Quyển 3: Thân lâm bữa tiệc của Ngụy Thần - Feast for the Sheeps

Dẫn - Kỳ 2) Bàn xoay - Turntable

Dẫn - Kỳ 2) Bàn xoay - Turntable

“Trà đã dần lạnh, mà ta chẳng rõ nguyên do.”

“Cả đêm trằn trọc.”

———————

“Ầm đoàng...”

Tiếng sấm rền rĩ trầm đục, nhuộm tầng mây bằng những tia sáng yếu ớt, khiến khung cửa sổ xám xịt trở nên lúc sáng lúc tối, chẳng thể phân định.

Bóng đèn cũ kỹ không cam lòng nhấp nháy, cố gắng soi sáng căn phòng bừa bộn và tối tăm, nhưng sự gắng gượng đó trông chẳng khác nào hơi thở thoi thóp của một bệnh nhân lao sắp lìa đời.

Ánh sáng ấy cứ chập chờn đấu tranh, vất vả lắm mới phác họa được một chiếc bàn gỗ mục và góc nghiêng gương mặt của người đàn ông ngồi bên cạnh.

“Một phát... chỉ một phát thôi...”

Đôi mắt xanh nhạt hơi nheo lại, lộ vẻ mệt mỏi rã rời. Anh nạp một viên đạn vào ổ xoay của khẩu súng lục, rồi dằn mạnh ổ đạn vào khớp, đập xuống bàn——

“Cạch.”

“Mưa sớm che khuất cửa sổ nhà tôi.”

“Tôi không thể nhìn rõ.”

Trong căn phòng lộn xộn, người đàn ông chộp lấy chai rượu trên bàn, dốc ngược vào miệng.

Thứ rượu mạnh 45 độ như dòng nham thạch chảy xiết đốt cháy cổ họng anh, rồi chảy vào cái dạ dày lạnh lẽo, giúp anh thoáng thấy được một chút hình hài của sự ấm áp trong đêm mưa buốt giá này.

Gió kèm theo mưa thổi từ khung cửa sổ hở hang vào trong phòng. Cả căn phòng chỉ có một chiếc sofa cũ kỹ, một chiếc bàn gỗ rách nát cùng vài chiếc ghế đẩu, và một cái tủ chứa đồ đựng vài món lặt vặt. Ngôi nhà của anh rõ ràng không được dọn dẹp tử tế, có lẽ vì anh hầu như không ở nhà, hoặc có lẽ bản thân anh chẳng còn tâm trí nào để quan tâm đến trạng thái sống của chính mình.

Nửa chai rượu trôi xuống bụng, người đàn ông nện mạnh chai rượu xuống bàn phát ra tiếng “đùng”, vang vọng cùng tiếng sấm bên ngoài. Anh cầm khẩu súng lục lên, dùng tay gạt nhẹ một cái khiến ổ đạn xoay tít. Đợi đến khi ổ đạn ngừng quay, anh chĩa họng súng vào thái dương mình, đôi mắt xanh nhạt khép hờ.

Trong ổ đạn sáu viên chỉ nạp duy nhất một viên đạn. Xác suất là 1/6.

“Kính mời chứng giám...”

“Cạch——”

Người đàn ông bóp cò, ổ đạn xoay một nhịp, là buồng trống.

Là vận may sao? Anh không nghĩ thế.

“Ầm đoàng——”

Sấm chớp lóe lên, mưa như trút nước. Gió lùa vào nhà càng gắt, mưa càng nhiều, thì cái cổ ngửa lên uống rượu của người đàn ông càng cao.

Lần tới... lần tới là khi nào? Họa chăng là ngày mai, cũng có thể là ngày hôm qua vậy.

“Chát!”

Người đàn ông đập chai rượu xuống bàn lần thứ hai, rồi lại cầm súng lên lần thứ hai, xoay mạnh ổ đạn, chĩa vào thái dương——

“Cạch——”

Vẫn là buồng đạn trống.

