng Rào Lớn. Sương mù khiến cậu không thể thấy rõ chi tiết của chiếc Object, nhưng cái bóng đen sừng sững của nó thì quá đỗi rõ ràng. Ngọn hải đăng trên hòn đảo nhỏ đóng vai trò như ánh sáng nền cho Sarasvati, khiến bóng của chiếc Object in hằn lên lớp màn sương mù như trên một tấm màn chiếu khổng lồ.

"Cậu muốn phàn nàn gì thì tùy, nhưng đừng có nhìn ngược về phía căn cứ. Cô ta sẽ đọc được cảm xúc trong ánh mắt của cậu đấy."

"Thật á?"

"Thật đấy. Suy cho cùng, các Elite cũng là những siêu năng lực gia nhân tạo mà."

Tất nhiên, đó là tin vịt, nhưng đó lại là niềm tin phổ biến của những binh lính bình thường vốn chẳng biết gì mấy về Object.

"Ngay cả mạng lưới an ninh tổng thể của căn cứ cũng không sánh nổi với các cảm biến của Object. Nếu cô ta chịu làm thay công việc của chúng ta, tôi thấy hoàn toàn ổn."

"Có lẽ là vậy, nhưng..."

Cậu ta bỏ lửng câu nói khi Lost Angels đột ngột bị bao trùm trong bóng tối đặc quánh. Ngay cả ngọn hải đăng cũng tắt ngóm. Cậu lính trẻ kéo kính bảo hộ xuống và bắt đầu nâng khẩu carbine lên, nhưng...

"Bỏ súng xuống! Hoảng loạn là cậu bắn nhầm đồng đội đấy!"

Ai đó đã túm lấy khẩu súng từ bên cạnh và đẩy họng súng lên trời.

"Bình tĩnh đi, nhóc. Mấy vụ mất điện này xảy ra suốt vào những đêm nóng nực mà. Tại máy điều hòa cả đấy. Đây là một phần của việc bảo vệ môi trường. Mấy bà nội trợ cuồng Đồng hồ Thế giới chắc đang ăn mừng đấy."

"Nhưng..."

"Không sao đâu. Dù thế nào thì Sarasvati cũng có năng lượng từ lò phản ứng, nên các cảm biến của nó vẫn hoạt động bình thường. Băng qua Hàng Rào Lớn trong bóng tối chỉ có nước bị nó làm cho bốc hơi thôi."

Thành phố không bị bao phủ trong bóng tối quá 20 giây.

Điện nhanh chóng được khôi phục, bắt đầu từ những khu vực quan trọng nhất. May mắn cho tiệm bánh donut, ánh đèn bật sáng vừa kịp lúc để lộ ra một thanh niên đang định phá quầy thu ngân, thế là các nhân viên lao vào hội đồng hắn.

"Nâng ly vì đêm ở Lost Angels nào." 

Gã cổ cồn trắng lớn tuổi hơn nói.

Ngọn hải đăng trên hòn đảo nhỏ dường như cũng đã phục hồi, vì cái bóng của Sarasvati lại một lần nữa hiện ra trên màn sương.

"Gọi giao bánh Pizza đi. Tôi nghe nói họ giao hàng bất cứ đâu trong thành phố miễn là cậu gửi tín hiệu GPS."

"Ơ, chẳng phải một trong những nghiên cứu viên của chúng ta đang bị đánh hội đồng ở tiệm bánh donut kia sao!? Chúng ta cần cứu anh ta!"

Phần 9

Khi Quenser và Heivia đến cầu cảng, họ tập trung cùng rất nhiều binh lính khác của Vương Quốc Chính Thống. Tất cả đều lái những chiếc xe ăn trộm được từ khắp nơi, khiến cảnh tượng trông giống như một buổi tụ tập của băng đảng đua xe đường phố.

Cảng thương mại này vốn là nguồn tài trợ và cơ sở hạ tầng tội phạm khổng lồ của Azul Hive, nên một khi đã ở đây, quân của Tổ Chức Tín Ngưỡng hay Liên Minh Thông Tin khó lòng mà chạm tới. Rải rác khắp nơi là các tay súng bắn tỉa và lính canh túc trực trên đỉnh những chiếc cần cẩu giàn và đống công-te-nơ cao ngất.

"Bước 1 đã hoàn tất và bọn chúng không hề nhận ra điều gì. Chúng ta đã ‘loại bỏ những ánh nhìn’ của chúng."

