Vol 01

5-1 Vì còn trẻ trung khỏe mạnh

5-1 Vì còn trẻ trung khỏe mạnh

Tại giáo phái Rastier, ngoài Chính Điển, còn có những giáo điển được gọi là Ngoại Điển.

Và những gì được ghi chép trong đó không phải là giáo lý đạo đức. Đồng thời, chúng cũng chẳng phải là những câu chuyện hoàn chỉnh.

Thuở xa xưa, từng tồn tại một kẻ được gọi là Diệt Vương. Kẻ mưu toan hủy diệt thế giới, mưu toan thí thần——và được truyền tụng rằng hắn thực sự sở hữu sức mạnh xứng đáng để hiện thực hóa điều đó, cường địch vĩ đại của thế giới này.[note85949]

Cuộc chiến khốc liệt giữa sứ đồ của thần Rastier và Diệt Vương——những chi tiết ấy được ghi lại trong ngoại điển.

†○☆†○☆†○☆

“Okay. Vậy thì ta tóm tặt lại câu chuyện nhé.”

Cuối cùng thì ngọn lửa của nền văn minh cũng đã đến với thôn làng mê cung này.

Tụm lại bên đống lửa trại do Yunis tạo ra bằng ma pháp trong khi ngồi vai kề vai, Jir mơ hồ nghĩ. ‘Thôi thì cứ tin tưởng tên này vậy. Tin tưởng hết mình luôn đi’——giống như khi được Lilyleah dùng ma pháp làm sạch cho vậy, một cảm giác cảm mến nảy sinh từ việc được ban ơn đã hình thành trong lòng cậu.

“Làng ta cuối cùng cũng có lửa rồi nhỉ, Jir-kun”

“Ừm…… đúng hậy”

“Câu trả lời đó nghe giống như giọng phương ngữ nhỉ”

“Hai cái người này, mắt đừng có lim dim như vậy chứ. Ít nhất thì cũng chờ tôi nói xong rồi hẵng ngủ.”

“Xin lỗi xin lỗi,” cả Jir lẫn Lilyleah đều quay mặt về phía Yunis.

“Trước hết là Jir.”

“Ừ.”

“Cậu đơn giản chỉ là một tên ngốc đi lạc vào đây.”

“Ừ.”

Jir buồn bã gật đầu.

“Tiếp theo là Lilyleah.”

“Vâng~”

“Cô nhận được yêu cầu từ ba vị Thánh Nữ còn lại, đến đây để điều tra xem có thứ gì xấu xa hay không.……chuyện này thì tôi cũng đã nghe từ Arlineit-san rồi”

“Tui bị họ bảo là “vì còn trẻ trung khỏe mạnh” nên bị đẩy đi đó.”

Trong khi nghe vậy, Jir thầm nghĩ ‘không biết tuổi trung bình của Tứ Đại Thánh Nữ có phải tầm khoảng chín mươi tuổi hay không nhỉ’

“Và, tất cả các cậu đều là kẻ mù đường.”

“Này, đừng có mà trốn tội nha.”

“Tôi cũng cùng hội mà~”

Yunis thẳng thắn thừa nhân lời bắt bẻ của Jir, rồi nói tiếp,

“Trong suốt bốn tháng rưỡi qua, các cậu cứ thế đi ngược chiều mê cung không ngừng……à không, trong trường hợp này gọi là đi xuôi nhỉ? Thôi, chiều nào cũng được, nói chung là trên đường đi đã tiện thể hạ không ít Trùm Tầng.”

“Ừm. Và chúng là……”

Yunis nối tiếp phần còn dang dở của Lilyleah.

“Chính là Ma Thú Ngoại Điển đó.”

Không theo kịp bầu không khí giữa hai người họ, Jir hỏi.

“Rốt cuộc thì chúng là thứ gì vậy?”

“Ơ, Jir không phải tín đồ của giáo phái Rastier à?”

“Tôi sinh ra ở cái vùng quê khỉ ho cò gáy mà.”

“Hửm? Dù có là vậy thì cũng hơi kỳ lạ……”

“Mà thôi kệ đi,”  Yunis tiếp tục.

“Tương truyền rằng, Ma Thú Ngoại Điển là những ma thú được Diệt Vương sai khiến trong cuộc chiến với Rastier. Cũng có quan điểm cho rằng đó là phân thân của hắn, nhưng tạm thời luận điểm đó không phải là bản chất của vấn đề nên ta hãy bỏ qua đi.

