“…Người sao?”
“Vâng. Tui là con người.”
Đúng là người thật.
...một vật gì đó màu trắng khá cao bất chợt xuất hiện trước mắt Jir. Chỉ thấy lờ mờ, cậu nghĩ đó là ma thú dạng thực vật, nở ra bông hoa trắng toát rồi tấn công mình.
Thế nên cậu đã rút kiếm —nhưng trước khi kịp làm thế, cậu nghe thấy thứ màu trắng ấy thốt lên một tiếng “Owa” nhờ đó mà cậu mới kịp dừng tay lại.
“Bộ…trông tui không giống người sao? Nghe mà hơi sốc đấy nhé…”
“À không, xin lỗi. Tôi làm mất kính rồi nên nhìn không rõ.”
“Thế ạ? Vậy thì, cậu nhìn xem —tui đang giơ mấy ngón tay đây?”
“Ba mươi tám.”
“Trời đất… có vẻ cậu khổ sở lắm khi không có kính ha.”
“Đáp án đúng là bốn ngón nhé,” —người phụ nữ nói.
Phải, đó là một giọng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ.
‘Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?’ — Jir nghĩ.
Cậu vẫn chưa hạ cảnh giác.
Dù gì thì đây cũng là mê cung có độ khó cao nhất, không phải nơi mà người thường có thể đặt chân vào. Ngay cả những mạo hiểm giả hạng S cũng phải tập hợp đầy đủ nhân lực, chuẩn bị kỹ càng, mới dám tiến vào sâu bên trong được.
Ấy vậy mà, người phụ nữ trước mặt cậu lại dường như chỉ có một mình.
Cậu khép mắt lại, tập trung cảm nhận xung qucậu… ngoài hơi thở của một con ma thú cách chừng năm mươi bước, chẳng còn ai khác.
Một người phụ nữ đơn độc tiến vào mê cung này.
Ma thú không biết nói tiếng người ――nên ít nhất đây không phải là cái bẫy do mê cung tạo ra.
‘Thế nhưng… đây là ai?’ Cậu hoàn toàn không thể đoán được chân tướng thật sự của người trước mặt.
Jir không thể rời mắt khỏi cô gái ấy dù chỉ một giây.
“Ah— Hóa ra là vậy, cái này là…”
Ngược lại, người phụ nữ dường như chẳng mảy may bận tâm đến cậu.
Như muốn nói “tôi chẳng bận tâm đâu”, cô quay lưng lại và khom người xuống trên mặt đất —Một tấm lưng hoàn toàn không phòng bị.
‘Có lẻ là lưng thật chỉ cần một đòn chí mạng là có thể hạ gục cô ta ngay.’ Jir nghĩ.
‘Ít nhất thì cô ta có lẽ không có ác ý hay sát khí.’
Cẩn trọng suy nghĩ, Jir hỏi:
“Đó là… là gì thế?”
“Cái nằm trên mặt sàn này nè.…nếu cậu sờ thử bằng đế giày thì tôi nghĩ cậu sẽ hiểu.”
Cô ngoắc tay ra hiệu.
Vận còn nghi ngờ, cậu nghĩ bụng: ‘thôi thì cũng chẳng thể nào tệ hơn được. Nếu là bẫy thì nhảy tránh sau khi nó kích hoạt là được. ‘
Cậu khẽ chạm đế giày đã mòn vào chỗ cô chỉ.
“…Rãnh à…?”
“Tui nghĩ là vòng tròn ma thuật, cậu thấy sao?”
“Cô có hỏi thì tôi cũng chịu … tôi chỉ là kiếm sĩ thuần túy thôi mà.”
“Có lẽ chính cái này đã khiến tui bị dịch chuyển tới tận chỗ này luôn.”
Câu chuyện bắt đầu dần trở nên rõ ràng.
“Không lẽ cô cũng đến để chinh phục mê cung này?”
“Vâng. Tui đến cùng với thành viên của Giáo hội.”
“Rồi cô lạc đến tận đây… một mình?”
“Chuẩn luôn đó~”
“Đồng Chíiii!”
Cậu suýt thì đã nhảy lên, múa điệu khỉ đột ăn mừng.
Nhưng chút lý trí còn sót lại kịp kéo cậu khỏi hành động mất mặt đó. Nếu cuộc gặp gỡ với cô gái này trễ thêm ba ngày nữa, có lẽ Jir đã hoàn toàn thoái hóa về làm người tiền sử và chắc chẳng ngần ngại nhảy cẳng lên thật.
‘Suýt thì không kịp.’
“…Vậy cô cũng bị đồng đội đâm lén giữa lúc đang chiến đấu với trùm tầng à. Tôi hiểu cảm giác đó mà, thật là tội nghiệp.”
“Ơ, không phải đâu… cậu đang nói gì vậy? Tui nghĩ mình đã vô tình dẫm phải bẫy dịch chuyển thôi. Tui không rành lắm, nhưng mấy cái đó có thật đúng không? Tui từng đọc về nó trong tiểu thuyết phiêu lưu.”
“Ể, ahh…. ra là vậy…”
“Sao tự nhiên trông cậu buồn thế?”
“Thật là thất lễ quá đó,” 一cô nói với giọng phụng phịu.
“Các Thánh Kỵ Sĩ đi cùng tui đã làm công việc của họ rất nghiêm túc đấy nhé. Họ còn đưa tôi xuống đến tận tầng bốn mà trước đây chưa ai từng đặt chân tới. Chỉ là tôi hơi vụng về nên… tôi là người duy nhất dẫm phải bẫy.”
