Vol 9 (Đã hoàn thành)
Chương 1: Ma thuật sư phát quang - Tác chiến đô thị tại Lost Angels (Phần 1-2)
0 Bình luận - Độ dài: 7,446 từ - Cập nhật:
Phần 1
Nơi này được định danh là một quốc gia an toàn thuộc về Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Khu Coromandel là một dải bờ biển hẹp chạy dài từ bắc chí nam dọc theo Ấn Độ Dương, với một cảng quân sự và thành phố công nghiệp nằm ở cực nam.
"Vậy là cuối cùng mình cũng đã đến Lost Angels."
Quenser Barbotage lầm bầm một mình khi bước đi trong sảnh sân bay quốc tế.
Cậu mặc một chiếc áo sơ mi mỏng vùng nhiệt đới và quần soóc thay vì bộ quân phục thường ngày. Cậu cũng đeo một chiếc kính râm nhạt màu, nhưng chúng trông lạc quẻ một cách đáng sợ trên khuôn mặt cậu. Cậu rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi thể thao và bật máy. Cậu đã được hướng dẫn phải tắt máy trong lúc cất cánh và hạ cánh, nhưng cậu không thể yên lòng khi tín hiệu bị cắt đứt dù chỉ là trong chốc lát.
Đã có vài cuộc gọi nhỡ, nên cậu gọi lại cho một trong số đó.
Người nhận cuộc gọi là Heivia Winchell, người đang nhanh chóng trở thành một người bạn thân thiết nhưng cũng thật tồi tệ với cậu.
"Tớ đang ở sân bay rồi. Cậu không định đến đón tớ à?"
"Tại sao tớ phải vác xác ra cái nơi nóng như lo thiêu đó để gặp một gã đàn ông dơ dáy chứ? Tớ sẽ không bước chân ra khỏi cái phòng máy lạnh này đâu."
"Khoan đã, còn bãi biển thì sao? Tớ tưởng Lost Angels đầy rẫy những cô nàng với sự hứng tình khó mà kìm nén nổi trong bộ đồ bơi cơ mà?"
"Ừ, nhưng với số tiền họ đổ vào việc chăm sóc da như thế, ai mà biết được họ là bồ nhí của ông lớn nào. Cậu có chắc mình muốn chơi một trò chơi tập trung mà chỉ cần một sai sót nhỏ là bị ‘thiến’ luôn không?"
"Tớ rời khỏi đây ngay bây giờ được không? Cậu vừa giết chết mọi hy vọng của tớ dành cho thành phố này rồi đấy."
"Câm miệng đi, gọi taxi rồi vác xác đến khách sạn mau. Khách sạn Luxury Coast… À quên, có tới 5 cái khách sạn có tên như thế, nhưng cậu sẽ đến đúng chỗ nếu bảo tài xế rẽ từ phố Muscat tại bảo tàng rồi đi thẳng xuống phố Palm."
Quenser cúp máy rồi rời khỏi tòa nhà sân bay.
Ngay lập tức, toàn bộ cơ thể cậu bị tấn công bởi một luồng khí nóng hầm hập. Sức nóng đủ để khiến người ta quên đi rằng bây giờ đang là tháng 5, nhưng điều này cũng chẳng mấy ngạc nhiên, vì thành phố này nằm xa về phía nam hơn cả Hawaii.
Cậu có thể nhận ra ngay mức độ an toàn của thành phố này qua hình ảnh một lão già ngậm xì gà đang trắng trợn thu một xấp tiền nhàu nát từ vài người phụ nữ, và qua những gã đeo mặt nạ đang lén lút tiếp cận phía sau lão như thể tất cả chỉ là một vở kịch hài hước.
Một nhóm thiếu niên cả nam lẫn nữ, có lẽ đến từ một quốc gia an toàn nào đó đang được dẫn đi bởi một hướng dẫn viên du lịch. Quenser liếc nhìn những học sinh đi thực tế đang bước lên xe buýt du lịch trong khi cậu vẫy một chiếc taxi và yêu cầu tài xế đưa mình đến khách sạn Luxury Coast như đã được chỉ dẫn.
"Đi đường đó sẽ hơi vòng vèo đấy."
Tài xế nói.
"Không sao. Cứ đi theo lộ trình đó đi."
Chất làm lạnh chắc hẳn đã mất tác dụng, vì máy điều hòa của chiếc taxi hoạt động cực kỳ yếu ớt.
Một màn hình nhỏ được lắp ở phía sau ghế trước đang lặng lẽ phát quảng cáo cho những loại thực phẩm chức năng trông có vẻ như sẽ làm người ta đổ bệnh, một màn ảo thuật làm biến mất một chiếc máy bay chở khách, và tin tức về một dự án bay vào không gian dài hạn dân sự bị hủy bỏ do vấn đề năng lượng, nhưng Quenser chẳng buồn xem thứ nào cả.
Đôi mắt cậu tập trung nhìn ra ngoài cửa sổ.
Con đường lớn được lót bằng những bông hoa rực rỡ và những hàng cọ, mặt đất phủ một lớp cát mịn như cát biển. Tất cả các tòa nhà đều được đánh bóng và lấp lánh như gương, cảm giác như đang bị phơi mình dưới sức nóng tập trung của một cái lò nướng năng lượng mặt trời khổng lồ.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại của Quenser lại đổ chuông.
"Gì nữa đây, Heivia? Cậu phải hiểu là một ngày của tớ tồi tệ thế nào khi nhận được nhiều hơn một cuộc gọi mà không phải từ con gái đấy."
"Nghe này. Tớ quên chưa dặn cậu chuyện này. Để tớ kể cho cậu nghe về một ‘đặc sản’ ở phố Muscat. Thử mở cửa sổ ra và đưa điện thoại ra ngoài đi. Nhớ giữ cho chặt vào, cậu mà làm rơi thì cậu tự chịu hậu quả đấy."
"Gì thế này? Tớ không có ngây thơ đến mức tin vào mấy cái tin đồn kiểu như gió thổi ở vận tốc 60 km/giờ sẽ cho cảm giác như chạm vào ngực cỡ D đâu nhé?"
