Vol 1 <<Đang tiến hành>>

Chương 5.4: Điểm chung

Chương 5.4: Điểm chung

Trans + Edit: Hagghh, Ph4ng:3

---

"Cảm ơn cậu vì đã chiêu đãi tớ cà phê nhé. Hôm nay tớ đã rất vui."

Yasuki đang hướng về phía nhà ga, còn Kumiko thì ghé qua tiệm làm tóc nằm trên cùng trục đường. Trong lúc cả hai sánh bước bên nhau, Yasuki khẽ cúi đầu cảm ơn.

"Tớ mới là người phải cảm ơn cậu chứ. Cảm ơn vì chiếc đĩa DVD nhé. Lần tới nếu họ có buổi hòa nhạc, hay là mình cùng đi xem đi?"

"Ý hay đấy."

Yasuki mỉm cười đáp lại.

Trước đây cậu toàn đi xem hòa nhạc một mình, nhưng cậu tin chắc rằng nếu đi cùng cậu ấy thì sẽ vui hơn nhiều.

Dẫu vậy, nếu có thực sự đi thì cũng phải chờ cho đến khi kỳ thi kết thúc, nghĩa là vẫn còn một khoảng thời gian khá dài nữa.

Yasuki không dám chắc liệu cả hai có còn giữ liên lạc đến lúc đó không, nhưng hiện tại, cậu chỉ thầm hy vọng rằng họ sẽ vẫn là bạn.

"À, tuần sau là lễ hội văn hóa của trường Nansou đúng không? Tớ nhất định sẽ ghé chơi."

Lời nói của Kumiko khiến Yasuki bất ngờ, cậu chỉ biết đáp lại một tiếng "Ừ" đầy ngạc nhiên. Đúng là người dân địa phương có khác, cậu ấy thực sự biết rất nhiều thứ.

"Lớp tớ không tham gia gì đặc sắc cả, tớ chỉ phụ giúp triển lãm cho một câu lạc bộ khá mờ nhạt gọi là Nghiên cứu Địa lý Địa phương thôi."

Kumiko bỗng thốt lên đầy hào hứng.

"Tớ thực sự rất quan tâm đến địa lý địa phương đấy."

Quả nhiên Kumiko là một cô gái có chút kỳ lạ, hay đúng hơn là cực kỳ lập dị.

Kumiko đột ngột dừng bước. Có vẻ như đây là nơi hai người phải chia tay.

"Vậy nhé."

Yasuki giơ tay định vẫy chào tạm biệt, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Kumiko bất ngờ xoay người lại nhìn thẳng vào cậu.

"Thêm một điều nữa."

"Gì thế?"

"Iijima-kun, cậu chắc chắn là một người có sức hút đấy. Hãy tự tin vào bản thân mình hơn đi."

Cô nàng này đang nói cái quái gì vào đúng lúc kết thúc buổi gặp mặt thế này? Yasuki cảm thấy người mình nóng bừng lên, cậu chắc chắn mặt mình lúc này đang đỏ như gấc.

"Không, không phải thế đâu..."

Cậu cuống cuồng phủ nhận lý lẽ của cậu ấy, nhưng Kumiko vẫn tiếp tục với vẻ mặt như đang trêu chọc.

"À, nhưng mà đừng có quá lưỡng lự nhé. Cậu sẽ làm Ema lo lắng đấy."

Biết ngay mà. Cô nàng này chắc chắn đã hiểu lầm về mối quan hệ giữa tôi và Kitaoka. Có lẽ Kitaoka sẽ chẳng bận tâm ai trở thành bạn gái của tôi, miễn đó không phải là cô bạn thân của mình.

"Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu."

Yasuki khẽ lẩm bẩm.

Kumiko chỉ mỉm cười đầy ẩn ý khi quan sát cậu, vẻ mặt trông rất thích thú.

"Vậy nhé, bảo trọng."

"À... ừ. Hy vọng tớ không làm cậu bị muộn giờ."

"Không sao. Hẹn gặp lại cậu... vào tuần sau chứ nhỉ?"

Hai người vẫy tay chào nhau rồi đường ai nấy đi. Làn gió thu hanh khô thổi tung mái tóc của Kumiko, còn Yasuki thì khẽ hắt hơi một cái.

u3855-6fb31486-5104-4bf0-ba50-3a6dbd61a295.pngEma gửi lời cảm ơn tới giảng viên vì đã nán lại muộn rồi bước ra khỏi phòng. Cô nhận ra lúc này xung quanh chẳng còn một bóng người.

Đã khá khuya.

Tiết học ở lò luyện thi thực chất kết thúc sớm hơn mọi khi, nhưng vì có chỗ không tài nào hiểu nổi dù đã cố suy nghĩ, cô đành tới hỏi giảng viên về sự khác biệt giữa thức giả định quá khứ và thì quá khứ hoàn thành.

