Vol 1

Chương 22 - Một nhân vật chính nữa lại ra đời!

Chương 22 - Một nhân vật chính nữa lại ra đời!

Bạch Thành không chắc liệu Lâm Thu Nguyệt và Đường Yên hiện tại đã có lò nung hay chưa.

Tuy nhiên, họ cũng chưa từng trao đổi bất kỳ vật phẩm nào từ lò nung đó cả. Chẳng lẽ nào họ đang cố tình che giấu việc sắt vụn có thể nấu chảy thành thỏi sắt với lò nung với những người sống sót khác?

Bạch Thành nghiêng về ý tưởng rằng hai người họ đơn giản là chưa chế tạo được lò nung hơn.

Ừ thì, họ có thể đã mở được những rương kho báu hiếm, nhưng liệu họ có thực sự may mắn đến vậy không?

Hai người đó đã gặp đủ may mắn trong giai đoạn đầu rồi!

Vì vậy, cô quyết định tiết lộ thông tin này cho tất cả mọi người. Xét cho cùng, nếu cô muốn làm giàu với lò nung thì điều đó là không thể tránh khỏi.

“Liều một lần vậy. Mình cá là hai người bọn họ vẫn chưa có lò nung!”

Nhưng Bạch Thành không hành động ngay lập tức. Cô vẫn đang tính toán thời gian cần thiết để lò nung nấu chảy sắt vụn thành sắt thỏi.

Đồng thời, cô vẫn chưa đổi lấy bốn thẻ nhân viên mà Lâm Thu Nguyệt đang giữ.

“Hai mươi mảnh sắt vụn… Sao giờ mình lại thấy đắt thế nhỉ?” Bạch Thành nhăn mặt khi nghĩ đến điều đó nhưng vẫn chủ động liên lạc với đối phương.

Lâm Thu Nguyệt tỏ ra vẻ ngạc nhiên và đáp lại một cách tò mò.

Lâm Thu Nguyệt: “Giờ đã chiều rồi đấy. Tôi còn tưởng cậu không định giao dịch nữa cơ đấy.”

Bạch Thành sững người, rồi liếc nhìn ra cửa sổ, nhìn bầu đã chuyển màu ở bên ngoài. “Ủa, đã chiều rồi á?”

Đêm qua, có lẽ là do cô đã dành rất nhiều thời gian để nhặt cây. Chắc cũng phải đến tầm ba bốn giờ sáng cô mới ngủ.

Và cô đã ngủ suốt cả buổi sáng. Nếu không phải vì cơn mưa này, Bạch Thành cũng chẳng thể biết được mình đã ngủ bao lâu nữa.

“Chết tiệt, đã là ngày thứ ba rồi mà mình còn chưa bắt đầu di chuyển nữa.” Một cảm giác cấp bách bỗng ập đến trong lòng.

May mắn thay, giờ cô đã có được lò nung rồi. Ít nhất thì cô không còn phải tốn sức chặt cây để kiếm thêm tài nguyên nữa rồi.

Bạch Thành gửi hai mươi mảnh sắt vụn qua trước rồi mới trả lời.

Bạch Thành: “Xin lỗi, tôi có việc đột xuất. Bây giờ tôi mới có thời gian rảnh.”

Dĩ nhiên, cô không thể thừa nhận là mình đã ngủ cả buổi sáng được. Làm như vậy chẳng khác nào đang nói với đối phương rằng cô có thể chặt cây trong Đêm Tĩnh Lặng cả.

Lâm Thu Nguyệt: “Oh? Tỷ Tỷ à, chị cũng phát hiện ra sắt vụn cũng có thể nấu chảy thành thỏi sắt rồi à?” [note90805]

Lâm Thu Nguyệt: “Sau khi cậu dùng gỗ tốt để mua sắt vụn với giá cao tối qua, cậu đã trở thành đại gia trong mắt nhiều người rồi đấy. Tôi cá là bây giờ có ai đó đang tức giận lắm rồi đây. Bây giờ hầu như chẳng ai còn đổi sắt vụn lấy thức ăn nữa rồi.”

