Vol 1

Chương 9 - Săn Sói Trắng

Chương 9 - Săn Sói Trắng

Với lời nguyền được yểm trên lưỡi dao găm, Bạch Thành không nghĩ rằng việc thu thập Thẻ Nhân Viên Trắng trong gia đoạn đầu sẽ khó khắn.

Ít nhất, điều đó sẽ không còn là một thách thức lớn đối với cô khi vẫn còn đang trong thời gian bảo vệ.

Cô lên kế hoạch tái sử dụng chiến thuật cũ. Mặc dù ngày càng có nhiều sói trắng tập trung xung quanh chiếc xe ray của cô, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng nhiều đến cô.

"Tầm nhìn bị hạn chế vào ban đêm, và có lẽ lũ sói này sẽ không liều lĩnh như con linh cẩu kia đâu nhỉ," Bạch Thành suy nghĩ trầm ngâm, rồi nhíu mày.

Liệu có phương pháp nào ít rủi hơn không nhỉ?

Ánh mắt cô dừng lại trên cây giáo đá dưới chân, thứ vừa được dùng để nướng thịt. "Nếu như mình gắn Dao Găm Tử Thần vào đầu ngọn giáo thì liệu nó có thể trở thành Giáo Tử Thần không nhỉ?"

Tuy nhiên cô bây giờ lại không hề có bất kì vọng dây thừng nào, nhưng may mắn thay, Bạch Thành là con gái, và cô cũng có dây buộc tóc!

Không chút do dự, cô tháo dây buộc tóc ra, để mái tóc trắng mượt của mình xõa xuống vai. Cô quấn dây buộc tóc quanh ngọn giáo vài vòng, nhưng con dao găm vẫn còn khá lỏng lẻo. Trông có vẻ như nó có thể rơi ra bất cứ lúc nào.

"Nếu mình cứ vung nó như thế này thì con dao có thể bay mất mất..." Cô nhíu mày. "Nếu Dao Găm Tử Thần rơi ra ngoài khu vực an toàn thì phiền phức lắm."

Mắt cô từ từ lướt xuống dưới, và ánh mắt cô dừng lại trên đôi tất cao đến đùi màu trắng của mình.

Không chút do dự, Bạch Thành cởi một chiếc tất và một chiếc giày. Đồng thời, cô không quên đưa lên ngửi nhanh một cái.

"Eo, chua quá."

Cô nhau chóng dùng chiếc tất để gia cố phần buộc giữa Dao Găm Tử Thần và ngọn giáo đá. Sau vài lần vung thử, cô tự tin rằng con dao găm sẽ không dễ dàng bị văng ra.

Tóm lại, cô không cần phải đâm xuyên qua bụng mấy con sói. Chỉ cần để lại một vết xước là đã là đủ rồi.

"Có vẻ như này là ổn rồi đấy."

Ánh mắt cô chuyển sang những con sói trắng đang ẩn nấp trong bóng tối gần đó, đôi mắt đỏ rực của chúng phát ra ánh sáng lập lòe dưới ánh sáng của ngọn lửa.

Bạch Thành nhặt một miếng thịt linh cẩu, bước xuống khỏi xe ray và ném nó về phía trước.

Bộp.

Miếng thịt đầy máu lăn trên lớp lá rụng trước khi dừng lại gần một con sói. Mùi máu tươi ngay lập tức tỏa ra xung quanh, khiến lũ sói xung quanh chảy nước dãi.

Nhưng Bạch Thành nhận thấy rằng không có con sói nào có biểu hiện cố gắng tấn công cô cả.

"Vậy là chúng biết chúng không thể tấn công chiếc xe ray này."

Tuy nhiên, cô không nghĩ những sinh vật này đặc biệt thông minh. Rất có thể, hệ thống đã lập trình cho chúng những hạn chế nhất định. Nếu tất cả loài thú đều ngu ngốc như con linh cẩu đó, những người sống sót sẽ dễ đàng lợi dụng những quy tắc để giết chúng.

Nhưng cũng có lẽ, những sinh vật trong Đêm Tĩnh Lặng có thể thực sự thông minh và nguy hiểm hơn.

Con sói trắng gần miếng thịt nhất vẫn giữ thái độ thận trọng, vẫn kiềm chế không lao tới miếng thịt ngay lập tức. Nhưng một con sói khác, bị cơn đói chi phối, đột nhiên lao tới và cướp lấy miếng thịt.

Nó nhe nanh và gầm gừ, cảnh báo những con sói khác không được đến gần. Thấy vậy, con sói bên cạnh cũng trở nên kích động, hung hăng lao vào tranh giành chiến lợi phẩm.

Trong khi đó, con sói đầu tiên không có ý định chiến đấu. Thay vào đó, nó quay người lại và cố gắng bỏ chạy cùng với chiến lợi phẩm.

Cả hai con sói đều không để ý đến Bạch Thành. Với chúng, cô chỉ là con mồi. Tại sao những kẻ săn mồi lại phải đề phòng con mồi của chúng chứ?

Hai con sói giờ đã cách cô chưa đầy hai mét, và để tấn công hiệu quả thì cô chỉ cần đứng cách rìa vùng an toàn khoảng tầm một mét. Cộng thêm chiều dài của ngọn giáo nữa thì như vậy đã là quá đủ rồi.

