Vol 9 (Đã hoàn thành)
Chương 3: Niềm tin ám ảnh - Trận hải chiến tại Lost Angels (Phần 5)
0 Bình luận - Độ dài: 7,499 từ - Cập nhật:
Lần này, họ di chuyển trên một chiếc xe mui trần màu xanh da trời.
Vẫn như mọi khi, Putana cầm lái, còn Quenser đóng vai hành lý ở ghế phụ. Tiếng động cơ hơi ồn, nhưng xe chạy khá êm. Quenser loay hoay với đài phát thanh và bắt được một kênh lậu đang thông báo tỷ lệ cá cược trên chợ đen.
Khi họ đi ngang qua một chiếc xe buýt chở đoàn người trông như học sinh đi tham quan, Putana lên tiếng.
"Đó là PMC giả dạng khách du lịch đấy. Đúng là phong cách của Tập Đoàn Tư Bản."
"Cô đùa à... Cô nhận ra vì chúng bị đánh dấu như kiểu mấy con chó đi tiểu bừa bãi khắp nơi sao?"
Mục tiêu của họ khi băng qua Lost Angels không phải là điểm tập kích mà Millia đã giao. Họ đang trên đường tới Khách sạn Grand Jackpot do Mustard Cowboy điều hành, một khách sạn hạng sang 5 sao sở hữu sòng bạc lớn nhất thành phố.
Theo những gì Millia từng kể trong lúc làm đêm nhàm chán, lượng tiền giao dịch ở đó lớn hơn bất cứ nơi nào khác trong thành phố, nhưng không phải nhờ đánh bạc. Về cơ bản, đây là nơi tụ họp sang trọng để các thủ lĩnh băng đảng thương thảo, chốt giao kèo, giải quyết mâu thuẫn và thiết lập quan hệ. Đút lót hay gửi tiền vào ngân hàng ngầm là phạm pháp, nhưng sẽ chẳng ai làm gì được nếu một số tiền khổng lồ chuyển từ người A sang người B thông qua một ván cược tại sòng bạc hợp pháp. Nếu họ kiểm soát được ai là người thắng trong các ván bài poker bằng mật mã trong cuộc hội thoại, sòng bạc sẽ trở thành công cụ rửa tiền và ký gửi. Đối với Tập Đoàn Tư Bản, Vương Quốc Chính Thống thật lỗi thời khi cứ phải lén lút mở vali tiền ở bến cảng vào ban đêm. Tất nhiên, đó là nhận định của nhóm đã thất bại trong việc chiếm lấy cái bến cảng đó.
Chính vì thế, khách sạn này là một nơi cực kỳ nguy hiểm.
Nó chắc chắn chứa đầy súng đạn.
"Thầy này, chúng ta đang làm trái lệnh đấy, phải không?"
"Nếu thành công, mọi chuyện sẽ được xí xóa hết thôi."
"Đó là cách làm việc của Lost Angels à?"
"Không, đó là tóm tắt toàn bộ cuộc đời tôi đấy."
Khách sạn Grand Jackpot nằm ở khu tài chính phía tây. Khu vực này đầy rẫy những tòa nhà thông minh ốp kính gương, nhưng đâu đó trên các bức tường vẫn chằng chịt những hình vẽ graffiti màu vàng, màu biểu tượng của băng Mustard Cowboy.
"Chúng ta vào bằng đường nào?"
"Cửa chính. Đây là sòng bạc lớn nhất và là khách sạn hạng sang, nhưng nó cũng có nhà hàng và phòng gym mở cửa cho công chúng. Vào cửa với tư cách khách hàng sẽ dễ dàng hơn là cố lẻn vào."
Vì dùng xe ăn trộm, họ không thể giao chiếc mui trần cho nhân viên đỗ xe ở sảnh. Họ bỏ mặc chiếc xe bên lề đường phía trước khách sạn và thản nhiên đi vào bằng lối chính.
Sảnh chờ không khác gì những khách sạn khác. Vẫn là dãy quầy lễ tân quen thuộc và một khu sảnh chờ bán cà phê với mức giá chắc chắn là cắt cổ. Không có bóng dáng những cô nàng thỏ nóng bỏng đi lại uốn éo. Có lẽ khu sòng bạc hái ra tiền thực sự chỉ bắt đầu khi người ta đi thang cuốn xuống tầng dưới.
"Nơi này đúng là do Tập Đoàn Tư Bản điều hành."
Putana nhận xét.
"Bầu không khí hoàn toàn khác biệt."
"Thế à?"
"Nói cho rõ nhé, chúng ta thuộc Azul Hive, còn họ thuộc Mustard Cowboy. Nếu họ quyết định giải quyết vấn đề này theo luật băng đảng thay vì luật quân đội, chúng ta sẽ không được bảo vệ bởi bất kỳ hiệp ước nào liên quan đến tù binh chiến tranh đâu."
"Đợi chút, Putana. Là gã đó."
Quenser phát hiện ra một nhân vật nguy hiểm, nhưng cậu không nhảy phắt sau cây cột. Làm vậy chỉ tổ gây chú ý thêm. Cậu không nhớ tên gã là John hay George, nhưng đó chính là gã cựu thủ lĩnh Mustard Cowboy mà họ từng bắt cóc trước đây.
Gã đàn ông có râu lẩm bẩm một mình khi băng qua sảnh cùng vài tên khác trong bộ vest mà những tay môi giới chứng khoán hay mặc.
"Thật tình, tao đã tốn công làm ID giả với sắm súng ngắn rồi mà giờ lại thế này đây. Tao đã quyết tâm sẽ đánh cắp bản kẽm in tiền đô hoặc euro mà bọn chúng dựa dẫm vào để chiếm lấy công việc kinh doanh của tụi nó, vậy mà tại sao tao lại ở đây giúp đỡ một mụ sơ già chứ?"
"Dào ôi. Tôi có cảm giác ngài có chết cả chục lần thì cũng không sửa được cái đầu óc yếu kém và thiếu kế hoạch đó đâu. Chắc mỗi khiếm khuyết phải trả giá bằng một mạng mới xong."
"Thế à? Vậy sao mày còn làm việc cho tao?"
Nhóm đó vừa nói qua nói lại vừa đi ngang qua.
