Vol 9 (Đã hoàn thành)

Chương 3: Niềm tin ám ảnh - Trận hải chiến tại Lost Angels (Phần 1-2-3-4)

Chương 3: Niềm tin ám ảnh - Trận hải chiến tại Lost Angels (Phần 1-2-3-4)

Phần 1

Frolaytia Capistrano đang hút chiếc tẩu kiseru dài và mảnh trong phòng sĩ quan của một hàng không mẫu hạm nhỏ đang chờ lệnh tại Ấn Độ Dương.

Cô đang đối chiếu tình hình xung quanh Lost Angels với các báo cáo từ những điệp viên tình báo đang nằm vùng tại hiện trường.

Buôn bán thiên chất là hành vi bán các thiên tài tiềm năng cho các tập đoàn và phòng thí nghiệm. Flyaway được cho là một phần của kế hoạch đó, và nó đã bị đánh bại, nhưng họ không có bằng chứng nào cho thấy nó là kẻ cầm đầu hay tất cả những kẻ liên quan đã bị tiêu diệt.

Putana Highball, người vừa gia nhập từ Tổ Chức Tín Ngưỡng đã báo cáo thêm một vài điều bổ sung.

Hầu hết lũ trẻ đã bị chuyển đi nơi khác.

Chúng được cho là sẽ đến chỗ ‘Ngôi Sao’.

Và cái tên Nataraja cũng có liên quan.

"Bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ để kết luận điều gì cả."

Frolaytia vừa nói vừa phả làn khói thơm ngọt đầy căn phòng.

Thông tin trên máy tính xách tay của cô thu nhỏ dần từ bản đồ Lost Angels ra toàn thế giới.

Hàng loạt dấu X đỏ rải rác khắp bản đồ.

Đó không phải là vị trí của các cuộc chiến tranh.

Chúng đều nằm ở các thành phố lớn thuộc các quốc gia an toàn.

Mọi người đang mất tích tại các đô thị lớn của Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tín Ngưỡng. Thêm vào đó, họ không phải là những người bình thường.

Tất cả đều là những thiên tài đang dẫn đầu một lĩnh vực nghiên cứu, và tài năng của họ trải dài trên nhiều lĩnh vực: sinh hóa, kỹ thuật cơ khí, hóa học nhiệt độ thấp, vật lý hàng không và nghiên cứu môi trường khắc nghiệt.

Các nạn nhân bao gồm đàn ông, phụ nữ, trẻ em trai và gái ở mọi lứa tuổi.

Vụ buôn bán thiên chất mà Quenser và những người khác đề cập chỉ giới hạn ở những ‘thiên tài tiềm năng’ còn nhỏ tuổi. Nhưng chuỗi sự việc này bao gồm cả những người cao tuổi đã có vị thế vững chắc ở trong lĩnh vực của họ, vì vậy, nó có vẻ là một thứ gì đó khác.

(Điều này có nghĩa là vụ cáp treo có thể chỉ trông giống như kiểu buôn bán thiên chất của Tập Đoàn Tư Bản. Nó có thể là một thứ hoàn toàn khác. Chúng có thể đang nhắm vào người trưởng thành và người già, và những mục tiêu này tình cờ lại là trẻ nhỏ.)

Trên hết, những thiên tài mất tích tuy là chuyên gia trong các lĩnh vực riêng biệt, nhưng khi kết hợp chuyên môn của họ lại, chúng tập trung vào một thể loại thực sự thú vị. Nói một cách đơn giản...

"Không gian vũ trụ... Ngôi Sao, hả?"

Cô nghĩ về vị trí của Lost Angels. Nơi đó có một căn cứ lớn để chế tạo và bảo trì các Object. Điều đó đã mang lại vô số khoản trợ cấp và gián điệp đến khu vực làm băng hoại luật pháp nơi đây, nhưng có một dự án duy nhất đã dẫn đến sự phát triển ban đầu của thành phố.

(Mình tin rằng đó là một bãi phóng quy mô lớn. Mặc dù họ đã thay đổi kế hoạch sau khi nhập khẩu được bộ đẩy khối lượng từ Tập Đoàn Tư bản.)

Theo Putana Highball, một trong những đứa trẻ bị bắt cóc đã nói rằng những đứa trẻ khác đã vui vẻ đi đến chỗ ‘Ngôi Sao’.

