Sau khi Shuna rời đi, tôi định chơi tiếp thì phát hiện toàn bộ dữ liệu đã quay trở về trạng thái ban đầu. Có vẻ game cổ không có chức năng tự động lưu. Quãng thời gian tôi đã cố gắng cùng với Shuna đều đổ sông đổ bể.
Tôi cố gắng tự an ủi rằng, sự trống rỗng này cũng là một phần thú vị của game cổ điển... và cảm giác cũng khá hơn, hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy.
Mà nói cho cùng thì tôi đang nằm viện mà. Chuyện nhỏ như thế này chẳng đáng là gì cả. Ngược lại, có khi lại được giết thời gian thêm một chút cũng nên.
Lạc quan là điều quan trọng. Chẳng mấy chốc sẽ được xuất viện rồi, phải cố gắng lên chứ.
“Dù sao thì, cu Sano đúng là bị ghét ác thật.”
Tự làm tự chịu thôi, tôi chẳng thấy thương hại gì.
Đáng đời mẹ nhà nó.
Tôi đã nỗ lực đến mức chết đi sống lại chỉ để giúp cậu ta và giúp các nữ chính đến được cái kết hạnh phúc.
Nếu chỉ cần dùng tiền là có thể giải quyết thì đúng là quá dễ dãi. Việc tôi phải giả làm Sano để đạt được kết quả, hay hỗ trợ nữ chính từ phía sau rồi để công trạng dồn hết vào cho cậu ta, đều là những chuyện khiến tôi cảm thấy khó chịu nhất luôn đấy. Vì dù có làm gì thì cũng chỉ được tính là thành quả của Sano, còn phần thưởng của tôi chỉ là... cơ hội sống sót.
Tôi đã bao lần bị nuốt chửng bởi cảm giác trống rỗng…
Tôi cố tự thuyết phục mình rằng nụ cười của các nữ chính chính là phần thưởng, nhưng sau cái BE này thì tôi đã oán hận nó suốt cuộc đời này.
Mọi chuyện thật sự rất gian nan. Điều khó khăn nhất chính là lực cưỡng chế của thế giới. Nếu kịch bản của (LoD) bị lệch quá nhiều, tôi sẽ bị ngăn cản bởi cái của nợ đấy, không thể nào hành động tự do được, thực sự rất khó chịu luôn đấy.
“Nếu không có cái đó thì đã khỏe mẹ rồi…”
“Cái đó là cái gì vậy?”
“À, là lực của thế gi— hả!? Cậu ở đây từ bao giờ vậy!?”
Ngay bên cạnh tôi là một gương mặt xinh đẹp như tượng tạc khiến tôi bật lùi ra sau.
“Fufu, tớ mới vào thôi. Vì thấy cậu đang suy nghĩ nên tớ đã nhón chân để không tạo tiếng động giúp không làm phiền cậu ấy mà.”
“Làm ơn cậu đừng làm thế nữa… tim tớ không chịu nổi đâu đó. Bình thường gọi tớ một tiếng là được rồi mà.”
“Oke, tớ sẽ làm vậy, Satoshi-sama.”
“…Làm ơn, cứ gọi bình thường thôi. Được tiểu thư nhà Shinonome gọi bằng sama thì tớ thấy không ổn lắm đâu.”
“Fufu, vậy thì tớ sẽ gọi cậu là Satoshi-san nhé.”
Cậu ấy mỉm cười, đưa tay che miệng một cách đầy thú vị. Không chỉ Satsuki, Reine, và Shuna, mà cả cậu ấy nữa, tại sao ai cũng gọi tôi là Satoshi-sama thế? Đúng là tôi đã cứu mạng họ thật. Nhưng cách gọi đó vẫn hơi quá rồi.
Dù là ân nhân cứu mạng, thì cũng không cần phải khách sáo đến vậy.
Mà thực ra, cô gái này mới là người nên được tôi gọi bằng sama mới đúng. Địa vị giữa hai bên chênh lệch quá rõ ràng. Tôi không xứng đáng được gọi như vậy.
“Cậu cũng hãy gọi tớ là Shino nhé. Giữa chúng ta đâu cần giữ khoảng cách như vậy đâu.”