“.......”

Đôi mắt xanh nhạt nheo lại, anh đặt súng xuống bàn, lại cầm chén rượu lên tu thêm hai ngụm lớn.

Chất cồn dường như đã thống trị mọi thứ của người đàn ông này, nhưng dường như lại chẳng thể gây ảnh hưởng gì đến anh.

Anh chỉ im lặng lặp đi lặp lại những động tác giống nhau trong căn phòng này: uống một ngụm rượu, rồi nhấc súng lên, bắn một phát vào thái dương mình. Mỗi khi anh xoay ổ đạn, sinh mạng của anh lại xoay vần theo những bánh răng của định mệnh, như ngọn nến lay lắt trước gió.

Đôi tay anh không ngừng run rẩy, nhưng trái tim lại cầu nguyện rằng cái xác suất 1/6 kia có thể bắn xuyên qua thái dương mình.

“Nhìn thấy mọi thứ đều xám xịt.”

“Ngoại trừ bức ảnh em để lại.”

“Nó nhắc nhở tôi rằng, mọi thứ vẫn chưa quá tệ....”

Chiếc đài radio cũ kỹ hỏng hóc đang phát đi phát lại một bản nhạc xưa đầy đứt quãng.

Trong tài anh, nó mờ nhạt không rõ lời, nhưng quả thực đã khơi dậy đôi chút ký ức trong não bộ.

Anh nhớ về thành phố quanh năm bị bao phủ bởi làn mưa phùn kia, quê hương dưới chân núi Vạn Nhẫn. Anh trưởng thành ở đó, anh gào thét trong mưa phùn, anh rửa dao trong cơn mưa lớn. Trong những con hẻm mưa âm u của Lowtown, đôi mắt xanh nhạt lần đầu tiên hé thấy quy luật tự nhiên.

Anh nhớ về tòa tháp cao vút kia, đó là lần đầu anh thấy một sự tồn tại cao đến thế.

Ngay cả trên lục địa đen kịt này, anh cũng cảm thấy đó là thần tích do ý chí nào đó giáng xuống.

Đêm hôm đó, dưới bầu trời Mizalar vụn vỡ, đôi mắt xanh nhạt lần đầu tiên nhìn thấy người mà anh yêu cả đời.

Anh lại nhớ về... rất nhiều cảnh tượng không mấy vui vẻ.

Người đàn ông đó bị anh bắn xuyên từ phía sau, thiếu nữ đó được anh bế lên từ trong cơn mưa băng giá.

Anh nhớ trong trận mưa băng ấy, anh như đang ôm lấy sự cứu rỗi của chính mình, mà dường như cũng chỉ giống như mọi khi, mang theo sự bàng hoàng và ngơ ngác bước tiếp về phía trước, vô định.

Nhưng dù nói thế nào, con bé và cô ấy, thật sự rất giống nhau...

Một vệt trắng thuần khiết trên Ersa này, liệu có thể thay thế phát đạn mãi chưa tới kia, để hoàn thành mọi điều anh kỳ vọng hay không?

“Cạch.”

Người đàn ông lại một lần nữa bóp cò vào thái dương, viên đạn vẫn không kích nổ.

Thật sự là may mắn sao?

“Đủ rồi.”

Âm thanh trong não bộ khiến anh đã nghe đến phát chán.

Sắc xanh sẫm phủ lên con ngươi, anh đặt súng xuống như một cỗ máy, rồi lại nhấc chai rượu lên.

“Còn có việc phải làm...”

“......”

“Reng reng reng——”

Tiếng điện thoại kiểu cũ trên chiếc bàn nát vang lên. Người đàn ông hơi do dự một lát mới đặt chai rượu xuống, nhấc ống nghe lên.

“Ivar, anh đang ở đâu?”

Giọng nói quen thuộc, người đàn ông đã chán ngấy giọng nói này.