"..."

Dĩ nhiên, không đời nào mạng lưới giám sát của Vương Quốc Chính Thống lại không phát hiện ra vụ phóng của một tên lửa hay tàu con thoi không xác định. Nếu một điểm trên ra-đa không thể định danh, sẽ chẳng ai phàn nàn nếu nó bị bắn hạ bởi dàn laser phòng không của một Object.

Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để xem nhẹ chuyện này.

Có điều gì đó khiến Frolaytia không khỏi bận tâm.

(Thật là, nơi đó đúng là thành phố của tự do và tai ương. Nó cứ liên tục tìm ra những cách mới để làm mình đau đầu.)

Cuối cùng, cô tập trung bản đồ vào vùng Ấn Độ Dương.

Một vòng tròn đỏ khổng lồ được vẽ sẵn ở đó.

"Và tất cả những chuyện này lại xảy ra đúng lúc một Object mới đang tiến về phía chúng ta."

Phần 2

Quenser và Heivia vẫn chưa nhận được mệnh lệnh trở về đơn vị.

Điều đó đồng nghĩa với việc sớm muộn gì cũng sẽ có rắc rối mới nảy sinh.

"Đây chính là cái cách mà người ta sống ở Lost Angels đấy, Putana."

Quenser nói khi với tay lấy một chiếc giỏ nhựa xếp chồng ở lối vào siêu thị.

"Nếu muốn, chúng ta có thể yêu cầu hạm đội Vương Quốc ChínhTthống tiếp tế vũ khí và đạn dược, nhưng nếu gây ra chuyện bằng đống đồ đó, khác nào thông báo với cả thế giới rằng chúng ta là người của Vương Quốc Chính Thống. Khi không biết chuyện gì sẽ xảy ra hay ở đâu, tốt nhất là cứ thủ sẵn đống thuốc nổ tự chế để xóa sạch mọi dấu vết có thể để lại."

"Tôi hiểu rồi. Tôi không rành về thuốc nổ lắm, nhưng chúng dễ làm đến thế sao, thưa thầy?"

Heivia không đi cùng họ.

Có vẻ như quy luật của thế gian là luôn đẩy một gã thợ đụng đi làm mấy việc vặt vãnh.

"Thuốc nổ dẻo thì không khó lắm. Về cơ bản, cô chỉ cần trộn chất kết dính cao su có độ đàn hồi cao vào thuốc nổ. Vấn đề nằm ở kíp nổ."

Quenser đi lướt qua khu thực phẩm tươi sống và tiến thẳng đến quầy gia vị.

"Cần có kíp nổ để kích nổ thuốc nổ dẻo. Đó là một loại chất nổ nhạy cảm, nên tĩnh điện có thể dễ dàng làm nó phát nổ. Nếu một tay mơ bất cẩn dùng máy ép hay máy trộn để hòa lẫn chúng, họ có thể tự thổi bay mặt mình. Chỉ cần bật thiết bị lên thôi cũng có thể là một sai lầm chết người."

"Khó đến thế sao?"

"Nguyên liệu thì dễ kiếm thôi. Phải cẩn thận khi trộn chúng lại, nhưng nguyên liệu chính là cái này đây."

Quenser chộp lấy một túi nặng trên kệ và ném vào giỏ.

"Đường. Mấy cái hiệp ước giải giáp vũ khí đúng là hoàn toàn vô dụng."

Cậu lấy thêm vài món nguyên liệu nữa rồi cả hai cùng tiến về phía quầy thu ngân.

Sau khi rời siêu thị, Putana rút súng ngắn đuổi mấy gã bất lương đang loay hoay quanh chiếc xe máy (đồ ăn trộm) mà cô và Quenser đang sử dụng.

"Ồ, Millia đưa cho cô thứ đó như bằng chứng của sự tin tưởng à?"

Họ nghe thấy tiếng còi hú đâu đó gần đây, nhưng chẳng liên quan gì đến họ. Nếu vụ trộm nào cũng báo cảnh sát thì họ sẽ chẳng bao giờ làm hết việc. Có vẻ như vừa có chuyện gì đó xảy ra ở một cửa hàng khác.