“À, xin lỗi cậu. Shino.”
Chúng tôi là mối quan hệ kiểu gì vậy chứ…
Qua ba người trước, tôi đã rút được kinh nghiệm, tuyệt đối không gọi tên họ của họ. Nếu các cậu ấy muốn tôi gọi bằng tên riêng thì tôi nên làm thế. Đó là điều tôi đã học được.
Shinonome Shino,nữ chính cuối cùng trong (LoD)
Một mỹ nhân thanh thuần với mái tóc đen huyền bí như bầu trời đêm. Không chỉ đứng đầu khối về học lực ở trường tôi, mà còn thuộc top đầu toàn quốc. Văn võ song toàn, việc gì cũng giỏi. Cụm từ “Yamato Nadeshiko” như thể sinh ra chỉ để dành cho cậu ấy.
Là tiểu thư của tập đoàn Shinonome, cậu là người trái ngược đối với Shuna, một nữ sinh nghèo học giỏi, và thường bị so sánh.
Tôi thích cả hai nên không thể chọn bên nào cả.
“Vậy cậu đang suy nghĩ gì thế?”
“À, ừm thì…”
Tôi không thể nói về lực cưỡng chế của thế giới được.
“Nghĩ về tiền ấy mà. Tớ nghĩ công ty hiện đang đầu tư sẽ chững lại, nên đang cân nhắc chuyển sang công ty khác.”
Nói dối tệ quá đi, nói chuyện đánh lạc hướng kém quá đi mất.
Cậu ấy chắc chỉ ồ một tiếng là xong chuyện. Dù sao cũng đâu phải chuyện để nói với một nữ sinh cao trung.
Bình thường là vậy.
Nhưng Shino không giống mấy cô gái tầm thường khác.
“Vậy thì, cậu nghĩ sao về Hoshinet? Đó là một công ty mới nổi chuyên về dịch vụ phái cử nhân sự, một mô hình kinh doanh khá mới mẻ và đang phát triển rất nhanh. Theo các nhà phân tích tài chính, doanh thu sẽ tăng gấp đôi, thậm chí gấp ba trong vòng một năm tới.”
Cô nói thế à…
“Không được, Hoshinet thì không được. Tớ không nghĩ nó sẽ phát triển như hiện tại đâu.”
“Tại sao vậy? Mô hình dịch vụ phái cử là điều mới lạ, hẳn sẽ rất hấp dẫn với các nhà đầu tư chứ?”
“Có vài lý do, nhưng quan trọng nhất là, mô hình dịch vụ nhân sự rất dễ bị sao chép. Nếu một công ty lớn, ví dụ như tập đoàn Shinonome, sao chép toàn bộ mô hình này, thì Hoshinet sẽ nhanh chóng bị nuốt chửng luôn đó.”
Liệu nói vậy có thuyết phục không nhỉ?
“Fufu, đúng là ánh mắt sắc bén ghê. Tuyệt vời.”
Cậu ấy nói vậy và vỗ tay một cách vui vẻ.
Nói hay quá nhỉ. Trong khi rõ ràng là đang thử tôi.
Đó là chiêu quen thuộc của các tập đoàn lớn. Khi có mô hình kinh doanh hay sản phẩm tốt, họ sẽ rót vốn ồ ạt để tạo ra sản phẩm tương tự. Tôi không cho rằng đó là trò bẩn, nhưng đối với các doanh nghiệp nhỏ thì đúng là một thảm họa.
“Như cậu đã đoán, tập đoàn Shinonome tụi tớ đang có kế hoạch thành lập một công ty với mô hình giống hệt như Hoshinet. Vốn và nhân sự hoàn toàn vượt xa về mọi mặt.”
“Độc ác quá đấy!… Nhưng mà cũng đúng, lỗi là ở bên bị bắt chước cơ.”
“Đúng rồi. Trong xã hội, kẻ yếu hay sơ hở đều sẽ bị ăn tươi nuốt sống. Thể hiện điểm yếu và điểm tốt chính là thiệt thòi.”