May mắn thay, chúng dường như không để ý đến Quenser và Putana.
Có vẻ chúng đang hướng về phía thang cuốn dẫn xuống sòng bạc thay vì thang máy dẫn lên các phòng khách sạn. Quenser và Putana bắt đầu tiến về sảnh thang máy bằng cách cắt ngang ngay phía sau lưng đám băng đảng đó.
Họ bước vào thang máy và Putana đặt câu hỏi.
"Chúng ta định khám xét phòng của mấy đứa trẻ mất tích, nhưng thầy có biết chúng ở tầng nào không?"
"Tầng 38."
"Dựa vào đâu?"
"Trong một khách sạn dành cho khách VIP, các lựa chọn sẽ bị giới hạn khi cô muốn thuê trọn một tầng cho cả đoàn. Đó phải là một tầng không được ưa chuộng. Thang máy thường chờ ở tầng cao nhất và thấp nhất, nên chúng mất nhiều thời gian nhất để đến được các tầng ở giữa. Nào, Putana, hệ thống thang máy ở khách sạn này được phân chia thế nào?"
"Tầng 1-5 là dùng chung, nhưng phần còn lại chia thành nhóm 6-25 và 26-50."
"Vấn đề là những người này được chào đón như khách VIP. Điều đó có nghĩa là khách sạn không thể để họ biết rằng họ đang bị xếp ở một tầng kém ưu tiên. Khách sạn sẽ đưa họ lên một tầng cao để đánh lạc hướng bằng cảnh đêm tuyệt đẹp."
"Nghĩa là..."
"Trung tâm của phần phía trên. Tức là tầng 38."
Thang máy dừng lại ở tầng đích và cửa mở ra.
"Tất nhiên, đó là tất cả những gì Millia đã kể cho tôi nghe lúc giết thời gian."
Họ bước vào hành lang và thấy một dãy dài các cánh cửa. Nơi này đã được thuê trọn cho cả đoàn, nên bất kỳ cánh cửa nào cũng dẫn vào căn phòng mà những cậu bé, cô bé thiên tài đó từng ở.
"Ngay cả khi bọn trẻ đi rồi, tôi nghĩ các cửa vẫn sẽ khóa."
Putana chỉ ra.
"Chúng ta sẽ làm việc này theo phong cách Lost Angels."
"Thổi bay tay nắm cửa bằng một khẩu shotgun à?"
"Chúng ta sẽ nhẹ nhàng hơn thế một chút."
Quenser tiến lại gần máy làm đá, với tay ra sau và rút phích cắm.
"Thầy?"
"Này, Putana. Đây không phải là một cơ sở quân sự lưu trữ các bí mật quan trọng. Trong trường hợp xảy ra rắc rối không lường trước, họ sẽ ưu tiên sự an toàn của khách và cho mở khóa tất cả các phòng. Ví dụ như..."
Quenser thò tay xuống dưới máy làm đá và lôi ra mấy cục bụi bặm.
Cậu quấn đống bụi đó quanh phích cắm rồi cắm ngược nó vào ổ điện.
Đây chính là nguyên nhân điển hình gây ra các vụ hỏa hoạn do chập điện thường được cảnh báo trong sách hướng dẫn sử dụng.
"Khi một đám cháy nhỏ bùng phát, hệ thống báo cháy sẽ kích hoạt."
Heivia Winchell chậm rãi dừng chiếc xe rác phía sau một con hẻm hẹp dẫn ra đường Kiwi. Chiếc xe trông như một khối thép hình chữ nhật lù lù, và cậu ta đang cùng đội đột kích thực hiện các bước chuẩn bị cuối cùng.
Người ta thường nghĩ xe ăn trộm phải là mấy con xe thể thao gầm cao, nhưng đôi khi những phương tiện hạng nặng như thế này lại rất có giá trị. Chúng đặc biệt quan trọng khi ai đó muốn đảm bảo có thể húc văng mục tiêu khỏi đường lộ, khi muốn thực hiện một cuộc đột kích giữa làn mưa đạn, hoặc khi muốn bỏ lại chúng giữa đường để phá hỏng kế hoạch của đối phương.
Millia Newburg ngồi ở ghế phụ.
Cô đang cố nén một nụ cười vì một lý do đơn giản.
"Quenser và Putana biến mất rồi. Cậu có nghĩ là bọn họ đang từ chối nhiệm vụ không?"
"Đừng đùa chứ. Nếu họ từ chối phục tùng hoặc nhận giấy tờ rồi đào tẩu, họ sẽ bị coi là lính đào ngũ. Chẳng lẽ họ không biết điều đó sao?"
"Chà, Quenser là sinh viên, còn Putana là tù binh chiến tranh. Nếu đưa ra tòa án quân sự một cách nghiêm túc, có khi họ vẫn lách luật được. Tất nhiên, ở hiện trường thì chúng ta dùng nhục hình."
"Nếu chỉ bị thế thì có khi tôi cũng nên trốn cùng bọn họ rồi."
"Ha ha. Tôi chắc chắn là bọn họ có kế hoạch gì đó."
Millia với tay lấy một mẩu kẹo cao su chứa caffeine không rõ chủ sở hữu trên bảng điều khiển rồi ném vào miệng.
Ánh nắng chói chang đổ xuống con đường cách họ ba mét, hàng loạt xe cộ lướt qua, hoàn toàn không hay biết về cuộc tấn công mà Heivia và những người khác đang dàn dựng. Một chiếc xe mui trần chở đầy những người phụ nữ ăn mặc thiếu vải phóng qua, và một nhân viên giao Pizza lái chiếc scooter lướt đi đầy phấn khởi.
Để xua tan sự căng thẳng, Heivia bắt chuyện với cấp trên của mình.
"Nhắc mới nhớ, tiệm pizza trước ga vừa bắt đầu đợt hội chợ mới, đúng không nhỉ?"
"Ngạc nhiên thật đấy, nhìn thấy gã đó mà cậu cũng thấy đói được. Hắn là gián điệp chuyên đi giao bom xen kẽ với việc giao pizza thực thụ đấy."
"…"
"Đáng tiếc là đôi khi chúng ta cũng phải sử dụng dịch vụ của hắn, nên không thể nã đạn vào hắn ngay được."
