Quyển 3: Thân lâm bữa tiệc của Ngụy Thần - Feast for the Sheeps

2) Cổ tay tan vỡ (Phần 3)

2) Cổ tay tan vỡ (Phần 3)

Ngay cả một người bị Carly gọi là "kẻ man di" như Pace, khi tận mắt chứng kiến phòng thí nghiệm của Rei vận hành, trong đầu anh cũng không tự chủ được mà hiện lên hai chữ vàng chói:

Văn minh.

Lúc mới vào phòng vì tối tăm nên không nhìn rõ toàn cảnh, đến khi Rei khởi động toàn bộ hệ thống, căn phòng rộng lớn này bỗng chốc như một sinh mệnh sống đang vận hành. Vô số thiết bị máy móc kỳ quái chuyển động theo những cách mà Pace không thể hiểu nổi, ánh sáng xanh của năng lượng nhân tố nhấp nháy giữa các khe hở cơ khí, tựa như hơi thở đầu tiên của một mãnh thú vừa tỉnh giấc sau kỳ ngủ đông.

Kết quả là, Pace cảm thấy mình vẫn giống như lúc chưa bật đèn, chẳng dám cử động lung tung, sợ rằng sẽ đụng hỏng mất thiết bị thí nghiệm nào đó.

"Haizz..."

Pace thở dài, nhìn về phía bàn thí nghiệm không xa. Carly đang ngồi đó điều chỉnh thứ gì đó, còn Rei thì dán mắt chặt vào Carly, sợ cô nàng sẽ làm ra chuyện gì thất đức.

Cảm giác mình cứ như người ngoài cuộc vậy, chẳng lẽ mình thực sự chỉ là một tên tay sai đánh thuê thôi sao?

Pace quay đầu lại, định tìm Perlice trò chuyện:

"Tiểu công chúa, cô thấy..."

Thế nhưng, khi anh nhìn sang Perlice, thấy nàng đang khẽ cúi đầu, một tay chống lên trán:

"Tiểu công chúa? Cô không sao chứ?"

"Hả?"

Perlice ngẩng đầu lên nhìn Pace. Chỉ trong khoảnh khắc đó, Pace dường như thấy trong mắt nàng lóe lên một tia điện màu xích hồng ẩn hiện.

Là ảo giác sao?

"Tôi... không sao, chắc là do ngủ không ngon," Perlice lầm bầm, như thể vẫn còn đang vương vấn điều gì đó.

"Phải chú ý nghỉ ngơi đấy, hậu duệ của chúng ta sắp tham gia thi đấu vào ngày kia rồi," Pace cảm thấy chuyện không đơn giản như thế, nhưng cũng chỉ có thể thuận theo lời nàng mà nói tiếp, "Hay là bây giờ cô đi nằm nghỉ một lát nhé?"

"Thôi khỏi, lát nữa còn phải giúp anh làm bài kiểm tra nữa." Perlice lẩm bẩm, xoa xoa cổ.

"Hả? Kiểm tra?" Pace hơi bất ngờ, "Sao tôi không biết gì hết vậy?"

"Bởi vì anh có nghe cái gì đâu... đồ công tử ngốc..."

Trong lúc Perlice đang càu nhàu, từ xa vang lên tiếng gọi của Carly:

"Này, hai người đằng kia, làm việc thôi!"

A... cứ có cảm giác điềm chẳng lành. Pace khẽ ôm đầu thở dài, sau đó cùng Perlice đi về phía bàn thí nghiệm.

Trên màn hình lớn của bàn thí nghiệm hiển thị bản vẽ của một bộ giáp ngoại cốt cách trợ lực, đó chính là bộ "Cách Đấu Thần" mà Carly đã chế tạo cho Pace ở La-Vadino. Nhưng có chút khác biệt là, trên đó dường như đã được lắp đặt thêm rất nhiều bộ phận, trông tiên tiến hơn hẳn lúc trước.

“Trước đây ở La-Vadino điều kiện có hạn, thế nên không cách nào hoàn thành mọi ý tưởng của tôi,” Carly khẽ xoay ghế, hai tay đan chéo chống cằm, tựa lưng ra sau, “Hiện tại, nhờ món đồ chơi dành cho giới thượng lưu mà ‘người yêu động vật’ đáng yêu này cung cấp, mọi thứ đã thành hiện thực rồi.”

