Vol 1

Chương 16 – Màn đêm đang ngày càng nguy hiểm hơn

Chương 16 – Màn đêm đang ngày càng nguy hiểm hơn

"Nguồn cung có hạn. Nhưng một khi mọi người đã đảm bảo được các nhu yếu phẩm cơ bản thì sẽ lại không thể tiến thêm được nữa."

Ánh mắt Bạch Thành bỗng trở nên sắc bén hơn. Kết hợp với những gì Đường Yên đã nói với cô trước đó, cô đã suy ra được quy luật cơ bản của thế giới này.

“Thời gian an toàn 5 ngày chỉ đơn thuần là để mọi người thu thập các vật tư để nâng cấp tàu của mình.”

“Và nếu đến trạm càng muộn thì nguy hiểm gặp phải sẽ càng lớn.”

Nói cách khác, chiến lược lao về phía trước của gã đàn ông hống hách trước đó mới thực sự là đúng à?

Dù thế nào đi nữa, việc đến được trạm là nhiệm vụ duy nhất của tất cả những người sống sót.

Bạch Thành đã nhận ra điều này. Cô liếc nhìn quãng đường còn lại trên đồng hồ đo quãng đường và thở dài. “Có vẻ như mình cần phải nhanh lên thôi.”

Nhưng trước tiên, cô cần phải thu thập đủ gỗ đã.

Bạch Thành nhặt rìu lên và chuẩn bị bước xuống tàu.

Ngay khi đôi giày da nhỏ của cô chạm vào lớp cỏ mềm mại, một âm thanh xào xạc vang lên.

Ngay giây tiếp theo, một bóng đen với đôi mắt đỏ như máu đột nhiên lao về phía cô!

Bụp!

Những chiếc ngà cong, được đẩy đi bởi một lực cực lớn, va chạm với tấm khiên chắn không thể bị phá hủy của chiếc xe ray và gãy ngay lập tức.

Sau đó, đầu của con lợn đen đập mạnh vào tấm khiên, khiến nó bị choáng và loạng choạng trước khi ngã lăn xuống đất.

Bạch Thành giật mình, nhưng cô không còn là người mới đến thế giới này nữa.

Phản ứng của cô rất nhanh. Cô ngay lập tức chộp lấy cây giáo đá từ chiếc xe ray phía sau. Đầu của nó được quấn chặt bằng một chiếc tất và dây chun buộc tóc, cố định lại Dao Găm Tử Thần ở trên đầu ngọn giáo.

Lưỡi dao cứa xuyên qua lớp da đen xù xì của con lợn rừng và khiến nó rỉ máu ra. Chỉ trong chốc lát, con thú trước mặt cô đã ngừng chuyển động.

【Chúc mừng! Bạn đã tiêu diệt được Lợn Đêm Tĩnh Lặng cấp Quái Thú. Đã nhận được 1 EXP, Thẻ nhân viên ×1!】

Bạch Thành tựa người vào chiếc xe ray, tim cô vẫn liên tục đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hoàn toàn không cảm nhận được sự tiếp cận của con lợn rừng này.

Nếu không có tấm khiên chắn của chiếc xe ray này, dạ dày của cô có lẽ đã bị xuyên thủng rồi.

Khi cô nhìn xác con lợn rừng từ từ tan biến thành một vũng mủ, máu đặc quánh rồi từ từ chảy về phía chân cô, cô chết lặng.

Cô hiện đang đứng cách cái xác chưa đầy ba mét, nhưng mà cô bây giờ vẫn đang đứng ở ngay cạnh chiếc xe ray…

“Tấm khiên đang bị thu hẹp lại!”

Bạch Thành đã đưa ra một kết luận đáng kinh ngạc, xác nhận cảnh báo trước đó của hệ thống.

Vì xác con lợn rừng ở quá gần, cô thậm chí không cần đo để ước tính bán kính an toàn hiện tại của chiếc xe ray—hai mét.

Điều này có nghĩa là ngay cả khi có nhiều cây vào ban đêm thì số lượng cây trong vùng an toàn cũng sẽ giảm đi đáng kể.

“Việc thu thập gỗ đang ngày càng khó khăn hơn rồi… nhưng như vậy chắc vẫn tạm đủ.”

Cầm chiếc đèn lồng lên, Bạch Thành thận trọng quan sát xung quanh.

Mặc dù bóng tối dày đặc khiến cô khó có thể nhìn thấy bất kì thứ gì nhưng cô không thể rũ bỏ cảm giác rợn người khi vô số con mắt đang theo dõi cô từ trong bóng tối.

Đây là điều mà cô chưa từng trải qua từ đêm hôm trước.

“Nếu bây giờ mình bước ra ngoài vùng an toàn, có lẽ mình sẽ bị xé xác thành từng mảnh mất.”

Cô nhướng mày, tập trung lại và bắt đầu chặt cây.

So với chiếc rìu đá của đêm đầu tiên, phải mất gần hai mươi phút chỉ để chặt một cái cây, thì chiếc rìu bạc trong tay cô giờ đây chỉ cần hai lần vung là có thể chặt được một cái cây to bằng một người.

Hiệu suất đã được cải thiện gấp nhiều lần, nhưng…

“Độ bền vẫn không gIảm à?” Bạch Thành sửng sốt.