Dù chuyện gì xảy ra, có vẻ Lost Angels vẫn mãi là Lost Angels.
Heivia đã ngán ngẩm đến tận cổ, trong khi Millia bắt đầu đưa ra chỉ dẫn cho các thành viên khác của đội đột kích đang ở vị trí khác.
"Đường Kiwi, chúng tôi đã sẵn sàng tấn công. Báo cáo tiến độ của mục tiêu."
"Blue 03, kiện hàng đã rẽ từ đường Orange sang đường Lemon."
"Blue 18, phát hiện một phương tiện cùng mẫu mã đang tiến về đường Lemon. Tôi tin đó là mồi nhử."
"Blue 29, chúng tôi đã vào vị trí. Đang chờ lệnh cắt đứt lộ trình của kiện hàng."
Nếu đội hộ tống có chút lo ngại về một cuộc tấn công, họ sẽ không đi theo những xa lộ dài dằng dặc hình chữ thập chạy xuyên thành phố theo hướng đông-tây và nam-bắc. Họ sẽ rẽ liên tục qua mạng lưới đường sá chằng chịt của Lost Angels nhằm giảm thiểu rủi ro bị phục kích.
Liệu một cuộc tấn công chính xác và chắc chắn có thể thực hiện được trong tình cảnh đó không?
Câu trả lời là có.
"Cho phép thực hiện. Cắt đứt lộ trình của kiện hàng."
Giọng điệu của Millia Newburg hoàn toàn thản nhiên.
Việc tư ra việc tư, việc công ra việc công.
Vì lý do đó, người phụ nữ này sẵn sàng cầm súng và đặt bom mà không hề do dự.
Một hồi chuông báo động lảnh lót vang lên dọc hành lang thẳng tắp.
Quenser và Putana phớt lờ nó, cả hai chụp lấy tay nắm cửa của một căn phòng gần đó.
Nó xoay nhẹ mà không cần đến thẻ từ hay khóa điện tử.
Sau khi lách người vào bên trong, Putana lên tiếng.
"Thầy có chắc là đám cháy sẽ không lan rộng và chặn đường thoát của chúng ta không?"
"Tôi đã phá hỏng cái máy làm đá rồi. Nếu lửa cháy quá mạnh, nó sẽ làm tan băng và khiến nước tràn ra xối xả. Chuyện này sẽ không biến thành một vụ hỏa hoạn lớn để làm hại dân thường đâu."
Quenser vừa quan sát căn phòng vừa trả lời.
Có vẻ đây là một phòng đơn, vì chỉ có một chiếc giường, và bộ sofa cạnh bàn nhỏ cũng chỉ vừa đủ cho một người ngồi. Không có đồ dùng cá nhân nào bị vứt bừa bãi. Chỉ có một chiếc vali dán đầy nhãn dán nằm sát tường.
Chiếc vali bị khóa, nhưng nó được làm bằng sợi tổng hợp dày. Cậu dùng con dao trong bộ dụng cụ sinh tồn rạch nó ra và kiểm tra bên trong.
"Quần áo, bàn chải đánh răng, một cuốn sách hướng dẫn du lịch, và... đây là thuốc dị ứng à?"
"Dường như không có điện thoại hay máy tính. Cũng không có máy ảnh hay máy chơi game."
"Tôi cũng chẳng thấy nhật ký hay sổ ghi chép gì. Có vẻ như chúng đã dọn sạch mọi thứ trước khi biến mất."
Quenser và Putana trao nhau một cái nhìn đầy ẩn ý.
"Nhắc mới nhớ, cậu bé đó nói rằng những đứa trẻ khác đã vui vẻ đi đến chỗ Ngôi Sao."
"Chà, chúng ta cần thông tin. Nếu có bất kỳ dữ liệu kỹ thuật số nào, hẳn đó phải là thứ mà chúng đã cố tình che giấu. Nếu kiểm tra được, nó có thể cho chúng ta một manh mối quan trọng."
"Làm bằng cách nào?"
Quenser cầm lấy điều khiển TV và nhấn nút ‘details’ thay vì dò đài.
"Chúng đã nhận phòng từ 3 ngày trước, yêu cầu giặt là và bị tính phí dịch vụ dọn phòng ngoài giờ. Không gọi đồ ăn lên phòng, cũng không xem TV trả phí à? Ha ha. Đúng là mấy đứa trẻ ngoan."
"Việc này giúp ích gì?"
"Nghe này, chúng đã ở đây 3 ngày. Nếu chúng có máy tính, chúng chắc chắn sẽ dùng internet. Nếu không chúng sẽ bị triệu chứng vã mạng internet ngay."
Quenser kiểm tra chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh giường.
"Đây là điện thoại IP. Dùng để cắt giảm cước phí à? Nếu vậy, chắc chắn phải có bộ định tuyến hoặc modem... Không, hay chính cái điện thoại này kiêm luôn chức năng đó?"
"Thầy định làm gì?"
"Hồi lúc trực đêm, Heivia đang tải mấy cái phim người lớn thì màn hình bị đơ. Cậu ta cũng đơ luôn. Cậu ta nhờ tôi sửa giúp, thế là bộ phận mô phỏng điện tử đã giúp để đổi lấy cái địa chỉ web bí mật mà Heivia có, và chúng tôi đã có trong tay một phần mềm khôi phục dữ liệu khá xịn. Tôi sẽ chạy nó trên cái điện thoại này."
"Nhưng đây là điện thoại tích hợp router mà? Tôi nghi là nó chẳng có ổ cứng như máy tính đâu."
"Cô nghiêm túc đấy chứ? Thế cô nghĩ file cài đặt của router được cập nhật kiểu gì?"
Cậu dùng một sợi cáp kết nối thiết bị cầm tay quân sự của mình với điện thoại IP, và ngay lập tức, hàng tá chữ cái và con số lấp đầy màn hình nhỏ.
"Thấy chưa? Dấu vết của tất cả dữ liệu chúng đã xem vẫn còn nằm trong các tệp tạm thời! Tôi thề là sẽ chẳng bao giờ tin tưởng internet công cộng nữa!"
"Thầy học mấy thứ này từ Millia đúng không? Đừng có làm vẻ mặt tự đắc thế nữa, trông mất mặt lắm."
