Vol 1

Chương 30 - Đến Trạm Một!

Chương 30 - Đến Trạm Một!

Trong nháy mắt, một đêm nữa đã trôi qua.

Con tàu vẫn không hề dừng lại, cứ thế tiến về phía trước mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

Sau một đêm liên tục giao dịch, thu thập tài nguyên, rồi lại tiếp tục giao dịch, tên của Bạch Thành vẫn luôn hiên ngang hiển thị trên menu 【Giao dịch】, biến cô thành một ngôi sao trong kênh chat.

Dĩ nhiên, phần lớn là do danh hiệu "Người tiên phong" của cô. Nó vừa trông bắt mắt lại còn sáng lên lấp lánh nữa, tạo cảm giác như một trò chơi trực tuyến hạng hai. Người khác không thể nào không chú ý đến nó.

Hầu hết những người sống sót đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nửa đêm, như thể cả thế giới cũng trở nên lặng đi, nhưng Bạch Thành vẫn thu được những lợi ích đáng kể.

Chiếc ba lô nhỏ của cô giờ đây đã hoàn toàn chật cứng, bên trong chỉ chứa toàn than với đá.

Do tốc độ nấu chảy của lò nung là cố định và phải ưu tiên giao dịch, cô mới chỉ thu được 90 thỏi sắt về cho mình, nhưng hai cái rương sắt của cô thì đã chất đầy sắt vụn.

Ban đầu, Bạch Thành muốn làm thêm hai rương sắt nữa để chứa thêm đồ.

Nhưng không gian bên trong đầu máy thì lại quá chật chội. Nói một cách đơn giản là không còn chỗ cho các cấu trúc bổ sung.

Ngay cả những rương sắt cũ cũng đã được Bạch Thành xếp chồng lên nhau từ lâu.

Dù sao thì, tàu có thể chạy tự động và Xích Viêm có thể liên tục cày EXP cho cô, nhưng Bạch Thành thì vẫn cần ngủ.

Cốc! Cốc!

Trước khi bình minh ló dạng hẳn, Bạch Thành bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của Xích Viêm.

Cô dụi đôi mắt còn ngái ngủ rồi ngay lập tức bật người dậy.

Trước mặt cô là một đống da khổng lồ không đếm xuể, lẫn với vô số Đồng xu Vô Hạn, tạo thành một ngọn núi nhỏ che khuất nửa thân dưới của cô.

Một mùi xạ hương thoang thoảng, hơi hăng đặc trưng của da thú phẳng phất trong không khí, tỏa ra từ đống da trước mặt cô.

“Tối qua mình kiếm được nhiều thế này sao?” Bạch Thành ngạc nhiên. Cô khẽ cử động chân, gỡ những ngón chân ra khỏi đống đồ.

Đến lúc này, cô mới nhận ra rằng tàu đã dừng lại từ lúc nào không hay.

“Tiểu thư, cô tỉnh rồi à?” Giọng nói khàn khàn của Xích Viêm vọng đến từ bên ngoài.

Bạch Thành bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng và khẽ ngân nga đáp lại.

Vươn vai, cô lập tức kiểm tra đồng hồ đo quãng đường.

Tối qua, cô đã tính toán mức tiêu thụ nhiên liệu của lò hơi.

Cứ mỗi kilômét thì cần 1 cục than, nghĩa là một nồi hơi đầy sẽ chạy được chính xác 100 km.

Trước khi ngủ, cô đã điều chỉnh để lượng than còn lại đúng đủ để đến Trạm Một.

【Khoảng cách đến Trạm tiếp theo: 0 km】

“Đã đến nơi rồi sao?” Bạch Thành chớp mắt, rồi một tia phấn khích lóe lên trong mắt cô.

Cô nhìn vào màn hình trước tiên, nhưng không thấy bất kỳ thông báo nào.

Đang thắc mắc, nhưng trước khi kịp ngó ra ngoài thì giọng nói của Xích Viêm lại vang tới.

“Thưa Tiểu thư, Trạm Một đã ở ngay phía trước rồi, chỉ cách chúng ta vài trăm mét thôi.”

Bạch Thành khựng lại một chút, rồi trèo lên bảng điều khiển để nhìn ra ngoài.

Mặt trời vừa mọc ở phía đông, và khung cảnh xung quanh đã trở lại thành thảo nguyên xanh mướt.