Quenser càu nhàu, nhưng vẫn làm theo lời dặn. Tiện thể, cái máy điều hòa đang chạy như rùa bò, cậu cũng chẳng ngại ngần gì việc mở cửa sổ.
Đúng lúc đó, chiếc taxi chạy ngang qua một chiếc xe bọc thép màu đen đang tạm dừng. Chiếc xe sang trọng được bảo vệ bởi các xe hộ tống, cửa sổ đang mở, và một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc kim đang vươn người ra ngoài.
Với vẻ phô trương sự nhân hậu một cách giả tạo đến phát tởm, có lẽ lão ta đang gọi một đứa trẻ định đến lau cửa kính xe để bố thí vài đồng lẻ.
Thế nhưng…
Bàn tay của Quenser đã quệt trúng đỉnh đầu lão.
Một thứ gì đó lấp lánh và một bộ tóc giả chắc chắn trị giá đến 5000 Euro bay vèo qua không trung.
Quenser tái mặt khi nghe tiếng cười sằng sặc phát ra từ điện thoại.
"Cậu vừa bắt tớ làm cái quái gì thế hả!?"
Ngay lập tức, cậu nghe thấy những tiếng chửi bới giận dữ từ phía sau chiếc taxi. Tiếng lốp xe rít lên chói tai nối đuôi theo sau, và tài xế vốn là người thạo đời bắt đầu lái xe một cách ‘láo’ hơn hẳn để cắt đuôi sự truy đuổi.
Sau khi phớt lờ khoảng 3 cái đèn đỏ, nhóm xe chở những kẻ lăm lăm súng ống cuối cùng cũng bị chặn lại bởi một dòng xe cộ đông đúc.
Bác tài không quay lại, nhưng ông ta đưa ngón tay thối về phía Quenser.
"Lần sau à! Phải tính thêm tiền đấy!"
Việc ông ta không nói "đừng bao giờ làm thế nữa" dường như chính là phong cách đặc trưng của Lost Angels.
Sau khi cắt đuôi được những kẻ truy đuổi, chiếc taxi rệu rã đỗ trước điểm đến của Quenser. Cậu đưa tiền cước cùng một khoản tiền tip khá hậu hĩnh, bước xuống xe và buông một lời nhận xét đầy vẻ bực bội.
"Cái này mà gọi là ‘Khách sạn Luxury Coast’ á? Nó là một cái nhà nghỉ xập xệ thì có."
Trông nó chẳng khác gì một tòa chung cư 2 tầng cũ kỹ. Cầu thang và hành lang đều nằm ở phía ngoài, nên chắc chắn nó sẽ ướt sũng vào một ngày mưa gió. Chỉ riêng việc nơi này được chọn làm chỗ ở là đủ để biết cậu sẽ chẳng có được kỷ niệm nào tươi sáng hay rạng rỡ ở đây cả.
Cậu nhận được một tin nhắn với thời điểm chuẩn xác đến mức cậu cảm thấy mình đang bị theo dõi. Tiêu đề chỉ là một con số có ba chữ số và phần nội dung để trống.
Cậu tìm thấy số phòng đã chỉ định và gõ nhẹ vào cánh cửa ở tầng trệt.
Cánh cửa mở ra, để lộ ra một căn phòng có kích thước như căn hộ studio với cả bốn bức tường được chất kín các máy tính quân sự.
"Mau vào đi. Chúng tớ không muốn để lộ những thứ bên trong này quá lâu đâu."
Heivia Winchell mặc một chiếc áo sơ mi Hawaii và quần jean thay vì bộ quân phục thường ngày. Sau khi cánh cửa đóng lại, căn phòng trở nên mờ ảo như một rạp chiếu phim tại gia. Vừa làm theo lời gã bạn tồi, Quenser vừa nhìn quanh một cách đầy khó chịu.
"Một căn phòng chật chội, một đống máy tính kỳ lạ, và chẳng có gì ngoài mấy tên lính? Đã thế cậu còn bật điều hòa hết công suất để chống lại cái nóng hầm hập này nữa à? Cậu đã bao giờ nghe nói về Đồng hồ Thế giới chưa, Heivia? Chính vì những thứ như thế này mà tuổi thọ của nhân loại đang bị bào mòn đấy."
"Ôi, câm miệng đi. Đừng quên là mấy cái quảng cáo nhân đạo vô dụng đó cũng tốn năng lượng lắm đấy nhé. Tớ không rảnh để nghe lời giáo huấn từ những kẻ luôn nghĩ mình là ngoại lệ đâu."
"Cách đây mấy ngày cậu còn hớn hở vì cuối cùng cũng được làm công việc của một chuyên viên phân tích thực thụ cơ mà? Thế rốt cuộc cậu đã làm cái quái gì trong cái hang đầy rác này rồi?"
"Có 5 người cấp bậc cao hơn tớ trong căn phòng chật chội này đấy. Tớ chắc chắn cậu sẽ nhận ra chuyện gì đang xảy ra sau khi màn chào hỏi kết thúc thôi."
Tuy nhiên, chẳng có ai mặc quân phục cả, nên cũng chẳng có quân hàm trên vai để mà nhận biết. Một người phụ nữ với mái tóc vàng cắt ngắn có vẻ là người chỉ huy, nhưng cô ấy lại mặc một chiếc quần túi hộp rộng thùng thình và một chiếc áo bikini.
"Để tôi đoán, cậu là sinh viên chiến trường Quenser Barbotage. Tôi là Millia Newburg, thuộc bộ phận tình báo, cấp bậc trung úy. Rất vui được gặp cậu."
"Hả? Ờ, vâng."
"Thành phố này khá là tuyệt nếu cậu lờ đi việc đạn bay vèo vèo như mưa rào buổi chiều và chẳng có nhà hàng nào bán thứ gì ngoài bánh burger gà. Giờ thì, hãy bàn luận vào chi tiết."

Millia nhấn một nút trên điều khiển máy chiếu, và hình ảnh bỗng hiện ra trên trần nhà vì một lý do nào đó.
"Với đống máy móc chất đầy thế này, đây là bề mặt duy nhất còn trống đấy."
