Vol 1

Chương 6 - Mình là nhân vật chính mà, đúng chứ?

Chương 6 - Mình là nhân vật chính mà, đúng chứ?

Dù thế nào đi nữa, con linh cẩu cũng không thể nào vào được vùng an toàn của chiếc xe ray.

Bạch Thành cũng không vội vã. Cô thong thả ngồi xuống, nhặt cái rương báu nhỏ hiếm có trước mặt lên, xem xét kỹ lưỡng.

Chiếc rương cũng không nặng lắm. Cô thử nhấc nó lên và lắc thử, nhưng lại không nghe thấy bất kì tiếng đồ vật nào va chạm bên trong.

“Sao nghe giống như bên trong chẳng có gì thế nhỉ?” Bạch Thành cau mày.

Nếu đúng là nó trống rỗng thật thì việc bị con linh cầu này nhắm đến để cướp lại nó đúng là lừa đảo trắng trợn.

Nhưng Bạch Thành lại nghiêng về giả thuyết rằng đây là một cái hộp Schrödinger.   [ mọi người có thể tra gg về hộp Schrödinger nếu muốn tìm hiểu thêm, tui không biết phải giải thích cái này như nào :) ]

“Mình là nhân vật chính mà, đúng chứ?”

Cô bĩu môi và lẩm bẩm: “Không, mỗi người đều là nhân vật chính trong chính cuộc đời của mình.”

Nhờ kinh nghiệm đọc tiểu thuyết sinh tồn của mình, mắt của Bạch Thành bỗng sáng lên vẻ chắc chắn.

“Mình cá là bên trong sẽ có bộ lọc nước, cộng thêm thứ gì đó để đối phó với những mối nguy hiểm hiện tại.”

Cô gật đầu, véo cằm: “Ừm, tốt nhất nên là nỏ hoặc súng lục.”

Với tâm trạng tràn đầy háo hức, cô lập tức mở chiếc rương.

【Mở Rương Báu Hiếm: Nhận được Đồng Hồ Đo Quãng Đường (Đảm bảo) ×1, Chất bôi trơn và làm sạch x1, Hệ Thống Truyền Động Ròng Rọc (Bản thiết kế) ×1, Sô Cô La Siêu Ngon™ ×1, Sắt Vụn ×2.】

“???”

“Đợi đã, súng của tôi đâu? Bộ lọc nước của tôi đâu?!”

Bạch Thành sững người. Tại sao rương hiếm lại cho cô một đống rác thế này?

Đừng nói đến việc nhận được nỏ hay súng lục, bên trong thanh chí còn không có lấy một dụng cụ sinh tồn tử tế nào!

Khuôn mặt cô lập tức xụ xuống, vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt cô.

Cô nhặt cái đồng hồ đo quãng đường đã được bảo đảm lên – một thiết bị nhỏ trông giống đồng hồ đo km của xe hơi. Nó hỉ có một cái màn hình bé xíu, chỉ rộng bằng ngón tay, và chỉ hiển thị một dòng thông tin duy nhất:

【Khoảng cách đến ga tiếp theo: 488 km】

“Mình mới chỉ đi được 12 km sau từng đấy thời gian thôi á?!” Bạch Thành trợn tròn mắt.

Cô cảm thấy mình đã dùng hết sức lực chỉ để đẩy chiếc xe này. Mặc dù cô không thể theo doi thời gian chính xác, nhưng cô ước tính rằng bản thân đã mất hơn hai tiếng đồng hồ chỉ cho mình việc này.

Thế mà ga đầu tiên vẫn còn cách xa thế sao.

“Ít nhất thì cái thứ nhỏ bé cái này cũng hữu ích. Giờ mình có thể biết đã đi được bao xa.” Cô thở dài, đặt nó sang một bên.

Cô liếc nhìn con linh cẩu cách đó không xa. Vì chiếc xe ray đã dừng lại nên nó cũng đang nằm nghỉ trên mặt đất. Cô le lưỡi trêu nó một cái rồi kiểm tra các vật phẩm khác.