Một nữ cảnh sát được nhìn thấy đang lẻn ra bằng cửa sau.

"Đó chỉ là đồ hóa trang thôi."

Puana nói.

"Hả?"

"Cô ta hoặc là tội phạm, hoặc nhiệm vụ của cô ta là lẻn vào hiện trường vụ án để xáo trộn vài bằng chứng. Cô ta cũng giống như chúng ta thôi."

"Ư... Tôi cũng đang nghĩ là hông của cô ta hơi quá gợi cảm đối với một viên chức nhà nước."

"Quan trọng hơn, thưa thầy."

"Lại chuyện gì nữa đây, Putana?"

"Tại sao chúng ta lại đang mặc đồ bơi?"

"Tôi sẽ sợ chết khiếp nếu phải trộn thuốc nổ trong cái nhà nghỉ tồi tàn kia. Tôi đã hỏi Millia và cô ấy bảo hãy dùng một xưởng sửa chữa ô tô bên bờ biển. Nhưng cách tốt nhất để mang nguyên liệu đến đó là giấu chúng trong một thùng giữ lạnh, mà chỉ có dân câu cá hoặc người đi biển mới xách theo thùng giữ lạnh thôi."

"Vậy tại sao không giả làm người đi câu?"

"Tronng khi là một đôi nam nữ trẻ tuổi? Ra bãi biển đầy nắng mà chỉ để câu cá thôi á!? Nếu ai đó nghĩ chuyện đó là thực tế, thì họ hẳn phải là kẻ mọt sách đến mức cực đoan đấy!"

Vì phải giấu khẩu súng ngắn trên người, Putana mặc thêm một chiếc áo khoác nhẹ bên ngoài bộ bikini màu xanh lục.

Dù sao đi nữa, Quenser nhồi hết đồ trong túi nilon vào thùng giữ lạnh rồi quàng quai đeo lên vai. Như mọi khi, Putana leo lên xe máy và cậu ép sát vào lưng cô.

Họ lái xe đến bãi biển phía đông nam.

Quenser giờ đã quen với việc chạy xe không đội mũ bảo hiểm, cậu vừa liếc nhìn các nhà hàng ven đường vừa hỏi Putana.

"Trưa nay cô muốn ăn gì?"

"Tôi đang thèm cà ri saag rau chân vịt. Món đó ăn với cơm nghệ ngon hơn là bánh naan, và nếu thêm một ít bơ thực vật đun chảy vào cơm cho thơm thì…"

"Hôm qua vừa ăn cà ri rồi mà!"

"Đó là cà ri keema."

Putana thản nhiên đáp lời trong khi lái xe dọc con đường ven biển.

"Hoàn toàn khác nhau nhé."

Lost Angels vẫn giữ đúng phong độ của nó. Chỉ cần liếc sơ qua cũng thấy mấy gã trùm tất da chân lên đầu đang chạy thục mạng ra khỏi một ngân hàng.

"Ái chà, ái chà. Bọn chúng làm lộ liễu quá. Gã béo kia là chủ tiệm kim hoàn đã trắng tay phải không? Hắn đúng là đã rơi xuống đáy xã hội rồi."

"Nhưng thưa thầy, có một công nhân đang ở trên cột điện kia kìa."

"Ồ, tôi có thấy hắn vài lần rồi, chắc hắn chịu trách nhiệm cắt đường điện và dây cáp camera đấy."

Chẳng có chi tiết nào trong khung cảnh ấy cho thấy một chút quan tâm nhỏ nhất đến Đồng hồ Thế giới hay tuổi thọ của nhân loại. Tất nhiên, điều đó cũng dễ hiểu, khi mà họ chẳng có gì đảm bảo mình sẽ còn sống sót sau 3 phút nữa.

Họ lái xe qua một cây cầu cạn băng qua tuyến tàu điện ngầm chạy song song với con đường và cuối cùng cũng đến được xưởng sửa chữa ô tô. Tòa nhà trông như một khối hỗn hợp của bê tông và tôn thiếc. Putana lái xe vào bên trong sau khi họ mở cửa cuốn gara.

Một người đàn ông cơ bắp mặc áo ba lỗ và quần bảo hộ đã chờ sẵn.