Chẳng bao lâu sau, các con số và ký tự đã được chuyển đổi thành dữ liệu mà con người có thể đọc được.
Đứa trẻ này hẳn đã giết thời gian lướt mạng vì có khá nhiều địa chỉ URL hiện ra. Tất cả đều là những chủ đề không mấy lạc quan về nhân loại: ô nhiễm môi trường, mặt tối của ‘chiến tranh sạch’, các vấn đề tài chính, phân biệt chủng tộc, ước tính trữ lượng và tốc độ tiêu thụ tài nguyên, và cả Đồng hồ Thế giới.
"Có vẻ chúng còn truy cập cả mạng xã hội và các diễn đàn nữa. Tôi chịu chết, không làm gì được nếu thiếu ID và mật khẩu."
"Thầy xem hết đống đó luôn à, đồ biến thái nhìn trộm?"
"Nói cho rõ nhé, nếu chúng ta không tìm được thông tin hữu ích ở đây, chiếc xe chở Mulqueen Sonora sẽ bị tấn công và cậu bé có hơn 50% khả năng mất mạng đấy."
Dù không thể truy cập vào các trang web mà đứa trẻ đã vào, Quenser vẫn có thể xem được dữ liệu đã được tải lên đó. Lượng dữ liệu khá lớn và tệp tin nằm ở một định dạng rất đặc biệt.
"Cái gì… thế này? Đây là một phần mềm cực kỳ chuyên dụng dùng để vẽ bản thiết kế."
"Nghĩa là sao?"
"Cô không thấy lạ à? Thứ này được dùng để lưu trữ dữ liệu thiết kế của các Object."
Vì dữ liệu quá nặng, thiết bị cầm tay nhỏ này phải mất một lúc mới mở được tệp. Họ chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi thanh trạng thái ‘loading’ nhích từng chút một.
Cuối cùng, dữ liệu cũng hiện ra.
Đó đúng là một bản vẽ sơ đồ.
Nhưng…
"Cái quái… gì thế này?"
Quenser chết lặng. Đây không phải là một Object.
Nó có hình dạng giống như một con cá đuối manta mà cậu từng thấy trên phim tài liệu.
Nhưng nếu tỷ lệ xích ghi trên đó là chính xác, thì nó dài tới hơn 10000m.
Trong khi đó, Heivia đang đợi trong chiếc xe rác tại lối vào con hẻm gần đường Kiwi. Cậu nghe thấy tiếng còi hú vang lên từ phía xa.
Lộ trình của kiện hàng đã bị cắt đứt.
Ý nghĩa của cụm mật mã đó vô cùng đơn giản.
Các báo cáo từ đội đột kích liên tục truyền về.
"Blue 09, đã cắt xong cáp tín hiệu đèn giao thông."
"Blue 17, đường ống nước đã nổ tung."
"Blue 34, vụ tai nạn giao thông giả đã được dựng lên tại góc đường Lemon và quảng trường Grape. Đang bỏ lại phương tiện và rút lui."
Đội hộ tống của Mulqueen Sonora sợ nhất là phải dừng lại. Ngay cả khi cửa sổ chống đạn và lốp xe được nhồi mút chuyên dụng, cánh cửa vẫn có thể bị phá tung nếu họ bị bao vây và tấn công dữ dội.
Đó là lý do tại sao Heivia và các thành viên còn lại của Azul Hive đang gây náo loạn khắp thành phố.
Việc này sẽ tạo ra sự ùn tắc trên những con đường mà họ muốn.
Để tránh rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, chẳng khác nào tự nộp mình cho kẻ địch, đội hộ tống chắc chắn sẽ tránh xa các điểm tắc đường. Khi các lộ trình di chuyển qua mạng lưới đường sá bị thu hẹp lại, cơ hội để thực hiện một cuộc tấn công sẽ tăng lên.
Kẻ thù của họ cũng là những chuyên gia, nên chúng thừa biết có kẻ đang giăng bẫy mình.
Thế nhưng, bọn chúng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đâm đầu vào cái bẫy đó.
"Blue 11, kiện hàng đã chuyển từ đường Lemon sang phố Kiwi. Còn 10 phút nữa là đến điểm hẹn."
"Rõ, 11. Heivia, nổ máy đi."
"Blue 12, bắt đầu hành động. Đang thúc kiện hàng tiến lên từ phía sau."
"Chết tiệt. Rốt cuộc là mấy tên đào ngũ đó không tạo ra được phép màu nào sao!?"
Heivia vừa vặn chìa khóa vừa nghiến răng thốt ra những lời đó.
Millia cũng lộ rõ vẻ lo lắng trên khuôn mặt.
"Tôi sẽ ra lệnh khi nào xuất phát. Cậu chỉ việc đạp chân ga lút cán thôi. Chúng ta sẽ đâm ngang hông chiếc xe dẫn đầu và bắt toàn bộ đội hộ tống phải dừng lại. Những người còn lại của đội đột kích sẽ tấn công chiếc xe khóa đuôi để chặn đường lùi, và rồi chúng ta sẽ thưởng thức phần nhân ngon lành bị kẹp ở giữa cái bánh sandwich này."
Kế hoạch nghe có vẻ đơn giản, nhưng đó chỉ là kịch bản lý tưởng nhất.
Một sai lầm nhỏ hay một sự trùng hợp không may thôi cũng đủ để tất cả tan thành mây khói.
Dù có biến tướng thế nào đi nữa, đây vẫn là một hành động quân sự, và nó đồng nghĩa với việc tính mạng của ai đó có thể bị tước đoạt bất cứ lúc nào.

Trong khi đó, Quenser và Putana đang nhìn chằm chằm vào bản thiết kế lạ lùng mà họ tìm thấy trong phòng khách sạn. Cỗ máy bí ẩn có hình dạng con cá đuối dài 10000m, quy mô này lớn hơn bất kỳ Object nào từng tồn tại.
Các chú thích được ghi chú tại nhiều điểm khác nhau:
Lớp phủ chống tia vũ trụ.
Động cơ Ion.
Tấm thu năng lượng mặt trời.
Môi trường tuần hoàn tự cấp.
Sức chứa 2500 người.
