Vol 01

3-1 Đã học được nhiều điều

3-1 Đã học được nhiều điều

“Vẫn chưa lên mặt đất nhỉ.”

“…………”

Tiếng xoạt xoạt như thể có thứ gì đó cày xới mặt đất vang vọng trong mê cung.

Đang đi là một đôi nam nữ————chính xác mà nói thì là chàng trai đang đi, còn người phụ nữ thì bị kéo theo phía sau. Quanh hông cậu buộc thứ gì đó giống như sợi dây, đầu còn lại thì nối vào cái mai cua khổng lồ.

Người phụ nữ ngồi co đầu ôm hai đầu gói trên cái mai cất tiếng.

“Cậu ổn chứ? Tui… không có nặng quá chứ?”

“Không, ổn mà. Coi như tập luyện.”

“Tức là nặng đúng không?”

“Thật ra thì chẳng đủ tập tành gì cả. Tôi còn thấy xuống cơ nữa ấy.”

“Thế thì tốt,” cô mỉm cười và nói.

Sau đó như chợt nhớ ra điều gì, cô lại nói.

“Tui tưởng là lên được khá cao rồi đấy chứ… Mê cung này sâu thật ha.”

“…………”

“Không biết mọi người trong Thánh Kỵ Sĩ Đoàn giờ sao rồi nhỉ… Tui biến mất như vậy, mong là họ không bị mắng.”

“…………”

“Mà chắc vậy thì hơi vô lý quá ha? Uwaa… về rồi phải xin lỗi thế nào đây. Chắc chắn mọi người giận lắm luôn ấy.”

“Tôi nghĩ rồi,”

Với giọng nặng nề, chàng trai mở lời.

“Hử? Gì vậy, có chuyện gì sao…”

“Ờm… có thể là do tôi tưởng tượng thôi, nhưng tôi nghĩ đã đến lúc phải thừa nhận rồi.”

“Thừa nhận cái gì?”

Cậu hít một hơi thật sâu lấy dũng khí.

Rồi nói.

“————Có khi nào là… chúng ta bị lạc rồi không?”

Cậu trút ra sự nghi ngờ đã âm ỉ mãi trong sâu thẳm lòng mình.

Bởi vì, dù nghĩ thế nào thì chuyện này cũng quá kỳ lạ.

Khi bị rơi từ tầng ba xuống, cậu nhớ khoảng cách lúc đó đúng là rất dài.

Nhưng, không phải đến mức như thế này.

Dù thế nào thì cũng đâu có rơi sâu đến mức đi bốn tháng rồi vẫn không thể quay lại mặt đất được.

Thừa nhận sai lầm đúng là vô cùng đau đớn——nhưng cậu đã làm được.

Có lẽ họ đã đi nhầm đường, và còn lao đi với tốc độ ngu xuẩn như những kẻ ngốc——Cậu đã quyết tâm chấp nhận sự thật tàn nhẫn đó.

“—————Jir-kun, cậu có biết không?”

Trước lời ấy, cô nói.

“Người mù đường ấy, nói đơn giản thì có hai loại.”

Cô nói bằng giọng điệu như thể đang nở nụ cười biết tuốt đắc ý.

“Một là những người đơn thuần đã đi sai đường ngay từ đầu——chúng ta thì không phải loại đó đúng không”

“……Tại sao?”

“Ôi trời. Chúng ta từ nãy đến giờ vẫn quyết định đường đi hoàn toàn bằng cảm giác, nhưng chưa từng một lần bất đồng quan điểm đúng không? Chẳng lẽ cả hai chúng ta lại có loại khả năng định hướng tệ hại đến mức lúc nào cũng chọn sai đường được à, không thể đâu!”

Thật vậy không?

Cậu cũng bắt đầu mất dần tự tin về chuyện đó rồi.

“Và kiều người mù đường thứ hai là———— thật ra đang đi đúng đường, nhưng giữa chừng lại lo lắng, rồi tự rẽ vào con đường sai.”

“……Ý cô là giờ tôi đang sắp biến thành kiểu đó?”

“Đúng thế!” —Cô đáp lại đầy phấn khởi.

Bị tiếng cô nói thu hút, một con ma thú lao tới—— và chàng trai hạ nó trong chớp mắt, nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.

