Vol 01

6-1 Trốn đi đâu đó đi

6-1 Trốn đi đâu đó đi

“Yo”

“Holland-san,”

Khi mở cửa ra, ông ta đã đứng sẵn ở đó.

Đêm. Mùa đông.

Lạnh lẽo, đèn đường quanh đây cũng đã tắt hết, thứ duy nhất có thể nhìn thấy qua khe hở của cánh cửa trước đang hé mở chỉ là những vì sao rải rác trên bầu trời.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cơn gió đã làm bàn tay của Kraha đang nắm lấy tay nắm cửa đỏ ửng vì cóng, và khiến ánh sao trông như thể những dòng sông băng hà.

Holland không mặc loại trang phục năng động mà mạo hiểm giả thường mặc.

Ông đứng đó trong bộ dạng hết sức bình thường—đúng hơn là, giống hệt một người cha của một gia đình yên bình nào đó, ông khoác chiếc áo choàng rộng thùng thình, trông rất xuề xòa.

Tay phải ông xách theo một cái túi.

“Này, cái này. Quà thăm hỏi.”

“Ể?”

“Tôi nghe rồi. Nhà cô bị cháy đúng không.……chổ nào vậy?”

“A, ở phía này, tận đằng sau...”

"Xin lỗi, tôi lại nhận nữa rồi…"— Kuraha vừa nói vừa cúi đầu nhận lấy, rồi xỏ vội đôi dép lê bước ra ngoài. Vừa dẫn Holland đi, cô vừa liếc nhìn vào trong túi, thấy có vài loại trái cây và một gói bánh từ tiệm bánh ngọt nổi tiếng trong thành phố. Holland vốn không phải kiểu người rành mấy cửa hàng như vậy, nên cô suy đoán vu vơ rằng chắc ông đã nhận được lời khuyên từ ai đó trong gia đình.

"Là chỗ này ạ," Kraha nói, dù nhìn trong đêm vẫn có thể thấy rõ những vết cháy bám trên bề mặt ngôi nhà.

“Phát hiện ra sớm à.”

“Vâng. Gần đây tôi tiết kiệm tiền sưởi, vậy mà lại thấy ấm lên một cách kỳ lạ, nên đã ra xem thử thì……”

“Trong cái rủi cũng có cái may. Trông cũng không bị thương gì, nói gì thì nói, bình an vô sự là tốt rồi.”

“Vâng.”

Holland cúi xuống nhìn một lần, rồi lẩm bẩm“……Ra vậy”, rồi đứng dậy.

“Phía Kỵ Sĩ Đoàn có điều tra gì không??”

“A, không ạ. Thánh kỵ sĩ đoàn đã quyết định sẽ xem xét vụ việc này.”

“Hừm. Ra vậy……”

Một lúc sau, ông xoa xoa bộ râu cằm.

Kraha cũng không biết nên nói gì thêm, chỉ đứng chôn chân tại chỗ trước mặt ông.

   

   

Nhà của Kraha bị phóng hỏa khoảng ba ngày trước.

Và bản thân cô, nếu nói rằng không có chút manh mối nào về thủ phạm—Thì đó sẽ là nói dối.

Từ sau khi Godach mất tích, 〈Future Plan〉đã rơi vào tình trạng tạm ngừng hoạt động. Vốn dĩ đây là một tổ đội được vận hành theo kiểu độc tài của một cá nhân. Tấm biển hạng S không hề nhẹ tới mức có thể duy trì hoạt động khi đã mất đi đầu não.

Cho nên, cô vẫn nghĩ.

Rằng bản thân mình—kẻ đã châm ngòi cho vụ mất tích đó, hay kẻ đã kể lại cho Thánh kỵ sĩ đoàn chuyện xảy ra trong mê cung, có lẽ đang bị các thành viên trong tổ đội oán hận.

Và để trút bỏ cơn thịnh nộ đó, họ đã định thiêu rụi cả ngôi nhà của cô.

Luồng gió lạnh rít lên ù ù một trận, khiến Kraha rùng mình.

“Ồ”, Holland thốt lên, rồi...

“Lỗi tôi, lỗi tôi. Lạnh thật nhỉ. Hôm nay tôi chỉ định đến thăm thôi. Cũng hỏi qua xem thứ gì ngon rồi, nên thôi, cứ thong thả mà ăn rồi tĩnh dưỡng.”

“Anh có muốn vào nhà không. Uống trà gì đó……”

“Thôi, thôi. Mất mặt lắm. Đêm hôm thế này mà lại để một lão già có con cái đùm đề vào nhà một cô gái trẻ thì….. Mà cô cũng nên để ý mấy chuyện đó đi. Bọn trẻ nhà tôi dạo này cũng bắt đầu để ý mấy thứ linh tinh rồi……”

Nói đến đó, ông chợt ngậm miệng lại,

“Chuyện thừa rồi nhỉ. Không được rồi, dạo này mình hay lên lớp người khác quá.”

“Nhớ bật sưởi mà ngủ đấy,” nói vậy, Holland quay gót.

Ít nhất cũng tiễn ông ấy một đoạn, nghĩ bụng,Kraha đi theo phía sau.

Và rồi, ngay trước hiên nhà, cô gọi ông lại.