Vẫn trong bộ áo bikini và quần túi hộp rộng thùng thình, Millia Newburg ngồi trên mui một chiếc xe mui trần và khích lệ cả đội.

"Bước 2, sử dụng dữ liệu sinh trắc học của quý ngài Mayonnaise để hack vào hệ thống của Tổ Chức Tín Ngưỡng cũng đã thành công. Chúng ta đã có một đường truyền trực tiếp vào Collective Farming thông qua cổng bảo trì. Màn hình trong buồng lái sẽ không bao giờ báo cho Elite biết có điều gì bất thường đâu."

Cô giơ từng ngón tay lên khi tiếp tục.

"Nhưng bước 3 mới là vấn đề. Chúng ta không có nhân lực vô hạn, nên tất cả các cậu phải giúp sức. Chúng ta sẽ chia thành các nhóm nhỏ và lên tàu lặn. Chúng ta sẽ vượt qua Hàng Rào Lớn bằng đường biển. Hiểu chưa? Đi thôi."

Họ mở một chiếc công-te-nơ kim loại và lôi ra cả đống bình oxy.

Những chiếc tàu lặn này không phải là phiên bản thu nhỏ của tàu ngầm hình cá voi. Chúng là những khối trụ dài 2m, rộng 40cm với ghế ngồi và tay lái được gắn một cách khiên cưỡng. Người lái sẽ bám vào đó khi khối trụ nằm ngang.

"Đây là ngư lôi người phải không?" 

Millia nói.

"Bfh!? Ngư lôi... cái gì cơ!?"

"Đừng lo, Heivia. Đây là sản phẩm giải trí vô hại thôi. Chúng thậm chí còn không dựa trên vũ khí gốc của Quốc Đảo đâu. Đây là mẫu của Châu Âu được thiết kế để đưa hai người lính đi và về hẳn hoi chứ không phải vé một chiều. Theo lý thuyết, cậu chỉ việc lẻn đến gần tàu địch, gắn phần chính bằng nam châm rồi kích nổ từ khoảng cách an toàn."

Quenser cau mày, tay cầm bình oxy.

"Hả? Trên này ghi là sản xuất bởi Liên Minh Thông Tin này."

"Thị trường tự do mà. Chúng ta luôn biết ai là người đáng để hợp tác dù họ có thuộc về cường quốc nào đi nữa. RC Girl sẽ vận chuyển mọi thứ bằng drone và kính điều khiển."

Quenser và Heivia đeo kính bảo hộ, đeo bình oxy lên lưng, ngậm ống thở và nhảy xuống đại dương đen thẳm. Cả hai trèo lên ghế và nắm chặt tay lái.

"Quenser, tại sao cậu dùng tàu lặn thì thạo mà lái ô tô hay mô tô thì lại không?"

"Tớ từng dùng một cái tương tự trong chuyến dã ngoại hồi còn ở quốc gia an toàn. Nhưng cái đó giống mô tô nước hơn. Đại dương thì không có đường sá và cậu cũng chẳng sợ bị ngã xe."

Họ di chuyển ở độ sâu khoảng 10m với tốc độ nhanh hơn cả xe đạp.

Mục tiêu là hướng về phía mũi đất lởm chởm trông như hàm răng cá mập.

Sau khi vượt xa khỏi mũi đất và tiến gần đến hòn đảo nhỏ có ngọn hải đăng, họ mới bắt đầu nổi lên.

"Tuyệt thật. Bọn họ thực sự chẳng mảy may nghi ngờ gì cả."

"Mánh khóe càng đơn giản thì kẻ đó càng khó lòng thoát ra được khi đã sập bẫy."

Heivia giơ ngón cái ra hiệu từ chiếc tàu lặn bên cạnh.

Quenser nhìn theo hướng đó và thấy đèn hải đăng đã tắt.

Phía trước, Millia Newburg ra dấu tay cho cả đội.

"Kết thúc chuyện này nhanh thôi."

Không cần phải lặn dưới nước nữa.

Sau khi nhận thêm vài trang bị từ nhóm đã chiếm quyền kiểm soát ngọn hải đăng, họ lướt trên mặt nước tiến thẳng về phía xưởng bảo trì của Tổ Chức Tín Ngưỡng.

Một thực thể cao 50m đang hiện diện ở đó.

Đó là Collective Farming.