"Millia đã trả tiền và giải thích tình hình cho tôi rồi. Các người có thể dùng bất cứ thứ gì ở đây, nhưng nếu làm hỏng cái gì thì phải trả thêm phí đấy."

"Hiểu rồi."

"Tôi có cần chạy mấy cái máy móc ngẫu nhiên để tạo tiếng ồn át đi không?"

"Công việc của chúng tôi không ồn ào đến thế đâu. Chúng tôi sẽ lặng lẽ trộn các nguyên liệu như kiểu đang thưởng thức nhạc cổ điển vậy, nên ông cứ giữ cho nơi này yên tĩnh đi."

Nghe vậy, toán thợ trong xưởng sửa chữa đều rời đi hết.

Quenser leo xuống khỏi xe máy và bày hết đồ trong thùng giữ lạnh lên một chiếc bàn làm việc bất kỳ.

Cậu đeo đôi găng tay chuyên dụng chống tĩnh điện, dùng cốc và cân để đong đếm các nguyên liệu rồi cho vào cối. Sau đó, cậu bắt đầu cẩn thận trộn chúng lại với nhau.

Có vẻ như Putana chẳng có việc gì để làm.

"Thưa thầy."

"Nếu cô thấy sắp hắt hơi thì ráng mà nhịn đi. Tôi mà đánh rơi cái này xuống sàn là cả lũ nổ banh xác đấy."

"Thế thì tuyệt quá. Hay là chúng ta thảo luận một chuyện quan trọng nhé?"

Một tiếng động kim loại vang lên khô khốc.

Putana Highball đứng ngay trước mặt cậu, chĩa họng súng ngắn thẳng vào ngực Quenser từ khoảng cách 3m.

c3a725ac-5878-4f2b-8e37-77b6d59e693c.jpgĐó là cự ly gần, nhưng vẫn quá xa để cậu có thể vươn tay tóm lấy vũ khí.

Thêm vào đó, hai tay cậu đang bận rộn với mớ hỗn hợp thuốc nổ cực kỳ nhạy cảm.

"Này, Putana... Đùa thôi, phải không?"

"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi."

Cô trả lời bằng một giọng đều đều vô cảm.

Nghe thấy thế, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra khắp người Quenser.

"Đợi đã. Đợi đã, Putana! Cô không còn chỗ đứng trong Tổ Chức Tín Ngưỡng nữa! Nếu cô muốn Vương Quốc Chính Thống bảo vệ, cô không thể làm thế này được!"

"Chuyện đó không quan trọng!"

Quenser cứng người trước tiếng hét bùng nổ của cô.

Chiếc cối trên tay cậu run nhẹ.

"Thầy có hiểu không? Chiếc Object đang bị lột trần ngoài đại dương kia chính là Sarasvati của tôi! Nó là một phần cơ thể tôi! Là mạng sống của tôi! Vậy mà nó đang bị tháo dỡ dựa trên chính những lời khuyên của tôi! Thầy có biết chuyện đó nhục nhã đến mức nào không!?"

Quenser cảm thấy khó thở.

Cậu ngước nhìn lên trời như muốn xác nhận xem cái gã tên là Chúa kia có định ra tay cứu giúp một kẻ nói dối như mình không. Chỉ sau đó, cậu mới mở miệng lần nữa.

"Bắn tôi cũng không mang Collective Farming quay lại được đâu."

"Tôi đã nói rồi. Chuyện đó không quan trọng. Sarasvati của tôi đang bị giày vò mà thậm chí không được phép chết, và kẻ gây ra tất cả chuyện đó đang đứng ngay trước mặt tôi đây. Tôi muốn lấy cái đầu của hắn làm vật tế thì có gì sai sao?"

Bàn tay cầm súng của Putana run rẩy.

Có lẽ không chỉ vì giận dữ. Cô có thể vẫn chưa thực sự quyết định mình sẽ đi đâu hay làm gì sau khi bắn Quenser.

"Tôi đã bị tước đoạt mạng sống. Ngay cả khi định thỏa hiệp với Vương Quốc Chính Thống, tôi cũng phải giải quyết dứt điểm chuyện này đã."

"..."