Cuộc thảo luận lan sang cả bản chất của thức giả định nói chung, khiến cô rời lớp muộn hơn thường lệ tận ba mươi phút.

Nhờ vậy mà cô đã nắm vững kiến thức hơn, nhưng khi nhìn lại đồng hồ thì đã gần 9 giờ 30 tối. Chuyến tàu cô vẫn hay đi đã rời ga từ lâu, và có lẽ chuyến tiếp theo cũng đã cập bến sẵn sàng lăn bánh.

Chẳng còn chút sức lực nào để chạy đua với thời gian cho kịp chuyến tàu, Ema ghé vào một cửa hàng tiện lợi trên đường ra ga để tạm quên đi cái đói và cái lạnh.

Cô mua một hộp trà sữa nóng, đút vào túi áo để giữ ấm trong khi chờ nó nguội bớt rồi mới lững thững đi tiếp.

...Rốt cuộc, hôm nay cô lại chẳng thể nói chuyện được với Iijima. Cậu ấy chắc hẳn đã về rồi, vì lúc nào cậu cũng là người tan học sớm nhất.

Ema bỗng hồi tưởng lại chuyện xảy ra vào hai tuần trước, cũng vào một tối thứ tư như hôm nay, khi cô bạn thân thuở nhỏ của cô bất thình lình xuất hiện đầy ấn tượng trước mặt hai người.

u3855-6fb31486-5104-4bf0-ba50-3a6dbd61a295.pngNgày hôm đó, Iijima, người sống ở khu vực cao hơn cô và cô bạn một chút, chào một tiếng. "Vậy tớ về trước đây" rồi bước xuống tàu. Cậu ấy sống ở một khu đô thị vệ tinh, nơi có rất nhiều người cùng xuống ga đó với cậu.[note90392]

Cánh cửa khép lại, đoàn tàu một lần nữa lao đi trong màn đêm thành phố.

Trong toa tàu vắng lặng và tĩnh mịch, thỉnh thoảng mới vang lên tiếng lạch cạch của đường ray, Kumiko bỗng thở dài một hơi đầy cường điệu.

"Đúng là trường nam nữ học chung thích thật đấy, có thể gặp gỡ bao nhiêu là người, thật ghen tị quá đi."

"Hả? Cậu đang nói cái gì thế?"

Ema ngẩn người ra.

Kumiko nở một nụ cười rạng rỡ trong khi Ema chỉ biết nhìn cô bạn với vẻ mặt đầy hoang mang.

"Cậu bạn lúc nãy ấy, thực ra hai người đang hẹn hò đúng không?"

"Cái gì cơ!"

Cô vô tình thốt lên hơi quá trớn, khiến Kumiko phải ra hiệu "Suỵt" để nhắc nhở.

Nhưng cậu ấy đang nói cái chuyện vô lý đùng đùng gì vậy chứ?

"Cậu nói năng kiểu gì thế? Chuyện đó là không thể nào!"

Cô cao giọng tranh luận với Kumiko.

Ý tưởng này bất ngờ đến mức sự điềm tĩnh của cô hoàn toàn bay sạch. Cô và Iijima mà là người yêu của nhau sao? Làm sao cô có thể nhìn nhận mối quan hệ này theo hướng đó được?

Trước hết, Iijima là một tên otaku lầm lì, dường như chẳng có lấy một chút xíu hứng thú nào với cô cả. Cậu ấy vẫn trả lời khi cô bắt chuyện và không hề công khai né tránh, nhưng cô luôn cảm thấy cậu ấy có thể thân thiện với mình hơn một chút.

Hơn nữa, kiểu người mà cô thích phải là một người đàn ông trưởng thành và cởi mở. Một kẻ thiếu tin cậy và lơ đãng như cậu ấy sẽ không bao giờ nằm trong tầm ngắm của cô.

Kumiko nghiêng đầu tò mò rồi thốt ra một câu còn vô lý hơn nữa.

"Vậy ý cậu là cậu vẫn chưa tỏ tình với cậu ấy sao?"

"Tch!"

Ema suýt chút nữa đã gắt lên rằng “đừng có đùa nữa”. Ngay từ đầu, cô đã chẳng có ý định tỏ tình với cậu ấy rồi.

Iijima không phải kiểu người mà cô coi là đối tượng khác giới. Chỉ là khi ở bên cậu ấy, vì lý do nào đó mà cô cảm thấy rất nhẹ lòng.

Đó là lý do cô muốn dành thời gian với cậu ấy và nói về những chuyện tầm phào mà cô không thể nói ở trường.