Cũng theo lời tương truyền, sự cường bạo của những ma thú đó vô cùng đáng sợ, để đánh bại một con cần đến cả một đạo quân, và nếu là cá thể thượng cấp thì sức mạnh sánh ngang với cả một quốc gia.”

“Cả một quốc gia……”

“Nãy giờ cậu nghĩ là tui đang nói quá chứ gì—”

Nghe lời Lilyleah, Jir thầm nghĩ 'Chết dở', rồi đáp,

“Không phải tôi nghi ngờ hay nói đó là dối trá hay gì đâu……”

“Nhưng nếu tui nói rằng con ngựa mà Jir-kun đã lao vào đánh đấy——tên nó là Nightmare ấy, chỉ là cá thể hạ cấp thôi, thì cậu thấy sao?”

Cả người Jir cứng đờ.

Sau đó, một cách vụng về……cậu định đưa tay đẩy gọng kính lên, nhưng không có gì ở đó, đầu ngón tay cậu chỉ chạm vào hư không.

“……Đó chỉ là hạ cấp sao. Vậy thì……”

Jir không biết ngoại điển được viết vào thời kỳ nào.

Vì vậy, dĩ nhiên cậu cũng không biết giữa thời đại ấy và hiện tại mức độ chênh lệch về tiềm lực quân sự lớn đến mức nào.

Nhưng cậu có thể hiểu được.

Nếu để thân thể khổng lồ đó mặc sức tàn phá, không có những con người có cùng cấp độ sức mạnh thì ngay cả việc dùng chiến thuật biển người cũng gần như là bất khả thi. Dù có giành chiến thắng đi nữa, thì chắc chắn cũng sẽ phải gánh chịu những tổn thất mang tính hủy diệt.

Cho nên, cậu chấp nhận sự thật đó.

“Vậy, chuyện Ma Thú Ngoại Điển hiện diện ở đây rốt cuộc là thế nào. Lẽ ra chúng phải bị Rastier……-sama tiêu diệt hết từ rất lâu rồi chứ? Chẳng lẽ là kiểu thực ra vẫn còn tàn dư sống sót, hay đây là mê cung do Diệt Vương tạo ra, đại loại như thế hả?"

“Tôi cho rằng suy đoán đó khá là sát đấy."

“Thật luôn hả,” Jir buột miệng hỏi lại.

“Thật đấy,” Yunis gật đầu, rồi tiếp tục,

“Ít nhất thì vẫn còn sót lại tàn dư khí tức. Ma pháp trận được vẽ trên cánh cửa đã chặn đường các cậu kia, cũng là thứ được ghi chép trong ngoại điển.”

“Nhưng cái đó là Thánh Thuật mà, đúng không?”

“Tui từng nhìn thấy qua nó một chút rồi,” Lilyleah nói,

“Tui nghĩ đó là ma pháp trận Rastier sử dụng, chỉ được ghi trong bản gốc của ngoại điển và bảy quyển sao chép đầu tiên mà thôi.”

“Oho.”

Yunis nhướn mày,

“Lilyleah cũng không gọi Rastier bằng ‘-sama’ nhỉ.”

“Trong nhật ký có viết là: ‘Bị gắn hậu tố ‘-sama’ cứ thấy kỳ kỳ sao á~’ mà”

“Ra vậy. Đến cả tôi cũng chưa đọc kỹ đến mức đó. Lần tới quay lại Đại thư viện tôi sẽ thử tìm xem."

“Nhưng trong đó cũng có viết là: ‘Nhật ký này không biết có bị ai đọc không nhỉ, thấy kỳ kỳ sao á~’ đó.”

“Thật sự dùng giọng điệu như vậy á?”

Câu hỏi của Jir chỉ nhận lại được câu trả lời là tiếng cười “Ahaha”.

Quay lại chuyện chính,

“Nhưng cũng không phải giống y nguyên hoàn toàn.”

Lilyleah nói tiếp.

“Nói sao nhỉ, nó không phải là ma pháp phòng hộ thông thường. Không chỉ ngăn kẻ bên ngoài xâm nhập vào bên trong, mà còn đồng thời không cho thứ bên trong thoát ra ngoài nữa.”