Giọng nói này đã thốt ra rất nhiều lời, hầu như chẳng có gì sai, nhưng lần nào cũng có thể dẫn dắt sự việc đến mức tồi tệ một cách chính xác.

Có lẽ đó chính là sức hút của lão ta?

Laplace von Valentia, vị ngụy thần ngự trên tòa tháp cao.

Sắc xanh sẫm loang ra, người đàn ông im lặng một hồi mới mở lời:

“Chỗ cũ.”

“Vậy thì xuất phát đi, đến giờ rồi.”

“.... Rõ.”

Người đàn ông đặt ống nghe lại máy cố định. Anh lại cầm khẩu súng lên, xoay nhẹ ổ đạn, quyết định trao cho Tử thần cơ hội cuối cùng——

“Cạch.”

Họng súng lạnh lẽo dí sát thái dương, đầu anh đau nhức từng cơn.

Nhưng anh tin chắc rằng, cơn đau này tượng trưng cho một thất bại nữa của Tử thần.

“Hừ... xui tận mạng...”

Người đàn ông bật ổ đạn ra, anh nhìn kỹ, viên đạn đã nạp sẵn đang nằm ngay vị trí kích phát tiếp theo. Lại chỉ thiếu một chút nữa, phải không?

Đêm mưa, rượu mạnh, khẩu súng lục trực chờ khai hỏa.

Tiếng sấm thâu đêm, kẻ dọn dẹp trầm mặc. Người đàn ông lắc đầu, ném khẩu súng lại bàn.

Anh nâng rượu lên, dốc ngược theo bản năng, nhưng phát hiện chai rượu đã cạn sạch từ lâu.

Anh nén lại sự thôi thúc muốn đập tan chai rượu xuống sàn, quay người lấy chiếc áo mưa trên giá, tùy tiện khoác lên người, rồi quay lưng bước về phía cửa.

“Ầm đoàng——”

Tiếng sấm vang rền, một sự hoảng loạn bỗng nổ tung như bọt khí trong lòng người đàn ông. Anh theo bản năng quay đầu lại, nhìn về phía chiếc tủ chứa đồ ở góc kia căn phòng.

Trên đỉnh chiếc tủ thấp tè ấy đặt một đống đồ lặt vặt, và giữa đống hỗn độn đó, người đàn ông lập tức nhìn thấy khung ảnh lồng một bức hình.

Đó là một thiếu nữ tóc dài ngang lưng, cô ngoảnh đầu lại giữa rừng hoa.

Đôi mắt đỏ rực như máu phản chiếu một vòng sáng xinh đẹp dưới bầu trời Mizalar tan vỡ, lấp lánh như bảo thạch.

Phía sau cô là bầu trời sao. Một bầu trời sao rực rỡ và sâu thẳm.

Đó là... chụp từ khi nào nhỉ?

Đã lâu lắm rồi anh không gặp lại cô ấy... Rất lâu, rất lâu, cho đến khi anh đã biến thành bộ dạng như hiện tại.

Nhìn bức ảnh đó, người đàn ông lặng đi hồi lâu.

Sắc xanh thẫm trong mắt tan biến, sắc xanh nhạt trong trẻo lấp lánh dưới ánh đèn mờ tối.

Chỉ khi nhìn cô, ánh mắt anh mới trong trẻo đến vậy. Những ngày tháng ở bờ bên kia ấy, anh vẫn chưa thể quên.

Đó chỉ là điểm khởi đầu của anh, còn bây giờ, anh sắp đón nhận điểm kết thúc của mình.

“Cũng không quá tệ, phải không?”

Ivar khẽ mỉm cười, rồi quay người, đẩy cửa bước vào cơn mưa lớn. Khi anh khép cửa lại, một luồng gió len qua khe cửa sổ, thổi đổ khung ảnh trên tủ chứa đồ.

...HẾT...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!