---

107dda4b-77fe-4ce0-8108-e709f2f20dd3.jpgPhân loại: Vũ khí Phát triển Đất Nông nghiệp Quy mô lớn phục vụ dự án Re Terra.

Mẫu: Thế hệ thứ 2 lưỡng thê.

Chiều dài: 140m (Khi triển khai các phao nổi tiêu chuẩn).

Vật liệu giáp: 200 lớp dày 5cm (Bao gồm cả các tạp chất hàn).

Động cơ đẩy: Hệ thống đẩy đệm khí .

Tốc độ tối đa: 520km/giờ.

Vũ khí chính: 1 khẩu Pháo plasma bất ổn định.

Vũ khí phụ: Chùm tia Laser, railgun, xe lu rung phá đá, máy cày và nhiều loại máy móc nông nghiệp hạng nặng khác.

Màu chủ đạo: Xám.

---

Nó sử dụng thiết bị đẩy đệm khí và được trang bị pháo plasma làm vũ khí chính. Tuy nhiên, đập vào mắt người xem là chiếc máy lu nền đá khổng lồ ở phía trước và hệ thống máy cày ở phía sau, trông như bàn chải của xe quét đường gắn thêm lưỡi kim loại. Các thiết bị thuộc dự án Re Terra này được gắn vào các cánh tay cơ học có thể di chuyển lên xuống, cho phép nó linh hoạt chuyển đổi giữa chế độ chiến đấu và canh tác.

Dù đã đảm bảo an toàn bằng một kế hoạch thăng bằng như đi trên dây, nhưng chỉ một sai sót nhỏ thôi cũng đồng nghĩa với cái chết tức khắc. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên người Quenser và những người khác.

Heivia lên tiếng, có lẽ muốn trấn an bản thân bằng cách tập trung vào phe mình.

"Này, Công chúa của chúng ta đang ở đâu rồi?"

"Ngoài khơi. Nhưng tớ nghi là cô ấy sẽ không đến cứu nếu chúng ta làm hỏng việc đâu. Dù sao thì cổ rảnh đến mức đang phàn nàn về vị kem trong buồng lái kìa. Lúc nãy tớ liên lạc, cô ấy còn bảo vị bạc hà hơi nồng quá."

"Hầy. Chúng ta thì đang đi đánh nhau. Đúng là lo lắng của tầng lớp cấp cao ở cái tầm khác thật."

Hệ thống camera của cơ sở và cảm biến của Object sẽ không thể phát hiện ra họ. Khi đã áp sát phía dưới món vũ khí khổng lồ, họ buộc dây thép vào đuôi các tàu lặn, đầu kia bôi keo siêu dính chuyên dụng quân sự rồi dán chặt vào phao đệm khí của Object. Những người nhẹ cân nhất leo lên dây thừng để tiếp cận thân chính hình cầu của nó. Họ thả xuống những tấm vải lớn như những tấm biểu ngữ dài, buộc chúng lại bằng dây thừng để tạo thành những cánh buồm kết nối giữa các khẩu pháo.

"Rút thiết bị cầm tay ra!" 

Millia ra lệnh.

"Mở ga khi màn hình báo hiệu! Thứ này nặng 200000 tấn, nên nếu chúng ta cưỡng ép dùng lực, dây thép sẽ đứt ngay lập tức. Chúng ta chỉ cần nương theo sóng và ngăn nó không bị trượt sang hai bên. Chúng ta có thừa thời gian, nên hãy làm chậm thôi! Thật chậm và thật chắc!"

"Cô nghiêm túc đấy chứ?" 

Heivia hỏi với vẻ khó chịu.

"Đây là tàu lặn cá nhân, còn thứ này nặng bằng hai chiếc tàu sân bay hạt nhân đời cũ cộng lại. Chúng ta thực sự có thể di chuyển cả một cái Object chỉ bằng 50 cái món đồ chơi này sao?"

Quenser trả lời thắc mắc của Heivia.

"Nó giống như việc đẩy một quả cầu tuyết ở trên đỉnh đồi vậy. Chúng ta đang mượn sức mạnh của gió. Nếu chúng ta trợ giúp một chút lúc vào ban đầu, sóng biển sẽ lo phần còn lại. Để bắt đầu, chúng ta cần một lực phân bổ đều. Nếu có bất kỳ điểm nào bị lệch, toàn bộ dây thép sẽ đứt sạch bắt đầu từ chỗ đó."