Vừa nói, Lâm Thu Nguyệt vừa chấp nhận giao dịch của Bạch Thành.

Bốn tấm thẻ nhân viên, mỗi tấm hiển thị một loài động vật khác nhau, xuất hiện ở cuối màn hình, và trong đó có tấm thẻ hình tê giác.

Bạch Thành nhặt tấm thẻ tê giác lên và thở dài. "Cuối cùng thì ngươi vẫn rơi vào tay ta thôi."

Lời nói của Lâm Thu Nguyệt khiến Bạch Thành cảm thấy hơi khó xử, cứ như thể cô đang bị ai đó chỉ trích vậy.

Nhưng vì đối phương vẫn còn giao dịch với mình, Bạch Thành cũng chỉ có thể xin lỗi trước.

Bạch Thành: “Tôi xin lỗi, tôi chỉ đang cố gắng thu thập tài nguyên thôi. Tôi không có ý định cướp khách hàng của cô đâu…”

Lâm Thu Nguyệt: “Pfff, sao cậu lại phải xin lỗi chứ? Nếu không phải do trời mưa thì cũng chẳng có gì ảnh hưởng tới tôi cả. Mà này, cậu và Đường Yên có quen nhau không thế?”

Bạch Thành: "Không, tôi còn không biết anh ta là ai nữa.”

Lâm Thu Nguyệt: “Vậy càng tốt. Tên đó khá kiêu ngạo đấy. Tôi cũng không thích hắn cho lắm.”

Bạch Thành: “Tới lúc này rồi thì hầu hết những người sống sót khác chắc cũng không còn thiếu thức ăn nữa rồi nhỉ? Tính cạnh tranh của anh ta cũng không cao nữa, với lại anh ta cũng quá tham lam đi.”

Lâm Thu Nguyệt: “Chính xác! Không giống như anh ta, tôi hồng- ờm, ý tôi là tôi không phải là người xấu tính như anh ta đâu, đúng chứ?” [note90806]

Bạch Thành: “Mhm.”

Đến lúc này, Bạch Thành đã sẵn sàng kết thúc cuộc trò chuyện này. Cô vẫn phải nhanh chóng tiếp tục di chuyển.

Ban đầu, cô định phớt lờ những tin nhắn tiếp theo của Lâm Thu Nguyệt, nhưng những lời nói của cô gái này lại thực sự chứa vài thông tin hữu ích.

Lâm Thu Nguyệt: “À mà này, tỷ tỷ, nhân viên của chị thế nào rồi? Chị Thông minh như vậy, chắc hẳn chị cũng chọn được rồi đúng không?”

Lâm Thu Nguyệt: “Đường Yên bảo tôi rằng chất lượng của nhân viên đầu tiên là không thể chọn được, nên tốt nhất là nên ưu tiên năng lực. Trâu và ngựa chắc chắn là lựa chọn tốt nhất rồi. Quá chuẩn rồi đúng không!?”

Lâm Thu Nguyệt: “Hắn ta muốn hợp tác với tôi nhưng lại không chịu nói cho tôi biết những điều tôi chưa biết! Đúng là anh ta đẹp trai thật đấy, nhưng chẳng có tí chân thành nào cả. Anh ta thậm chí còn không đáng giá bằng một cọng tóc của cậu!”

Lâm Thu Nguyệt: “Tôi không may mắn nên không tìm được con bò nào cả. Ngựa cũng có thể kéo xe, nhưng lại kém hiệu quả hơn. Nhưng ít nhất nó vẫn có thể giúp tôi đi tới Trạm Một trong thời gian an toàn. Như vậy cũng có thể coi như là tạm ổn rồi.”

Bạch Thành, vừa chuẩn bị tiếp tục đẩy xe, bỗng khựng lại khi đọc những tin nhắn này.

Những lời của Lâm Thu Nguyệt có vẻ như chỉ là những lời than phiền vu vơ, nhưng thực chất chúng đã tiết lộ rất nhiều thông tin mà trước đây mà cô chưa biết.