【Chất Bôi Trơn Làm Sạch: Sau khi sử dụng, tàu của bạn sẽ trông như mới và được bôi trơn tốt hơn.】

【Bạn có muốn sử dụng cho chiếc xe ray đẩy tay của mình không? (Ước tính tốc độ tăng thêm: 50%)】

“Oh? Cái này cũng hữu ích đấy!”

Mắt cô sáng lên, và cô ngay lập tức bấm nút 'sử dụng'.

Ngay giây tiếp theo, một luồng sáng quét qua chiếc xe ray dưới chân cô. Khi cô nhìn lại, toàn bộ lớp gỉ sét đã biến mất, và điều này khiến toa xe trông như mới.

Bạch Thành nắm lấy cần gạt đẩy thử và ngay lập tức cảm nhận thấy rằng nó đã hoạt động trơn tru hơn trước rất nhiều.

Với tốc độ đã được tăng thêm 50%, tốc độ tối đa của chiếc xe ra giờ đây đã đạt 15 km/h.

【Tên: Hệ Thống Truyền Động Ròng Rọc (Bản thiết kế)】

【Nguyên liệu cần thiết: Sắt Vụn ×4, Da ×2】

【Mô Tả: Nâng cấp cơ chế truyền động bằng đòn bẩy cơ bản của xe ray đẩy tay lên hệ thống đòn bẩy ròng rọc hiệu quả hơn giúp tăng đáng kể tốc độ của tàu.】

【Lưu ý: Sử dụng bản thiết kế này sẽ tự động mở khóa cấu trúc, nhưng cấu trúc được tạo ra bởi bản thiết kế sẽ không thể giao dịch.】

“Lại thêm một món hời nữa!”

Bạch Thành biết cái hệ thống chết tiệt chắc chắn sẽ không để họ sử dụng mãi chiếc xe ray cũ kĩ này.

Mặc dù hiện tại cô không thể nâng cấp nó ngay, nhưng vẫn có những cách để cách cải thiện tốc độ của nó.

“Chỉ còn thiếu hai mảnh sắt vụn và hai miếng da nữa thôi.”

Không do dự, cô lập tức sử dụng bản thiết kế. Cô không hề có ý định đem thứ này đi trao đổi cả.

Còn hộp sô cô la thì khỏi cần kiểm tra. Bên trong có sáu thanh, với dòng chữ “Siêu ngon” được in bằng chữ lớn trên bao bì.

Sau đó cô chuyển hai mảnh sắt vụn cuối cùng vào kho đồ. Cuối cùng, khi chiếc rương ái đã hết đồ, vầng ánh sáng màu xanh lục trước đây của nó đã ngay lập tức biến mất.

Tệ hơn nữa, chiếc rương rỗng thậm chí không thể phân giải ra. Có vẻ như nó chỉ để làm cảnh.

Bạch Thành nhìn cái rương trong tay, rồi nhìn con linh cẩu vẫn đang nằm ở đằng xa.

Cô dồn hết sức ném chiếc rương về phía con quái vật.

*Rầm!*

Chiếc rương rơi cách con linh cẩu một mét một mét, không hề có chút ảnh hưởng nào với nó. Con linh cẩu chỉ giật mình và nhe răng về phía cô.

Cảm nhận được vật trước mặt, con linh cẩu tiến lại gần và thận trọng đánh hơi chiếc rương.

Nhưng đó là tất cất những gì nó làm.

Nó không chịu rời đi chỉ vì “tài sản” của nó đã được trả lại, như thể nó biết rõ rằng đây chỉ là một chiếc rương trống rỗng.

“Mày đang ép tao đấy!” Bạch Thành cắn môi, trừng mắt nhìn con linh cẩu.

Chiếc rương không hề cho cô bất kì vũ khí nào, và mặc dù chiếc xe ray của cô đã được đánh bóng nhưng cô chắc chắn vẫn sẽ không thể chạy thoát khỏi nó.

