Cánh cửa sắt từ từ mở ra, phả ra một luồng không khí đầy bụi bặm.
Đối mặt với cầu thang dốc đứng phía trước, Bạch Thành không chút do dự bước lên.
Chẳng mấy chốc, cô đã đến một sảnh tròn vô cùng rộng lớn. Những ô cửa sổ lớn từ sàn tới trần được xếp dọc đều về mọi phía, và ngay cả mái vòm phía trên cũng được làm bằng kính mờ.
Ngay chính giữa là bốn màn hình khổng lồ, được sắp xếp thành hình vuông để hiển thị thông tin theo mọi hướng.
Các cạnh của sảnh được bố trí vô số phòng. Một bên thậm chí còn hiển thị số hiệu trạm và các hàng ghế ngồi.
Ánh mắt Bạch Thành trở nên sắc bén hơn khi cô phát hiện ra những tấm biển phát sáng phía trên các cánh cửa ở cuối hành lang.
Sao mình lại có cảm giác như mình ừa thấy nhà vệ sinh và một cửa hàng tiện lợi thế nhỉ?
“Chỗ này trông giống nhà ga thật đấy…”
“Không, đây đúng là nhà ga mà.”
Đột nhiên, cô chợt hiểu ra ý nghĩa của cụm từ "nghỉ ngơi và bổ sung" mà hệ thống đã nhắc tới.
Sau năm ngày sinh tồn trong vùng hoang dã, nơi mà mọi người sống như người tiền sử, việc bước chân vào được một trạm với đầy đủ công nghệ hiện đại thế này thì không khác gì là chốn thiên đường.
Và hầu hết các tiện ích của nó chắc chắn đều hoạt động tốt.
Trước khi Bạch Thành kịp quan sát xung quanh bên ngoài trạm, một loạt thông báo đã hiện lên trên các màn hình lớn phía trên.
【Nhiệm vụ trạm: Phòng thủ】
【Mô tả: Nền móng của Trạm Một là một hệ thống phòng thủ được cấu tạo bởi 100 viên đá năng lượng, được thiết kế để ngăn chặn các sinh vật lạ xâm nhập trước khi những người sống sót đến.
Tuy nhiên, trạm này đã thu hút sự chú ý của Infinite Raiders. Với hệ thống phòng thủ đã bị vô hiệu hóa sau khi kích hoạt, đây là cơ hội tốt nhất để chúng phá hủy những viên đá năng lượng!】
【Hãy bảo vệ trạm của bạn bằng mọi giá!】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa rõ】
“Bọn chúng đã bắt đầu tấn công rồi sao?” Bạch Thành cau mày.
Cô vội vã đến rìa sảnh, nhìn qua những ô cửa sổ lớn trên tường.
Từ vị trí của cô trên tầng hai, khung cảnh bên ngoài hiện ra là một vùng đất hoang vu gồ ghề với những công trình công nghiệp bị bỏ hoang. Có một hầm mỏ và các loại khoáng sản không xác định nằm rải rác xung quanh.
Cách đó khoảng mười hai mét là một vòng tường bê tông, bao quanh toàn bộ trạm và chắn tầm nhìn của cô.
Không thấy gì, Bạch Thành nhíu mày và lẩm bẩm, “Infinity Raider… Chúng là cái quái gì thế?”
“Thưa tiểu thư, chúng cũng là con người như tiểu thư thôi.” Xích Viêm, người vốn im lặng cho đến giờ, đột nhiên lên tiếng.
“Con người?” Bạch Thành ngạc nhiên quay sang nhìn anh. “Ý cậu là bọn họ cũng là những người giống tôi, hay là… những người ngoài cuộc khác?”
“Thưa tiểu thư, thế giới này vốn dĩ không có con người,” Xích Viêm đáp.
Bạch Thành càng kinh ngạc hơn. Chẳng lẽ có một hệ thống khác đưa con người đến đây à?
Thôi kệ đi. Cứ bắt một thằng về hỏi là biết ngay ấy mà.
“Xích Viêm, đi xử lý bọn chúng đi,” cô phẩy tay ra lệnh một cách hời hợt.
“Đã rõ.” Cung kính gật đầu, Xích Viêm mở cửa sổ thông gió gần đó và nhảy xuống.
Bạch Thành không mấy hứng thú theo dõi. Với sức mạnh Tinh Anh của Xích Viêm, anh ta có lẽ sẽ tiêu diệt bọn hết bọn infinity raider ngay trước khi bọn chúng có thể chạm tới bức tường ngoài thôi.
Với lại cô cũng chẳng thấy gì ở bên ngoài, cô chuyển sự chú ý sang khám phá nội thất của trạm. Suy cho cùng, các mỏ khoáng sản bên ngoài cũng là một phần tài nguyên của trạm.
Nhưng ngay khi cô chuẩn bị di chuyển, bốn màn hình phía trên nhấp nháy và tự động chuyển sang hình ảnh giám sát từ bên ngoài bức tường.