“Này, còn nói giọng mỉa mai đó nữa là tôi đuổi cô đi đấy!” Rei bất mãn liếc Carly một cái, sau đó thở dài, “Anh trai Thebes, mặc bộ giáp Cự Lực vào đi, thử nghiệm một chút.”

Dứt lời, một cánh tay máy của Rei vươn dài tới bàn thí nghiệm, nhấn xuống một nút bấm. Ngay sau đó, một lồng chứa hình trụ từ trung tâm phòng thí nghiệm trồi lên, kèm theo những luồng hơi nước phun ra dữ dội. Đến khi lồng chứa mở ra, một bộ giáp ngoại cốt cách Cự Lực mới tinh đang nằm gọn trong khung máy.

“Wow...” Đôi mắt Pace sáng rực, “Đúng là công nghiệp Liên bang tinh xảo!”

“Chẳng liên quan gì đến Liên bang cả,” Carly đảo mắt, “Đây là công nghiệp Carly Filhos tinh xảo.”

“Hả? Tôi còn tưởng là ‘công nghiệp đồ chơi chuyên dụng của giới thượng lưu tinh xảo’ chứ!” Rei không khách khí đâm chọc một câu.

“Hì hì~” Carly tinh nghịch cười đáp lại.

Dưới ánh nhìn của mọi người, Pace bước tới gần bình chứa. Bộ giáp Cự Lực bám sát vào người anh một cách vô cùng tự nhiên, các mô-đun cơ khí nhỏ xíu liên tục vận hành, khớp với từng đường nét trên cơ thể, bao phủ lấy anh.

“Trời ạ, ngầu quá đi mất...”

“Đừng có ngầu với chẳng lòi nữa, thử xem sao đi,” Carly khẽ búng tay, lúc này mới sực nhớ mình không ở trong phòng thí nghiệm của mình: “Ê, Rei tiểu thư đáng yêu~ phiền cô chút nha~”

“Hừ, đồ xấu xa.”

Rei bất đắc dĩ nhấn nút điều khiển ẩn bên trong tay áo, bức tường ở phía bên kia căn phòng bỗng nhiên hạ xuống, để lộ ra một mặt tường kính trong suốt.

Phía bên kia tường kính là một bãi thử nghiệm trắng toát.

“Wow... hèn gì căn nhà này lại lớn như vậy,” Pace lại một lần nữa sáng mắt, “Hóa ra...”

“Được rồi được rồi,” Perlice rốt cuộc không nhịn được mà vỗ nhẹ vào lưng Pace, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ: “Mau đi đi.”

“Ồ.”

Theo chỉ dẫn của Rei, Pace đứng lên một bục nâng trên sàn nhà. Theo sự vận hành của máy móc, Pace chìm dần xuống lòng đất, rơi vào một khoảng không tối đen như mực.

————————

“Thử nghiệm thông thường... đang bắt đầu...”

“Nhận diện chủ thể... Giáp Cự Lực...”

“Đang khớp đối tượng...”

Trong tiếng thông báo, Pace cảm thấy một luồng sáng từ đỉnh đầu chiếu xuống.

Ngay sau đó, anh cùng bục nâng trồi lên, tiến vào bãi thử nghiệm màu trắng này.

“Thử nghiệm một vài hạng mục nâng cấp trước nhé,” Giọng của Rei vang lên từ loa phát thanh. Pace nhìn về phía bức tường kính, phát hiện Carly đã bị Rei đuổi khỏi bàn điều khiển, “[Móc Năng lượng nhân tố (Factor Hook)], nói thật, tôi hoàn toàn không hiểu con trạch nữ tóc hồng này thiết kế cái thứ này có ý nghĩa gì... cảm giác chỉ là mấy trò ảo tưởng vô vị...”

“Bởi vì ở trong rừng nó hữu dụng hơn nhiều, đồ ngốc yêu động vật kia,” Giọng Carly xen vào nhưng rất nhỏ, rõ ràng là không tranh được mic với Rei, “Cô nghĩ xem, nhiều vật cản như vậy, nếu dùng loại móc truyền thống thì...”

“Được rồi được rồi, bắt đầu thử nghiệm!” Rei ngắt lời Carly.