Kén bảo quản môi trường khắc nghiệt nhiệt độ thấp.
Công nghệ đóng băng hạt giống và phôi thai.
"Ngôi Sao."
Putana Highball trông hoàn toàn sững sờ, cô khó khăn lắm mới thốt lên được tiếng thì thầm.
"Cậu bé đó nói mọi người đều đi đến Ngôi Sao' Nếu vậy, thứ này chính là...?"
"Một hành tinh nhân tạo."
Quenser nuốt nước bọt.
"Thứ này nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với tên lửa vũ trụ hay tàu con thoi trước đây. Đây là một tàu vũ trụ khổng lồ với môi trường sống hoàn chỉnh, được thiết kế để quay quanh Mặt Trời như một cây kim trên đĩa nhạc, giống như Sao Hỏa hay Sao Mộc vậy. Không, có lẽ Hệ Mặt Trời chỉ là nơi tập dượt, họ thực sự định tiến tới một hệ sao khác. Với công nghệ ngủ đông, họ có thể phớt lờ thời gian di chuyển hàng thế kỷ."
Về mặt kỹ thuật, một hành tinh cần tự quay để có quỹ đạo ổn định. Với hình dạng này, rủi ro bị chệch quỹ đạo là rất cao, nhưng có khả năng nó sẽ tự điều chỉnh bằng các động cơ phụ.
Nguồn năng lượng chính lấy từ ánh sáng mặt trời, nhưng nó cũng được thiết kế để cải tạo các vệ tinh của hành tinh khác nhằm khai thác nhiên liệu và tài nguyên. Thậm chí còn có báo cáo về việc trồng khoai tây và ngô để sản xuất nhiên liệu sinh học. Đó chính là nền tảng của công nghệ Re Terra được tích hợp trong chiếc Object của Putana.
"Nhưng chuyện này có khả thi không?"
Putana lộ vẻ hoài nghi.
"Ngôi sao khổng lồ này dài tới 10km. Ngay cả khi chế tạo được, chẳng lẽ trọng lượng của chính nó không ngăn nó thoát khỏi trọng lực Trái Đất sao?"
"Có một đề xuất ở đây về việc xây dựng nó trên quỹ đạo vệ tinh, nhưng tôi nghĩ là đó cũng không ổn. Nó quá lớn. Nó sẽ bị rác vũ trụ xé nát trước khi kịp hoàn thành. Vỏ tàu vừa vá xong chỗ này đã thủng chỗ kia. Cho dù có hoàn thành, cấu trúc của nó cũng quá yếu và sẽ sớm tan rã thôi."
"Vậy thì thứ này là gì?"
"Tôi không biết."
Quenser nói.
"Nhưng có vẻ từ Nataraja chắc chắn liên quan đến hành tinh nhân tạo này."
Bên cạnh các thông tin kỹ thuật, bản thiết kế còn ghi lại những dòng suy nghĩ hoàn toàn không liên quan.
Những dòng chữ đó hiện lên như thể ai đó đã vẽ bậy bên lề cuốn vở trong lúc buồn chán trong giờ học.
Nội dung như sau:
Nhân loại sẽ tự diệt vong trong vòng 300 năm nữa. Nếu họ muốn chết, tôi chẳng quan tâm, nhưng tôi không muốn bị lôi xuống mồ cùng bọn họ.
Tất cả sẽ sớm kết thúc thôi.
Một khi Nataraja hoàn thành, chúng ta có thể vượt qua cả thời kỳ Kali Yuga tồi tệ nhất. Chúng ta là những kẻ được chọn, vì vậy, chúng ta sẽ thoát khỏi Trái Đất này và mọi rắc rối của nó.
"Thưa thầy, đây có thể là một dạng thuyết mạt thế, giống như ngày tận thế Armageddon vậy."
"Thuyết mạt thế?"
"Kali Yuga là thời đại mà những lời dạy của các vị thần đã bị lãng quên, nó dùng để chỉ thời hiện đại. Khi nó kết thúc, toàn bộ nền văn minh nhân loại sẽ bị hủy diệt và Nataraja... tức là thần Shiva sẽ thiêu rụi tất cả để kiến tạo một thế giới hoàn toàn mới."
Chưa rõ thực tế những điều đó ám chỉ cái gì, nhưng việc nhìn vào bản thiết kế của Ngôi Sao khổng lồ đó không giúp họ bình tĩnh hơn chút nào.
"Hãy tổng hợp lại những gì chúng ta biết."
Quenser ngồi bệt lên chiếc bàn cạnh giường.
"Những thiên tài mất tích đã quá ngán ngẩm xã hội hiện đại và mọi vấn đề của nó. Nếu có thể, họ muốn rời bỏ Trái Đất để đi tìm một thiên đường mới."
"Và kết quả là Ngôi Sao này?"
"Họ đã sử dụng lĩnh vực nghiên cứu của mình để giúp xây dựng hành tinh nhân tạo khổng lồ này. Đổi lại, có lẽ họ đã nhận được tấm hộ chiếu để đến với thế giới mới. Vụ cáp treo không phải là buôn bán thiên chất. Đó không phải là một vụ bắt cóc. Đó là một màn kịch để lũ trẻ mất tích."
"Đúng là những nhà phát triển vũ khí thông minh sẽ không được phép rời đi hay đào tẩu một cách dễ dàng như vậy."
"Và dựa trên những gì tôi nghe được từ Frolaytia và Millia, những thiên tài này đang mất tích ở các quốc gia an toàn trên khắp thế giới, vì vậy, không chỉ có vụ cáp treo. Bản thiết kế hành tinh nhân tạo cho biết nó có thể chứa 2500 người. Trong trường hợp xấu nhất, họ có thể có chừng đó thiên tài đang hợp tác cùng."
"Nói cách khác, vấn đề này vượt xa khỏi phạm vi Lost Angels."
"Họ có thể đã xây dựng một mạng lưới bí mật trải dài khắp cả bốn cường quốc thế giới. Và nó phải lách qua được mạng lưới giám sát để kết nối các thiên tài đang bị bao quanh bởi quân đội và các cơ sở nghiên cứu."
Đây là một kế hoạch đưa một số lượng lớn thiên tài vào trạng thái ngủ đông và gửi họ ra bên ngoài hệ Mặt Trời.
