Các đường ray đều được tự động tạo ra, và nó luôn dẫn về phía trước theo một lộ trình nhất định.
Thực tế thì, bảng điều khiển của tàu cũng chẳng có tác dụng gì mấy. Tuy nhiên, Bạch Thành vẫn đứng trước nó, nhìn chằm chằm vào tấm rèm hình tam giác qua cửa sổ khi nó đang ngày một gần hơn.
Chẳng mấy chốc, cả con tàu đã hoàn toàn bị bóng của nó bao phủ.
Ngay sau đó, tấm màn hình tam giác bắt đầu bốc cháy. Không, nói đúng hơn là nó đang tan biến thành những hạt sáng.
Sự phân rã lan nhanh từ trung tâm ra ba cạnh, để lộ một khoảng không tối đen như mực ở bên trong.
Đường ray kéo dài vào trong đó, và con tàu cũng từ từ di chuyển theo.
Khi tàu tiến vào, Bạch Thành cảm thấy như thể mình vừa bước vào một không gian kì lạ, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới ban đầu.
Không gian bên trong không tối như cô tưởng tượng. Những điểm sáng mờ nhạt điểm xuyết ở khắp nơi, trông có vẻ xa nhưng lại gần như có thể chạm thấy.
Bạch Thành lập tức kéo mạnh cần phanh. Bánh xe rít lên trên đường ray khi cả chiếc tàu lao về phía trước trước khi dừng hẳn.
Ngay sau đó, vô số dải đèn trắng nhạt nhấp nháy phía trên, chiếu sáng toàn bộ không gian khép kín này.
Một dòng thông báo nhấp nháy trên màn hình, thu hút sự chú ý của Bạch Thành.
【Thông báo kênh!】
【Chúc mừng Bạch Thành đã là người lái tàu đầu tiên đến Trạm! Phần thưởng đặc biệt đã được trao!】
【Trạm: Ga mỏ đầm lầy số 1】
【Loại trạm: Trạm đơn】
【Mô tả trạm: Trạm này cung cấp dịch vụ nghỉ ngơi và sửa chữa, cũng như nguồn tài nguyên phong phú. Tuy nhiên, nó đã thu hút sự chú ý của Infinite Raiders. Hãy cẩn thận!】
【Thời gian còn lại đến khi khởi hành: 5 (4+1) giờ】
【Thời gian an toàn của bạn đã kết thúc sớm!】
【Gợi ý: Khi đang dừng đỗ tại trạm, tàu của bạn sẽ không thể bị phá hủy, nhưng hãy cẩn thận với những kẻ chuyên trộm cắp!】
Đọc xong những thông báo, vẻ mặt Bạch Thành chuyển sang vẻ hiểu ra vấn đề.
Cô đã luôn cứ lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tàu của mình khi vào trạm, nhưng giờ thì xem ra không cần nữa rồi.
Hơn nữa, cô không ngờ mình lại là người sống sót đầu tiên đến được Trạm.
Phần thưởng đặc biệt lần trước cũng khá tốt, nên cô cũng khá mong chờ phần thưởng lần này.
Bạch Thành kiểm tra phần thưởng của mình.
【Phần thưởng đặc biệt bao gồm: Nạp đầy nhiên liệu cho nồi hơi (than), danh hiệu , 1 điểm thuộc tính có thể phân bổ, 10 Xu Vô Hạn và thêm 1 giờ ở lại tại Trạm!】
【Bạn đã nhận được danh hiệu ! Phần thưởng đã được thay thế bằng 1 điểm thuộc tính có thể phân bổ!】
“Thật luôn? Giống như lần trước à?” Bạch Thành thất vọng, kỳ vọng vào những phần thưởng đặc biệt trong tương lai của cô giảm đi đôi chút.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là phần thưởng này không xứng đáng.
Hai điểm thuộc tính có thể phân bổ, thêm một giờ ở lại và xu vô hạn là đều là những phần thưởng vô cùng hào phóng.
Dĩ nhiên, điều quan trọng nhất là chúng hoàn toàn miễn phí!
Từ những thông tin trên màn hình, Bạch Thành còn nhận thấy một điều khác: “Chỗ này… thực chất là một cái mỏ à?”
Cô đưa mắt nhìn xuống chiếc cuốc chim sắt đang cầm trên tay.
“Hay là mình kiếm ít tiền ở đây nhỉ?” Cô cầm chiếc cuốc chim bằng một tay và cầm chiếc đèn pin công suất cao trong tay còn lại, liên tục bật tắt công tắc.
Cạch!
Cửa tàu mở ra, giúp cho Bạch Thành có cái nhìn rõ hơn về không gian bên trong của trạm.
Cô đang ở trong một không gian khép kín khổng lồ, một trạm dùng đỗ các đoàn tàu.
Phía trước và phía sau tàu, những tấm rèm hình tam giác khổng lồ vẫn hiện ra sừng sững. Hai bên là những bức tường, và ngay trước mặt Bạch Thành là một cánh cổng công nghệ cao được gắn liền với bức tường.
Ngoài ra, toàn bộ không gian này trống đến mức gây thất vọng.