Thấy tên trộm thịt sắp bỏ chạy, Bạch Thành không do dự. Nắm chặt ngọn giáo trong tay, cô đâm mạnh về phía trước—

Vút!

Dao Găm Tử Thần dễ dàng rạch một đường vào chân sau của một con sói.

Không dừng lại, cô tiếp tục vung ngọn giáo về phía con sói thứ hai.

Nhưng con sói này đã phản ứng ngay lập tức, vặn người vào tư thế phòng thủ. Tuy nhiên, nó vẫn không đủ nhanh. Lưỡi dao vẫn sượt qua chân trước của nó.

Trong điều kiện bình thường, một vết thương nhỏ như vậy thậm chí không được tính là bị thương. Chắc chắn nó sẽ không ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu.

Nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại.

Con sói cúi thấp người, sẵn sàng vồ tới cô. Tuy nhiên, trước khi nó có thể nhảy lên, những vết màu đen của lời nguyền đã lan ra khắp cơ thể nó. Trong chớp mắt, nó ngã gục xuống đất, toàn thân không còn sức sống.

Toàn bộ sự việc xảy ra chỉ trong đúng một cái chớp mắt.

Những con sói khác ẩn trong bóng tối dường như nhận ra Bạch Thành đã bước ra khỏi khu vực an toàn, và chúng ngay lập tức hành động!

Khắp bốn phía đều chìm trong bóng tối. Và vô số cặp mắt đỏ lập lòe đằng sau bóng tối đó, chúng khiến lá cây phát ra tiếng xào xạc khi chúng tiến lại gần về phía cô.

Có nhiều con sói nằm mai phục hơn Bạch Thành dự đoán!

Và chúng di chuyển rất nhanh, nhanh đến nỗi chỉ để lại những vệt mờ trong tầm nhìn của cô.

Trong nháy mắt, ba con sói đã lao vào cô từ phía trước, trái và phải.

Nhưng Bạch Thành cũng đã rút lui ngay từ khoảnh khắc cô giết hai con đầu tiên. Cô vẫn chưa bao giờ đi xa khỏi khiên bảo vệ quá một mét.

Tuy nhiên, cô cũng không ngờ lũ sói lại nhanh đến vậy.

Hoảng loạn, cô vung cây giáo một cách điên cuồng—

Vút!

Cô cảm thấy lưỡi dao hình như đã cắt vào hai con sói, nhưng cú va chạm đã đánh bật ngọn giáo khỏi tay cô.

Bụp!

Con sói trắng cuối cùng đâm sầm vào tấm khiên vô hình!

Bạch Thành ngã ngửa ra sau, tiếp đất một cách thô bạo bằng mông, mặt cô tái mét.

"Hà... Suýt chút nữa!"

Lúc này, đống lửa trại yếu ớt đã hoàn toàn tắt lịm, khiến cả khu vực chìm vào bóng tối.

Vì không thể nhìn thấy gì, Bạch Thành vội vàng đứng dậy và lùi về phía chiếc xe ray của mình.

Nhưng khi cô đang cố gắng chống tay đứng lên, tay cô vô tình chạm vào một cành cây.

Cô nhanh chóng lấy bật lửa ra và nhóm lửa. Ngọn lửa lập lòe ngay lập tức xua tan bóng tối xung quanh cô.

Cô thấy vài con sói vẫn đang đánh hơi những đồng loại đã chết của chúng.

Ngay khi ánh sáng của lửa chiếu tới, cả đàn liền lập tức tản ra, chạy trốn vào màn đêm.

Bạch Thành chớp mắt. "Chúng cảm nhận được sự nguy hiểm của Dao Găm Tử Thần sao?"

Dưới ánh lửa, cô quan sát xác ba con sói, và ngay lập tức hiểu ra.

Cô đã chém trúng hai con, trong khi con thứ ba tự đâm mình vào Dao Găm Tử Thần khi nó xông lên.

Con dao găm vẫn còn đang găm trong bụng nó, đó là lý do vì sao cô đánh rơi ngọn giáo.

Chỉ trong vài khoảnh khắc, bằng cách nào đó cô đã giết năm con sói.

"Nếu thịt của chúng có thể ăn được, thì giờ mình đã giàu to rồi." Cô thở dài thất vọng.

Dù vậy, cô vẫn khá hài lòng. Cuối cùng cô cũng đã có được Thẻ Nhân Viên Sói Trắng.

Ngay cả khi thịt vô dụng, thì chúng vẫn rơi ra da!

Đối với Bạch Thành, điều đó cũng có giá trị tương đương, và chúng cũng không hề nặng chút nào.

Khi những cái xác đang tự động phân hủy, cô thận trọng lấy lại vũ khí và thu thập tất cả những miếng da, kéo chúng về phía chiếc xe ray.

Tổng cộng có 10 tấm da.

Trong khi đó, màn hình trên xe ray nhấp nháy, hiển thị vài đồng Xu Vô Hạn vừa được tạo ra và một Thẻ Nhân Viên màu trắng.

Và một loạt những thông báo bao phủ kín màn hình:

【Chúc mừng! Bạn đã hạ gục 5 con Sói Trắng Đêm Vĩnh Hằng, nhận được 5 EXP!】

【Chúc mừng! Bạn đã thăng cấp lên Hạng Phổ Biến Cấp 1! Tất cả thuộc tính +1!】

【Bạn đã mở khóa Hệ thống Cấp độ!】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!