"Nếu tôi giết thầy, tôi có thể bị trừng phạt. Nhưng tôi là một cựu Elite và nắm giữ vô số thông tin mật của Tổ Chức Tín Ngưỡng, còn thầy chỉ là một sinh viên. Chẳng phải quá rõ ràng là Vương Quốc Chính Thống sẽ chọn ai sao?... Ngay cả khi tôi giết thầy, tôi vẫn có thể đạt được thỏa thuận, nên tôi sẽ làm."

"Cô không thực sự tin vào điều đó đâu, phải không? Nếu có, cô đã rút súng từ khi ở nhà nghỉ rồi. Dù cô có nói gì đi nữa, sâu thẳm bên trong cô vẫn cảm thấy quá nguy hiểm nếu hành động khi chưa rời khỏi căn cứ của chúng ta."

"Vậy còn thầy thì sao? Thầy có thể cho tôi một lý do duy nhất để tôi không giết thầy không?"

Cô ấy đang nghiêm túc. Chưa rõ kế hoạch của cô có chắc chắn như cô tin tưởng hay không, nhưng ít nhất cô đã chuẩn bị sẵn tâm thế để bóp cò.

Ngay khi nhận ra điều đó, gã sinh viên thấp bé mang tên Quenser cũng vứt bỏ mọi sự do dự của chính mình.

Cậu ném thẳng chiếc cối chứa hỗn hợp dễ cháy xuống sàn nhà.

Tiếng nổ vang lên chói tai hơn cả pháo đại, và làn khói trắng xóa lập tức bao trùm khắp căn phòng.

"!?"

Putana giật mình lùi lại, tiếng ù tai khiến cô không còn nghe thấy tiếng bước chân nào nữa.

Nhưng ngay cả trong màn khói dày đặc, cô vẫn cảm nhận được chính xác ánh nhìn của mục tiêu đang rời xa mình.

"Thầy! Chết tiệt!"

Tay cầm súng, cô điên cuồng lao về phía trước xuyên qua làn khói trắng, nhưng Quenser đã biến mất khỏi xưởng sửa chữa. Chắc chắn cậu ta đã chạy ra ngoài.

May mắn thay, cậu ta đi bộ còn cô có xe máy. Nhưng khi liếc nhìn sang, cô thấy một chiếc tua vít đã đâm lút vào lốp sau của chiếc mô tô địa hình.

(Đúng là chu đáo thật đấy!)

Cô tặc lưỡi rồi lách qua cửa cuốn để lao ra ngoài.

Cô nhìn thấy những dấu chân đặc trưng trên lớp cát mịn của bãi biển ngay sát con đường nhựa. Đó là dấu vết từ đôi dép lê mà Quenser đang đi.

Cô chạy vòng quanh xưởng sửa chữa để tìm kiếm cậu.

Cô phát hiện ra ai đó trong kẽ hở giữa hai tòa nhà, nhưng đó không phải là Quenser. Người đó trông giống một người phụ nữ mặc váy, nhưng rồi kẻ đó vứt bỏ bộ tóc giả dài sang một bên. Dựa vào chiếc bao đựng gậy bi-a dài đang dựng vào tường gần đó, hắn(?) có lẽ là một tay súng bắn tỉa.

Putana chạy băng qua cây cầu cạn.

Cô nghe thấy tiếng lạch cạch của đoàn tàu chạy trên tuyến tàu điện ngầm bên dưới.

(Lạ thật. Thầy không biết lái ô tô hay xe máy. Đi bộ thì không thể chạy xa đến thế được, vậy thầy đã biến đi đâu?)

"Putana!"

Một tiếng hét bất ngờ vang lên từ phía sau.

Cô quay phắt người lại và thấy mục tiêu của mình đã nhảy xuống dưới cầu cạn. Chính xác hơn, cậu ta đã nhảy lên nóc của một đoàn tàu.

Cậu đặt hai tay quanh miệng như một chiếc loa và hét lớn về phía cô:

"Có rất nhiều chuyện tôi muốn nói, nhưng phải đợi đến khi chúng ta quay về căn cứ đã!"

"Thầy dám...!"

Đến khi cô trèo lên lan can bảo vệ và cố gắng nhắm khẩu súng ngắn xuống dưới, vô số ánh nhìn đầy giận dữ đã bao vây lấy cô.

Bản năng cảnh giác khiến cô phải chuyển sự chú ý từ mục tiêu sang xung quanh. Những thợ sửa xe cơ bắp đang vây quanh cô.