“Thánh Kỵ Sĩ Đoàn?”
Jir nhắt lại từ đó.
“Không phải mạo hiểm giả?”
“Không đâu. Ừm… không biết có nên kể không nhỉ… Thôi, kể luôn vậy. Thật ra — chúng tôi đến đây để điều tra.”
“Điều tra mê cung này?”
“Đúng rồi. Khoảng ba tháng trước, các vị lãnh đạo trong Giáo Hội đều nói rằng họ cảm nhận được một luồng khí… cực kỳ mạnh, cực kỳ tà ác xuất hiện qucậu khu vực này. Còn tui thì… lúc đó ăn trưa quá no nên nằm vật ra ngủ, nên thật ra cũng chẳng rõ lắm.”
‘Thảo nào cô ấy cao vậy,’ —Jir vừa nghĩ vừa khẽ gật đầu.
Dựa theo vị trí phát ra giọng nói và bóng dáng mờ ảo, cô gái trước mặt có vẻ chỉ thấp hơn cậu một ít nhưng cao hơn hẳn so với chiều cao trung bình của phụ nữ. Chắc do ăn khỏe nên mới cao.[note82916]
“Ra là thế… À mà, tuy hơi đường đột nhưng mà cho tôi hỏi....”
“Vâng?”
“Cô thuộc Giáo hội, vậy chắc biết dùng phép thanh tẩy đúng không? Như cô thấy đấy… trông tôi chẳng khác nào con chó hoang dính mưa ướt sủng cả. Nếu được thì, làm ơn giúp tôi một chút…”
“Nãy giờ tui cũng đang chờ cậu nói câu đó đây.”
Cô nói với giọng điệu hồn nhiên.
“Thật ra tui đã phân vân không biết có nên nói ra không, vì cậu đang tỏa ra một thứ mùi hôi chẳng khác nào bùn lầy dưới cống đó.”
“Bùn lầy dưới cống….”
“Vâng. Bùn lầy dưới cống. À, nhưng đừng để bụng nhé. Ai mà chẳng thế —lạc trong chỗ thế này thì ai mà chẳng hóa thành bùn cống chứ. Là điều tự nhiên mà. Bùn lầy dưới cống là…”
Jir cảm thấy trái tim mình vừa bị xước nhẹ, nhưng vẫn cúi đầu, nói nhỏ: “Trăm sự nhờ cô.”
“Chuyện nhỏ thôi,” cô đáp, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay cậu, niệm phép.
Một luồng sáng trắng rực lan ra, làm chói cả tầm nhìn Jir.
Khi ánh sáng tắt đi, mùi hôi khó chịu vẫn luôn ám lấy cậu đã biến mất hoàn toàn.
“Rồi đấy. Sạch sẽ, và trông cũng ngầu hơn rồi đó.”
“Cảm ơn. Cứu tôi một mạng rồi…”
Trong khi nói lời cảm ơn, Jir lại đang âm thầm tính toán trong đầu.
“Không còn nghi ngờ gì nữa,” Jir nghĩ.
Dù chỉ là phép thanh tẩy cơ bản, nhưng hiệu quả của nó phụ thuộc vào trình độ người thi triển. Nếu có thể làm sạch ngay lập tức cơ thể đã không tắm suốt hơn ba tháng trời, thì cô ấy chắc chắn là pháp sư cao cấp.
‘Việc cô ấy nói mình thuộc Giáo hội xem ra không phải nói dối.’
Dù để người có lai lịch không rõ ràng thi phép lên mình là một rủi ro lớn, nhưng đổi lại, cậu đã thu được thông tin đánh giá.
‘Có thể tin tưởng được.’
“—Hm?”
Ngay lúc đó, Jir cảm nhận được luồng gió và lập tức rút kiếm.
Động tác nhcậu đến mức một chiến binh non nớt sẽ chẳng thể nhìn rõ.
Một đường kiếm chớp nhoáng—chém toạc con ma thú vừa lao đến từ điểm mù.
Cả kỹ năng lẫn khả năng cảm nhận của cậu đều đã sắc bén hơn trước đây. Đến mức chính Jir cũng cảm nhận rõ điều đó.
“Wow, ấn tượng thật đấy.”
Người phụ nữ nói, giọng đầy thán phục.
“Cậu còn mạnh hơn cả mấy vị Thánh Kỵ Sĩ, đúng không ta? Nhìn họ chật vật hơn khi xử lý mấy con như vậy…”
“Vì đó là thứ duy nhất tôi dựa vào được,” Jir đáp, trong khi dò xét xung qucậu. Vẫn còn vài con ma thú đang rình rập họ.
“Trước mắt, hãy đến chỗ an toàn rồi nói chuyện. Có một khu an toàn tôi thường trú… À, chúng ta mới gặp, cô có thể chưa tin tôi, nhưng—”
“Không sao đâu~ Cậu dẫn đường đi, hân hạnh, hân hạnh...”
“…?”
Jir hơi ngạc nhiên vì phản ứng của cô tốt hơn cậu tưởng, cậu nhcậu chóng dẫn đường để cô kịp đổi ý.
“Ở ngay gần đây thôi. Chưa đến năm phút đâu.”
Hai đồng chí mất năm tiếng đồng hồ mới đến nơi.
0 Bình luận