Chỉ riêng việc cậu ấy có thể nói thẳng điều đó đã đủ cho thấy nhận thức của cậu khác hẳn người thường. Cậu biết rõ rằng nếu Hoshinet sụp đổ, sẽ có biết bao người mất việc, nhưng vẫn có thể lạnh lùng tuyên bố như vậy.
“Thật sự thì trí tuệ sắc sảo của cậu khiến tớ không khỏi kinh ngạc. Tớ không ngờ có người cùng lứa tuổi lại vượt cả tớ về đầu óc và kiến thức.”
“Cậu khen quá rồi đấy. Dù sao thì tớ cũng chưa bao giờ thắng được cậu trong các bài kiểm tra cả mà. Nói vậy thì Sano giỏi thật nhỉ.”
“Fufu, làm ơn đừng nhắc đến cái thằng đó nữa. Tớ sẽ hiện sát khí lên đó.”
“À… vâng...”
Có vẻ Sano đã bị toàn bộ nữ chính ghét cay ghét đắng rồi nhỉ.
Theo đúng kiểu đuổi theo bốn con thỏ thì chẳng bắt được con nào. Thật đáng tiếc.
Shino vào trường cấp ba bình thường của tôi là để tìm bạn. Trong giới thượng lưu, không có ai có thể sánh vai với cậu ấy. Cậu ấy thường xuyên đứng đầu các kỳ thi thử toàn quốc mà chẳng cần học gì cả.
Vì vậy, cậu đã chọn vào một trường bình thường. Mong rằng thay đổi môi trường sẽ giúp cậu gặp được người thú vị.
Và rồi, cậu tìm thấy Sano. Tốt cho cậu ta nhỉ?
Shino có thói quen thử thách người khác. Như vừa nãy là chuyện đầu tư. Đó là cách cậu ấy đánh giá người nào đáng để cậu nói chuyện.
Có vẻ tôi đã vượt qua được bộ lọc của Shino. Nhờ đó, tôi mới được trò chuyện vui vẻ với cậu ấy như thế này.
“Dù lý do là gì, nhưng chắc hẳn cậu ta đã cố ý giấu thực lực trong kỳ thi. Có câu chim khôn giấu móng vuốt, không nổi bật thì mới sống dai được.”
Cô ấy cười đầy ẩn ý như thể muốn nói tôi biết hết đấy.
Nhưng mà tôi thật sự đã cố hết sức để đứng nhất trường rồi đấy chứ…
Thế giới này bị cái gọi là lực cưỡng chế của thế giới ép buộc, khiến điểm của tôi luôn ở mức trung bình.
Chắc để đoạn sau tôi sẽ giải thích rõ hơn về cái gọi là lực cưỡng chế của thế giới.
Thế giới này là thế giới của một trò chơi hẹn hò tên là (LoD) Nói cách khác, nó có một kịch bản cố định. Nếu tôi hành động làm sai lệch kịch bản, thế giới sẽ tự động can thiệp lại để đảm bảo mọi thứ quay về đúng mạch truyện.
Ví dụ, tôi biết rằng Shino đang tìm kiếm một người có trí tuệ sánh ngang với mình. Vì thế, dù chỉ là một nhân vật phụ, tôi cũng cố gắng tương tác với nữ chính bằng cách đạt điểm tuyệt đối trong tất cả các môn học.
hoặc ít nhất thì… tôi đã nghĩ là như vậy.
Nhưng điểm số mà tôi nhận được lại tệ hại thảm hại. Thậm chí có những câu tôi làm đúng vẫn bị chấm sai và trừ điểm hàng loạt. Dù tôi có khiếu nại bao nhiêu lần, câu trả lời vẫn là sai. Hỏi ai cũng bảo tôi làm sai, nhưng cùng một câu đó, bạn ngồi bên cạnh tôi lại được chấm đúng.
Ban đầu tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng không mất nhiều thời gian để nhận ra đây chính là sự can thiệp từ (LoD) Theo cốt truyện, Shino là thiên tài luôn đứng đầu cho đến khi cậu ấy yêu Sano. Việc tôi phá vỡ điều đó khiến thế giới can thiệp để sửa chữa.
Kiểu như 1+1=2, mà vẫn bị chấm sai, cảm giác như kiểu như Nobita bị cho trứng ngỗng ấy.
