Vol 1

Chương 7 - One Hit, One Kill

Chương 7 - One Hit, One Kill

Bạch Thành nhìn chằm chằm vào con dao găm trong tay, lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo với hai màu đen và đỏ, cô lập tức mở to mắt.

“Vậy, tất cả những gì mình cần làm là gây ra ít nhất một vết xước vào con linh cẩu đó à?”

Đây quả thực là một vũ khí huyền thoại!

Cô liếc nhìn ngọn giáo đá dưới chân, nhăn mũi tỏ vẻ ghê tởm rồi đá nó sang một bên. 

Quay trở lại màn hình, cô không do dự mà ngay lập tức ràng buộc nó với bản thân mình.

【Sau khi ràng buộc, vật phẩm sẽ không còn có thể giao dịch!】

Bạch Thành cũng không quan tâm. Lúc này, rất khó để những người sống sót khác có thể mua được con dao găm này. 

Và ngay cả khi họ có thể, cô cũng sẽ không ngu ngốc đến nỗi bán nó đi.

Ngay khi nhận thêm được một điểm thuộc tính nữa, cô lại tiếp tục phân bổ nó vào thuộc tính Sức Mạnh của mình.

【Sức Mạnh: 5】

【Thể Chất: 4】

【Tinh Thần: 5】

Cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào đang chảy trong cơ thể, sự tự tin của cô giờ lại càng tăng thêm.Tuy nhiên, cô cũng không khỏi thắc mắc. Màu đỏ lẽ ra phải là cấp bậc cao nhất, vậy tại sao cả những que diêm trước đó và con dao găm này đều chỉ có thể nâng cấp lên màu vàng?

“Hay là có một quy định đặc biệt nào đó về cấp độ nâng cấp cuối cùng? Hay là có giới hạn nào đó về việc nâng cấp những vật phẩm này?” Bạch Thành lẩm bẩm một mình, rồi gạt bỏ suy nghĩ đó.

Ngước nhìn lên bầu trời, mặt trời giờ đây đã khuất đi một nửa sau những đám mây xa xa ở phía Tây. Có vẻ như trời sắp tối rồi

“Thời điểm trước khi xuyên không là buổi trưa, vậy có vẻ như thời gian ở đây cũng được đồng bộ với thế giới gốc nhỉ.” Bạch Thành ghi nhớ điều này.

Nhưng điều này cũng có nghĩa là trong khi thời gian an toàn được cho là năm ngày, họ chỉ còn lại bốn ngày rưỡi. 

Liếc nhìn con linh cẩu vẫn đang nằm nghỉ ngơi thong thả gần đó, sắc mặt của Bạch Thành ngay lập tức tối sầm lại.

“Mình phải giết nó trước khi trời tối!”

Với "Dao Găm Tử Thần" trong tay, sự tự tin của cô ngay lập tức tăng vọt. Cô lập tức bát đầu thử nghiệm với con quái vật.  [ chap trước tui dịch sai, đã sửa ]

Cô cẩn thận bước xuống khỏi chiếc xe ray, nhờ đôi dày da nhỏ của mình mà cô không hề phát ra bất cứ tiếng động nào khi đang bước đi trên cỏ, nhưng mắt con linh cẩu vẫn ngay lập tức mở ra. 

Khi thấy cô bắt đầu di chuyển, nó ngay lập tức đứng dậy, nhe răng gầm gừ.

Bạch Thành biết rằng cơ chế lá chắn bảo vệ của chiếc xe ray này rộng khoảng ba mét, nhưng cô cũng chỉ có thể ước lượng khoảng cách chính xác tới rìa của khiên bảo vệ. Vì cô không thể ước lượng chính xác được khoảng cách nên cô chỉ có thể tiếp tục tiến tới từng bước một trong khi đảm bảo mình vẫn đang ở trong vùng an toàn.