“Không được dao động đâu, anh trai. Điều quan trọng là phải biết kiên trì để thấy kết quả. Đại đa số mọi chuyện trên đời, cứ kiên trì đến cuối là kiểu gì cũng có kết quả.”

“……Nếu kiên trì tới cuối rồi mà chẳng có gì thì sao?”

“Thì tự an ủi rằng mình đã biết chắc rằng chẳng có gì, rồi quay lại đường cũ là được.”

Haaa, anh thở dài.

“không phải chỉ có một điểm tốt mà đến hai mươi lăm diểm tốt.”

“Không phải mình không lo rằng bản thân đang lạc.”

“Không phải không lo, nhưng sau khi đã di chuyển tương đương tổng cộng một trăm hai mươi tầng thế này, giờ mà quay lại thì rốt cuộc có ý nghĩa gì nữa?”

Cho dù phía trước chẳng có gì… thì còn hơn là quay đầu lại rồi cứ mang cái cảm giác bất an ‘lẽ nào con đường đó mới đúng…’

Bởi vậy nên…

“……Em đã học được nhiều điều. Thưa giáo sư Lilyleah”

“Ừm. Cứ tiếp thu dần đi, thiếu niên Jir”

Đứng giữa ngã tư, hai người dừng lại.

Không nói gì, họ nhìn nhau, hỏi ngầm:

Bên nào?

“Bên phải” ”Bên phải!”

Câu trả lời trùng nhau.

Loạt xoạt, kéo theo chiếc mai cua khổng lồ, cả hai tiếp tục tiến lên.

Đáng tiếc thay, hướng đó lại dẫn xuống tầng sâu hơn.

   

   

†○☆†○☆†○☆

   

   

   “Dở đến mức muốn khóc luôn.”

Bên cạnh Lilyleah đang đối mặt với đĩa sashimi ma thú bằng gương mặt u ám, Jir lại tỏ ra bình thản như không có gì.

“Nước ngon quá…… với tôi vậy là đủ rồi”

“Những kẻ không có chí tiến thủ sẽ làm văn minh suy tàn đấy, thiếu niên.”

“Đừng có mắng người ta bằng cái quy mô tầm vĩ mô như thế được không.”

Với sự tham gia của Lilyleah trong chuyến hành trình đã giúp sức chiến đấu tăng gấp đôi.

Nhưng vấn đề thức ăn thì chẳng cải thiện bao nhiêu.

Vì thực tế thì đồ ăn ở đây chỉ có ma thú mà thôi.

Thêm nữa, loại ma pháp Lilyleah có thể dùng hầu hết là thánh thuật và ma pháp thanh tẩy, đến cả phép nhóm lửa nhỏ cô cũng gần như chẳng dùng được.

“Lỡ buồn ngủ rồi phóng ma pháp lung tung làm đốt cháy cả phòng thì nguy hiểm lắm chứ?”

Lúc đầu Jir nghĩ lời cô chỉ là đang ngụy biện yếu ớt (hoặc lý sự cùn), nhưng sau khi thực sự thức dậy buổi sáng thấy cả khu xung quanh sạch bóng loáng khoảng bốn lần, giờ thì cậu hiểu chắc chắn cô nói thật lòng.

Nhân tiện, Jir hoàn toàn không thể dùng ma pháp.

Việc tạo ra vụ nổ khi chiến với con ngựa lúc trước tuy giống ma pháp, nhưng thực chất lại hơi khác. Đơn thuần chỉ là sức mạnh tràn ra quá mức tạo ra hiện tượng tương tự ma pháp. Tất nhiên, dùng thứ đó để nấu ăn thì sashimi chỉ thành than mà thôi.

Vậy nên dù trong cuộc sống sinh tồn thế này, đến giờ hai người vẫn chẳng thể nhóm được lửa.

Nhờ ma pháp thanh tẩy nên ít nhất nước thì trong vắt tinh khiết.

“Tui hơi thắc mắc nha, Jir-kun du hành từng ấy thời gian rồi mà không biết nhóm lửa á?”

“Nếu nhóm lửa rồi cháy rừng thì nguy hiểm lắm.”

“Không phải, ý tui là tính cả chuyện đó vào ấy. Bình thường không nhóm được lửa thì làm sao sống kiểu này được.”