“Ồ, cái này thông minh phết nhỉ?” Bạch Thành dừng lại, cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy được mặt mũi bọn Infinite Raiders là trông như nào.
Bọn chúng trông khá hốc hác, thiếu dinh dưỡng và mặc quần áo rách rưới, trông giống như những tên cướp đã sống lay lắt trong rừng nhiều năm. Hay nói đúng hơn, bọn chúng trông không khác gì những kẻ ăn xin.
“Trông không giống như mình mong đợi nhỉ.”
Cái tên Infinite Raider nghe rất ngầu, khiến cô tưởng tượng ra một nhóm sát thủ máu lạnh mặc áo khoác dài màu đen.
Thế mà đây lại là bọn chúng á?
Ngay khi Xích Viêm đáp xuống bên ngoài, cậu đã trở lại hình dạng thật của mình.
Cúi thấp người, cậu gầm lên một tiếng vang trời trước khi phóng lên, và Bạch Thành đã nhìn thấy khối khổng lồ này bay lên không trung.
Anh ta dễ dàng vượt qua những bức tường cao hơn chục mét ở. Một tiếng động trầm đục vang lên ngay khi tiếp đất.
Mười tên Infinite Raiders đang hùng hổ lao tới thì đột nhiên khựng lại giữa chừng.
Một vài con lợn rừng đột ngột dừng lại, hất văng cả người cưỡi chúng trong hoảng loạn.
Lúc này, tất cả các tên cướp đều ngước nhìn con quái vật khổng lồ trước mặt mình, điều đầu tiên chúng cảm thấy là trong sự kinh ngạc, sau đó là trong sự hoài nghi, trước khi nỗi kinh hoàng tột độ bén rễ trong tâm hồn chúng.
“C-Cái quái gì thế này?!” một người hét lên.
Không ai trả lời. Hầu hết vẫn còn sững sờ, hoàn toàn mất phương hướng.
Tuy nhiên, tên cầm đầu có vết sẹo trên mặt lại hoảng sơn hơn cả những người còn lại. Kinh nghiệm đã mách bảo cho hắn biết chính xác thứ gây ra sự hiện diện ngột ngạt, áp đảo này là gì.
Đồng tử của hắn co lại, giọng run rẩy. “M-Ma thú… là ma thú!!”
Hắn hoảng loạn giật mạnh dây cương, tuyệt vọng bỏ chạy, bỏ lại cả cuộc tấn công lẫn đồng đội mà không hề do dự.
Nhưng con lợn rừng nằm dưới chân hắn còn kinh hãi hơn, nó nằm rạp xuống đất trong sự phục tùng, nhất quyết chịu không nhúc nhích cho dù hắn ta có kéo mạnh đến đâu.
“Con lợn ngu này, CHẠY MAU!!” tên mặt sẹo gầm lên. “Sao lại có một con ma thú ở trạm tân thủ chứ?!”
Không còn thời gian để suy nghĩ. Thấy thuộc hạ vẫn còn đang đứng như trời trồng, hắn vội vàng nhảy xuống lưng lợn, cố gắng trốn thoát bằng cách chạy bộ.
Bọn chúng sẽ câu giờ cho mình thêm một lúc... Mình vẫn còn cơ hội-
Nhưng ngay khi hắn vừa cử động, một cái bóng khổng lồ đã bao trùm lấy hắn ta.
Nguy hiểm!
Lông người hắn dựng đứng cả lên. Hắn thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì mọi thứ đã tối sầm lại.
Đối với Xích Viêm, việc tiêu diệt bọn cướp này chẳng khác gì việc săn thú trong rừng.
Chỉ cần một cú vung móng vuốt và một luồng hỏa diễm là đủ. Đây thậm chí còn không phải là một trận chiến.
Trở lại bên trong trạm, Bạch Thành rời mặt đi chỗ khác.
Mặc dù là một người sống sót đã từng giết rất nhiều quái thú, nhưng đây là lần đầu tiên cô giết người. Một cảm giác khó chịu nặng nề dâng lên trong lồng ngực cô.
Cô tự nhủ: Đây là quy luật sinh tồn của kẻ mạnh. Nếu mày không giết, chúng sẽ giết mày!
Hít một hơi thật sâu, cô quay lại nhìn màn hình.
Cô vẫn tò mò. Không biết mấy cái tàu rách nát của bọn chúng có gì đáng giá không nhỉ?
Nhưng khi cô ngước nhìn lên lần nữa, màn hình giám sát đã biến mất, thay vào đó là một thông báo hệ thống.
【Chúc mừng! Bạn đã bảo vệ thành công Trạm Một!】
【Tỷ lệ hoàn thành: 100%】
【Tiến độ hoàn thành của bạn đã được ghi nhận. Bạn đã nhận được một Đầu máy h…】
Thông báo bỗng nhiên dừng lại, không thấy có thêm bất kì cập nhật nào nữa.
Bạch Thành chớp mắt. “Hả? Lỗi à??”
2 Bình luận