Nhưng liệu hành tinh nhân tạo này có thực sự thoát khỏi trọng lực Trái Đất sau khi đã trở nên to lớn như vậy không?
Và điều này có liên quan gì đến chiếc Oriental Magic đang tiếp cận Ấn Độ Dương?
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo cháy đột ngột ngừng bặt. Putana ngẩng lên đầy ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
"Tôi cảm nhận được 8 ánh nhìn đầy sát khí... Chúng đang tiến về phía này!"
"Chúng ta chỉ đi được đến đây thôi sao!?"
Quenser giật phắt sợi cáp của thiết bị cầm tay ra.
Cậu vẫn tiếp tục thao tác trên thiết bị trong khi nhìn vào màn hình nhỏ, khiến Putana phải lên tiếng đầy bực bội.
"Thầy đang làm cái gì thế!?"
"Rất nhiều dữ liệu không thể chuyển đổi sang văn bản, nên tôi đang để chương trình giải mã phần còn lại. Còn việc nó có thể làm được bao nhiêu chỉ với một lần nhấp chuột thì phải trông chờ vào vũ khí bí mật của bộ phận mô phỏng điện tử rồi!"
Sau khi hoàn tất tiến trình cần thiết, Quenser nhét thiết bị vào túi rồi đưa ra chỉ dẫn.
"Putana, cô có súng đúng không? Chạy ra cầu thang thoát hiểm ngay. Ở đó phải có ống cứu hộ khẩn cấp. Dùng cái đó!"
"Còn thầy thì sao?"
"Tôi cũng muốn chiến đấu lắm chứ, nhưng có ai đó đã phá tôi khi tôi làm kíp nổ rồi. Cô có định chịu trách nhiệm cho chuyện đó không đây?"
Cô tặc lưỡi rồi lao ra phía cửa phòng.
Putana nổ súng vài phát trước khi vặn tay nắm cửa rồi đá phăng cánh cửa đã lỗ chỗ vết đạn ra ngoài hành lang.
Cô phớt lờ gã tay sai đang nằm gục, máu phun xối xả với khẩu tiểu liên vẫn còn trên tay và tiếp tục nã đạn về phía cuối hành lang.
"Đi thôi, thưa thầy!"
"Không được dùng thang máy. Ra cầu thang thoát hiểm!"
Khách sạn Grand Jackpot là nhà của Mustard Cowboy (và cũng là của Tập Đoàn Tư Bản). Chúng sẽ liên tục gửi tiếp viện nếu trận chiến kéo dài, sớm muộn gì chúng cũng sẽ đè bẹp Putana bằng số lượng áp đảo.
Đó là lý do cô xả đạn để khiến chúng phải chùn bước chứ không cố tiêu diệt hết tất cả.
Cả hai chạy thục mạng dọc hành lang trong khi kẻ thù vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Cầu thang thoát hiểm được gắn bên ngoài tòa nhà. Trông nó khá tệ và có nguy cơ khiến mấy gã say rượu nhảy xuống, nhưng nếu cầu thang nằm bên trong, nó sẽ trở thành một cái ống khói khổng lồ khi hỏa hoạn xảy ra, khiến mọi người chết vì ngộ độc khí CO. Việc lắp bên ngoài là để ngăn chặn điều đó.
Quenser nhảy xuống chiếu nghỉ và giật chốt một chiếc hộp kim loại.
Cậu kéo ra một cái ống làm bằng sợi tổng hợp rộng khoảng 70cm, gắn một đầu vào lan can cầu thang rồi quẳng phần còn lại xuống dưới.
"Putana, nhanh lên!"
"Dùng cái này đi xuống thì lộ liễu quá! Chúng sẽ đợi sẵn ở bên dưới, và mất hơn 3 phút mới xuống tới mặt đất, nếu chúng tháo móc ở trên giữa chừng thì chúng ta sẽ rơi tự do mất!"
"Chuyện đó không quan trọng! Mau lại đây!"
Mồ hôi lạnh rịn ra trên lòng bàn tay Heivia khi cậu nắm chặt vô lăng chiếc xe rác.
Millia chắc hẳn đã quá quen với những tình huống thế này, vì cô trông có vẻ căng thẳng nhưng không hề lo lắng.
Các thành viên khác của đội đột kích liên tục báo cáo qua radio:
"Blue 12, kiện hàng vẫn đang di chuyển trên phố Kiwi. Không còn xe không liên quan nào xen vào giữa chúng ta nữa."
"Blue 20, tôi sẽ chặn không cho bất kỳ xe lạ nào đi vào."
"Blue 15, số 12 đã bị trúng đạn. Vẫn tiếp tục hành động."
"Blue 07, đã đón xong số 12. Đang rút lui. Chúc may mắn."
"Chúng đến rồi đấy."
Millia nói.
"Tệ nhất là cậu có thể hụt chiếc xe dẫn đầu. Chỉ cần đảm bảo cậu đâm trúng đội hộ tống và chặn đứng chúng ngay giữa đường. Như vậy kiện hàng sẽ bị kẹt cứng."
"…"
"Bình tĩnh đi nhóc. Đừng vì quá sợ hãi chuyện làm hỏng việc mà khiến mình hỏng việc thật."
"Nếu tôi làm hỏng việc ở đây, một thường dân sẽ chết đấy! Lại còn là một đứa nhóc 10 tuổi nữa! Tôi tự tin là mình làm được, nhưng mạng người đang đè nặng trên vai tôi đây! Dĩ nhiên là tôi phải thở dốc rồi!"
"Nếu không thích lo lắng, thì hãy cố đừng nghĩ về bất cứ điều gì không thực sự cần thiết. Tinh chỉnh não bộ là kỹ thuật cơ bản của một người lính."
Thời khắc đã cận kề.
Heivia nghiến chặt răng, đôi bàn tay của cậu bóp mạnh lấy vô lăng.
Hắn nghiến chặt răng và bóp mạnh lấy vô lăng.
Họ trông như đám côn đồ trong những bộ vest lòe loẹt, nhưng thực chất, họ là điệp viên của Tập Đoàn Tư Bản. Họ đã tập trung trên chiếu nghỉ của cầu thang thoát hiểm khách sạn.
