Quyển 3: Thân lâm bữa tiệc của Ngụy Thần - Feast for the Sheeps
2) Cổ tay tan vỡ (Phần 6)
0 Bình luận - Độ dài: 1,811 từ - Cập nhật:
"Kết cục... vẫn là không phòng thủ được sao?"
Ngay lúc này, Pace đang nằm trên ghế sofa trong phòng thí nghiệm của Rei, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược. Rei ở bên cạnh đang loay hoay với các thiết bị, tiêm cho hắn một vài loại dược t dược để hắn cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
"Không, tôi nghĩ thực ra là đã phòng thủ được rồi đấy chứ," Carly đứng một bên kiểm tra Khiên Năng lượng nhân tố Một Chiều của Pace, xác nhận tình trạng hư hại của thiết bị, "Trên hồ sơ chiến đấu, lượng Năng lượng nhân tố tiêu hao chỉ mới khoảng 80%, theo lý thuyết thì vẫn chưa bị phá vỡ phòng ngự..."
"Vậy sao cậu ta lại bị bắn bay đi thế kia?" Rei liếc nhìn Carly, thở dài: "Tôi vốn không định để [Lâm Biệt Lễ Vật] [note90469]phải thử nghiệm trong hoàn cảnh này đâu..."
"Ngưỡng kích hoạt nguy hiểm ô thiết lập thấp quá chăng?" Carly cười hì hì, "Không được rồi, người yêu động vật ơi, đã lâu không vận động gân cốt nên nếm mùi thất bại rồi sao?"
"Không đời nào!" Rei vô cùng không phục, "[Lâm Biệt Lễ Vật] chỉ bị kích hoạt khi dự báo được mối đe dọa cực lớn không thể ngăn cản. Nếu khiên một chiều của cô đã chặn được, thì thiết bị đẩy không thể nào khởi động!"
"Ai mà biết được," Carly liếc nhìn Perlice ở bên cạnh. Cô đang thẫn thờ nhìn Pace đang hôn mê, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, "Tiểu Bạch Hoa? Cậu không sao chứ?"
"Hả?" Perlice ngẩng đầu, thoáng chút hoảng loạn nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, "Tớ... không sao..."
"Không phải lỗi của cậu đâu, cậu đã nương tay lắm rồi," Carly an ủi Perlice bằng giọng điệu thản nhiên, thuận tay đưa cho Rei một chiếc khăn tay, "Vẫn là vấn đề của thiết bị thôi, trước khi cuộc thi bắt đầu mà có cơ hội điều chỉnh là tốt nhất rồi. Chỉ là, phải vất vả cho nhóc con người Thebes này một chút."
Nói xong, Carly tiếp tục vùi đầu vào công việc. Perlice lại cúi đầu, hồi tưởng lại tình cảnh vừa xảy ra.
Sau khi cô bắt đầu giao chiến với Pace, anh vẫn luôn dùng Khiên Năng lượng nhân tố Một Chiều để phòng ngự, gần như không hề chủ động tấn công. Đối mặt với tấm khiên năng lượng đó, Perlice tự nhiên cũng không hề nhường nhịn, mà dốc toàn lực dùng dao bướm tấn công.
Mặc dù Pace không ngừng kêu gào thảm thiết, nhưng đòn tấn công của Perlice hoàn toàn không có dấu hiệu xuyên thủng được tấm khiên. Dần dần, trong tình thế phòng thủ vô cùng thành công, Pace cũng thử dùng Móc câu Năng lượng nhân tố để di chuyển, nhân tiện tung ra vài đòn tấn công đơn giản về phía Perlice.
Toàn bộ buổi thử nghiệm đáng lẽ phải diễn ra suôn sẻ như thế. Trước thềm cuộc thi, một buổi khởi động trong sân tập an toàn như thế này là điều mà cả Perlice và Pace đều mong đợi, lẽ tự nhiên, cả hai đều chiến đấu rất hăng say.
Cho đến nhát dao đó của Perlice.