"Đây là… bản đồ của Lost Angels à?"
"Cậu không thể tồn tại ở thành phố này chỉ bằng cách đọc lướt qua mấy tờ rơi ở sân bay đâu, nên tôi sẽ cung cấp cho cậu một vài kiến thức cơ bản. Trước hết, Lost Angels nằm ở điểm cực nam của tiểu lục địa Ấn Độ. Nó thuộc về Tổ Chức Tín Ngưỡng và được phân loại là một quốc gia an toàn, nhưng thực tế, nó là một trong những nơi kém an toàn nhất mà cậu có thể đặt chân tới, và người ta còn dễ chết ở đây hơn trên một chiến trường thông thường."
Bản đồ thành phố được chia thành bốn màu sắc khác nhau. Không có quy luật rõ ràng nào, nên trông nó giống như một kiểu ngụy trang sặc sỡ quái dị.
"Đây là sự phân chia quyền lực tại Lost Angels. Cậu có thể gọi đó là địa bàn của 4 tổ chức đang khiến thành phố này thối nát. Nhưng đừng có dựa dẫm vào nó quá. Ở đâu thì bọn chúng cũng luôn sẵn sàng ‘phục vụ tận nơi’ cho cậu. Cứ mặc định là dù ở đâu thì cũng sẽ có kẹo đồng bay về phía cậu đi."
Nữ sĩ quan mặc bikini nhấn một nút khác trên điều khiển, và một vòng tròn màu đỏ bao quanh một điểm trên bản đồ. Đó là mũi đất nằm ở phía xa nhất về phía nam của thành phố phương nam này.
"Nơi này chính là nguồn cơn của tất cả mọi chuyện. Tổ Chức Tín Ngưỡng có một cơ sở lớn để chế tạo và bảo trì Object tại đây. Hiện tại, chiếc Object thế hệ 2 Collective Farming đang neo đậu ở đó. Tiền trợ cấp đổ vào dưới danh nghĩa kích thích kinh tế vùng, khiến ai nấy đều mất sạch ý chí làm việc. Mọi người cứ mặc định là mình sẽ có tiền, thế là họ nướng sạch vào cờ bạc, gái gú và đủ loại ‘kẹo đá’ điên khùng. Nhưng ngay khi cái thói ăn tàn phá hại khiến ví sạch bách, họ lại nổi điên và quậy phá. Đây là một thành phố 2 triệu dân, nơi ai nấy đều là kiểu người lớn hành xử như những đứa trẻ đang quấy khóc. Và tất cả đều cầm trên tay súng ngắn cùng mấy loại cỏ có mùi kỳ quặc."
"…"
"Thấy nản rồi à? Chà, cậu chỉ cần hiểu rằng tôi không khuyến khích việc đi bơi ở đây đâu. Quan trọng hơn, cậu có mang theo chiếc điện thoại mà đơn vị chúng tôi cho mượn không? Đưa tôi xem nào."
"Ờ, ý cô là cái này hả?"
Quenser đưa chiếc điện thoại rẻ tiền mình đang dùng ra, và Millia ném nó cho Heivia. Heivia cắm một sợi cáp rộng như dây đai vào cổng kết nối phía dưới điện thoại để liên kết nó với máy tính.
"Tới rồi, tới rồi, tới rồi đây! Chính là thứ chúng ta cần! Mảnh ghép cuối cùng của quý ngài Mayonnaise đã lộ diện!"
"Ai cơ?"
"Một lão già gàn dở dám phủ xốt mayo lên mọi thứ, từ cà ri cho đến bánh kem Mont Blanc. Nhưng lão ta lại là sếp tổng của nhà máy quốc doanh thuộc Tổ Chức Tín Ngưỡng, nên chúng tôi cần dữ liệu sinh trắc học của lão để thực hiện chiến dịch."
"Ý cô là vân tay hay mẫu máu hả?"
"Lão bắt đầu trở nên cảnh giác sau khi chúng tôi thu thập được vài thứ. Chúng tôi chỉ cần nhịp tim của lão thôi, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc ai đó phải bịt mũi và áp sát mặt vào lão già hôi hám đó. Ngay khi cả hội đang định oẳn tù tì xem đứa nào phải đi làm thì nghe tin cậu đang trên đường tới. Thế nên cảm ơn nhé, Quenser. Cậu sẽ không được xu tiền thưởng nào cho rắc rối này đâu, nhưng chúng tôi ghi nhận công lao của cậu."
Quenser nhớ lại cảnh mình ngồi taxi ngang qua chiếc xe sang trọng có đoàn xe hộ tống lúc nãy. Cậu đã vô tình hất văng bộ tóc giả của một người đàn ông và suýt chút nữa là mất mạng.
Hóa ra, cậu bị bắt đi đường vòng đến khách sạn là để tình cờ khớp với lịch trình của lão ta.
"Sau này tôi phải đấm các người một trận mới được, nhưng mấy người thực sự dùng được thứ này sao? Chẳng lẽ họ không nhận ra chúng ta đang làm gì và đề cao cảnh giác à?"
"Dùng sinh trắc học thì bảo mật thật đấy, nhưng một khi đã bị đánh cắp thì cậu đâu có thay đổi chúng được."
Heivia giải thích.
"Lão ta chắc đang vã mồ hôi hột rồi. Lão không thể cứu vãn sai lầm này, nên tớ cá là gã cuồng mayo ngu ngốc đó sẽ chẳng dám báo cáo với ai đâu. Chúng ta chỉ việc hoàn thành công việc trong khi lão còn đang mải tính kế giữ cái ghế của mình."
Dù bị tống đến thành phố này, Heivia có vẻ đang khá phấn chấn, có lẽ vì cuối cùng cậu ta cũng được làm công việc phân tích thực thụ, dù đúng ra cậu ta là chuyên viên phân tích ra-đa.
Tuy nhiên, một đám mây u ám chợt thoáng qua khuôn mặt của Millia Newburg.
"Vậy nghĩa là chúng ta chỉ cần giải quyết ‘thứ đó’ thôi."