Trải nghiệm thực tế thì cực kỳ khó chịu luôn đấy. Tôi đã cố chen chân vào thể thao hay các kỳ thi thử để phá đi cái cốt truyện này, nhưng lần nào cũng bị lực cưỡng chế cản trở.
Tôi định giành hạng nhất trong cuộc thi chạy 50m thì bị té này. Khi định lấy điểm cao trong bài kiểm tra mô phỏng thì lại bị trứng ngỗng vì… quên ghi tên.
Lúc đó tôi đã hiểu ra thân phận của mình. Dù có cố đến mấy thì, nhân vật phụ vẫn chỉ là nhân vật phụ mà thôi. Cốt truyện là tuyệt đối, tôi chỉ có thể đi theo nó.
Vì lẽ đó, tôi mới chấp nhận hi sinh bản thân để cứu các nữ chính.
“Với trí tuệ đó, Satoshi-san nên cống hiến cho tập đoàn Shinonome thì tốt biết bao.”
“Xin cậu đừng nói vậy…”
Chuyện vừa rồi về Hoshinet, thực ra tôi dùng kiến thức từ kiếp trước. Thế giới này gần như giống hệt với thế giới thật mà tôi từng sống, nhưng thời điểm lại ở quá khứ. Tất nhiên, không phải mọi thứ đều trùng khớp, nhưng đa số thì giống.
Tôi đã biết kết cục của Hoshinet từ thế giới trước. Kết hợp với kiến thức học được ở thế giới này, tôi chỉ cần tạo ra một lập luận hợp lý là được.
Nhân tiện, lý do tôi rành về chứng khoán và ngoại hối là nhờ kiếp trước. Là một NEET vô dụng, tôi luôn cảm thấy có lỗi với gia đình, nên từng tìm cách đổi đời. Và đó chính là đầu tư.
Tôi đã học hành nghiêm túc để biến chút tiền vốn cuối cùng thành tài sản lớn. Kết quả là mất trắng tay tất cả và chỉ còn lại cảm giác tội lỗi.
Vì thế, nếu sống qua được số tuổi mà tôi đã chết ở kiếp trước, tôi sẽ trở nên vô dụng. Nên tôi định tranh thủ kiếm tiền càng sớm càng tốt. Vậy mà, vì cái thằng l*n Sano kia, giờ thì tôi gần như chẳng còn đồng nào…
Sắp tới tôi sẽ không thể gian lận nữa, và điều đó thật sự rất nguy hiểm.
“Tớ thật sự… rất mừng vì Satoshi-san đã không chết…”
“Ể?”
Khi tôi đang lo cho tương lai của mình, Shino đột nhiên nhào vào lòng tôi. Giọng cô ấy vang lên nghẹn ngào.
“Nghĩ đến việc cậu có thể đã chết vì tớ ở nơi đó… tớ thấy sợ hãi lắm… Những ngày cậu không tỉnh lại vì hôn mê, tớ đã thậm chí không thể ngủ được. Nếu chuyện xấu nhất xảy ra… tớ cũng đã chuẩn bị sẽ đi theo cậu…”
Ểểểể!? Nặng quá rồi đấy nhá!?
Tôi đã cứu cậu ấy rồi, mà giờ lại phải hội ngộ ở địa ngục nữa thì đúng là ác mộng, may mà không xảy ra…
“Shino, tớ còn sống mà, nên cậu không cần phải nghĩ như thế nữa đâu.”
“Nhưng… vì tớ mà…”
Shino rời khỏi ngực tôi, rồi liếc nhìn cánh tay phải của tôi.
“Vết thương ở tay này là huy chương danh dự của tớ đấy. Một kẻ chẳng có gì như tớ, lại có thể trở thành người đã cứu sống một cô gái xinh đẹp như cậu. Với tớ, chỉ thế thôi cũng đủ để tự hào cả đời. Nên đừng nói những điều khiến cậu tự hạ thấp bản thân nữa.”
Tính cả kiếp trước, tôi chưa từng là người có ích cho ai cả. Thế mà tôi lại có thể hi sinh chính mình để cứu người khác. Lại còn là một trong những nữ chính của (LoD) nữa chứ.