"Tớ biết chứ, nhưng đôi khi tớ vẫn không thể tin nổi vào mấy con số toán học đó đâu!"

"Phải, tớ có thể giải thích tại sao một quả bóng bowling và một chiếc lông vũ lại rơi với cùng tốc độ trong môi trường chân không, nhưng thú thật là bộ não tớ vẫn thấy nó cứ sai sai thế nào ấy."

Bất chấp những nghi hoặc đó, con xúc xắc đã được gieo xuống.

Tất cả những gì họ có thể làm lúc này là tiến về phía trước, đặt trọn niềm tin vào thành công và chiến thắng cuối cùng của mình.

Millia Newburg đưa ra lời bình luận cuối cùng với một nụ cười đầy táo bạo trên môi.

"Nào, hãy cùng rút thanh kiếm Excalibur ra khỏi đá thôi."

Phần 10

Buổi thiền định kết thúc vào lúc 4 giờ sáng.

Putana Highball chậm rãi mở mắt.

Sau khi xác nhận việc đồng bộ với chiếc Object thế hệ 2 Sarasvati đã hoàn tất, cô khẽ cử động tay chân khi vẫn đang bị ràng buộc bởi các dây đai như một chú bướm mắc vào lưới nhện. Giao diện xung quanh uốn lượn như những xúc tu, sử dụng tia laser hồng ngoại để phát hiện những thay đổi nhỏ nhất trên da cô và truyền tín hiệu đến bộ điều khiển kỹ thuật số.

"Hửm?"

Cô nhận ra một sự sai lệch rõ ràng giữa khung cảnh và các chỉ số hiển thị trên màn hình khổng lồ so với các giác quan nhân tạo mà cô có được sau khi đổng bộ.

 Putana chọn tin vào các giác quan đã được rèn luyện kỹ lưỡng của chính mình.

Cô gửi liên tiếp vài lệnh điều khiển, nhưng có gì đó rõ ràng là không ổn.

Cụ thể, chiếc Object đang xoay chậm, nhưng cảnh vật trên màn hình vẫn hoàn toàn không đổi. Hình ảnh quen thuộc về cơ sở bảo trì chỉ là một đoạn video giả lập lặp lại sau mỗi vài phút.

"Chuyện gì... đã xảy ra vậy!?"

Cô đau đớn nhận ra rằng mọi thứ bên trong buồng lái giờ chỉ là một chuỗi các con số 0 và 1. Cô kiểm tra toàn bộ hệ thống nhanh hơn cả một trình quét virus cơ khí và mau chóng tìm ra nguồn gốc của vấn đề.

"Can thiệp từ bên ngoài. Mã nguồn đã bị ghi đè bất hợp pháp… Chết tiệt. Một cuộc tấn công mạng sao!?"

Cô lập tức xóa dòng lệnh độc hại và tự tay gõ lại mã nguồn chuẩn.

Mạng lưới dữ liệu khổng lồ ngang ngửa liên kết dữ liệu của cả một hạm đội đã hoạt động trở lại.

Khung cảnh trên màn hình lớn thay đổi.

"Cái gì?"

Bốn bề xung quanh cô không có gì ngoài đại dương.

Chẳng thấy đất liền đâu cả. Cô đang ngồi trơ trọi giữa biển khơi mà không có sự bảo vệ nào từ Tổ Chức Tín Ngưỡng.

Cô cảm nhận được vô số ánh nhìn. Hàng chục sợi dây thép được gắn vào phao đệm khí, những sợi dây đó nối với các tàu lặn nhỏ, và những binh lính không rõ danh tính đang bám trên Object để thực hiện một công việc bí ẩn nào đó.

Và trên hết, một chiếc Object thế hệ 1 của Vương Quốc Chính Thống đang nằm ngoài tầm bắn của pháo chính Sarasvati, và nòng súng của nó về cơ bản là đang dí sát vào sau gáy cô.

Chiếc Baby Magnum gửi một bản tin radio công khai tới Sarasvati.

"Tôi sẽ đổ đầy chì nóng chảy vào người cô."

Cô ấy không nói rõ là vị trí nào, và điều đó dường như càng dồn Putana Highball vào chân tường hơn.

"Quan trọng hơn là, từ vị trí này, tôi nhanh hơn cô nhiều. Tôi có thể bắn cô 3 phát trong khoảng thời gian cô xoay người lại, vì vậy, hãy đầu hàng đi. Nếu cô làm thế, ít nhất tôi có thể đảm bảo mạng sống cho cô."