Quenser lập tức thay đổi suy nghĩ, cậu cho rằng tâm trạng tốt của Heivia đơn giản chỉ là vì có người đẹp mặc bikini ở bên cạnh.
"Ồ, vậy là chúng ta sẽ làm theo ‘phong cách Lost Angels’ à?"
Tên ngốc Heivia hỏi.
"Phải. Mặc dù, nếu đám người ở đây mà khôn ngoan như mấy tay môi giới chứng khoán ở London thì tôi đã chẳng phải lo lắng thế này."
Có lẽ do cảm thấy không thoải mái, Millia dùng ngón trỏ kéo nhẹ sợi dây ở giữa chiếc áo bikini của mình.
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Tôi sẽ thu thập dữ liệu và lập một kế hoạch cụ thể. Hai cậu... tôi biết rồi. Heivia, cậu dẫn Quenser đi tham quan một vòng, tiện thể mua đồ ăn cho cả nhóm trước khi chúng ta phải xuất quân. Thứ gì cũng được, miễn không phải cà ri hay gà, nhớ mua đủ cho tất cả mọi người. Thế thôi."
Phần 2
Thế là Quenser và Heivia bị kẹt lại với việc cuốc bộ xuyên qua Lost Angels giữa buổi trưa nắng gắt.
Thành phố này dường như chuộng ô tô hơn tàu hỏa, ngoài ra còn có rất nhiều xe đạp và giày trượt patin. Có vẻ không có ranh giới rõ ràng nào giữa thành phố và bãi biển, vì vô số đàn ông và phụ nữ mặc đồ bơi đi lại thong dong giữa phố.
"Nếu đi mua đồ ăn, chắc chúng ta nên đi ngược lên phố Apple rồi rẽ xuống phố Pineapple."
"Hử? Nhưng ngay đằng kia có mấy xe đẩy bán đồ ăn kìa."
"Cậu còn chẳng muốn biết trong đó có cái gì đâu. Bảng hiệu có thể ghi là thịt gà, nhưng cậu còn may chán nếu nó là thịt ếch đấy."
Khu vực này không có vạch kẻ đường cho người đi bộ, nên cả hai phải chạy băng qua con lộ rộng thênh thang giữa tiếng còi xe inh ỏi chĩa vào mình.
Quenser lên tiếng khi đi ngang qua một cô nàng sinh viên mặc Monokini đang mải mê chụp ảnh tự sướng bằng điện thoại.
"Mọi người ở đây phòng bị kém đến bất ngờ so với những gì tớ được nghe về một thành phố của súng ống và tội phạm."
"Đó là một trong những kẻ ‘triển lãm kỹ thuật số’ đấy. Họ cố tình mang theo những chiếc smartphone dễ bị hack và truyền phát cuộc sống cá nhân điên khùng của mình cho cả thế giới 24/7. Nhưng tớ nghe nói họ là những đối tác giường chiếu khá tuyệt cho những kẻ đang hoạt động ngầm ở đây đấy."
Hai gã ngốc tiến vào một khu phố ẩm thực nhỏ. Họ phớt lờ tất cả các nhà hàng có quầy ‘mua mang về’ và bước vào một siêu thị lớn. Tại đó, họ ném bừa vài thứ thực phẩm vào xe đẩy: bánh mì Pháp mềm, những lát cá hồi dày, vài hộp salad, cá cơm, thịt ngựa đóng gói, ô liu đóng hộp,...
Quenser rõ ràng là rất khó chịu với cái danh sách đồ ăn trong xe đẩy.
"Cậu định tổ chức tiệc hotdog tại gia à?"
"Đây là xúc xích làm từ đậu phụ của Quốc Đảo đấy. Nếu cậu để một người tự chọn nguyên liệu, thì đó là trách nhiệm của người đó nếu món đó không ngon. Đó là mẹo để thoát khỏi mấy yêu cầu quái gở của cấp trên đấy."
"Thế sao cậu lại kiểm tra kỹ thế? Chẳng phải chỉ cần xem hạn sử dụng là biết nó tươi hay không à?"
"Đừng có ngốc thế. Các trạm biến áp của Lost Angels nằm tận trên núi, và chúng rệu rã đến mức mất điện xảy ra liên tục. Nếu tủ lạnh không hoạt động, thực phẩm thường sẽ thối rữa ngay trong bao bì của nó đấy."
Một phụ nữ trẻ đang đứng quầy thu ngân, nhưng việc đào tạo nhân viên ở đây có vẻ khá tốt, vì cô ấy dựng một khẩu shotgun bơm ngay cạnh quầy. Cảnh tượng đó đủ để khiến Quenser ‘teo trứng lại’. Dường như Heivia đã quen với việc này, cậu ta đưa ra vài tờ tiền của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Loại tiền đó trông chẳng thật chút nào đối với Quenser, cảm giác cứ như tiền đồ chơi vậy.
Tay xách nách mang, cả hai rời khỏi cửa tự động.
"Heivia, chúng ta không lái xe được à?"
"Tớ không muốn sở hữu xe ở đây đâu. Ở thành phố này, người ta kiếm xe bằng cách đập kính ở bãi đậu hoặc cướp của ai đó đang chờ đèn đỏ. Việc đó giống như dùng chung bạn gái với mấy thằng cùng phòng vậy, kinh tởm chết đi được."
Heivia phun ra lời nhận xét đó trong khi chờ dòng ô tô và một gã giao pizza trên chiếc scooter chạy qua để băng sang đường.
Quenser lau mồ hôi trên trán.
"Tớ thực sự không nghĩ chuyện đó lại dẫn đến kết quả này."
"Phải, rõ ràng cậu là người gây ra chuyện này mà. Chỉ vì chúng ta đang cố giết thời gian không có nghĩa là cậu không thể thảo luận nghiêm túc. Cậu có thể chỉ đang đùa, nhưng cấp trên sẽ xem tất cả là thật đấy."
"Phải, nhưng mà..."
Lời phàn nàn của Quenser bỗng nghẹn lại.