Họ nghe thấy tiếng vải cọ xát phát ra từ miệng ống thoát hiểm khẩn cấp.
Có ai đó đang trượt xuống.
Một tên trong số đó tháo chốt an toàn trên lan can và hất toàn bộ chiếc ống ra ngoài không trung.
Vì có vật nặng ở lưng chừng, ống vải tổng hợp rơi thẳng xuống mặt đường nhựa mà không bị gió thổi tạt đi.
Một tiếng bộp nhẹ vang lên và chúng liên lạc với nhóm dưới mặt đất qua radio.
"Đã loại bỏ kẻ xâm nhập. Để cho chắc, hãy kiểm tra cái xác dưới đó."
"Blue 15, bắt đầu đếm ngược từ 100."
"Heivia, kiện hàng còn cách chưa đầy 5km. Chúng đang áp sát với tốc độ 25m/giây. Sẵn sàng chưa!?"
"Chết tiệt! Tôi sẽ làm! Chỉ cần làm thôi chứ gì!?"
Quenser và Putana đang trốn trong một căn phòng ở tầng ngay bên dưới, nơi khóa cửa cũng đã được giải phóng.
"Thầy có chắc là chúng không nhận ra thầy chỉ ném một cái bình chữa cháy xuống không?"
"Chúng có nhận ra mánh khóe đó hay không cũng chẳng quan trọng. Chỉ cần đảm bảo lúc đó chúng ta đã cao chạy xa bay là được."
Họ đã thay bộ đồ tìm thấy trong tủ quần áo và chỉnh lại kiểu tóc trước gương. Quenser mặc một bộ vest trắng, còn Putana diện một chiếc váy ngắn đến mức suýt lộ cả vòng ba. Gu thẩm mỹ tồi tệ này cho thấy rõ loại khách khứa nào đã lưu trú trong căn phòng này.
Họ chậm rãi rời khỏi phòng.
Thang máy đã hoạt động trở lại, nên họ bước vào một chiếc và đi xuống tầng một.
Trục thang máy bằng kính cho họ thấy vài tên tay sai đang đi một thang máy khác lao thẳng lên trên, nhưng đã quá muộn.
"Được rồi, phải báo cáo chuyện này thôi. Chúng ta sẽ làm mọi người cụt hứng bằng mớ thông tin về hành tinh nhân tạo này."
"..."
Ánh mắt Putana sắc lẹm lại. Có lẽ cô đang tính toán sẽ găm một viên đạn vào trán Quenser ngay khi xác nhận Mulqueen Sonora đã an toàn.
Tuy nhiên...
"Millia? Millia! Có chuyện gì thế này!?"
"Thầy không liên lạc được à?"
"Không chỉ là radio không bắt được sóng. Có chuyện gì đó lớn hơn đang xảy ra."
Chiếc thang máy tốc độ cao chạm tầng một.
Trong khi đám tay sai nhốn nháo lao về phía điểm rơi của ống thoát hiểm ngoài trời, Quenser và Putana vội vã ra cửa chính. Họ có thể thấy băng Mustard Cowboy cũng đang hoang mang không kém. Đám đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại và radio và liên tục chỉnh sửa cài đặt.
Dù thành công hay không, gã cựu thủ lĩnh râu rậm trước đó đang đi trên đường phố phía trước.
"Thấy chưa? Tao đã bảo bản kẽm in tiền nằm trong cái sòng bạc pháo đài đó mà! Dĩ nhiên, cái chuông báo cháy đó cũng cứu nguy cho chúng ta một bàn thua trông thấy!"
"Đúng là sếp của em. Em sẽ theo sếp đến tận cùng trời cuối đất."
"Tao còn phải lo cho mụ sơ đó nữa, chuồn thôi."
Ngay trước mắt Quenser và Putana, chúng nhảy tót lên chiếc mui trần màu xanh da trời đang đỗ bên lề đường và nổ máy.
"Đó là xe của mình mà!"
"Đợi đã, thưa thầy. Chúng ta không nên nổ súng ở đây."
Họ vừa đi bộ rời khỏi khách sạn vừa quan sát xung quanh và phát hiện một chiếc xe bán xúc xích đang đỗ bên lề đường. Nó chắc hẳn vừa được đại tu vội vã gần đây, vì phần khung xe đã cũ kỹ và sập xệ thấy rõ. Gã đàn ông ở ghế lái đang giơ ngón tay giữa lên bầu trời xanh.
(Hả? Chẳng phải đó là gã chuyên đánh cắp dữ liệu thiết bị qua Wifi sao?)
Quenser kiểm tra hướng nhìn của gã đó.
"Được rồi."
"?"
"Có một chiếc UAV đang bay trên bầu trời phía bắc. Thứ đó đang gây nhiễu chúng ta!"
"Nhưng đó là loại điều khiển từ xa cao cấp. Nếu nó sử dụng ECM, chẳng lẽ chính nó cũng không bị mất kiểm soát sao?"
"Sẽ không nếu nó sử dụng laser để liên lạc hoặc được điều khiển tự động bởi một chương trình. Ngoài ra, cuộc tấn công trong khách sạn vừa rồi rất lạ. Ai đó có thể đã gửi email cho lực lượng bảo vệ để kích hoạt nó."
"Ai đó liên quan đến Ngôi Sao?"
"Tôi không thể nghĩ ra ai khác sẽ lo lắng về việc thông tin của Nataraja bị rò rỉ."
Dù thế nào đi nữa, nếu họ không chuyển được thông tin cho Millia Newburg, những người khác sẽ tiếp tục như kế hoạch và tấn công Mulqueen Sonora. Dù chuẩn bị hoàn hảo đến đâu, họ cũng không thể đảm bảo an toàn cho sứ mệnh đó.
"Nó không được vũ trang, nên đây thuần túy là chiến tranh điện tử… Putana, cô có thể bắn hạ nó không?"
"Đừng đùa chứ. Đây là súng tự động 9mm."
"Vậy thì chúng ta phải tìm cách khác."
Quenser nhìn quanh rồi lao ra đường. Tiếng phanh rít chói tai vang lên giữa thành phố đầy nắng.
"Putana, ghế lái!"