“Chắc mọi thứ đều ở sau cánh cửa đó rồi,” Bạch Thành lẩm bẩm, không vội rời tàu.
Một lát sau, một tia sáng vàng lóe lên từ cây đèn pin của cô.
【Cấp độ tối đa! Đèn Pin Siêu Sáng Với Nguồn Năng Lượng Vô Hạn!】
【Bạn đã nhận được 1 điểm thuộc tính có thể phân bổ!】
Bạch Thành khẽ cười và thản nhiên ném chiếc đèn pin lên bàn.
Sau đó, cô phân bổ cả ba điểm thuộc tính và chọn mục tiêu nâng cấp tiếp theo là chiếc cuốc chim của mình.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô ấy gọi to: "Xích Viêm, đi thôi"
Cô hoàn toàn không có bất kì lo lắng nào về những nguy hiểm của Trạm Một. Nếu ngay cả một nhân viên cấp Tinh Anh như Xích Viêm ở đây mà còn không xử lý được thì chỉ có đường chết mà thôi.
Bước xuống tàu và lên sàn của trạm, cả hai cùng tiến về phía cánh cổng.
Cánh cửa này có màu đen, nhẵn bóng là hoàn toàn liền mạch. Có lẽ nó là cửa trượt
Bên cạnh nó là một màn hình nhỏ hiển thị:
【Bạn có muốn tiến vào Trạm Một không?】
Không chút do dự, Bạch Thành nhấn 【Có】.
【 Những người tiến vào trạm: Người lái tàu Bạch Thành】
【Phần thưởng cố định khi vào trạm: Bản thiết kế ngẫu nhiên ×1!】
【Thời gian đếm ngược đến khi khởi hành: 5 giờ 59 phút】
Không thấy bất kì bản thiết kế nào hiện ra ở gần, Bạch Thành đoán chắc nó đã được đưa thẳng vào trong tàu rồi.
Cô cũng không có ý định lãng phí thời gian để đi kiểm tra.
Ngay giây tiếp theo, một thứ gì đó phía sau cánh cửa bỗng hoạt động. Với một tiếng động nặng nề, cánh cửa sắt vốn đã đóng kín từ lâu bất ngờ trượt mở.
Ngay sau đó, một luồng sáng trắng phóng thẳng lên bầu trời từ ngọn tháp trung tâm của Trạm, xuyên qua những đám mây như một cây cầu nối với thiên đường.
Bên ngoài Trạm, một đoàn tàu cũ kĩ, rỉ sét đang đậu sẵn. Một nhóm người đứng trên nóc tàu, dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
Dẫn đầu là một người đàn ông gầy gò với một vết sẹo chạy dọc từ khóe mắt. Nhìn thấy tia sáng, khuôn mặt hắn ta rạng rỡ hẳn lên vì phấn khích.
Hắn ta nhảy xuống khỏi tàu, triệu hồi một con lợn rừng để cưỡi. Nắm chặt chiếc búa sắt trong tay, hắn ta giơ cao lên và quay sang đám thuộc hạ, hét lên:
[note92064]
"HOG RIDERRRRRR!"
“Hỡi các anh em! Đây sẽ là trạm đầu tiên chúng ta chiếm được—và tao thề rằng nó cũng sẽ không phải là trạm cuối cùng đâu!”
“Mặc dù mục tiêu đến sớm hơn dự kiến, nhưng điều đó không quan trọng. Giết chúng, và toàn bộ tài nguyên, nước uống—tất cả sẽ thuộc về chúng ta!”
“Chúng ta đã mắc kẹt ở Hạng Phổ thông quá lâu rồi! Trong cái thế giới đầy rẫy ma thú này, ai mà lại muốn làm kẻ yếu đuối chứ?!”
Những lời nói của hắn ta đã thổi bùng lê ngọn lửa của những người còn lại.
“Đúng vậy! Chúng ta rồi cũng có thể vượt tới trạng thái siêu việt thôi!”
“Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã gia nhập! Số lượng là sức mạnh! Chúng tôi sẽ luôn sát theo ngài, thưa Sếp!”
Một ông già tóc tai bù xù liếm môi, nở một nụ cười dâm đãng. "Hê hê hê, nếu chủ tàu là con gái thì càng tốt!"
“Chết tiệt, tao đã phát ngán với việc phải chọc vào hoa cúc rồi!"
Cả nhóm người đều đồng loạt xuống tàu, mỗi người cưỡi một con lợn rừng đen và cầm trên tay một chiếc búa sắt.
Họ siết chặt dây đeo cổ tay của những chiếc búa trước khi người đàn ông đầy sẹo gầm lên:
“Hỡi các anh em, xông lên!”
Họ hô lên, vung búa, quất roi và xông thẳng về phía Trạm.
Khuôn mặt họ rạng rỡ đầy vẻ phấn khích, khí thế của họ hùng hổ tựa như không gì có thể ngăng cản được.
Nhưng rồi—
"ROAR-!!"
Một tiếng gầm chói tai như có thể xé toạc bầu trời vang lên.

2 Bình luận