Điều này có nghĩa là cô có lẽ không thể tiếp tục nâng cấp chiếc rìu bạc thêm nữa.Lắc đầu, cô nhanh chóng chặt hạ cả ba cái cây trong phạm vi bán kính hai mét của chiếc xe ray.

Sau khi thu thập gỗ xong, cô chuẩn bị tiến về phía trước và lặp lại quá trình đó.“Nó hơi chán một chút nhưng vẫn có thể xử lý được.” Cô cau mày. Dù mệt mỏi nhưng cô vẫn phải hoàn thành được mục tiêu của mình.

Nếu ngày tấm khiên chắn này lại thu hẹp lại thì việc không hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay đồng nghĩa với việc cô sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội.

Trong ba ngày còn lại của thời gian an toàn, Bạch Thành dự định chỉ tập trung vào việc di chuyển và đến Trạm Một càng nhanh càng tốt.

“Không biết sắt vụn có thể được nấu thành thỏi sắt hay không nhỉ…”

Vừa nhai một thanh sô cô la, cô vừa nghĩ cách để có được những thỏi sắt.

Nhưng chưa đầy một trăm mét sau, ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn lồng của cô đã để lộ ra một khối đặc quánh, đen kịt, sền sệt ở phía trước.

Nó cao khoảng nửa người. Hình dạng của nó không rõ ràng, nhưng nó nằm ngay trên đường ray trước mặt cô. Cùng lúc đó, một thông báo hiện lên trên màn hình của cô:

【Cảnh báo! Đã phát hiện vật cản không xác định trên đường ray. Vui lòng dọn dẹp nó ngay lập tức!]

Bạch Thành cau mày. Vật cản giờ vẫn nằm ngoài vùng an toàn. Cô không dám, cũng không có ý định mạo hiểm.

“Bà đây không tin mày có thể bò vào trong tấm khiên này!”

Cô biết rằng đây là một mối nguy hiểm khác phát sinh khi cô ở ngoài trời quá lâu.

Nhưng cô vẫn không có ý định dừng lại. Thay vào đó, cô cố đâm thẳng qua khối chất nhầy nhớp nháp.

Tuy nhiên, khi tấm khiên va chạm với khối chất màu đen, nó bị biến dạng dưới áp lực, từ từ rỉ ra hai bên.

Từ chuyển động chậm chạp của nó cho thấy nó có độ nhớt cực kì cao.Cùng lúc đó, chiếc xe ray của Bạch Thành chao đảo như thể bị mắc kẹt trong cát lún. Sau một vài nỗ lực vô ích, nó không thể tiến về phía trước được nữa.

Tốc độ của chiếc xe ray quá chậm để có thể vượt qua.

May mắn thay, khối chất đó bây giờ đã bị ép thẳng vào rào chắn. Bai Cheng không còn cách nào khác ngoài dừng lại, nhặt chiếc đèn lồng lên và kiểm tra nó.

“Cái quái gì thế này?” Cô nhướn mày. Không có mùi hôi.

“Nhưng hệ thống bảo phải dọn dẹp nó…”

Cho đến bây giờ, cô vẫn chưa mở khóa được bất kỳ công cụ nào như xẻng. Phương pháp duy nhất cô có thể nghĩ ra là đốt nó.

Quỳ xuống, cô điều chỉnh bật lửa lên mức cao nhất và bật nó lên.

Xèo!

Ngọn lửa xanh bắn ra như một mũi kim, đâm xuyên vào khối chất nhầy đen.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo—

WHOOSH!    [note88762]

Toàn bộ khối chất nhầy bùng cháy lên dữ dội.

Ngọn lửa màu đỏ cam bốc lên cao, khói đen dày đặc cuồn cuộn bay lên trời.

Ngọn lửa rực rỡ liên tục xua tan bóng tối xung quanh, khiến những con thú ẩn nấp trong rừng giật mình và bỏ chạy.

Khuôn mặt của Bạch Thành đỏ bừng trong ánh lửa khi cô lùi về phía chiếc xe ray.

Nhưng không có thông báo tiêu diệt nào xuất hiện trên màn hình, có nghĩa là thứ đó không được coi là sinh vật sống.

“Tuy mình không biết chướng ngại vật này đến từ đâu, nhưng nếu nó dễ cháy như thế này thì chắc chắn sẽ không cản trở những người sống sót lâu đâu nhỉ?”Nhưng cô sớm nhận ra rằng mình đã sai.

Sau khi chặt và thu thập gỗ từ hai cây gần đó, khối đen nhầy vẫn đang cháy.

Khóe miệng Bạch Thành giật giật. “Đùa nhau à…”

Nhìn vào ngọn lửa, dù chỉ mới bắt đầu tàn, nhưng có vẻ như nó sẽ còn cháy thêm một lúc nữa.

Ngồi khoanh chân, cô liếc nhìn chiếc rìu bạc của mình, sau đó triệu hồi Sách Thành.

“Tôi muốn đổi vật phẩm nâng cấp của mình!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tui không biết miêu tả tiếng lửa bùng lên như nào nên tui để nguyên văn nha :)
Tui không biết miêu tả tiếng lửa bùng lên như nào nên tui để nguyên văn nha :)