“GÂÂÂUUU!!!”
“HÚ! HÚ! HÚ! KHẸC KHẸC!!”
Đang gầm gừ “gâu gâu” là ma thú, còn kêu “khẹc khẹc” đáp lại là Jir.
――Kể từ khi bị đánh văng xuống tận đáy vực, đã ba tháng trôi qua.
Cậu đã trở về với bản năng hoang dã của mình.
“G... Gư ưư...!” “HÚ HÚ KHẸC KHẸC!”
Động tác của cậu đã tối ưu đến mức hoàn hảo.
Từ cái bóng lờ mờ kia, Jir mơ hồ nhận ra đó là một con ma thú hình chó. Cậu chẳng buồn rút kiếm mà nhcậu như chớp lẩn ra sau đối phương, quấn chặt cổ nó, tuyệt không buông tay…Dù ma thú gồng mình, vặn vẹo, vùng vẫy điên cuồng, cậu vẫn không hề lay chuyển. Rồi răng của nó bắt đầu nứt toác, bọt đen sùi ra từ mép, rồi một tiếng rắc vang lên.
Một âm thanh bùm khẽ vang, sương mù phun ra.
Chiến thắng.
“UOOOOOOOOOOO!!!”
Jir gầm lên tiếng hú chiến thắng. Cậu đấm thình thịch vào tấm ngực đang ngày càng gầy đi vì thiếu ăn, rồi lại “HÚ!HÚ!HÚ!” như một con thú.
Rồi…Cậu sực tỉnh.
“...Hà hà...” Một động tác như thể định đẩy gọng kính lên. Nhưng vì không có kính mắt, ngón tay chỉ vụng về chạm vào giữa trán.
“Đừng có mà coi thường ta... Ta là con người đấy nhé. Nhìn rộng ra thì con người là họ hàng xa của loài khỉ đột cơ mà. Là sói thì còn hiểu được, chứ một con chó quèn thì làm gì thắng được ta trong cuộc tranh giành lãnh thổ chứ!”
Gom góp chút lý trí còn sót lại, cố tỏ ra thông minh nhất có thể, Jir ngạo nghễ tuyên bố.
Trong khi thầm nghĩ - ‘Tình hình này… thật sự không ổn chút nào.’
Đã ba tháng trôi qua… gần như chạm mốc tròn một trăm ngày.
Khoảng thời gian dài đến vậy, cậu đã sống sót mà chẳng có lấy một món đồ sinh tồn ra hồn nào. Dù không tính đến sức chiến đấu phi thường của cậu, chỉ riêng việc ấy thôi cũng đủ khiến người ta phải kinh ngạc trước khả năng sinh tồn phi thường của cậu.
Tuy nhiên, dù sao đi nữa, người văn minh cũng có giới hạn của người văn minh.
Giờ đây, cậu bắt đầu thấy kiệt quệ.
“Khốn kiếp… Con chó chết tiệt đó, dám chén sạch con cá mà mình vất vả lắm mới bắt được…”
Lần mò trên mặt đất, Jir thu nhặt phần xác của con ma thú hình cá vừa bị con ma thú hình chó cướp mất. Cậu lần tìm, đưa lại gần mắt để nhìn, rồi ngửi thử xem còn miếng nào còn nguyên vẹn hay không.
Jir đã quyết định lấy khu vực ven bờ nước làm nơi sinh sống chính.
Có hai lý do.
Thứ nhất, để dễ tái hiện chiến thuật cậu đã dùng khi hạ gục con cua khổng lồ trước kia. Nói cách khác, đây là chiến trường nơi cậu có thể chiếm ưu thế…Ở nơi này, anh có thể dễ dàng phát hiện ma thú khi chúng đến gần, và tự tin rằng chúng sẽ khó mà cướp được mạng cậu dễ dàng.
Thứ hai, cũng là lý do quan trọng nhất là để đảm bảo nguồn nước uống và thức ăn.
Trước hết, thật bất ngờ, nước trong mê cung này có thể uống được.
Khi xác nhận điều đó, Jir đã thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Nếu không, cậu chỉ còn cách uống dịch thể của ma thú.
Trước đây, từng có lần cậu phải hút nước từ con ma thú hình lạc đà trong sa mạc, đó là một trải nghiệm kinh khủng tột cùng mà cậu thề rằng sẽ không bao giờ làm lại nếu có thể.
Ngoài ra, trong nước còn có nhiều ma thú hình cá.
Hầu hết ma thú được đánh giá là ‘không phải là không thể ăn được’.
Và dĩ nhiên là thịt động vật bình thường sẽ ngon và rẻ hơn gấp trăm lần.
Nhưng vì ma thú không phải toàn thân làm bằng kim loại, nên trong lúc đường cùng, chúng vẫn có thể là nguồn lương thực tạm chấp nhận được.
Thế nên Jir đã quyết định bám trụ nơi bờ nước này.
Uống nước. Bắt cá. Ăn sống.
Sinh hoạt hết sức nguyên thủy —nhưng ít nhất, đó cũng là một lối sống.
…Và đó chính là điều khiến cậu khổ sở.
“Con cá này là cái quái gì thế… thối kinh khủng…”
—Cá thì dở tệ.
“Nước cũng hôi nữa… như nước bùn ấy…”
—Nước thì bẩn.
“Còn mình cũng thối không chịu nổi…”
—Bản thân thì bẩn thỉu.