“Nói thật thì sư phụ tôi bảo ‘đừng bao giờ làm lại nữa’ với giọng rất nghiêm. Thế là tôi quyết định quên luôn cách làm.”

“Tại sao?”

“Vì tôi vụng về.”

Aaahh… Lilyleah thở dài như từ bỏ hết hy vọng.

Jir thật sự lấy làm tiếc, nhưng nếu nói kiểu “phản ứng gì đấy, đang coi thường tôi à?” thì tình hình chắc chắn chẳng đi đến đâu, nên cậu quyết định lặng lẽ đau lòng một mình.

cậu uống nước từng ngụm uc ục ục.

Phùuu, thở ra, quên hết chuyện buồn.

“Nước… ngon tuyệt!”

“Nói câu đó cả trăm lần rồi á……”

Trong mê cung này dĩ nhiên không tồn tại thứ tử tế như đồng hồ.

Cũng không thấy mặt trời, không thấy trăng, không có sao. Chỉ có ma lực lan tỏa trong lòng dungeon phát sáng nhè nhẹ —— đó là nguồn sáng tự nhiên duy nhất nơi đây.

Vậy nên họ chẳng biết giờ là sáng hay tối, cứ ăn đại khi thấy cần.

Buồn ngủ thì ngủ. Sống một cuộc sống thật mộc mạc giản đơn.

“Cảm ơn vì bữa ăn”

“Cảm ơn vì bữa ăn. ……Rồi, Jir-kun đưa tay đây nào.”

Cậu làm theo và Lilyleah nắm chặt tay cậu.

Ở đây không có thìa, nĩa hay bất cứ dụng cụ ăn uống tử tế nào.

Họ từng thử làm một lần. Nghĩ rằng nếu gia công xương ma thú khéo thì có lẽ sẽ tạo ra được đồ dùng trông ra hồn.

Nhưng Jir không nhìn rõ tay mình đang làm gì, còn Lilyleah thì vừa cầm kiềm của Jir đúng một giây đã hét lên “Uwaa! Trượt tay rồi!!”

Thế nên đến giờ, hai người vẫn cứ ăn thịt ma thú sống bằng tay một cách rất hoang dã.

“Rồi rồi, xối xối xối xả xả~ sạch rồi nha~”

“Cảm ơn. Đỡ quá.”

“Không có chi~”

Thế nên sau bữa ăn, Jir luôn được cô làm sạch tay như thế này.

Cậu thì nghĩ thế này đã khá văn minh rồi.

Chắc Lilyleah thì không nghĩ vậy. Vì điểm xuất phát của họ là thế này mà.

“Vậy chị đi ngủ đây……”

“Ăn xong mà ngủ liền có hại cho dạ dày đấy”

“Không ngủ lúc mình muốn thì tinh thần mới hỏng đó. Jir-kun lại luyện tập nữa à?”

“Ừ”

“Thỉnh thoảng nghỉ ngơi chút cũng được mà.”

“Không. Trùm tầng gần đây đã quá mạnh, chỉ dựa vào sức mình thì bắt đầu khó rồi. Vẫn còn thiếu sức mạnh lắm”

“……Hee—”

Cậu giật mình.

Vì giọng lạnh lẽo của Lilyleah.

“À, không. Ý tôi không phải vậy”

“Hóa ra vẫn không chấp nhận được ha. Hừm……”

Trong một tháng vừa qua, cậu đã lỡ buột miệng nói một câu.

Rằng cậu muốn tự mình kết thúc trận chiến đó bằng sức của bản thân.

Cậu thấy rất tiếc. Con ngựa kia… con trùm tầng lâu nay là bức tường của cậu, cuối cùng lại vượt qua một cách cưỡng ép nhờ sức mạnh của Lilyleah.

‘Mình Không thể tự lực đánh bại nó… không thể phá thử thách đó bằng chính sức mình’ —điều đó cứ khiến trong lòng cậu âm ỉ sự bất mãn.

Và từ lúc cậu nói câu đó, Lilyleah có hơi đáng sợ.

“Vậy à~. Thế thì chắc tôi đã làm chuyện thừa thãi nhỉ?”