Cô cố ý bước một bước táo bạo về phía trước trước mặt con linh cẩu, thu hẹp khoảng cách giữa cô và nó xuống còn gần một mét.

Nhưng con linh cẩu vẫn ở nguyên tại chỗ cũ, có vẻ như nó đang cảnh giác hoặc do dự nên nó không hề có bất kì động thái tấn công nào.

“Đúng rồi nhỉ, thứ này vẫn luôn bám đuôi mình nên chắc hẳn nó cũng đã biết rằng không thể đến gần chiếc xe ray rồi nhỉ.” Cô nhíu mày và bước thêm một bước nhỏ nữa.

Lần này, con linh cẩu cong lưng và lùi lại một chút, như thể đang sợ hãi sự táo bạo của cô. “Nó thông minh đến vậy sao?”

Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng cô. Nếu nó cứ tiếp tục như thế này thì cô sẽ không thể nào xác định được phạm vi chính xác của khiên mất.

“Chắc mình phải ra khiêu khích nó mới được.”

Cô cau mày và nắm lấy mảnh gỗ, giờ đây đã bị con dao găm của cô làm cho biến dạng đến nỗi không thể nhận ra, từ chiếc xe ray.

Ngay lập tức, cô lao về phía trước và ném nó đi với tất cả sức mạnh được tăng cường của mình.

Động tác chuyển động đột ngột của cô khiến cho con linh cẩu giật mình, co rúm người lại, nhưng khúc gỗ vẫn đâm trúng ngay cột sống ở giữa lưng nó.

"Ẳng!”

Nó lại gầm gừ, nhưng khi quay đầu lại, nó thấy kẻ vừa tấn công mình đã lùi lại về sát chiếc xe ray. 

Nó tức giận, nhẹ răng, nướng dãi chảy ra ròng ròng từ trong miệng của nó.

Sau đó, nó tiếp tục quan sát cô để đợi cô tiến đến thêm một lần nữa.

“Nếu như không thể khiêu khích nó theo cách đó thì có lẽ phải dùng đến cách này thôi.”

Cắn môi, Bạch Thành di chuyển đến nơi mà cô ước tính là ba mét, khoảng cách xa nhất cô có thể đi mà vẫn có thể đảm bảo an toàn của bản thân.

“Ồ, vậy ngươi là 'bác sĩ chuyên khoa hậu môn' à?”

Cô quay người lại, cúi người xuống và đặt hai tay lên mặt đất, cố tình để lộ ra vùng "Ánh Sáng Thánh" bên dưới váy ra trước mặt con linh cẩu.

Đối với một 'bác sĩ chuyên khoa hậu môn' như nó, đây chắc chắn là một cơ hội không thể bỏ lỡ, cả đời chỉ có một lần. Cô thậm chí còn lắc hông một cách khiêu khích.

Và nó đã thành công.

Không thể kiềm chế được bản thân thêm một giây phút nào nữa, con linh cẩu lao về phía cô với toàn bộ sức mạnh. Với tốc độ tối đa 60 km/h của mình, nó vượt qua khoảng cách giữa cô và nó chỉ trong chớp mắt.

Ngay lập tức, Bạch Thành đã nằm trong tầm với của nó.

 Nhưng Bạch Thành cũng đã bật dậy ngay lập tức khi thấy con linh cẩu di chuyển và lao trở lại về phía đoàn tàu.

RẦM!

Chiếc khiên vô hình rung lên khi con linh cẩu lao đầu vào đó

 Con linh cẩu ngay lập tức bị choáng, ngã gục xuống đất, số phận chưa rõ.

Khóe môi Bạch Thành khẽ giật giật.

“…Được rồi, mình sẽ rút lại lời nói. Thứ này cũng không thông minh cho lắm.”

Cô thậm chí còn chưa tấn công ất công nó nữa, thế mà tự nó đã tự giải quyết xong hộ cô luôn rồi. Nhưng mà hình như nó vẫn chưa chết, vì vậy cô nhanh chóng tiến đến gần, ngồi xổm xuống và đâm con dao găm vào bụng nó.