"Xoẹt——"
Perlice cũng không giải thích được chuyện gì đã xảy ra. Cô chỉ nhớ trước mắt mình lóe lên một tia xích quang, nguồn năng lượng mãnh liệt đó tức khắc tràn đầy cánh tay cô — không phải dao bướm, mà là cánh tay của chính cô. Trong khoảnh khắc ấy, trong mắt cô, trên người Pace xuất hiện một đường kẻ dài, một đường kẻ màu đỏ rực.
Không rõ vì nguyên nhân gì, Perlice biết rõ rằng, chỉ cần cô chém xuống theo quỹ đạo này, Pace sẽ bị chém làm hai nửa cùng với tấm khiên kia.
Cô đã phải dùng hết nghị lực mới ngăn được sự thôi thúc vung đao toàn lực. Nhưng ngay cả như vậy, bộ giáp ngoại cốt cách Cách Đấu Thần của Pace vẫn dò xét được mối đe dọa cực lớn, đồng thời phát ra cảnh báo, kích hoạt [Lâm Biệt Lễ Vật] mà Rei đã lắp thêm vào——
"Phụt——"
Một luồng lửa đuôi màu xanh lam phun ra từ phía sau bộ giáp của Pace, trực tiếp bắn hắn lên không trung — rồi đâm sầm vào trần nhà.
"Cái đệt——" Pace chỉ kịp thốt lên một tiếng kinh hãi, liền bị va chạm đến mức sùi bọt mép, ngã vật xuống mặt đất.
"......"
Perlice nhẹ nhàng xoa cổ tay mình. Cô luôn cảm thấy mình dường như đã quên mất điều gì đó, nhưng lại không cách nào tập trung tinh thần để suy nghĩ. Mỗi khi cô cố gắng đào sâu vào nội tâm, cô luôn nhìn thấy ký hiệu hình học màu đỏ không thể gọi tên kia, cùng với bóng tối vô tận ập đến theo sau.
Chẳng lẽ, vẫn là do quá mệt mỏi sao? Perlice day trán, nhắm mắt lại. Nhưng cơ thể cô lại nói cho cô biết, hiện tại cô không những không mệt, mà tinh thần còn hưng phấn dị thường.
Cứ như thể, những vết thương trên Vạn Nhẫn Sơn đã biến mất không còn dấu vết chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi.
Rốt cuộc là tại sao? Có phải mình đã bỏ sót thứ gì quan trọng không?
Perlice lại nhớ đến đường kẻ màu đỏ xuất hiện trên người Pace. Trước đây cô chưa từng nhìn thấy thứ đó, cũng chưa từng có ham muốn chém người làm hai đoạn.
Trong mơ hồ, Perlice nhận ra rằng, có một số thứ đang dần thay đổi.
"......"
Dưới sự xử lý của các thiết bị, Pace đã chìm vào giấc ngủ ổn định, các con số trên máy đo dấu hiệu sinh tồn cũng dần bình ổn. Loại vết thương nhỏ này đối với người Thebes có tố chất cơ thể mạnh mẽ mà nói thì chẳng đáng là bao, nhưng Pace quả thực cần phải ngủ một lát mới có thể hồi phục lại.
Bên giường bệnh, thiếu nữ tóc trắng nhìn chàng trai người Thebes, khẽ cúi đầu trầm tư. Carly đứng bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ của cô, không nhịn được mà thở dài một tiếng:
"Vẫn là phải làm thôi." Carly lẩm bẩm nhỏ giọng.
"Cái gì?" Rei ngẩng đầu lên, tưởng Carly đang nói chuyện với mình, "Làm cái gì?"
"Không có gì," Carly khẽ cười, lắc đầu, "Người yêu động vật, giúp tôi xem cái này một chút."
Nói xong, Carly rút từ túi đeo hông ra một khẩu súng lục ổ quay — đây là khẩu súng hơi nước mà Grace đã tặng cô, từng thuộc về [Đại Tiên Tri] Zakamoth Arich. Cô đưa khẩu súng cho Rei, Rei đón lấy, tỉ mỉ quan sát cấu trúc cơ khí trên đó.
"Lợi hại thật đấy..." Rei vuốt ve cấu trúc hơi nước trên súng, không khỏi tắc lưỡi khen ngợi, "ESTA-9, còn là bản tùy chỉnh nữa, cô cướp cái này từ tay đại lão gia I-Tran nào thế?"