Cô chĩa thẳng súng về phía trước như lời yêu cầu. Một gã đàn ông ngoài đôi mươi lộ diện sau kính chắn gió. Hắn tái mặt, buông vô lăng và giơ hai tay lên. May mắn thay, hắn không phải loại người dám đánh cược bằng cách tăng ga để húc văng họ ra ngoài.
Quenser ép mở cửa bên lái và túm lấy cổ áo gã thanh niên.
"Xin lỗi, nhưng anh sẽ phải giúp chúng tôi."
"G-giúp gì cơ?"
"Tôi biết chiếc xe bán kem này có phát sóng lậu."
Quenser nhìn vào cái thùng kim loại không cửa sổ ở phía sau xe. Gã thanh niên mồ hôi đầm đìa.
"Ha… ha ha. Anh đang nói cái quái gì thế?"
"Đừng giả ngốc. Anh đã lan truyền những thông tin nửa vời trong vụ cáp treo đó, vậy anh thấy sao nếu tôi ném anh ra trước mặt Baby Magnum? Nếu anh thực sự là một thường dân vô tội, Công chúa sẽ không nghiền nát xe của anh. Nhưng nếu anh có tội và là một binh sĩ chuyên nghiệp, cô ấy sẽ chẳng có lý do gì để không tiêu diệt anh như một kẻ địch."
"Hê… hê hê… hê hê hê. A-anh muốn gì?"
"Có hai cách để phá vỡ nhiễu sóng vô tuyến: chọn một băng thông không bị chặn hoặc phá vỡ nó bằng một tín hiệu mạnh hơn nữa. Anh có thể xử lý việc đó, phải không?"
Ngay cả từ phía sau con hẻm, họ cũng có thể nghe thấy tiếng động cơ của mục tiêu đang đến gần. Đội đột kích đang thúc ép chúng từ phía sau, khiến tiếng lốp xe rít lên chói tai trong cơn hối hả.
Heivia định lao chiếc xe rác ra theo một góc vuông để chặn đứng chúng.
Mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy.
Nếu thành công, họ sẽ có được thông tin giá trị. Nếu thất bại, họ sẽ biến một cậu bé 10 tuổi vô tội thành thịt băm.
Liệu việc này có thực sự đáng để mạo hiểm?
Liệu thông tin này có đáng để đem mạng sống của một con người ra đặt cược như một con chip trên bàn poker?
"…"
Heivia chậm rãi hít vào rồi thở ra.
"10, 9, 8…"
Tiếng đếm ngược vẫn tiếp tục. Nó có cảm giác như những hạt cát đang rơi xuống trong chiếc đồng hồ cát quái ác đo đếm thời gian sống còn lại của một ai đó.
Đôi mắt cậu đã dán chặt vào vô lăng, giờ cậu ngước nhìn lên và nhìn chằm chằm vào phố Kiwi phía trước.
Chân trái cậu giữ côn ở mức một nửa, cậu nhấc chân phải khỏi bàn đạp phanh và lòng bàn chân bắt đầu rà lên bề mặt bàn đạp ga.
Cậu chuẩn bị sẵn sàng để đạp hết ga.
Nhưng ngay trước khi cậu kịp làm thế…
"Rè rè! Đây là Blue -1! Chúng tôi đã thu thập được thông tin từ Hotel Grand Jackpot! Nhắc lại, chúng tôi đã thu thập được thông tin từ Hotel Grand Jackpot! Rè rè. Có lẽ mấy người cũng chỉ lấy được đúng thông tin này nếu tấn công đội hộ tống thôi! Tôi đề nghị thay đổi kế hoạch! Rè rè!"
Một nếp nhăn kỳ lạ hiện lên trên trán Heivia.
(Tên ngốc đó lại liên lạc vào đúng lúc này sao!?)
Cậu không chắc phải làm gì. Sự phối hợp của họ đã bị xáo trộn, và loại sơ suất nhỏ này có thể dẫn đến việc vô tình giết chết Mulqueen Sonora.
Cậu điên cuồng liếc nhìn Millia, nhưng cô vẫn giữ im lặng.
Tiếng động cơ của đội hộ tống gần như đã đến nơi.
"5, 4, 3…"
Tiếng đếm ngược tiếp tục.
Heivia tặc lưỡi và đạp ga. Chiếc xe rác cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động. Nếu cậu nhấc chân trái lên, bộ ly hợp sẽ kết nối hoàn toàn và chiếc xe sẽ lao vọt ra phố Kiwi. Nó sẽ đâm vào chiếc xe dẫn đầu từ bên hông, và những chiếc xe chống đạn chở đứa trẻ 10 tuổi sẽ lần lượt đâm vào đó từ phía sau.
"…2, 1…"
Cậu nghe thấy một âm thanh khô khốc khi Millia Newburg cắn môi và hét vào radio.
"Hủy bỏ nhiệm vụ!"
Heivia và những người khác nhìn đoàn xe đen kịt phóng vụt qua.
Heivia đạp lút côn vào giây cuối cùng. Động cơ xe rác gầm rú vô ích và nó không tiến thêm bước nào nữa.
Trong khoảnh khắc đó, mắt cậu thoáng chạm vào mắt cậu bé đang ngây thơ áp tay vào cửa kính để nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài.
Trước khi họ kịp thiết lập bất kỳ mối liên kết cảm xúc nào, tất cả đã tan biến vào khung cảnh đang lướt đi. Tuy nhiên, cảm giác tội lỗi suýt chút nữa đã phá vỡ con đập ngăn những giọt nước mắt của Heivia.
Cuối cùng, các thành viên còn lại của đội đột kích liên lạc với họ.
"Blue 15, đã xác nhận thay đổi mệnh lệnh. Đang tách khỏi phía sau đội hộ tống."
"Blue 07, đang chờ lệnh hỗ trợ 15."
"Blue 15, đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, nhưng việc này đã trút bỏ được gánh nặng trên vai tôi. Cảm ơn."
Millia tắt radio mà không đáp lại lời nào.
Cô nhoài người về phía trước, tì trán lên bảng điều khiển và chậm rãi thở dài.
Trông cô như đang bàng hoàng trước hành động của chính mình, cô cất lời với giọng điệu tự giễu.
"Tôi cũng vậy."
0 Bình luận