"Tớ đã bảo là không phải như thế rồi mà! Bọn tớ chỉ là bạn cùng lớp thôi."

"Thật không?"

"Thật! Chẳng lẽ cậu nhìn không ra sao!"

Khi cô khẳng định một cách đầy cưỡng ép, Kumiko có vẻ cuối cùng cũng hiểu ra và liên tục gật đầu.

"Ra là vậy. Thế tớ tự hỏi không biết hiện tại cậu ấy đã có bạn gái chưa nhỉ."

"Chắc chắn là chưa rồi. Cái tên đó chẳng nổi tiếng chút nào đâu."

Ema chưa bao giờ nghe thấy bất kỳ người bạn nào trong nhóm mình, hay bất kỳ cô gái nào khác trong lớp khen ngợi Iijima lấy một lời.

Gương mặt và quần áo của cậu ấy thì tầm thường, hiếm khi nói chuyện với con gái, lại còn hay khom lưng tạo ra một cái hào quang đặc sệt chất otaku.

Sẽ thật kỳ lạ nếu tất cả những đặc điểm đó lại giúp cậu ấy trở nên nổi tiếng.

Thực ra cậu là một người khá nghĩa hiệp, đã từng ra tay giúp đỡ cô trước đây, lại còn rất biết cách quan tâm đến các đàn em khóa dưới. Thế nhưng cô chưa từng kể chuyện này với bất kỳ ai, bởi sẽ phiền phức lắm nếu những người khác cũng bắt đầu để mắt tới cậu.

Kumiko hơi rướn người về phía trước, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc túi đặt trên đùi rồi nói.

"Vậy thì lần tới gặp cậu ấy, hay là tớ thử nói ‘Nếu cậu thấy tớ cũng được thì để tớ làm bạn gái cậu nhé’, kiểu kiểu thế."

"Hả..."

Lời nói đột ngột của Kumiko khiến Ema đứng hình.

Cô không ngờ cô bạn mình lại bắt đầu nói về những chuyện như vậy. Có vẻ như cô đã vô tình tạo ra tác dụng ngược, làm Kumiko nảy sinh ý nghĩ rằng một người không nổi tiếng như Iijima dường như cũng có sức hút nào đó.

Ema đáp lại bằng giọng thấp nhất có thể, cố gắng che giấu sự run rẩy trong lời nói.

"Tớ nghĩ tốt nhất là cậu đừng nên làm thế."

"Tại sao chứ? Sở thích của bọn tớ khá giống nhau, lại còn bằng tuổi, chẳng phải là quá hoàn hảo sao?"

"Nhưng, cậu ấy đâu có đẹp trai."

"Ơ? Nhưng cậu ấy thực sự đúng gu của tớ mà. Tớ rất thích những kiểu nam sinh hiền lành như thế."

Có vẻ như Kumiko, một người vốn theo học trường nữ sinh, lại mang trong mình những tiêu chuẩn đánh giá hoàn toàn khác biệt so với Ema – người đã quá quen với việc tiếp xúc với tụi con trai nói chung.

Ở trường, Iijima chỉ là một chàng trai thuộc nhóm otaku mà chẳng cô gái nào thèm đoái hoài, thế nhưng giờ đây cô mới bàng hoàng nhận ra rằng cái hệ thống cấp bậc khắc nghiệt ấy sẽ trở nên hoàn toàn vô nghĩa ngay khi con người ta bước chân ra khỏi cánh cổng học đường.

Vốn dĩ cô không hề hẹn hò với Iijima, và cô cũng chẳng có lấy một tư cách hay quyền hạn gì để can thiệp vào chuyện tình cảm của Kumiko cả. Thậm chí, xét theo lẽ thường, việc mong cầu hạnh phúc cho cô bạn thân nhất của mình phải là một điều hiển nhiên mới đúng.

Ấy thế mà, khi nhìn vào gương mặt của Ema lúc này đang mang trong mình tràn ngập sự lo lắng và bối rối đến mức không thốt nên lời.

Kumiko bỗng cất tiếng hỏi như thể đang muốn khuyên răn.

"Ý tớ là, Ema này, cậu vẫn thường xuyên trò chuyện với cậu ấy, nên chắc chắn là cậu không hề ghét cậu ấy đúng không?"

Cô không ghét cậu.

Đúng là cậu không phải một anh chàng đẹp trai lồng lộn, nhưng cậu tốt bụng, dịu dàng và có cách phản hồi rất riêng khiến những cuộc trò chuyện trở nên thú vị một cách bất ngờ.

Cậu và Kumiko lại còn chung gu âm nhạc, càng nghĩ cô lại càng cảm thấy hai người họ đúng là một cặp bài trùng.

"Thì chuyện đó, cậu nói cũng có lý, nhưng mà..."