Người đàn ông mặc áo ba lỗ lên tiếng bằng giọng trầm đục.

"Tôi đã nói ngay từ đầu là làm hỏng trang thiết bị sẽ phải trả thêm phí rồi mà, phải không? Vào văn phòng trò chuyện chút đi."

Tất cả đều nằm trong tính toán của Quenser.

Putana Highball nhét khẩu súng ngắn lại vào túi áo khoác, khẽ tặc lưỡi rồi hét lên một tiếng không thành lời để giải tỏa cơn thịnh nộ đang trào dâng.

Phần 3

Nhật_ký_thời_gian_thực.

Từ_hệ_thống_mạng_của_"Tàu_con_thoi_NATARAJA".

"Mọi chuyện đáng lẽ không phải như thế này."

"Lẽ ra Vương Quốc Chính Thống phải rời đi sớm hơn mới đúng chứ?"

"Đó là lý do tại sao mọi thứ đang đi chệch hướng. Đáng lẽ chúng phải rút quân sau khi việc bảo trì Sarasvati hoàn tất, hoặc trong trường hợp xấu nhất, là sau khi Garuda tiêu diệt được Object của chúng."

"Nếu kế hoạch đã bị xáo trộn, chúng ta buộc phải tìm cách bù đắp."

"Phải. Chúng ta nhất định phải loại bỏ mọi khả năng khiến Nataraja bị phát hiện."

"Hãy tung thứ còn lại ra đi. Lần này, chúng ta sẽ quét sạch Vương Quốc Chính Thống khỏi đại dương."

"Liệu như thế đã đủ để kết thúc tất cả chưa?"

"Sẽ kết thúc thôi."

"Vậy thì…"

"Chúng ta phải hoàn tất cuộc đào thoát khỏi Trái Đất mà không được phép chậm trễ thêm nữa. Hành trình vĩnh cửu đi tìm thiên đường của chúng ta cuối cùng cũng bắt đầu."

Phần 4

"Sau khi đã phát ngán với bánh burger gà và lassi, cấp trên quyết định giao cho chúng ta vài việc để giết thời gian… Hửm? Bầu không khí căng thẳng này là sao đây?"

Quenser đáp lại Millia bằng một nụ cười gượng gạo.

Putana đang đứng cạnh cậu trong bộ đồ bơi khoác áo jacket, cô trừng mắt nhìn cậu dữ dội đến mức cậu sợ rằng cô sẽ bẻ gãy cổ mình ngay tại chỗ.

Heivia nãy giờ mải lo làm việc khác nên cậu ta nhìn cả hai với vẻ khó hiểu.

"Gì thế này, Quenser? Cậu vừa ép người ta làm tí vui vẻ tiền hôn nhân à?"

"Dĩ nhiên là không rồi. Chỉ là làm một gã đào hoa thì chẳng dễ dàng gì. Chúng tớ đã thân thiết hơn nhiều sau vụ vừa rồi, và cô ấy đơn giản là không thể rời mắt khỏi tôi bằng ánh nhìn rực lửa đó☆"

Cậu có thể nghe thấy tiếng cô gái da nâu nghiến răng ken két.

Tuy nhiên, có vẻ cô vẫn đủ tỉnh táo để không rút súng ngay giữa căn phòng trọ tồi tàn này.

Việc cô đợi đến lúc vào xưởng sửa xe mới tấn công là bằng chứng cho thấy cô không muốn khơi mào một cuộc chiến tại đây.

"Một Object thế hệ 2 của Tổ Chức Tín Ngưỡng đang băng qua Ấn Độ Dương và hướng về Lost Angels. Mật danh của chúng ta dành cho nó là Oriental Magic. Đó là một đối thủ đáng gờm với đệm khí và pháo chính bắn tia laser."

"Thế thì sao? Nó đâu định tiến vào đất liền để tấn công trực tiếp thành phố, đúng không?"

Vị chỉ huy của họ, người đang mặc áo bikini kết hợp với quần túi hộp rộng thùng thình thản nhiên gật đầu đồng ý với nhận định của Heivia.