“Dạ,”

“Ừ?”

“…………Không, không có gì.”

Mọi chuyện rồi sẽ ra sao? — Đó là điều cô muốn hỏi.

〈Future Plan〉hoàn toàn không có dấu hiệu gì là sẽ hành động. Mặt khác, tung tích của Godach cũng không hề được làm rõ. Chính vì thế mà suốt một tháng rưỡi qua, cô cứ như bị treo lơ lửng giữa không trung, chẳng thể làm được gì.

   

Từ giờ về sau, Mọi chuyện rồi sẽ ra sao?

Những chuỗi ngày tiếp diễn sau khi bỏ mặc Jill—bỏ mặc một mạng ngườichết như vậy, rốt cuộc sẽ đi về đâu đây?

   

Tôi nên làm gì đây?

   

Cô đã muốn hỏi những điều như đó.

Nhưng.

“……Không có gì đâu ạ.”

Không đời nào cô có thể hỏi được.

Bởi lẽ, cô tự ý thức rất rõ rằng chính mình là kẻ đang đe dọa những ngày tháng tiếp diễn ấy—Sự bình yên của Holland.

Cô biết rõ, rằng chính mình là kẻ đã tuồn thông tin cho Thánh kỵ sĩ Đoàn…… là kẻ đã gieo mồi lửa làm sụp đổ cuộc sống bình yên bên gia đình của ông.

Đối với một người hiền lành như thế—người đã cất công đến tận đây thăm hỏi mình dù cô vốn đã chẳng còn hoạt động trong tổ đội…… thì làm sao cô có thể hỏi những chuyện như vậy được.

Thế nhưng.

“———Này, có gia đình không?”

“……Hả,”

“Ít nhất thì, cô đang ở đây một mình—bị đốt nhà mà vẫn lì lợm ở lại, không quay về nhà cha mẹ. Nghĩa là người thân không ở gần đây, đúng không?”

“Đúng là vậy, nhưng……”

Holland…..

“Nếu vậy thì cô—Ngay bây giờ, trốn đi đâu đó đi.”

Ông đã nói với cô như vậy.

“Hả——”

“Đừng có mà làm cái mặt ngơ ngác đó.”

Ông cười, rồi nói,

“Trước đây đã nói rồi mà. Khi có chuyện thì thu dọn hành lý rồi rời khỏi cái thị trấn này đi……Bây giờ, chính là lúc đó.”

“Nhưng, tôi—”

"Thôi đủ rồi. Đừng có cố chấp. Đã sống trên đời thì chắc chắn sẽ có những lúc lùi bước mới là thượng sách."

   

Ông vừa phả ra làn hơi trắng qua kẽ môi, vừa nói,

“Nói thật nhé, không chỉ có mình cô đâu.”

“……Ý ông là, sao ạ?”

“Cả cái tổ đội này. Từ ngày xưa... không, cũng chẳng phải là quá lâu. Kể từ khi tên đó nhặt được thanh Ma Kiếm—Tất cả mọi người đều đã bị hắn đe dọa.”

   

Đôi mắt xanh lam nhạt của Kraha mở to trong màn đêm.

“Chuyện đó……”

“Đừng hỏi sâu.……Chỉ là đã có chuyện như vậy xảy ra thôi. Không phải cô đặc biệt xấu xa hay gì, cũng không phải yếu đuối gì cả. Cho nên—"

“Không, tôi sẽ nghe cho bằng hết.”

Giọng nói của người thứ ba vang lên từ phía sau lưng Kraha.

Chẳng cần ngoảnh lại, cô cũng biết rõ đó là ai.

Bởi lẽ mới vừa nãy thôi, ngay trước khi Holland đến thăm căn nhà này, chính cô đã tự tay tiếp đón người đó vào.

Người đó đã nói rằng sẽ canh chừng chừng xem quanh nhà cô có gì bất thường không—và xung phong làm vệ sĩ gác đêm cho cô.

"Chuyện vừa rồi, tôi muốn nghe đầy đủ chi tiết.…Giờ thì không thể giả vờ không biết gì mà cho qua được đâu."

Holland vừa xác nhận người thứ ba đó là ai, liền nở một nụ cười tự giễu, , rồi nói:

“Bó tay thật. Tôi đã nói với gia đình là sẽ về sớm rồi mà.”

Ông đưa bàn tay thô ráp của mình lên che mặt.

“Không cần phải lo. Tôi sẽ bảo cấp dưới của mình đi nhắn tin hộ. Dĩ nhiên là theo cách giữ thể diện cho ông.”

“Thế à. Thế thì nhờ cô bảo hộ, thay vì nói tôi xông vào nhà một đứa trẻ bằng tuổi con gái mình, thì hãy cứ bảo là bị lôi vào một quán rượu nào đó quanh đây đi.”

"Như thế xem chừng còn có thể diện hơn một chút. Mà sau đấy kiểu gì cũng bị bà xã tôi mắng cho một trận thôi," Ông nói.

“Nhờ ông cả. Thánh kỵ sĩ đoàn, đội trưởng phân đội 4, Arlineit-sama”

“Hiểu rồi.”

Holland, nhìn thẳng vào Arlineit.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!