“Vậy nên, bò và ngựa [note90807] thực sự được hiểu theo nghĩa đen là những con bò và ngựa… Vai trò của của nhân viên đầu tiên có vẻ như là làm thú cưỡi hoặc làm vật kéo xe.”

Bây giờ, Bạch Thành mới hiểu được ý nghĩa của nhân viên đầu tiên là gì.

Thật vậy, nếu có một con bò hoặc ngựa giúp kéo xe, tốc độ di chuyển sẽ nhanh hơn rất nhiều so với việc chỉ dựa vào sức người.

Bạch Thành bỗng dưng cảm thấy mình như một thằng hề khi đã nâng cấp hệ thống truyền động bánh răng của mình.

“Chết tiệt, chẳng tránh mấy người đó đi nhanh như vậy!”

Nếu có ai đó may mắn có được nhân viên ngay ngày đầu tiên, giả sử họ di chuyển liên tục không ngừng nghỉ, thì họ hoàn toàn có thể đến được Trạm Một trong vòng ba ngày!

Dĩ nhiên, đó là trong điều kiện lý tưởng.

Hầu hết mọi người sẽ không vội vàng ngay từ đầu, và tính cả thời gian thu thập tài nguyên, việc đạt được tốc độ đó là điều không thể.

“Mình đoán là một số người sẽ đến được Trạm Một vào ngày mai hoặc ngày kia, trước buổi tối. Có vẻ như việc bảo vệ nó sẽ không quá khó khăn rồi.”

Cau mày suy nghĩ, Bạch Thành ấn gửi một câu trả lời qua loa cho Lâm Thu Nguyệt.

Bạch Thành: “Đúng vậy! Tên đó chẳng có chút chân thành nào cả!”

“Cô ta nói với mình tất cả những điều này vì cô ta cho rằng mình đã có nhân viên rồi nhỉ, chắc vậy…” Vẻ mặt Bạch Thành bỗng tối sầm lại. Lâm Thu Nguyệt làm sao có thể ngờ rằng, cô bây giờ vẫn chỉ có một mình đâu.

“Mình đã có tám thẻ nhân viên màu trắng rồi, cộng thêm một thẻ màu xanh lá cây nữa. Vẫn còn thiếu sáu thẻ.”

Ánh mắt Bạch Thành chuyển về phía lò nung, ánh nhìn đầy kiên định.

“Mình vẫn còn bột thu hút thú. Tệ nhất thì mình phải đổi sắt thỏi để lấy thêm thẻ. Nhất định mình phải hoàn thành việc nâng cấp thẻ nhân viên trước khi đến được Trạm Một!”

Thẻ nhân viên huyền thoại thì chắc chắn sẽ phải vượt trội hơn nhiều so với thẻ nhân viên thông thường, đúng không nhỉ?

Bạch Thành vẫn giữ vững niềm tin và không hề ghen tị với tốc độ di chuyển của những người khác.

Thấy Lâm Thu Nguyệt không trả lời thêm và lò nung ở góc vẫn đang hoạt động, Bạch Thành thậm chí không thèm buồn mặc quần áo cho tử tế. Cô nhảy lên bộ phận truyền động và bắt đầu đạp hết sức mình.

Bên ngoài, gió rít và mưa liên tục tuôn xuống. Cộng với chỗ trú ẩn bằng gỗ mà cô đã dựng lên, khiến cho lực cản là khá lớn.

Nhưng may mắn thay, thể lực của Bạch Thành lúc này đã gần đạt đến đỉnh cao của một con người. Một chút lực cản này chẳng là gì đối với cô cả.

Khoảng nửa giờ sau, một tia sáng xanh lóe lên từ hệ thống truyền động bánh răng của cô. Cuối cùng thì cũng đã nâng cấp thành công rồi.

【Hệ thống truyền động bằng bánh răng: 0/30】

Vì lò nung cũng đã vừa nấu xong, Bạch Thành quyết định dừng lại.