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Phi công Elite của Tổ Chức Tín Ngưỡng bối rối đến mức quên cả thở.

Thế nhưng, đây không phải là một cơn ác mộng.

Dù Putana có chờ đợi bao lâu, cô cũng không bao giờ tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng này.

Phần 11

Putana không phải là người duy nhất bàng hoàng.

Mọi chuyện vỡ lở ngay khi bình minh vừa đến.

"C-cái quái gì thế này!?"

Những chuyên gia hải quân thuộc Clovers vốn đang giết thời gian dọc theo Hàng Rào Lớn cách mũi đất phía nam 3km về phía bắc, nhưng thành viên trẻ nhất nhóm đã thốt lên một tiếng hét đầy hoảng loạn.

Mặt trời mọc đã làm giảm hiệu ứng của ngọn hải đăng và bức màn sương mù cũng dần tan biến, nhưng đồng thời, món vũ khí cao 50m kia cũng biến mất như một ảo ảnh. Ngay trước mắt họ, cỗ máy khổng lồ đó đã không còn ở đó nữa.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ô-ồ, tôi biết rồi! Chúng ta cần liên lạc với phi công Elite ngay!"

"Chúng tôi đã thử rồi, nhưng không thể kết nối được!"

Trong khi liên lạc với nhiều nơi qua radio, họ băng qua Hàng Rào Lớn và vội vã quay trở lại nơi làm việc. Họ khởi động lại hệ thống an ninh và thực hiện quét kỹ lưỡng cả đất liền lẫn vùng biển, nhưng camera và các cảm biến không tìm thấy gì cả.

Họ đang tìm kiếm một khối lượng nặng 200000 tấn.

Thứ đó quá lớn để có thể che giấu, vậy mà các thiết bị quan sát tối tân của họ không thể tìm thấy một dấu vết nào của nó.

"Cái quái gì đang diễn ra vậy? Nó thực sự vừa tan biến vào sương mù sao?"

"C-có khi nào nó gặp sự cố và chìm xuống biển rồi không?"

"Vùng nước quanh bến cảng chỉ sâu khoảng 10m. Ngay cả khi cái cuc sắt đó có chìm, nó vẫn sẽ nhô cao khỏi mặt nước. Không phải vậy đâu. Nhưng nếu không phải thế... thì là cái gì?"

Đúng lúc đó, một nhân viên vận hành báo cáo về thứ gì đó dưới đáy biển xa bờ hơn.

Nhưng đó không phải là chiếc Object.

Dữ liệu từ máy quét siêu âm cho thấy nó dài chưa đầy 20m, kích cỡ chỉ tầm một chiếc tàu kéo.

Tuy nhiên, nó có gắn một thứ mà một chiếc tàu kéo bình thường không bao giờ có.

Lúc đầu, họ nghĩ đó là một chiếc cần cẩu dùng để kéo đá hoặc tàu đắm, nhưng không phải.

"Đây là cái gì?"

"Một tòa tháp kim loại sao?"

Lời phỏng đoán đó của gã cổ trắng lớn tuổi không hoàn toàn sai.

Tuy nhiên, một cái tên khác đã nảy ra trong đầu họ khi nhìn thấy thứ được gắn trên đỉnh tháp.

Bức ảnh chụp bởi drone dưới nước cho thấy một chiếc đèn khổng lồ không thể xoay và một thấu kính đặc biệt giúp hội tụ ánh sáng vào một điểm duy nhất.

Tổng hợp lại...

"Một tàu hải đăng sao?"

Thay vì xây tháp trên đảo hay mũi đất, ngọn hải đăng này sẽ nổi trên biển như một chiếc phao.

Và nếu nó đã chìm ở đó...

"Khoan đã. Nghĩa là... đêm qua có tới hai ngọn hải đăng sao?"

Gã cổ trắng lớn tuổi nhanh chóng nhìn ra phía biển.

Lẽ ra phải có một hòn đảo nhỏ ngoài kia với chẳng có gì khác ngoài một ngọn hải đăng trên đó.

"Vậy thì cái nào trong hai luồng sáng đó là thứ chúng ta đã nhìn thấy suốt cả đêm qua!?"

Phần 12

Bản chất của mánh khóe này vô cùng đơn giản.

Đó là một ảo ảnh quang học chỉ nhằm mục đích duy trì trong một đêm duy nhất.