“Mà sao mình lại lẩm bẩm một mình thế này…”
—Tinh thần thì trên bờ vực sụp đổ.
Tóm lại, tình hình đã trở nên rất tồi tệ.
Và Jir nghĩ.
‘nếu cứ thế này thì không ổn.’
“…Có lẽ, đến lúc phải đi rồi.”
Cậu cầm lấy kiếm và đứng dậy. Sau khi ăn sống con cá dở tệ, uống thứ nước đục chẳng biết có gì trong đó và cứ lầm bầm một mình giữa khi mồ hôi lạnh chảy ròng, cậu đã bắt đầu không còn chắc mình là con người, hay là một con khỉ đột nữa.
“Hôm nay nhất định sẽ vượt qua được chỗ này…!”
Vừa bắt đầu di chuyển, lũ ma thú lập tức cảm nhận được khí tức của cậu và ào ạt lao đến tấn công.
Jir rút kiếm, chém phăng từng con một, mặt không hề biến sắc mà cứ thế tiến bước.
Cậu đã quen với cuộc sống không có kính mắt.
Dù vẫn chẳng thể nhìn rõ được môi trường xung quanh, nhưng nhờ lặp đi lặp lại việc bắt cá bên bờ nước mà kỹ năng vung kiếm trúng vật thể đang chuyển động thì cậu đã gần như thành thục.
Những con ma thú tầm này không đáng để làm đối thủ.
Nhưng ở phía trước, đằng sau cánh cửa kia—
“GROAAAR!!”
Tiếng gầm vang dội.
Âm thanh mà Jir đã quá đỗi quen thuộc.
Tiếng của con đại ma thú đã nhiều lần ngăn chặn bước tiến của cậu.
Jir hít một hơi thật sâu, trong tiếng gầm dũng mãnh như xé toạc không khí, cậu mở tung cánh cửa.
“OOOOOOOOOOO!!!”
Cậu không nhìn thấy.
Không thấy được con ma thú trước mắt là loài gì —Dựa vào tiếng bước chân thì có lẽ là loài đi bằng bốn chân, còn theo bóng dáng mờ mờ thì có lẽ là một sinh vật khổng lồ sánh ngang với rồng. Đó là tất cả những gì cậu biết.
Nhưng, rõ ràng và hiển nhiên, một sự thật đang nằm trước mắt cậu.
“I――!?”
“GOGOOOOOAAAAA!!!”
Thanh kiếm vừa chém tới vang lên một tiếng keng! Rồi bị bật ngược ra.
Không phải là nó đỡ được đòn.
Cũng chẳng phải là đọc được thời điểm tấn công và phản công chính xác.
Chỉ đơn giản là—
Con ma thú ấy, lưỡi kiếm không thể xuyên qua được da của nó.
Nó cứng hơn cả kim loại.
“Hôm nay cũng không được à――!”
Jiru uyển chuyển né tránh đòn tấn công từ con ma thú. Tốc độ của nó thực ra không quá nhanh.
Dù không cần dựa vào thị giác, chỉ cần cảm nhận luồng gió mà cơ thể khổng lồ ấy tạo ra là đủ để cậu tránh được.
Jir không thử lại lần thứ hai.
Cậu lập tức quay lưng, chạy vụt ra khỏi tầm với của con quái vật.
“GROAAARRR!!!”
Rầm! — Cánh cửa đóng sập lại.
Và con quái vật cũng không đuổi theo nữa.
Từ đặc điểm ấy, Jir có thể hiểu được một điều:
Con ma thú đó là Trùm Tầng.
Kẻ chiếm giữ phòng trung tâm, con quái vật mạnh nhất, vượt ngoài chuẩn mực thông thường, chúa tể của tầng này.
“Mình vẫn còn non nớt lắm…!”
Jir thở dài, tựa lưng vào bức tường.
Mấy con ma thú nhỏ nhân cơ hội lao đến, cậu chẳng thèm để tâm, chỉ một tay vung kiếm chém gọn chúng.
Dù sở hữu kỹ năng ở trình độ ấy, vẫn có đối thủ cậu không thể chạm tới.
Đối thủ mà lưỡi gươm không thể chém được.
Thế nhưng, qua mấy chục ngày rong ruổi, Jir đã tin chắc rằng— ‘muốn đi tiếp lên mặt đất, mình phải đánh bại con trùm tầng đó.’
Đương nhiên, cậu vẫn nghĩ đến chuyện— “giá mà mình còn kính…”
Nhưng điều đó là không thực tế.
Cầu mong thứ đã không còn tồn tại chẳng thay đổi được hiện thực.
Thế nên, cậu chọn cách đổ lỗi cho chính mình.
“…Phải luyện lại từ cách vung kiếm cơ bản thôi!”
Nói xong, Jir quay về nơi trú ngụ bên bờ nước.
Mang trong lòng nỗi lo— ‘nếu cứ tiếp tục thế này, mình thật sự sẽ trở thành một con khỉ đột mất thôi.’
Cậu đang bị chặn lại ở vị trí cách nơi mình tỉnh dậy ban đầu khoảng năm mươi tầng sâu hơn.
Để tham khảo thì mê cung lớn nhất từng được ghi nhận, theo điều tra, gồm khoảng một trăm tầng tất cả.
Bói thêm —đến giờ Jir vẫn tin rằng mình đang đi thẳng lên lối ra.
0 Bình luận