Từ xa, một tấm màn hình tam giác khổng lồ hiện ra một cách kỳ dị và đột ngột giữa đồng bằng.

Mặc dù cô gọi nó là "tấm màn", nhưng bề mặt của nó lại nhẵn mịn hoàn hảo. Không hề có bất kì nếp nhăn, hay sự lay động nào. Nó hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi bất kì tác động nào bên ngoài.

Tấm màn màu nâu, được trang trí bằng những họa tiết kỳ lạ giống như cột totem, rõ ràng đến nỗi Bạch Thành có thể nhìn thấy chúng từ xa.

Nếu không phải vì sự xuất hiện đột ngột của nó, có lẽ cô đã chẳng để ý tới rồi.

“Nó chẳng phải giống cái màn ở ga đầu tiên sao?” Cô nhướng mày, nhận ra sự hiện diện của nó đánh dấu việc cô đã đến đích.

Bạch Thành rời mắt và chú ý đến chiếc đồng hồ đa năng trên cổ tay. Nó vừa vặn đến mức như thể là một phần của cô vậy.

Cô mở Sách Thành, và thông báo nâng cấp hiện lên rất rõ ràng.

【Đồng hồ đeo tay cao cấp! Đa chức năng!】

【Bạn đã nhận được 1 điểm thuộc tính có thể phân bổ!】

“Đúng như mình nghĩ!” Bạch Thành không quá ngạc nhiên và xem xét chức năng của nó.

【Tên sản phẩm: Đồng hồ đeo tay đa chức năng】

【Chất lượng: Huyền thoại】

【Mô tả: Một chiếc đồng hồ đeo tay thanh lịch dành cho nữ, nó sẽ không bao gờ ngừng hoạt động. Có thể tự động chỉnh giờ và có tích hợp la bàn.】

【Đánh giá: Có lẽ không tốt bằng đồng hồ của hãng Little Genius đâu nhỉ.】[note92011]

Bạch Thành lắc cổ tay. “Cũng được, coi như làm phụ kiện thời trang vậy.”

Sau đó, cô mở màn hình để phân bổ điểm thuộc tính nhưng lại giật mình khi thấy tất cả các thuộc tính của mình đều tăng thêm 1.

“Cái gì thế này…?”

【Người lái tàu: Bạch Thành】

【Cấp Bậc: Phổ thông cấp 2】

【EXP: 2,5%】

【Sức mạnh: 11+1】

【Thể lực: 11】

【Tinh thần: 7】

【Thiên phú: Sách Thành】

“Mình lên cấp rồi!” Thật ra thì Bạch Thành cũng chẳng cảm thấy bất kì sự thay đổi đáng kể nào cả. Sau một thoáng phấn khích, cô dùng điểm cộng thêm vào Sức mạnh rồi tắt màn hình.

Nhìn quan đống tài nguyên bừa bộn, cô quyết định sắp xếp chúng lại một chút trước khi đến Trạm Một.

Cô kéo cửa ra. “Xích Viêm, cậu nên nghỉ—”

Nhưng trước khi cô kịp nói hết câu, Bạch Thành đã sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.

Xích Viêm đứng cách tàu vài mét, dưới chân anh ta có hơn chục rương kho báu màu trắng, trong đó có hai rương màu xanh lá cây.

“Bội… bội thu rồi!” Bạch Thành thốt lên.

Xích Viêm vẫn giữ thái độ cung kính. “Thưa tiểu thư, đây là tất cả rương mà thuộc hạ đã nhặt được trên đường đi đêm qua.”

“Tốt, tốt lắm!” Bạch Thành nhảy xuống tàu. “Nghỉ ngơi một chút đi. Chúng ta sẽ đến Trạm Một ngay thôi!”

Ngay lập tức, cô hào hứng bắt đầu mở từng chiếc rương một.

Thành thật mà nói, những chiếc rương kho báu màu trắng đã không còn hấp dẫn cô nữa rồi. Chúng chỉ chứa những vật dụng cơ bản, mà cô bây giờ thì chẳng thiếu thứ gì.