“Bíp——”

Cùng với một tiếng vang lớn, Pace căng thẳng quay người về phía bục nâng ở phía đối diện căn phòng. Bục nâng đó dường như đang đưa một thứ gì đó có kích thước khổng lồ lên, khiến Pace không khỏi liên tưởng viển vông.

Chẳng lẽ là loại robot siêu vô địch khổng lồ của Liên bang sao? Thế thì đáng sợ quá.

Tuy nhiên, khi bục nâng trồi lên hoàn toàn, Pace kinh ngạc phát hiện trên đó chỉ có một khối cầu nhỏ mà thôi.

“Hả? Đây là cái gì?”

Như để giải đáp thắc mắc của Pace, xung quanh khối cầu bỗng bùng lên một luồng ánh sáng xanh lam, chiếu ra một bóng hình mờ ảo.

Cái bóng đó hư ảo vô hình, dường như có hàng trăm hình ảnh đang luân phiên chớp nháy, khiến Pace nhìn đến hoa cả mắt.

Cuối cùng, cái bóng định hình thành một con sói đói hung dữ, đôi mắt lóe lên tia sáng xanh lục.

“Được rồi, hành động theo chỉ thị của tôi,” Giọng Rei vô cùng lười biếng, trong khi mắt Pace vẫn dán chặt vào con sói đói kia, “Bắn móc của anh vào các vật cản trên tường đi — giờ chắc nó hiện ra rồi đấy.”

Pace ngẩng đầu lên, phát hiện trên tường phòng thí nghiệm xuất hiện những thanh màu trắng lồi lõm không đều, trông như đang mô phỏng những mỏm đá nhô ra trên vách núi.

Anh giơ tay trái, nhấn nút phóng —

“Vút —”

Ánh xanh lóe lên, một đầu móc phun ra luồng sáng Năng lượng nhân tố bay vút đi, găm chặt vào vật cản trên cao. Nhưng dù vậy, giữa đầu móc và cánh tay Pace lại không hề có dây thừng nối lại.

“Hả? Dây đâu?” Pace quay đầu lại nhìn Rei phía sau tường kính, “Rei tiểu thư, tại sao...”

“Sau đó, thử nghiệm bắt đầu.”

Chưa kịp để Pace phản ứng, từ phía bên kia căn phòng vang lên một tiếng gầm hung ác. Anh vừa quay đầu lại thì thấy con sói đói đã lao tới như bay, Pace thậm chí có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt nó —

“Aahh cái quái gì thế, không nói đạo đức võ thuật gì hết —”

Trong lúc hoảng loạn, Pace lại một lần nữa chạm vào nút móc. Một sợi dây dẫn lực Năng lượng nhân tố màu xanh lam tức thì kết nối giữa đầu móc và cánh tay anh, kéo phắt anh về phía vật cản —

“Aahhhh!!”

Pace bị kéo bay lên không trung, lướt qua đỉnh đầu con sói đói cực kỳ nhanh chóng. Ngay sau đó, thiết bị phóng trên tay trái anh dính chặt vào đầu móc, treo lơ lửng anh giữa không trung.

“Cái... cái này ngầu thật sự...” Treo mình giữa trời, Pace thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn xuống dưới chân, con sói đói đang thèm thuồng nhìn mình, trông vô cùng hung tợn, “Nhưng mà, cái này thì khác gì với móc thông thường chứ?”

“Khác biệt nằm ở chỗ tốc độ nhanh hơn, tính ẩn mật cao hơn, hơn nữa có thể bỏ qua vật cản,” Giọng Carly truyền đến, “Địa hình và tầm nhìn ở Rừng Sương Quỷ có thể hỗ trợ anh dùng [Móc Năng lượng nhân tố (Factor Hook)] để hoàn thành những cuộc tập kích bất ngờ. Đương nhiên, đây đều là giả thuyết của tôi, tiền đề là anh phải điều khiển được nó.”

“Tuy không hiểu cô nói gì, nhưng cảm giác lợi hại thật đấy,” Pace không khỏi cảm thán, “Tôi xuống được chưa?”

“Được, xuống đi.”

Còn chưa kịp định thần, vật cản trên tường bỗng nhiên thu hồi cực nhanh, khiến anh rơi tự do từ trên không xuống —

“Aaahhhh ——”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!