“Nhưng dù thế nào đi nữa, nếu đó là ma pháp do Rastier thi triển thì chẳng phải tốt nhất là không nên giải trừ nó sao?”

Dù không rành về giáo phái Rastier, nhưng ít nhất Jir cũng hiểu rằng bên đó là phe tốt.

Vì vậy đó là một đề xuất thật tâm, nhưng,

“Không, không hẳn là vậy đâu”

Yunis phủ định.

“Có chìa khóa. Một chiếc chìa khóa để giải trừ phong ấn này.”

“Ừm. Tui cũng nghĩ vậy.”

“Chìa khóa?”

“Tóm lại là thế này”, Yunis nói, có lẽ là đang giơ ngón trỏ lên,

“Với một nhân vật tầm cỡ như Rastier——Đến tôi còn nghi ngờ liệu ngài ấy có thật sự là con người hay không——Nếu là người đó, thì lẽ ra ma pháp trận phải hoàn hảo hơn nhiều. Ma pháp trận này tuy phức tạp và cao cấp, nhưng lại được thiết kế theo kiểu nếu có một người sử dụng thánh thuật đạt trình độ nhất định đi cùng một chuyên gia phân tích ma pháp, thì sẽ giải được.”

“Tức là một ma pháp được tạo ra với tiền đề là sẽ được giải trừ?”

“Tôi nghĩ là vậy.”

“Chẳng hiểu gì nữa rồi”, Jir đặt tay lên má,

“Tóm lại là sao?”

“Mê cung này có liên quan đến Diệt Vương. Đồng thời, vì lý do nào đó, Rastier hoặc những người liên quan đã thiết lập tại nơi này một cửa ải kỳ lạ——Một nơi chỉ có thể vượt qua nếu đi cùng ‘người sử dụng thánh thuật’, hay nói cách khác là ‘kẻ tuyệt đối không phải tay sai của Diệt Vương’.”

“Điều này chỉ có một ý nghĩa duy nhất—”, Yunis chốt hạ.

“————Đó là tôi đếch hiểu gì cả.”

“Đi ngủ đây.”

“Câu đùa hóm hỉnh và đáng yêu phong cách Đại Ma Pháp Sư này hay mà…”

“Nhưng đúng là vậy thật ha,” Lilyleah cũng đồng tình với lời của Yunis.

“Trên thực tế thì những chuyện không hiểu thì đúng là không hiểu nổi. Manh mối quá ít. Mối liên hệ giữa mê cung và Diệt Vương, ý đồ của ma pháp trên cánh cửa đó là gì, mấy cái đó đều chịu chết.”

“Cơ mà Jir này. Cậu nói mình là mạo hiểm giả cơ mà, chẳng lẽ không biết gì sao? Về mê cung có độ khó cao nhất〈Nơi không bao giờ gặp lại bầu trời〉”

Vốn nghĩ mình chỉ là vai nghe chuyện, vậy mà đột nhiên bị ném đề tài sang, Jir trong lòng hơi cuống quýt mà đáp,

“Không biết. Chỉ nghe nói là chỉ có tổ đội hạng S mới vào được, hay là không thể tiến xuống sâu hơn tầng ba…… đại khái vậy thôi. À, hai người chắc cũng hiểu rồi, những hạn chế cấm vào kia đơn giản là do ma thú ở đây quá mạnh. Còn việc không tiến được xuống dưới tầng ba là vì trùm tầng canh giữ ở đó quá mạnh.”

“Thế còn nguồn gốc của mê cung thì sao?”

Hướng về phía Yunis, Jir khẽ giơ hai tay lên.

Bó tay toàn tập.

“Vốn dĩ tôi cũng chẳng phải mạo hiểm giả gì, chỉ là người hỗ trợ thôi. Không biết chi tiết đến vậy đâu. Cùng lắm chỉ nghe nói ma thú bên trong mạnh cỡ nào, đại loại thế thôi.”

“Mà nói mới nhớ, hình như bản thân cậu còn chưa hề đăng ký mạo hiểm giả luôn đó. Biết không?”

“Hả?”

Chuyện là thế này thế nọ—’  Yunis bắt đầu giải thích từ đầu đến cuối.

Rằng cậu không những chưa được đăng ký vào tổ đội, mà ngay cả đăng ký mạo hiểm giả cũng chưa làm.