“Xin lỗi nha? Tui không biết tinh ý mấy chổ đó.”

“Haha, tiếc ghê. Ra vậy. Bị xem là gánh nặng rồi.”

“Cực khổ học đống ma pháp có ích cho mọi người thế mà.”

“Ra vậy ha—”

“Uống nước cống không?”

Tất cả đều nói bằng giọng điệu rất dịu dàng, hiền hòa.

Jir hiểu rằng nếu nghĩ mãi về chuyện đó thì sẽ không có hồi kết.

‘Muốn tự mình làm tất cả, suy cho cùng chỉ là sự tự phụ.’

‘Thanh kiếm mình dùng cũng là ai đó làm ra. Cặp kính, tuy giờ không có đây, nhưng nhờ ai đó tạo ra mà khác biệt sức mạnh rất nhiều. Trước giờ mình chưa từng nghĩ gì về điều đó.’

‘Mình có thể phát huy sức mạnh là nhờ vào sự hỗ trợ của người khác.’

‘Khi đánh bại con ngựa kia, chẳng qua sự giúp đỡ ấy chỉ biểu hiện rõ ràng hơn một chút. Trái lại, đó còn là dịp tốt để mình khiêm tốn nhìn lại bản thân.’

‘Đáng lẽ phải như thế’ —cậu nghĩ vậy.

Thế nhưng—

“Không, không phải là tôi có vấn đề gì với việc nhận sự giúp đỡ của người khác… chỉ là, nếu đã nhờ đến tay người khác thì tôi cũng muốn cố gắng đủ để không thấy xấu hổ khi dựa vào họ. Với lại, sao nhỉ… thói quen ấy mà, hay gọi là tự thỏa mãn bản thân cũng được……”

Đôi khi những lời như thế lỡ buột miệng ra.

Suy cho cùng, nếu không có chút cảm giác ‘tôi phải tự mình làm được’, thì một kiếm sĩ bình thường làm sao trôi dạt đến tận nơi thế này cho được.

“Hừm……”

“Ờ… xin, xin lỗi……”

“Thôi mà, tui giỡn mà.”

Cô nói bằng giọng thản nhiên, cười gượng gạo.

“Ể”

“Jir-kun, thỉnh thoảng có ai nói cậu đáng yêu à? Cỡ ba lần một năm chẳng hạn”

“Không, sư phụ tôi còn bảo tôi ‘không đáng yêu’ với ‘láo toét’ nữa là……”

“À— cái đó thì tui hiểu.”

Jir hoang mang, không biết rốt cuộc cô ấy “iểu cái gì.

“Trêu mấy cậu trai nhỏ tuổi hơn mình vui ghê ha.”

Lilyleah cảm thán.

“……haa, vậy hả.”

“Với lại Jir-kun đôi lúc nói lại xen kính ngữ vào ấy. Nói chuyện thoải mái cũng được mà.”

“Ờm. Dù sao thì cô vẫn lớn tuổi hơn nên……”

“Cố không nói kính ngữ nhìn đáng yêu ghê.”

Lilyleah cười khúc khích.

“Vậy à,” Jir lặp lại lần nữa.

Và trong lòng nghĩ: ‘ở thêm tí nữa chắc tiêu mất.’

“Ngủ giùm… ngủ đi”

“Rồi rồi. Tui ngủ đây.”

Lilyleah buông câu “ngủ ngon nhé~” bằng giọng lười nhác, cậu cũng đáp lại rồi đi thẳng một mạch vào trong.

Khi chắc chắn không còn nghe thấy tiếng Lilyleah nữa, cậu ngồi phịch xuống. Đặt kiếm bên cạnh, bắt đầu tư thế thiền.

Cậu xoay chuyển dòng nội lực trong cơ thể, như để nó tuần hoàn.

Hôm nay cậu định xem xét lại nội công của mình từ đầu— với suy nghĩ như vậy.

Xoay.

Xoay.

Xoay —suy nghĩ cậu xoay mòng.

“……chết rồi”

Cậu ôm mặt, cúi gằm xuống.

Và khẽ thì thầm:

“……mình sắp thích cô ấy mất rồi…………”

Trong nơi sâu thẳm của mê cung, hai người trẻ tuổi tiếp tục lang thang.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!