Nhưng khi kiểm tra qua hệ thống truyền động bánh răng vừa được nâng cấp, cô nhíu mày. "Nó...khác gì cái trước đâu?"

Cô không thấy có bất kì thay đổi nào mà cô có thể nhìn thấy được cả!

Bạch Thành thở dài, rồi mở phần thông tin chi tiết ra.

【Tên: Hệ thống truyền động bằng bánh răng】

【Cấp độ: Hiếm】

【Hiệu ứng: Tăng lực đẩy, giúp tăng tốc độ tối đa thêm +10%.】

【Đánh giá: Có còn hơn không.】

“Chỉ có vậy thôi á?” Bạch Thành hoàn toàn không mấy ấn tượng.

Nhưng vì nó có một lợi ích mà có thể giúp cô trong việc di chuyển nên cô cho rằng nó đúng là...có còn hơn không.

Cô quay người lại và nhặt những thỏi sắt từ dưới đất lên. Mười mẩu nhiên liệu cô đã cho vào lò trước đó vẫn chưa cháy hết, nên cô lập tức cho thêm sắt vụn vào.

“Khoảng nửa tiếng để nấu chảy mười mảnh sắt vụn. Cũng không tệ.” Giờ cô đã có ước lượn sơ bộ về tốc độ.

Lượng than còn lại chắc chắn là quá đủ rồi, và cô nghi ngờ rằng nó cũng không phải là nhiên liệu duy nhất mà cô có thể dùng.

“Giờ mình đã có sắt thỏi để làm vốn rồi, bắt đầu giao dịch thôi.”

Không chút do dự, Bạch Thành đăng yêu cầu giao dịch của mình lên.

【Người giao dịch: Bạch Thành】

【Vật phẩm: Thỏi sắt ×1 (Còn lại: 10)】

【Yêu cầu: Sắt vụn x3】

Ngay khoảng khắc yêu cầu giao dịch của cô được đăng lên, toàn bộ kênh trò chuyện đã bùng nổ.

------------------------------------------

Ghi chú nhỏ của trans:

- Tỷ Tỷ: Lâm Thu Nguyệt gọi Bạch Thành là "tỷ tỷ", để thể hiện sự thân mật, xuề xòa giữa con gái với nhau.

- Hồng...: Đây là cách chơi chữ của Lâm Thu Nguyệt. Cô ấy định nói: "i'm pink ( màu hồng) để đối lập với "black-hearted" ( lòng dạ đen tối) của Đường Yên, nhưng từ " hồng" ở đây còn có nghĩa bóng là "hồng hào" ( màu sắc vùng kín của những người phụ nữ trẻ). Tui sử dụng từ "hồng..." để giữ sự hài hước và tế nhị, đồng thời thì cô ấy cũng đã nhanh chóng sửa lại thành "không tham lam" rồi.

- Bò và ngựa: Trong nguyên tác, đây là hai loại nhân viên đầu tiên tốt nhất và có thể dùng để kéo xe. Bạch Thành không có nên cô phải dùng sức người. Chi tiết này khá quan trọng trong mạch truyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Cô ấy dùng từ là: "姐妹", cứ coi như đó là cách xưng hô dành cho nữ như từ "bro" đi :)
Cô ấy dùng từ là: "姐妹", cứ coi như đó là cách xưng hô dành cho nữ như từ "bro" đi :)
[Lên trên]
Hình như cô ấy đang định nói là chỗ đó của cô ấy có màu hồng, hoặc ít nhất là những gì tui hiểu được từ phần bình luận trên cn :)
Hình như cô ấy đang định nói là chỗ đó của cô ấy có màu hồng, hoặc ít nhất là những gì tui hiểu được từ phần bình luận trên cn :)
[Lên trên]
thuật ngữ chỉ việc làm nô lệ, vì hai loài vật này được con người sử dụng để lao động chân tay.
thuật ngữ chỉ việc làm nô lệ, vì hai loài vật này được con người sử dụng để lao động chân tay.