"Mọi người biết mấy trò ảo thuật trên truyền hình khi người ta làm biến mất cả một chiếc máy bay dân dụng khổng lồ chứ? Những gì họ làm là xoay chậm cái bục nơi khán giả đang ngồi, cho họ nhìn về một hướng hoàn toàn khác, và làm như thể chiếc máy bay đã biến mất. Gợi ý của tớ cũng tương tự như vậy."

Trong một cuộc thảo luận để giết thời gian, Quenser Barbotage đã đưa ra lời giải thích của mình trong khi gắn những thỏi nam châm đầy màu sắc lên bảng trắng.

"Cơ bản là, cậu chỉ cần hai ngọn hải đăng."

Cậu di chuyển những thỏi nam châm.

"Vào một đêm sương mù, cậu tắt ngọn hải đăng này và bật ngọn kia lên vào khoảnh khắc điện bị ngắt rồi có lại. Việc đó sẽ làm thay đổi nhẹ nguồn sáng. Khi đó, những lính gác đang nhìn về phía mũi đất phía nam sẽ nghĩ rằng cái bóng phản chiếu trên màn sương chính là chiếc Object. Thậm chí nếu..."

Cậu đã diễn tả bằng cách cầm một món đồ chơi đi kèm suất ăn trẻ em giữa ngón cái và ngón trỏ. Đó là một con búp bê hình Baby Magnum được bán ở các quốc gia an toàn.

"Thậm chí nếu đó là một món đồ chơi nhỏ như thế này. Họ chỉ nhìn thấy hình bóng, nên họ sẽ không biết chính xác khoảng cách và kích thước."

Cậu vẽ thêm những mũi tên vào các thỏi nam châm trên bảng trắng.

"Chỉ cần chúng ta khiến họ tập trung vào cái bóng giả đó, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Ngọn hải đăng gốc sẽ tắt, nên chúng ta có thể di dời chiếc Object thật mà không lo bị ánh sáng ngược tố giác. Nó sẽ không hiển thị trên màn sương mù dù chúng ta có di chuyển nó bao nhiêu đi nữa, nên sẽ không ai ngăn cản chúng ta cả. Tất nhiên, chúng ta không được phép để cái bóng thật xuất hiện, vì vậy, cần phải giữ cho đèn của tàu hải đăng không xoay. Thay vào đó, chúng ta cần làm cho ánh sáng mạnh lên rồi mờ đi để trông như thể nó đang xoay khi nhìn trực diện."

Cậu ta nói thêm.

"Sau đó, chúng ta chỉ cần lẻn đến chỗ Object và dắt nó ra biển. Nếu Công chúa của chúng ta dùng pháo chính đe dọa Elite, chúng ta có thể chiếm được một chiếc Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng mà không để lại một vết trầy xước nào trên đó."

Tất cả những điều đó vốn chỉ là một giả thuyết.

Nếu đêm đó trời không có sương mù thì sao?

Nếu vụ mất điện không diễn ra đúng kế hoạch thì sao?

Làm thế nào họ có thể đánh lừa được hệ thống camera và cảm biến của chính chiếc Object?

Nếu Elite thực sự cần đi vệ sinh giữa lúc đang thiền, hay một tên lính ngỗ ngược nào đó không chịu rời khỏi Hàng Rào Lớn và cứ ở lì trong doanh trại thì sao?

Làm cách nào để họ dắt nó ra biển?

Nếu bất kỳ điều nào trong số đó không thành công, tất cả sẽ thất bại, vì vậy, đây là một màn xiếc đi trên dây vô cùng mạo hiểm.

Nhưng những chuyên gia tại hiện trường là kiểu người luôn tìm ra cách để bù đắp cho những gì họ thiếu sót.

Và vài ngày sau cuộc thảo luận viển vông đó, thiếu tá Frolaytia Capistrano đã nở một nụ cười ranh mãnh và đưa ra một thông báo cụ thể.

"Chúc mừng nhé. Có vẻ như cấp trên đã thích gợi ý độc đáo của cậu rồi đấy. Lệnh điều động đến Lost Angels sẽ sớm được chuyển tới thôi, nên hãy chắc chắn rằng các cậu đã thu xếp hành lý và sẵn sàng để lên đường."

Phần 13

"Yayyyy!"

Quenser và những người khác reo hò ầm ĩ trong tiếng cụng của những ly soda rẻ tiền vào nhau.