“Do tự tiện xâm nhập khu vực cấm, nên lúc ra ngoài có khi bị bắt giữ ngay rồi phạt tiền đó. Hahaha”

“Tên khốn đó, rốt cuộc hắn định gài mình tới mức nào chứ……”

“Jir-kun, càng nghe càng thấy tội nghiệp ghê.”

Lilyleah vừa nói vừa ‘xoa xoa’ bằng miệng cho có lệ.

“Nhưng mà nói thật thì, chuyện đó cũng khá là đáng ngờ.”

Yunis nói tiếp.

“Đúng thật.”

Lilyleah cũng gật đầu,

“Cảm giác như chuẩn bị quá kỹ càng ấy. Cứ như là ngay từ đầu đã có ý định xử lý Jir-kun vậy.”

“……Quả thực, nghe cậu nói thế tôi mới để ý.”

“Có manh mối gì không?”

“Không, ít nhất thì tôi không nhớ mình từng làm gì để ngay từ đầu đã bị lừa gạt như vậy.”

‘Huống hồ là làm gì đó đến mức bị người ta lên kế hoạch sát hại tỉ mỉ như thế,’ cậu thầm nghĩ.

Hừm……” cả ba cùng trầm ngâm.

“Tôi cảm thấy là, không thể coi Jir chỉ đơn thuần là một tên ngốc xui xẻo được.”

“Đừng nghĩ vậy chứ.”

“Nếu chỉ là vô tình bị cuốn vào thì câu là quân cờ quá lớn. Tôi với Lilyleah có thể nói là bị ném vào một cách có tính toán, nhưng việc Jir…… một người có thể gọi là kiếm sĩ mạnh nhất đương thời như cậu lại hiện diện ở chốn này thì quả là…”

“Nói quá rồi.”

Jir nhíu mày phản bác.

“Tôi không mạnh đến thế đâu. Đến giờ vẫn chưa từng thắng sư phụ lần nào.”

“Chưa chắc đâu nha. Chỉ riêng việc cậu một mình đánh bại Ma Thú Ngoại Điển thôi cũng đủ để tôi nghĩ ít nhất danh hiệu ‘một trong những người mạnh nhất’ chắc chắn là không sai đâu.”

“Hơn nữa Jir-kun nè, lúc đó cậu lại còn không có kính, tức là chưa dùng toàn lực đúng không.”

“Không, làm ơn dừng lại đi. Bị tâng bốc quá đà rồi nhỡ đâu ra đường gặp phải một cao nhân ẩn cư xong bị đập cho ra bã thì sát thương tâm lý lớn lắm. Sư phụ đã dạy tôi không biết bao nhiêu lần rằng ‘kẻ nào đắc ý thì là kẻ đó sẽ chuốc lấy nhục nhã đầu tiên’ rồi.”

“Mà nói thật thì, người có thể đập Ma Thú Ngoại Điển ra bã làm gì dễ gặp đến thế…”

“Thêm nữa,” Yunis nói tiếp,

“Ở trong cái mê cung độ khó cao nhất này suốt bốn tháng rồi phải không?Chắc chắn cậu đã mạnh hơn rất nhiều so với trước khi vào đây rồi chứ?”

“……Ừm, chuyện đó thì”

Jir siết chặt nắm tay.

Quả thật’ cậu cảm nhận rõ điều đó. Trải qua những trận tử chiến liên miên với những cường địch mạnh đến khó tin, cậu đã đạt được sức mạnh to lớn hơn trước đây rất nhiều.

“……Nhưng, tự mãn là kẻ thù”

“Tôi cũng nghĩ vậy”

“Chị đây cũng nghĩ vậy đó.”

“Này.”

Tạm gác màn tấu hài sang một bên, Yunis nói,

“Có quá nhiều thứ lấn cấn khiến tôi vướng mắc. Vì vậy, tôi có một đề xuất thế này.”

“Đề xuất gì?” Jir hỏi, và Yunis trả lời.

“Hay là, chúng ta thử thâm nhập vào phía sau cánh cửa này xem sao? Ba người chúng ta.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
弑す (Shiisu): thí mạng, giết, theo nghĩa giết kẻ bề trên, giết người đáng kính trọng (vua chúa, cha mẹ, thần linh,…)
弑す (Shiisu): thí mạng, giết, theo nghĩa giết kẻ bề trên, giết người đáng kính trọng (vua chúa, cha mẹ, thần linh,…)