Ema lẩm bẩm trong khi cúi gầm mặt.

Nhưng nếu Iijima và Kumiko hẹn hò, cô sẽ không biết phải làm sao. Cô sẽ không thể chịu đựng được khi nhìn thấy họ bên nhau, và cô cũng chẳng thể nào ủng hộ họ được.

Làm ơn hãy nói với cô rằng một tiếng đồng hồ vừa qua chỉ là ảo giác thôi đi.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở sâu trong lồng ngực và đôi tai bắt đầu tê dại. Sau cuộc trò chuyện đó, cô đã không thể nhìn thẳng vào mặt Kumiko cho đến tận lúc bước xuống tàu.

***

Vào thứ Hai tuần trước, cô đã đưa địa chỉ email chính xác của Kumiko cho Iijima.

Ngay tối hôm sau, cô nhận được tin nhắn đầy thản nhiên từ Kumiko bảo rằng thứ bảy này cậu ấy sẽ đi gặp Iijima-kun.

Cô chỉ gửi lại một lời hồi âm bình thường là "Tốt cho cậu thôi", nhưng trong lòng lại ngổn ngang những lo âu và bực bội, khiến đêm đó cô chẳng thể nào chợp mắt nổi.

Ngày hôm sau, do ảnh hưởng của hội chứng tiền kinh nguyệt (PMS), Ema bị hành hạ bởi một cơn đau nửa đầu dữ dội mà lâu rồi cô chưa gặp phải.

Có lẽ chính tin nhắn của Kumiko ngày hôm trước đã vô tình bồi thêm sự căng thẳng. Rốt cuộc, cô không thể đến lò luyện thi vào ngày hôm đó mà đành ở nhà nghỉ ngơi.

Dù vẫn chạm mặt Iijima ở trường, nhưng cô càng cố tránh né cậu hơn bao giờ hết. Cô sợ rằng nếu Iijima bắt chuyện, cô sẽ thốt ra những lời vô lý và cô thì chẳng muốn làm một chuyện kém sang như thế chút nào.

Vào thứ bảy đó, tầm ba giờ chiều, cô cố gắng gạt bỏ mọi chuyện sang một bên bằng cách tự nhủ phải tập trung học thôi.

Cô bắt tay vào giải đống đề thi đại học, nhưng rồi một thông báo tin nhắn lại vang lên trên điện thoại.

Khi kiểm tra, cô thấy đó là tin từ Kumiko.

"Bọn tớ chuẩn bị hẹn hò đây. Đồ thường ngày của cậu ấy trông hợp một cách bất ngờ luôn nhé!".

Kèm theo đó là tấm hình của Iijima, có vẻ được chụp trộm từ một khoảng cách ngắn mà cậu không hề hay biết.

Cô biết chứ.

Cô luôn biết rằng Iijima thực ra không hề tầm thường, chỉ cần cậu cố gắng một chút là sẽ trở nên thu hút ngay.

Cô từng tự hỏi tại sao chẳng ai nhận ra điều đó, nhưng giờ đây khi đã có người phát hiện ra, cô lại không ngăn được cảm giác bực bội và khó chịu dâng trào.

Cô tự hỏi liệu lúc này Kumiko đã tỏ tình với Iijima chưa.

Điều đó cứ ám ảnh cô mãi, khiến cô phải đọc đi đọc lại một đoạn văn tiếng Anh dài dằng dặc mà chẳng thấm vào đầu.

Ngay cả với phần phân tích nhân tử vốn là thế mạnh, cô cũng liên tục mắc phải những lỗi ngớ ngẩn vì không tài nào tìm được nhân tử chung.

Mà thôi, mình chẳng quan tâm đâu!

Hai người đó có hẹn hò hay gì đi nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến mình cả.

Cô tự nhủ như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn không thể tập trung nổi.

Sau khoảng một tiếng vật lộn vô ích với đống bài vở, Ema quẳng sách sang một bên, tắt điện thoại rồi chìm vào giấc ngủ.

Kể từ đó, cô không còn nhận được tin tức gì từ Kumiko, và Iijima ở trường cũng không hề chủ động tiếp cận cô. Việc mọi chuyện được giữ bí mật dường như đang ám chỉ một điều gì đó và cô thì quá sợ hãi để có thể tự mình đi xác thực sự thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đô thị vệ tinh hay Thành phố vệ tinh là đô thị nằm trong một vùng đô thị lớn với vị trí gần với thành phố trung tâm của vùng đô thị đó. Thành phố vệ tinh là đô thị loại II.
Đô thị vệ tinh hay Thành phố vệ tinh là đô thị nằm trong một vùng đô thị lớn với vị trí gần với thành phố trung tâm của vùng đô thị đó. Thành phố vệ tinh là đô thị loại II.