Bất thình lình, một xe bán hotdog chạy ngang qua trước mặt họ nổ tung. Ngọn lửa từ thuốc nổ và sóng xung kích hất văng khối thép nặng nề ấy lên không trung. Nó bay khỏi mặt lộ rồi bắt đầu lăn lông lốc.
"!?"
Quenser ngã ngồi xuống đất, miệng há hốc không thốt nên lời.
Ban đầu, cậu nghĩ đó là một vụ đánh bom xe, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra mình đã lầm.
Cậu chú ý thấy một dải khói mỏng bốc lên từ phía đối diện con đường. Lần theo dấu vết, cậu phát hiện một chiếc SUV màu đen đang dừng cách đó khoảng 100m, có kẻ đang vươn người ra khỏi cửa sổ sau.
Kẻ đó vừa vứt bỏ thứ gì đó trông giống như một cái ống hình trụ lớn.
"Tên lửa vác vai á!?"
"Nếu đã hiểu chuyện gì đang xảy ra thì lo mà trốn đi! Lẹ lên, hướng này!"
Heivia lập tức vứt bỏ những túi đồ ăn đầy ắp vừa mua ở siêu thị và túm lấy gáy Quenser rồi lôi xồng xộc cậu ta ra sau chiếc xe đang bốc cháy ngùn ngụt.
"Dạo này băng đảng ở các quốc gia an toàn chơi cả thứ đó cơ à!?"
"Ở Lost Angels, thứ đó phổ biến như phân hải âu vậy."
"Hết làm bay bộ tóc giả của người ta, giờ lại kẹt giữa một cuộc chiến băng đảng? Cái ngày đầu tiên kiểu quái gì thế này? Tớ đến đây vì nghe nói bãi biển ở đây có tỉ lệ phụ nữ để ngực trần cao nhất thế giới, thế mà nãy giờ toàn thấy mấy lão già!"
"Cậu lảm nhảm cái gì đấy!? Chúng bắn cái đó vào chúng ta đấy! Và nơi này không phải đứng nhất về tỉ lệ để ngực trần đâu, nó đứng nhất về tỉ lệ xỏ khuyên đầu ngực, nghe biến thái kinh! Quan trọng hơn là, cậu dùng ống nhòm kiểm tra xem có lính bắn tỉa không đi. Tớ sẽ xử đẹp những tên trong tầm mắt!"
"Hả?"
Trong sự ngỡ ngàng, Quenser quay lại và thấy Heivia thọc tay vào chiếc ba lô đang khoác hờ một bên vai.
Cậu ta lôi ra một khẩu súng tiểu liên có gắn ống giảm thanh. Đó là một vũ khí tự động nhỏ đến mức cái ống giảm thanh trông còn lớn hơn cả thân súng.
"Hả?"
Cậu sinh viên nhìn qua nhìn lại giữa Heivia, người đang nạp viên đạn đầu tiên đằng sau chiếc xe bếp đang cháy và 5-6 tên côn đồ đang cầm shotgun tiến lại gần.
Gã binh nhất hư hỏng không hề do dự dù chỉ một giây.
Cậu ta tàn sát những dân thường đó bằng những loạt đạn ngắn, trầm đục qua bộ phận giảm thanh.
Xác chết nằm la liệt khắp nơi.
"Ehhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!?"
"Cậu im miệng giùm cái được không!? Chúng ta là bên bị tấn công. Nếu không bắn trả thì chúng ta chết chắc. Có gì sai khi bắn trả cơ chứ!?"
"Chờ đã, Heivia! Đây là một quốc gia an toàn! Dù bọn chúng có là thành viên băng đảng địa phương đi nữa, thì về mặt kỹ thuật, chúng vẫn là dân thườ…"
"Cậu bị đần à!? Cậu có thấy bóng dáng một người dân lương thiện nào quanh đây không hả!?"
Quenser không thể hiểu nổi những gì gã bạn tồi của mình đang nói. Và ngay khi cậu vừa hét lên, Heivia lại bồi thêm vài loạt đạn, kết liễu thêm vài kẻ nữa trên phố.
"Nghe cho kỹ đây, tên ngốc này. Về cơ bản, có 4 tổ chức đang ẩn náu trong thành phố này, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài thôi."
Heivia thay băng đạn mới.
"Thực chất, tất cả đều là sào huyệt của các đơn vị tình báo thuộc các cường quốc: Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tín Ngưỡng. Mục tiêu của chúng là cơ sở chế tạo và bảo trì Object của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Chúng đến để đánh cắp hoặc phá hủy các thông tin mật và làm bất cứ trò bẩn thỉu nào khác. Mặt ngoài, chúng ta là dân thường. Còn bên trong, chúng ta là thành viên của băng đảng mang tên Azul Hive, và bí mật của bí mật, chúng ta là quân nhân của Vương Quốc Chính Thống."
"Làm ơn bảo tớ là cậu đang đùa đi."
"Cậu nghĩ tớ rảnh hơi để nói đùa chắc? Nơi này đã trở nên nguy hiểm đến mức người dân địa phương bỏ đi sạch rồi. Đây vừa là quốc gia an toàn, vừa là tiền tuyến. Việc cái chốn này vẫn vận hành được như một thành phố đúng là một bí ẩn!"
Cậu ta nạp đạn một lần nữa.
"Cả cái thành phố này nhung nhúc quân nhân sử dụng những bản sơ yếu lý lịch giả mạo. Những người còn lại toàn là tội phạm bị truy nã hoặc những kẻ không thể sống ở bất kỳ nơi nào khác. Nói đơn giản, thành phố này có một nửa là binh lính, một nửa là những kẻ lưu vong. Nhưng chỉ cần nhìn qua là biết ngay ai là kẻ săn mồi, ai là con mồi. Cô gái ở quầy thu ngân siêu thị hay cái xe bán hotdog này cũng thế thôi! Cái xe này chứa một bộ định tuyến không dây lậu khổng lồ, và gã lái nó là một gián điệp chuyên đánh cắp dữ liệu từ tất cả các thiết bị quanh đây!"
"Nhưng chờ đã. Tại sao quân đội của Tổ Chức Tín Ngưỡng cũng tham gia vào chuyện này!? Đây chẳng phải là sân nhà của họ sao!?"