Họ đang ở vị trí cách Lost Angels 30km về phía nam, trên boong của một tàu sân bay nhỏ thuộc hạm đội bảo trì Object của Vương Quốc Chính Thống đang lênh đênh trên Ấn Độ Dương.

Vì lý do nào đó, một chiếc bàn với khăn trải trắng tinh khôi được đặt ngay giữa boong tàu, một bữa tiệc đơn giản nhưng thịnh soạn gồm pizza, gà rán và khoai tây chiên được bày biện trên đó.

Đám binh lính xung quanh, những kẻ chỉ có khẩu phần ăn nhạt nhẽo như cục tẩy đang ném về phía họ những cái nhìn đầy sát khí, nhưng Quenser, Millia và những người còn lại trong đội Lost Angels chính là những MVP của chiến thắng ngày hôm nay.

Họ đã chiếm gọn một chiếc Object thế hệ 2 tối tân trong tình trạng không hề sứt mẻ. Chỉ riêng điều đó thôi đã là một chiến thắng trị giá 5 tỷ đô la, chưa kể đến những công nghệ đa dạng mà họ chắc chắn sẽ tìm thấy khi tháo dỡ nó sẽ đẩy giá trị đó lên mức không thể đong đếm. Chẳng có gì ngạc nhiên khi cấp trên, vốn đang cực kỳ hài lòng yêu cầu toàn đội phải được thưởng nóng.

Nhân tiện, bữa tiệc này xa hoa đặc biệt là vì Millia Newburg đã tịch thu toàn bộ số tiền mà Quenser và Heivia lén cuỗm được từ chiếc xe bọc thép của Tập Đoàn Tư Bản. Khi nói đến quản lý thông tin, họ không có cửa để so bì với một người từ bộ phận tình báo.

Và điều đó đồng nghĩa với việc lựa chọn duy nhất của họ là tận hưởng hết mình những gì đang có.

Heivia cho ngón tay vào miệng huýt sáo một tiếng vang dội, rồi hét lớn trong khi cầm một miếng gà rán giơ lên như micro.

"Được rồi, được rồi! Đã đến lúc phỏng vấn người hùng của ngày hôm nay! Chiến dịch này được nghĩ ra bởi Quenser Barbotage, siêu thiên tài của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của chúng ta! Cậu cảm thấy thế nào ngay lúc này!?"

"Thôi nào, thôi nào, thôi nào. Tớ chỉ đưa ra ý tưởng thôi! Chính Millia và những người khác mới là những người biến nó thành hiện thực!"

"Thôi đi, cậu không được cứng nhắc như thế khi đang ở tiền tuyến chứ! Và tôi cũng chưa bao giờ tưởng tượng được bộ phận tình báo lại có lúc được bước ra ánh sáng thế này!"

"A ha ha ha ha!"

"Oa ha ha ha ha!"

Trong một kịch bản đôi bên cùng có lợi như thế này, lòng vị tha của con người là không giới hạn. Hai gã ngốc này bình thường sẽ đánh nhau vì bất kỳ đồng tiền lẻ nào nhặt được trên đất, nhưng ở đây, họ lại giả vờ làm những bậc trí giả và cố nhường vinh quang cho đối phương.

Công chúa cũng là một phần của đội chiến thắng, vì cô là người thực hiện cú chốt hạ cuối cùng nên cô cũng tham gia bữa tiệc, dù bình thường cô luôn được ăn những món ngon lành.

Tuy nhiên, Frolaytia thì không ăn.

Cô phà ra một làn khói thơm ngọt từ chiếc tẩu kiseru và quàng tay qua vai Quenser như một đại ca giang hồ. Cô chẳng mảy may để tâm khi thấy Công chúa bắt đầu có chút khó chịu.

"Cậu đã làm rất tốt lần này, Quenser."

"Hê hê hê hê! Ngài thực sự nghĩ vậy sao!? Ngài biết đấy, nếu ngài cởi bỏ bộ quân phục gò bó kia và để cơ thể tuyệt đẹp của mình được sưởi nắng, có lẽ ngài đã có thể cùng chúng tôi tận hưởng phần thưởng này rồi!"

"Chà, đó có lẽ là một sự thay đổi không khí thú vị đấy. Cứ vẽ mấy cái đường trên màn hình để ra lệnh tấn công mãi cũng chán. Hay là từ giờ trở đi, cậu cho tôi tham gia vào các buổi thảo luận của cậu nhé?"