【Mở rương kho báu phổ thông ×N: Nhận được Đèn pin ×1, Khăn tắm ×1, Gương ×1, Gói gia vị nướng BBQ hỗn hợp ×1, Mì cốc ×4, Bánh mì ruốc thịt ×6, Bánh quy nén ×4, Sắt vụn ×22…】

Nhìn đống đồ vương vãi khắp nơi, Bạch Thành thở phào nhẹ nhõm.

Ít nhất thì không có món nào bị trùng lặp, và hầu hết đều là nhu yếu phẩm hàng ngày hoặc thực phẩm, vẫn rất hữu ích đối với cô.

Sau một hồi cầu nguyện thầm lặng, cô mở hai chiếc rương kho báu màu xanh lá cây.

【Mở 2 rương kho báu hiếm: Nhận được giường da cao cấp (bản thiết kế) x1, lò nung (bản thiết kế) x1, chậu hoa (bản thiết kế) x1, máy tạo nước x1, sắt vụn x4.】

“Cũng không tệ. Thu hoạch khá tốt.” Bạch Thành gật đầu hài lòng.

Cô ấy cầm lấy bản thiết kế. Chỉ cần nhìn qua tên thôi thì cô đã có thể đoán ra được công dụng của chúng rồi nên cô không buồn xem xét kĩ mà chỉ để tạm lên bàn.

Không gian bên trong tàu bây giờ đã quá chật rồi, không còn chỗ để đặt thêm những công trình mới.

Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, Bạch Thành chọn cây đèn pin làm mục tiêu nắng cấp tiếp theo của Sách Thành. Sau đó, vừa bật tắt đèn pin, cô vừa tiếp nhiên liệu cho tàu.

Choo—!

Con tàu chậm rãi bắt đầu chuyển bánh. Lần này, Xích Viêm cũng ở trong tàu.

Hai người họ cùng nhìn thẳng về phía trước, dõi theo tấm màn hình tam giác khổng lồ ở phía xa đang ngày càng tiến lại gần…

--------------------------

Trong khi đó, trên một thảo nguyên khác, cánh tay của Đường Yên gần như tê cứng gần như mất cảm giác.

Mồ hôi thì đầm đìa, toàn thân anh ta gần như kiệt sức. Nhưng cậu vẫn tiếp tục đẩy chiếc xe ray bằng tất cả sức lực cuối cùng của mình, thậm chí còn không thèm lau mồ hôi trên trán.

“Nếu đã biết trước thế này, thì mình đã đã chọn một nhân viên loại kéo rồi! Con khốn Bạch Thành kia, mày phá hỏng hết kế hoạch của tao rồi!” Đường Yên nghiến răng, mắt rực lửa giận dữ.

Anh ta đã bỏ lỡ vô số tài nguyên trong đêm qua, và sức chứa hạn chế của chiếc xe ray lại khiến việc vận chuyển nhiều đồ đạc trở nên bất khả thi.

Lúc này, Đường Yên cảm thấy vừa hối hận vừa tức giận.

Tệ hơn nữa, nhân viên của cậu lại là một con cá sấu. Nó không những vô dụng trong việc kéo xe, mà cậu còn phải vác cả con cá sấu chết tiệt đó đi khi nó mệt nữa, khiến công việc của cậu đã chậm lại càng chậm hơn.

Nhưng tất cả đều xứng đáng!

Đôi mắt đỏ ngầu của Đường Yên dán chặt vào hình bóng mờ ảo của tấm rèm tam giác khổng lồ ở phía xa. Tất cả những phiền muộn, giận dữ, mệt mỏi, đói khát và buồn ngủ… đều tan biến trong chớp mắt, thay vào đó là niềm hưng phấn tột độ!

“HAHAHAHA!”

“Ta sắp đến Trạm Một rồi! Ta, Đường Yên, nhất định sẽ nhận được phần thưởng của người đến đầu tiên!”

Nhưng ngay giây tiếp theo, một thông báo kênh khác đột ngột hiện lên.

【Thông báo kênh!】

【Chúc mừng Bạch Thành là người lái tàu đầu tiên đến Trạm! Phần thưởng đặc biệt đã được trao tặng!】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tên một thương hiệu đồng hồ thông minh dành cho trẻ em nổi tiếng ở Trung Quốc. Hình như tác giả cũng có một cái
bsywa2.jpg
Tên một thương hiệu đồng hồ thông minh dành cho trẻ em nổi tiếng ở Trung Quốc. Hình như tác giả cũng có một cái
bsywa2.jpg