"Họ buộc phải tự nhúng chàm để tống khứ những kẻ mà họ không thể đuổi đi bằng con đường chính thống. Dù sao thì, kẻ đang đuổi theo chúng ta là binh lính của Liên Minh Thông Tin không mặc quân phục. Nếu chúng đã tất tay, chúng ta cũng chẳng có lý do gì để nương tay!"
Quenser nghe thấy tiếng còi xe vang lên từ một hướng khác.
Một chiếc xe tải khổng lồ lao tới, đâm sầm vào hông một chiếc ô tô vừa rẽ vào giao lộ. Chiếc xe tải dừng khựng lại, chặn đứng mọi lối đi và thùng công-te-nơ phía sau mở toang như một chiếc rương kho báu khổng lồ.
Heivia rên rỉ khi nhìn thấy thứ xuất hiện từ bên trong.
"Thôi xong, chúng ta tiêu đời rồi."
Đó là một khối giáp composite đồ sộ, cao từ 10 đến 15m khi nó đứng thẳng lên trên sàn xe tải. Chắc chắn nó là một vũ khí, nhưng lại cố tình giữ lại hình dáng giống con người.
"Chạy mau! Chúng ta không có đủ hỏa lực để đối phó với thứ đó đâu! Mà cái thứ đó còn được gọi là giáp trợ lực nữa không vậy!?"
"Cái thứ đó là loại quái thai mà cậu chỉ thấy ở mấy triển lãm vũ khí thôi! Kiểu như xe tăng xâm lược mặt trăng hay động cơ phản lực cá nhân ấy, mấy thứ đó rõ ràng là sản phẩm của mấy gã tiêu tiền thuế của dân để nghịch ngợm cho sướng thân!"
"Dù là gì đi nữa, cái thứ đó sẽ là một con quỷ thực thụ từ địa ngục một khi nó khởi động xong. Chuồn khỏi đây trước khi gã cơ bắp đó bò ra khỏi mộ đi, nếu không mọi người sẽ bắt đầu cá cược xem chúng ta trụ được bao lâu đấy! Đi theo tớ!"
Vô số viên đạn bay qua bay lại trên đầu, Quenser cúi thấp người chạy theo sau Heivia.
Heivia liên lạc với ai đó bằng một chiếc radio, rõ ràng đó không phải là điện thoại thông thường.
"Đây là Blue 05, chúng tôi hiện đang giao tranh với Crimson Party. Phải, như mấy người biết đấy, đó là sào huyệt của Liên Minh Thông Tin! Chúng tôi hoàn toàn bị áp đảo về hỏa lực, cần phải cắt đuôi chúng. Tìm cho chúng tôi con xe nào để cướp và một lộ trình tẩu thoát mau!"
"Hoàn hảo lắm."
Millia Newburg trả lời.
"Cứ dụ chúng đuổi theo các cậu dọc theo phố Pineapple đến quảng trường Mango. Đến đó trong chưa đầy 10 phút, các cậu sẽ đụng độ một nhóm xe vận tải của Mustard Cowboy... tức là đám Tập Đoàn Tư Bản. Việc để hai bên đó đâm sầm vào nhau sẽ giúp các cậu có thêm cơ hội trốn thoát, chưa kể, đám Tập Đoàn Tư Bản vẫn đang giữ ‘thứ’ mà chúng đã đánh cắp. Chúng ta không thể tiếp tục chiến dịch ban đầu cho đến khi xử lý xong bọn chúng. Làm được chứ?"
"Ôi trời, không thể tin được! Xe để cướp ở đâu ra bây giờ!?"
"Gã lái chiếc mô tô phân khối lớn ở đầu hàng xe đang chờ đèn đỏ kia là người của Liên Minh Thông Tin đấy."
Một loạt đạn ngắn, trầm đục vang lên ngay sau đó.
Bị bắn vào chân, gã tài xế ngã xuống đường, nhưng Heivia lờ hắn đi và dựng chiếc mô tô khổng lồ dậy.
Cách đó không xa, một nữ cảnh sát mặc váy ngắn đang đứng lù lù trong tầm mắt của họ, nhưng vì lý do nào đó, cô ta dường như đang cố gắng hết sức để phớt lờ mọi chuyện đang xảy ra.
"Mẹ kiếp, cái thứ này nặng quá! Nhanh lên, Quenser! Nếu không đi ngay, cái thứ khổng lồ kia sẽ đuổi kịp đấy!"
"Tớ có cảm giác như mình vừa lạc vào một thế giới hậu tận thế vậy!"
Quenser hét lên phàn nàn trong khi nhảy tót lên yên sau chiếc mô tô.
Với cả hai người trên xe, chiếc mô tô phân khối lớn lao vọt đi, lốp xe rít lên ken két trên mặt nhựa đường. Cảnh vật bắt đầu lướt qua nhanh chóng.
"Tớ sẽ tập trung lái, cậu lo phần bắn đi!"
"Cậu thực sự nghĩ một sinh viên như tớ làm được trò đó à? Và cậu thử xoay người trong cái tư thế không vững chãi này xem!"
Nhiều tiếng động cơ gầm rú như quái vật khi cuộc truy đuổi bắt đầu. Quenser xoay người kiểm tra phía sau và thấy vài chiếc SUV bọc thép màu đen đang lao tới bất chấp vạch kẻ đường. Chúng nảy bổng lên không trung mỗi khi băng qua một đoạn dốc ngắn.
Một chiếc trong số đó hạ tấm kính dày xuống, một gã cầm súng carbine vươn người ra ngoài.
"Chết tiệt! Tớ sẽ rẽ trái ở giao lộ tới, nghiêng người đi!"
"Tại sao!? Chẳng phải đi thẳng là đường nhanh nhất đến quảng trường Mango à!?"
"Có một nhà hát quốc tế ngay phía trước! Đó là nơi phe Crimson Party lấy kinh phí và cũng là nơi đám nhà giàu thác loạn! Bọn chúng có nhiều tiền hơn cái ổ chuột ở nhà nghỉ xập xệ kia nhiều, nên ít nhất chúng cũng có các trạm gác và đủ lực lượng an ninh để biến nơi đó thành một pháo đài quy mô lớn! Chỉ cần lảng vảng gần đó thôi là cậu sẽ bị bắn nát người như cái tổ ong ngay!"