Máu phun ra xối xả khi cô giật mạnh lưỡi dao ra và lùi về nơi an toàn. 

Sau đó, cô chứng kiến cảnh tượng cơ thể con linh cẩu co giật liên tục, những hoa văn loang lổ với những hình tượng nguyền rủa lan rộng khắp bộ lông của nó.

Chỉ trong vài giây, những hoa văn đó biến mất, và con thú trở nên bất động. 

Ngay lập tức, một thông báo bật lên:

【Chúc mừng! Bạn đã tiêu diệt được một con linh cẩu cấp quái thú!】

【Nhận được Thẻ Nhân Viên ×1, Xu Vô Hạn ×1, Thịt Linh Cẩu ×6, Da ×2】

Bạch Thành quan sát xác chết tự phân rã thành những khối thịt vuông vức hoàn hảo, trong khi nội tạng và máu chảy lênh láng trên mặt đất. 

Đột nhiên đầu con linh cẩu lăn đến chân cô, khiến cô ngay lập tức đá nó đi với vẻ ghê tởm.

Cô bịt mũi, liên tục cân nhắc việc thu gom thêm chiến lợi phẩm, nhưng cô ngay lập tức dừng lại vì cảnh tượng ghê tởm trước mặt mình. Thay vào đó, cô nắm lấy ngọn giáo đá và dùng nó để xiên vào những mảnh thịt chiến lợi phẩm và đưa chúng lên chiếc ray.

Tất cả đều là thức ăn!

Cô cười đầy phần khích với khuôn mặt rạng rỡ hẳn ra. Cô sắp phát tài rồi!

Sau khi chất tất cả lên, cô ngay lập tức tiếp tục đẩy xe đi tiếp mà không kiểm tra lại đồ. 

Mùi máu tanh tỏa từ xác con linh cẩu có thể thu hút những kẻ săn mồi không mong muốn, và cô hiện tại đã đã ở lại quá lâu rồi.

Cô không dám chần chừ thêm một giây phút nào nữa, tay cô đẩy cần gạt ngày càng nhanh.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã bắt đầu lặn, và bóng tối bắt đầu nuốt chửng thế giới.

Bạch Thành tiếp tục đẩy xe cho đến khi không còn nhìn thấy đường ray nữa, màn đêm này yên tĩnh đến lạ thường, xung quanh hoàn toàn tối om và chỉ lờ mờ một chút ánh sáng phát ra từ chiếc màn hình trên chiếc xe ray.

Cô kiểm tra đồng hồ đo quãng đường, và nhận thấy vẫn còn 470 km nữa mới được đến Trạm Một.

“Chiếc xe ray này bây giờ thực sự đang di chuyển nhanh hơn rồi.”

Tuy nhiên, điều đó cũng liên quan đến Sức Mạnh vượt trội của cô.

Ngay khi cô cân nhắc dừng lại để nghỉ ngơi, một thông báo mới hiện lại lên:

【Đêm Tĩnh Lặng Đã Buông Xuống!】

【Mức Độ Nguy Hiểm Tăng Cao! Tỷ Lệ Xuất Hiện Rương Kho Báu Cũng Được Tăng Cường!】

【Ngay cả những con thú thông thường giờ đây cũng cho điểm kinh nghiệm, nhưng thịt của chúng sẽ bị hỏng và không thể ăn được!】

【Rủi ro và phần thưởng luôn đi đôi với nhau. Màn đêm… chỉ thuộc về kẻ mạnh!】

Ngay khi Bạch Thành đọc xong thông báo, cô ngay lập tức nghe thấy tiếng hú của một con sói vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng.

“Awooo~”

---

 -------------------

Nay tui lỡ ngủ quên mất nên chap mới ra hơi muộn xíu, sorry mn nhaヘ( ̄ω ̄ヘ)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!