"Ha ha ha ha! Nếu ngài muốn, chúng ta có thể làm một buổi thảo luận ‘thực hành’ ngay bây giờ luôn! Chỉ riêng hai chúng ta trong phòng của ngài và trên giường của ngài thôi!"

Sau đó, Millia Newburg quàng tay qua vai Quenser từ phía bên kia và vui vẻ lên tiếng.

Cô cũng chẳng hề hay biết rằng Công chúa đang thực sự sôi máu phía bên kia.

"Tiếc thay, tôi không thể để chuyện đó xảy ra được."

"Hả? Tại sao không? K-khoan đã, có phải cuối cùng mọi người cũng nhận ra tôi là một món hời lớn không!?"

"Đúng vậy, cả một thành phố đầy rẫy băng đảng và mafia đã thực sự đổ đứ đừ vì cậu rồi đó."

Lời nhận xét của Millia khiến Quenser đóng băng ngay lập tức, còn Frolaytia thì thở dài.

"Tôi cũng chẳng thích thú gì chuyện này đâu. Nếu giả thuyết của cậu tỏ ra vô dụng trong thực tế, tôi đã có thể đưa cậu về ngay lập tức, nhưng sau một thành công vang dội như thế này, tôi đã mất đi cái cớ để giành cậu lại từ bộ phận tình báo rồi."

"Hả? Hả? Khoan đã..."

Millia phớt lờ những lời than vãn của cậu.

"Thành phố của những làn đạn và dục vọng đang chờ đợi đấy! Cứ bước đi 3 bước là một chiếc xe có khả năng phát nổ, nhưng đừng lo! Lost Angels tràn ngập những kẻ phản diện, nhưng cậu là người duy nhất thực hiện được một vụ trộm táo bạo đến thế. Cậu có lẽ sẽ được ban cho một chiếc giường đầy tiền hoặc là một tấm bia mộ, nhưng nếu may mắn, biết đâu cậu lại có thể rời khỏi thành phố đó khi còn sống!"

"Ôi không. Tôi đã thấy cái kịch bản này trước đây rồi! Giờ đây, khi tôi đã dùng hết vận may của kẻ mới bắt đầu, tôi tiêu đời rồi! Tôi không muốn quay lại đó đâu! Tôi muốn dừng lại khi đang thắng và rời bỏ nơi đó mãi mãi!"

"Không được đâu, Quenser. Để xem nào... ahem! ‘Có hiệu lực ngay lập tức, nhiệm vụ tạm thời của sinh viên chiến trường Quenser Barbotage tại Lost Angels được gia hạn vô thời hạn cho đến khi có lệnh tiếp theo. Cậu ta phải làm việc chăm chỉ cho Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 và toàn thể Vương Quốc Chính Thống’. Phù, bộ phận nhân sự đúng là đáng sợ thật."

Frolaytia hẳn đang có tâm trạng cực tốt, vì cô đã bốc một lá tía tô từ đĩa thức ăn lớn, đặt nó dưới mũi để tạo ra một bộ ria mép kiểu tay lái và nhại giọng một ai đó.

Nhưng Quenser thì chẳng thể cười nổi.

"Quay lại Lost Angels là một ý tưởng cực tồi. Băng đảng mà Tổ Chức Tín Ngưỡng kiểm soát chắc chắn sẽ ráo riết săn lùng tôi! Và dù là thành phố nguy hiểm nhất thế giới, về mặt kỹ thuật, nó vẫn là một quốc gia an toàn, nên tôi chẳng thể hy vọng vào bất kỳ sự hỗ trợ nào từ Baby Magnum đâu!"

Công chúa ngồi cách đó một đoạn ngắn hậm hực quay mặt đi chỗ khác.

Có vẻ như cô không thích việc cậu mặc định rằng cô sẽ luôn lao đến cứu cậu.

"A ha ha ha ha ha ha ha!"

"Oa ha ha ha ha ha ha ha!"

Trong khi đó, những nữ cấp trên của cậu át đi nỗi sợ hãi hoàn toàn chính đáng của cậu bằng những tràng cười sảng khoái.

Nước mắt không có chỗ trong một bữa tiệc chiến thắng!

Ngay cả khi cái chết đang chờ đợi vào ngay ngày mai, thì có lẽ đó cũng là quy luật cho bất kỳ ai dấn thân vào quân ngũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!