Heivia vừa hét lên giải thích vừa bẻ lái ngoặt gấp tại giao lộ. Quenser phản ứng chậm, không nghiêng người kịp lúc nên suýt chút nữa cả hai đã lật nhào. Một trong những chiếc SUV truy đuổi đâm sầm vào một chiếc xe dân dụng ngay giữa giao lộ, xoay vòng và suýt nữa đã hất văng cột điện cùng gã công nhân đang leo ở trên đỉnh.
"Quenser! Nếu không dùng được súng thì ít nhất hãy rút điện thoại ra! Giơ nó lên!"
"Làm thế thì ích gì cơ chứ!? Cậu định bắt tớ đăng ảnh lên mạng xã hội chắc!?"
"Chạy ứng dụng tên là #109 rồi chụp một tấm ảnh như nó hướng dẫn đi. Máy móc sẽ lo phần còn lại!"
Quenser không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu vẫn làm theo.
Giữa lúc bị xóc nảy dữ dội, cậu đặt một chiếc SUV bọc thép đang đuổi theo vào chính giữa màn hình và bấm chụp.
Chiếc điện thoại không hề bắn ra sóng vô tuyến chết chóc hay tia laser kỳ quái nào cả. Thay vào đó, một quả tên lửa không đối đất từ trên trời rơi xuống.
Vụ nổ hất văng chiếc xe 4 bánh dày cộp lên thẳng không trung. Nó rơi xuống rồi lộn nhào liên tiếp, kéo theo những chiếc SUV chạy sau vào một mớ hỗn độn.
"Cái quái gì thế!?"
Quenser gào lên.
"Nhìn lên trên đi. Đó là một chiếc UAV tên là Short Bow! Điện thoại của cậu đã được kết nối với hệ thống nhắm mục tiêu nó đấy. Nhắm cho kỹ vào. Giống như một cô hầu gái được đào tạo bài bản, thứ đó sẽ phục tùng ngay cả khi nhận được những mệnh lệnh sai lầm đấy!"
Vài chiếc SUV bọc thép vẫn lách qua được xác những đồng đội đã bị phá hủy để tiếp tục truy đuổi, nhưng lúc này Heivia liếc nhìn tấm biển báo đường phố bằng kim loại.
Nó ghi: quảng trường Mango.
"Ha ha! Tới rồi!"
Họ thấy 3 chiếc xe van với tất cả cửa sổ đều được bọc tấm kim loại đang lao ra từ một con đường hẹp phía sau một ngân hàng.
"Trông giống xe bọc thép của ngân hàng và đội hộ tống!"
"Và cái ngân hàng đó thuộc chuỗi hệ thống của băng đảng của Tập Đoàn Tư Bản đấy. Chúng cũng chính là những tên khốn đã đánh cắp ‘thứ đó’ từ chúng ta. Bám cho chắc vào, chúng ta sẽ kéo cả bọn chúng vào cuộc luôn!"
"Ahh, ahh. Tớ mừng là thấy kim đồng hồ của Đồng hồ Thế giới vẫn đang tiếp tục chạy đấy!"
"Giết bớt vài tên phản diện chắc chắn sẽ kéo dài tuổi thọ của nhân loại thêm một chút!"
Heivia vặn ga mạnh hơn, đưa chiếc mô tô khổng lồ áp sát những chiếc xe van bọc thép.
Bọn chúng phản ứng cực nhanh.
Chiếc xe van đi cuối cùng trong 3 chiếc của Tập Đoàn Tư Bản mở toang hai cánh cửa sau, để lộ thứ bên trong.
"Chết tiệt! Lại một bộ giáp trợ lực nữa à!?"
Khối giáp hình người bằng vật liệu composite đó đang ngồi bó gối để vừa khít với không gian chật hẹp bên trong xe.
Một khẩu pháo tự động trông giống như ngọn thương thép thò ra giữa hai chân của bộ giáp và chĩa thẳng về phía sau.
"Chẳng có gì vui vẻ khi thấy một con robot dạng háng về phía mình đâu! Nó đang nhắm vào cái gì thế!?"
Heivia tặc lưỡi rồi bẻ lái ngoặt gấp. Cậu ta lao vọt sang làn đường ngược chiều, tạo ra một góc chéo thay vì nới rộng khoảng cách nhằm lọt vào điểm mù của kẻ địch.
Bộ giáp trợ lực khai hỏa gần như ngay lập tức sau đó.
Tiếng nổ liên hồi vang lên trầm đục, và những chiếc SUV bọc thép của Liên Minh Thông Tin cùng lớp nhựa đường bên dưới bị xuyên thủng dễ dàng như những chiếc hộp giấy. Không có tiếng la hét hay kêu cứu nào cả. Con đường đơn giản là bị hủy diệt bởi lửa và khói.
Heivia quan sát nấm mồ bẩn thỉu đó qua gương chiếu hậu và phun ra một lời nhận xét.
"Chết sạch rồi à? Đúng là lũ vô dụng!"
"Tôi hy vọng các cậu biết rằng, mục tiêu thực sự của chúng ta là Tập Đoàn Tư Bản. Trừ khi các cậu hạ được chiếc xe van bọc thép đó, nếu không, chúng vẫn sẽ giữ ‘thứ đó’ và chúng ta sẽ mất cơ hội tiếp tục chiến dịch."
Millia Newburg đưa ra lời giải thích tỉnh táo qua radio, có lẽ cô đang quan sát họ thông qua chiếc UAV trên cao.
"Và nếu các cậu mất quá nhiều thời gian, các cậu sẽ bị chặn lại bởi Hàng Rào Lớn... khu vực cấm xâm nhập. Cách cơ sở bảo trì Object ở mũi phía nam 3km là một lớp hàng rào kép với các tháp canh trang bị súng máy. Chẳng có gì tốt đẹp khi lại gần đó đâu, nên nhanh chóng kết thúc chuyện này đi."