"Là di vật của Zakamoth," Carly khẽ lẩm bẩm, "Một vị học đệ tặng tôi."
"Đúng là một tín vật định tình không tồi nha."
"Hả?" Carly có chút ngơ ngác, "Tín vật định tình gì cơ?"
"Thứ quý giá thế này mà người ta có thể tặng cho cô, ít nhiều cũng có tâm ý chứ?" Rei cuối cùng cũng tìm được cơ hội, lộ ra vẻ mặt cười xấu xa, "Trạch nữ tóc hồng, tôi thấy coo là hoàn toàn không hiểu gì rồi."
"Hiểu cái gì chứ, ai rảnh đâu mà nghĩ theo hướng đó," Carly xua tay như muốn xua đuổi thứ gì đó bẩn thỉu, "Chắc là cô xem phim tình cảm nhiều quá rồi, não yêu đương đến mức này luôn..."
"Không nhất định đâu nha," Rei cười hì hì, "Nhưng mà, khẩu súng này đúng là súng tốt. Dù sao xưởng quân khí của Hillsite đã rất ít khi sản xuất hàng loạt vũ khí rồi, loại này cơ bản đều phải nhờ quan hệ dùng đơn đặt hàng riêng mới có được, rất danh giá đấy."
"Đúng vậy, dù sao cũng là súng chuyên bắn đạn Năng lượng nhân tố mà," Carly gật đầu, "Vậy nên, có không?"
"Có cái gì?"
"Đạn [Thorn]."
"Hả?" Rei trợn tròn mắt, lùi lại một bước, "Cô đến đây là để đòi đạn Thorn của tôi sao?"
"Cũng là một phần nguyên nhân," Carly gật đầu, "Dù sao cũng sắp đi thi rồi, có thêm bảo hiểm thì có gì không tốt."
"Không đời nào!" Rei kiên quyết lắc đầu, đưa khẩu súng trả lại cho Carly, "Aoi hỏi tôi, tôi còn không cho, sao có thể cho loại người như cô được!"
"Rei yêu quý của tôi ơi~" Carly bĩu môi, giả vờ ra vẻ đáng thương, "Cho tôi đi mà, dù sao cô cũng có dùng đến đâu."
"Không được," Rei vẫn lắc đầu, "Tôi tổng cộng chỉ giấu được ba viên, đều là một người bạn cũ tặng cho từ trước. Đây đều là đồ sưu tầm quý giá, sao có thể cho cô được!"
"Nhưng cô xem, khẩu súng này đẹp thế này, không phối với Thorn thì có nói nổi không?"
"Đó là súng của cô, không phải của tôi!" Rei bực bội nói, "Đã bảo không được là không được, không có thương lượng gì hết!"
“Hầy, được rồi, đồ yêu động vật tâm địa xấu xa,” Carly bất lực thở dài, nhận lại khẩu súng lục ổ quay hơi nước rồi cất vào túi, “Nếu đã vậy, cho tôi ăn chực một bữa chắc không quá đáng chứ?”
“Trong nhà chỉ có mì gói thôi, tự đi mà pha.”
“Hể? Suốt ngày ăn mì gói không sợ béo phì sao?”
“Mặc kệ tôi!”
“Thì người ta chẳng phải đang quan tâm đến cơ thể của Tiểu Rei sao.”
“Ai mượn cô quan tâm đến cơ thể tôi! Với lại, đừng có gọi tôi là Tiểu Rei!”
“......”
Thế là, bên giường bệnh của Pace xuất hiện một khung cảnh kỳ quặc: một thiếu nữ tóc trắng đang trầm ngâm, và hai cô nàng trạch nữ đang cãi vã chí tử. Chiếc máy giám sát nhịp tim của Pace vẫn phát ra những tiếng kêu đều đặn, nhưng có một khoảnh khắc, nhịp tim ấy khẽ nhảy vọt lên, đồng thời đôi mày của hắn cũng hơi nhíu lại.
Anh đang gặp ác mộng sao? Ai mà biết được, dù sao lúc này cũng chẳng có ai thèm để mắt đến gã người Thebes đáng thương kia cả.
0 Bình luận