Thay vì trông chờ lòng thương xót của con quái vật này, cô nhớ lại cách mà vùng an toàn đã từng đẩy nó ra trước đây, và trong đầu cô ngay lập tức nảy ra một kế hoạch để giết nó.

“Trong thời gian bảo vệ thì luôn có một rào cản vô hình bảo vệ xung quanh chiếc xe ray. Nếu mình tính được phạm vi và lợi dụng nó thì…”

Ánh mắt cô tối sầm lại. Cô chợt nhận ra mình có thể lợi dụng quy tắc để giết con linh cẩu.

Cô chỉ mong con quái vật này không quá thông minh.

Vũ khí duy nhất của cô hiện tại là cây giáo đá và con dao găm từ gói tân thủ.

Ưu điểm của giáo cũng rất rõ ràng: nó dài hơn và mạnh hơn đa phần những vũ khí khác. Dù không sắc lắm nhưng nó là vũ khí an toàn nhất để sử dụng bây giờ.

Bạch Thành nhặt cây giáo lên, cán gỗ dài một mét của nó giúp cô có thêm nhiều khoảng trống hơn để phản ứng.

Đếm ngược mười giây sắp hết. Cô không thể chần chừ thêm một giây nào nữa.

Cô nhanh chóng lên xe, chộp lấy con dao game và chém vào một miếng gỗ.

【Dao Găm Cùn: 1/20】

Vài giây sau, con dao lóe lên một luồng ánh sáng màu xanh lục.

【Lưỡi Dao Uốn Ván: 0/60】

【Đánh Giá: Trông có vẻ nguy hiểm, nhưng không lý tưởng để săn bắn.】

Bỏ qua phần mô tả, Bạch Thành tiếp tục chém.

Việc chém dao lên ván gỗ diễn ra rất nhanh chóng và dễ dàng.

Cô đang có dự định nâng cấp con dao này lên cấp cao nhất có thể.

Ngay sau đó, con dao găm lại lóe lên ánh sáng màu xanh dương.

【Dao Găm Sắc Bén: 0/200】

【Đánh Giá: Một vũ khí đáng tin cậy!】

Mười phút sau, nó lại được nâng cấp thêm một bậc nữa.

【Dao Găm Diệt Quỷ: 0/1000】

【Đánh Giá: Một con dao có thể gây sát thương cho quỷ!】

Lần này, 1.000 nhát chém mất hơn một giờ. Ngay cửa khi cô luân phiên cả hai tay, nhưng chúng vẫn rất đau nhức.

Mặt trời đã ngả về phía tây, ánh nắng gay gắt của nó dịu dần sang màu cam. Cảnh vật xung quanh cô yên tĩnh đến lạ thường.

Có lẽ ở yên một chỗ quá lâu sẽ thu hút những con quái vật khác.

Nhưng Bạch Thành không hề bận tâm. Thực ra cô còn hơi mong chờ điều đó.

Nếu có kẻ săn mồi khác xuất hiện, biết đâu nó có thể giúp cô dọa chạy con linh cẩu này, điều đó phần nào cũng giúp cô tránh được phần lớn rắc rối.

Khi nhát chém cuối cùng hạ xuống, miếng gỗ gần như không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Một tia sáng vàng lóe lên ngay lập tức và con dao cũng đạt đến cấp độ cuối cùng!

【Cấp Cao Nhất: Dao Găm Tử Thần (Chưa Ràng Buộc)!】

【Chất Lượng: Huyền Thoại】

【Hiệu Ứng: Chỉ cần một nhát chém duy nhất sẽ đảm bảo cái chết đến với kẻ bị dính đòn. Bất kỳ sinh vật nào bị thương bởi nó sẽ mắc phải lời nguyền tử thần, ngoại trừ người sở hữu.】

【Đánh Giá: Cái này đơn giản là Bất khả chiến bại!】

【Bạn nhận được 1 điểm thuộc tính có thể phân phối!】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!