"Thành phố này là quân cảng của Tổ Chức Tín Ngưỡng, nên việc Object của họ xuất hiện không có gì lạ. Tuy nhiên, hạm đội Vương Quốc Chính Thống và Baby Magnum của chúng ta hiện đang ở ngoài khơi. Cậu thực sự nghĩ họ dám liều lĩnh thu hút hỏa lực của chúng ta chỉ để vào đây tiếp tế sao? Làm vậy chẳng khác nào đưa một Object trống rỗng đang cần tiếp tế ra thẳng tiền tuyến."

"Vậy nghĩa là nó đến đây vì lý do khác?"

Ví dụ như, nó muốn đánh đuổi Vương Quốc Chính Thống khỏi cửa biển Lost Angels.

Ví dụ như, nó muốn cướp lại hoặc đánh chìm chiếc Collective Farming đang bị tháo dỡ ngoài khơi.

Ví dụ như, nó muốn nhanh chóng kết liễu Elite Putana Highball, người đã biến mất cùng hàng tá bí mật quân sự.

"Thiếu tá Capistrano cũng có cùng kết luận đó và cô ấy muốn có thêm thông tin để xác thực nghi ngờ của mình. Nhưng đừng quá lo lắng. Có những nhóm khác cũng đang thu thập tin tức. Chúng ta chỉ cần làm những gì có thể. Việc sàng lọc tất cả là nhiệm vụ của họ."

"Chính xác thì chúng ta sẽ làm gì?"

"Câu hỏi hay lắm, Quenser. Trong số thông tin chúng ta có, có một thứ mà ta chưa bao giờ theo dấu thành công: Nataraja."

Putana chính là người đã tình cờ tìm thấy thông tin đó.

Nó nằm trong bộ nhớ điện thoại của một trong những kẻ thủ ác đứng sau vụ buôn bán thiên chất (hoặc một vụ việc tương tự) được ngụy trang dưới dạng tai nạn cáp treo.

"Chưa rõ liệu thứ này có liên quan gì đến chiếc Oriental Magic đang tới đây hay không, nhưng có thêm thông tin cũng không hại gì. Nếu mục tiêu thực sự nằm ở chỗ khác, các nhóm khác sẽ tìm ra, nên chúng ta cần tập trung vào cái này. Và vì lẽ đó..."

Millia Newburg cầm lấy điều khiển máy chiếu và trần nhà lập tức tràn ngập ánh sáng trắng.

"Chúng ta muốn điều tra về Nataraja, nhưng hầu hết những kẻ liên quan đều đã chết hoặc mất tích. Chúng ta không còn manh mối nào khác. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu từ gã này."

Một bản đồ của Lost Angels hiện ra trên trần nhà với một lộ trình ngoằn ngoèo phức tạp được đánh dấu. Đường kẻ màu đỏ chạy dài từ Bức Tường Lớn ở phía nam đến tận sân bay quốc tế.

"Mulqueen Sonora. Một cậu bé 10 tuổi sở hữu bằng tiến sĩ từ Đại học Sinh hóa California. Đó là đứa trẻ mà Putana đã giải cứu và bàn giao cho đơn vị canh giữ căn cứ của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Đơn vị đó được biết đến với cái tên Clover, hay nhóm cổ cồn trắng."

Đôi lông mày của cô gái da nâu khẽ nhếch lên, nhưng Millia vẫn tiếp tục mà không bận tâm.

"Cậu bé là manh mối gần nhất mà chúng ta có, nhưng ta không thể thẩm vấn cậu ta khi có Tổ Chức Tín Ngưỡng cản đường. May mắn thay, cậu nhóc Sonora đã được lên lịch chuyển đến sân bay để bay về quốc gia an toàn của mình. Điều đó có nghĩa là chúng ta có thể tóm gọn nguồn tin này nếu tấn công đội hộ tống."

Những tiếng động nặng nề vang lên từ phía sau nhóm của Quenser. Các thành viên của bộ phận tình báo vốn không giỏi việc lẩn trốn, hay còn được gọi là đội đột kích đang vừa chuẩn bị vừa lắng nghe. Họ chính là nguồn cung cấp hỏa lực. Họ sống trong một thế giới nơi thay vì trao đổi danh thiếp, người ta kể cho nhau nghe tên của những chiếc xe bọc thép và tòa nhà mà họ đã thổi bay.

"Tôi có câu hỏi."