Heivia tặc lưỡi.
"Cậu nghe thấy rồi đấy, sinh viên! Mau ra lệnh cho Short Bow thổi bay mấy chiếc xe hộ tống đó đi!"
"Biểu tượng cột sóng trên điện thoại vừa mới tắt ngóm rồi, tớ còn dùng được nó nữa không đây?"
"Chúng đang gây nhiễu sóng à!?"
Heivia lạng lách giữa dòng xe cộ đang lao ngược chiều tới như những mũi tên.
Chiếc xe van không cửa sổ đi cuối cùng vẫn mở toang cửa sau, cố gắng nhắm vào họ bằng khẩu pháo tự động đặt dọc theo chiều dài xe. Khác với tháp pháo thông thường, nó không thể quay nòng súng, nhưng chiếc xe van hoàn toàn có thể vẩy đuôi về phía chiếc mô tô để đưa hai người họ vào tầm ngắm.
Cứ đà này họ sẽ thất bại mất.
Họ không thể né tránh tầm bắn của kẻ thù mãi, và việc quá tập trung vào điều đó có thể dễ dàng dẫn đến va chạm với một chiếc xe dân sự hoàn toàn không liên quan.
"Quay lại làn đường cũ đi!"
Quenser hét lớn.
"Áp sát chiếc xe van từ phía bên phải!"
"Cậu bị ngu à!? Chúng ta sẽ bị xé xác ngay khi bước vào tầm bắn của thứ đó đấy!"
"Cứ làm đi trước khi chúng ta đến khúc cua tiếp theo! Đây là cơ hội đầu tiên và cuối cùng của chúng ta đấy!"
Heivia tặc lưỡi và làm theo, một phần cũng vì đã tuyệt vọng.
Lẽ tự nhiên, bộ giáp trợ lực bên trong xe van nổ súng ngay khi họ lọt vào tầm bắn. Khẩu pháo tự động phun ra những viên đạn 30mm với tốc độ đáng sợ, lực giật của nó quá mạnh để một con người bằng xương bằng thịt có thể hy vọng sống sót được.
Thế nhưng...
"Hả?"
Một tiếng rít chói tai vang lên.
Đúng lúc Heivia nhận ra tiếng rít đó là do lốp xe van trượt ngang trên mặt lộ, thì tình thế đã không còn cứu vãn được nữa. Chiếc xe van hoàn toàn mất thăng bằng và lật nhào. Theo sau đó là những âm thanh kim loại biến dạng và kính vỡ nát.
"Chúng cứ liên tục bắn khẩu pháo tự động có lực giật kinh hồn đó, cộng thêm việc bộ giáp trợ lực đã làm lệch trọng tâm của xe, nên tất nhiên là chiếc xe sẽ tự lật nhào khi khai hỏa ngay tại khúc cua gắt đó thôi!"
"Quan trọng hơn là coi chừng kìa! Nó đang lao về phía này đấy!"
Chiếc mô tô phân khối lớn vừa kịp lách qua khỏi chiếc xe van đang trượt tới và tiếp tục đuổi theo những chiếc còn lại.
Quenser nhìn xuống điện thoại.
Biểu tượng cột sóng đã khôi phục, hóa ra chiếc xe đi cuối cùng chính là thủ phạm gây nhiễu.
Cậu sinh viên lập tức giơ điện thoại lên. Ba giây sau, một quả tên lửa không đối đất từ trên trời giáng xuống.
Như một cái cây cổ thụ bị sét đánh, chiếc xe hộ tống dẫn đầu bị chẻ làm đôi.
Chiếc xe van bọc thép chính mất lái sau khi đâm sầm vào xác chiếc xe hộ tống đang bốc cháy. Nó lao thẳng lên vỉa hè, tông vào cột đèn giao thông và bị bẻ cong thành hình chữ V cho đến tận ghế lái.
Tiếng động cơ mô tô gầm rú dữ dội khi Heivia chạy vòng quanh rồi bước xuống, nhìn chằm chằm vào buồng lái.
Cậu ta giơ khẩu tiểu liên bằng một tay và nã đạn không thương tiếc vào trong xe.
Kính chắn gió nhanh chóng chằng chịt những vết nứt trắng xóa, nhưng không có dấu hiệu cho thấy đạn xuyên qua được.
Tuy nhiên, thế là đủ. Heivia hét lên với kẻ đang ngồi sau lớp kính chống đạn.
"Bước ra ngoài ngay! Bọn tao là dân chuyên đấy! Nếu đã hiểu là không thể thắng nổi thì làm theo lời bọn tao nói mau!"
"Heivia, giờ làm gì tiếp đây?"
"Chúng thuộc Tập Đoàn Tư Bản, nên chúng ta sẽ làm điều mà chúng ghét nhất."
Heivia nói.
"Chúng ta sẽ thổi bay toàn bộ số tiền trong này bằng tên lửa! Chuyển lời nhắn này đến sếp của Mustard Cowboy: ‘Nếu bọn tao không nhận lại được "thứ đó" một cách nguyên vẹn, bọn tao sẽ tiếp tục làm thế này cho đến khi nào xong mới thôi. Hay lần tới, bọn tao phá sạch dàn xe sang của ông nhé? Hoặc các người muốn chúng tôi tưới thuốc diệt cỏ lên cái sân golf xinh đẹp của ông? Vận may của bọn mày đã hết sạch kể từ lúc bọn mày xen vào công việc của bọn tao để kiếm thêm chút tiền lẻ rồi!’ Và nhớ nhé, đừng có sai một chữ hay một dấu chấm nào đấy!"
Quenser thở dài khi nghe vậy rồi thì thầm với gã bạn.
"Nếu chúng ta định đốt sạch chỗ này, thì chẳng ai biết nếu chúng ta 'thó' một hay hai xấp tiền, đúng không?"
"Đó dĩ nhiên là một phần của kế hoạch rồi. Nhưng đừng có tham quá. Nhét quá nhiều vào trong áo là trông cậu cứ như đang mặc một cái áo chống đạn lộ liễu đấy."
0 Bình luận