Quenser giơ tay.

"Tôi giả định rằng hành động này đồng nghĩa với việc lật nhào chiếc xe và lôi cậu bé ra ngoài, nhưng chẳng phải như vậy quá rủi ro sao? Thành thật mà nói, xác suất Mulqueen Sonora thiệt mạng do tác động từ vụ lật xe có lẽ là hơn 50/50."

"Cậu có đề xuất nào khác không?"

"Những người ở đó có thể đã đi rồi, nhưng tại sao không kiểm tra các phòng khách sạn? Chúng ta có thể tìm thấy thông tin để lại trong điện thoại, máy tính hoặc nhật ký."

"Lũ trẻ mất tích là những thiên tài từ Tập Đoàn Tư Bản. Thêm vào đó, khách sạn chúng ở thuộc quyền sở hữu của những kẻ có tầm ảnh hưởng với chúng. Đó là Hotel Grand Jackpot, sòng bạc lớn nhất thành phố. Đó là pháo đài của Mustard Cowboy, nên nếu nhóm Azul Hive của chúng ta xông vào đó, chúng ta sẽ khơi mào một cuộc chiến băng đảng. Với tôi, điều đó nghe còn nguy hiểm hơn nhiều. Thậm chí hàng tấn khách du lịch có thể bị cuốn vào vụ việc."

"…"

"Giờ thì cậu hiểu rồi đấy. Chúng ta sẽ chia làm hai nhóm để tấn công. Một nhóm thực hiện phục kích theo kế hoạch, nhóm còn lại sẽ chặn đường rút lui nếu mọi chuyện chệch hướng. Sau khi tất cả các cậu tự lo xong phương tiện di chuyển, hãy đến địa điểm đã đánh dấu trên bản đồ và chờ lệnh. Hết."

Những tiếng bước chân dồn dập lấp đầy căn phòng.

Quenser nhìn quanh, nhưng gã bạn tồi Heivia đã rời phòng cùng với Millia. Heivia sẽ tham gia đội đột kích cho nhiệm vụ bắt cóc Mulqueen, nên không có cách nào để nói chuyện riêng với cậu ta mà sĩ quan chỉ huy không biết.

(Được thôi!)

Cậu chuyển hướng sang kế hoạch B và nắm lấy cánh tay của Putana tại bãi đậu xe phía trước.

"Putana, giúp tôi một tay đi!"

"…Cái gì?"

Giọng cô trầm xuống khi đáp lại, nhưng cậu gần như ôm chầm lấy cô để có thể nói chuyện riêng tư.

"Cô đã cứu Mulqueen Sonora, nên cô không muốn cậu bé chết dưới tay mình, phải không? Hãy làm gì đó đi. Nếu chúng ta có thể thu thập và bàn giao thông tin cần thiết trước khi đội đột kích tấn công đội hộ tống, chúng ta có thể xóa bỏ hoàn toàn lý do thực hiện nhiệm vụ tấn công này. Chúng ta có thể giải quyết chuyện này mà không để cậu bé đó phải chết."

"Chính xác thì thầy đang định làm gì?"

"Khách sạn Grand Jackpot. Tôi sẽ lẻn vào nguồn tiền bẩn đó của Mustard Cowboy… hay đúng hơn là của đám binh lính thuộc Tập Đoàn Tư Bản. Còn cô thì sao, Putana? Cô sẽ đi cùng tôi chứ?"

"Được thôi. Nhưng…"

"?"

Trước khi cậu kịp thắc mắc cô định nói gì, một đấm nặng nề giáng thẳng vào bụng cậu.

Quenser gập người lại, chân bị gạt ngã và cả thân hình đập mạnh xuống mặt đường nhựa nóng bỏng.

Trong khi cậu đang vật lộn để hít thở, Putana Highball cúi xuống bên cạnh, rút súng ngắn và ấn họng súng vào ngay giữa trán cậu.

Sau đó, cô thì thầm bằng chất giọng đều đều vô cảm.

"Điều này không có nghĩa là tôi đã tha thứ cho thầy."

"Khụ, khụ! T-Tôi không quan tâm nếu cô chỉ coi tôi là kẻ có chút giá trị lợi dụng. Bước đầu tiên là phải tìm được phương tiện di chuyển đã."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!