“…Cách nói đó không công bằng chút nào...”
Shino vùi mặt vào giữa đầu gối tôi, giọng cậu ấy mang theo chút dỗi hờn.
Quả nhiên Shino rất thông minh.
Nếu tiếp tục tự trách, chẳng khác nào xúc phạm đến tôi, người đã cứu mạng cậu. Với người coi trọng đạo lý như Shino, đó là điều cậu không nên làm. Việc cậu hiểu được ý tôi càng chứng tỏ Shino là một cô gái tốt.
…Nhưng mà, lâu quá rồi đấy.
“Shino ơi?”
“Xin lỗi. Cho tớ thêm 10 phút thế này nữa… haah…”
“Ờm, thôi được.”
“Ừm. Xin lỗi cậu… nước mắt của tớ chưa ngừng được… haah…”
Xạo ke quá đấy!?
Tôi chẳng nghe thấy tiếng nức nở nào, ngược lại còn thấy cậu ấy… đang có vẻ phấn khích thì đúng hơn.
Không tiện nói ra, nhưng nếu được nói thêm một chút về Shino thì trong số bốn mỹ nữ chính, cô ấy là người quyến rũ nhất. Người ta hay bảo những cô gái tò mò thì thường nóng bỏng, mà Shino thì đặc biệt giống như vậy.
Dù vậy, tôi vẫn hơi sốc.
Tôi cứ nghĩ cậu ấy chỉ gợi cảm với người mà mình thực sự yêu. Thế mà một người như tôi cũng khiến cậu ấy bị kích thích… Nếu sau này vào đại học, tôi sẽ phải canh chừng không để cậu tham gia mấy hội tà đạo.
Trong lúc tôi đang lo xa, Shino ngẩng đầu lên như chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Xin lỗi… tớ hơi tận hưởng quá, khiến bản thân hơi mất bình tĩnh.”
“Miễn là cậu khỏe lại là được.”
Shino hất mái tóc đen bóng mượt của mình ra sau và lấy lại vẻ điềm tĩnh. Tôi cũng giả vờ không để ý, nhưng nếu quan sát kỹ thì thấy sắc mặt của Shino tốt hơn lúc mới đến. Đúng là tôi vẫn lo thật.
“Fuu… Giờ thì thời gian vui vẻ đến đây là hết. Tớ có buổi tiệc tối nay rồi…”
“Tiểu thư tập đoàn có khác nhỉ. Vất vả cho cậu quá ha.”
“Đúng rồi. Dù có phiền thật, nhưng vì dòng họ nên không còn cách nào khác cả. Tớ sẽ lại đến đó.”
“Ừm. Đi cẩn thận nha.”
Shino đứng dậy khỏi ghế, đặt tay lên tay nắm cửa phòng bệnh, rồi đột ngột dừng lại.
“Satoshi-san…”
Cậu ấy quay lưng về phía tôi, khẽ gọi.
“Hử? Cậu quên đồ à?”
“Không. Tớ chỉ có một điều muốn hỏi trước khi rời đi.”
“Muốn hỏi gì ư?”
“Ừm. Cậu không có ai mà cậu thực sự căm ghét từ tận đáy lòng sao…?”
“Hả?”
Cậu ấy buông tay khỏi cửa, quay lại nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc.
“Ví dụ, cậu nghĩ sao về người đã lái xe tông cậu? Không cảm thấy giận dữ ư?”
À, hóa ra là chuyện đó. Người đã khiến tôi thành ra thế này. Với Shino, đó chắc là gã tài xế xe tải kia.
“Không, hoàn toàn không hề. Không thể oán trách được đâu. Thậm chí tớ còn cảm thấy thương hại cho anh ta cơ.”
“Ể…?”
Thực ra, tôi đã nói chuyện với người đó. Nhưng những gì anh ta nói ra đều vô lý, thiếu logic. Cảm giác đó rất giống với những người đã bị lực cưỡng chế của thế giới làm lệch lạc. Nghĩ vậy, tôi chỉ thấy thương xót cho anh ta như một nạn nhân của hệ thống này. Tôi thậm chí còn không yêu cầu bồi thường y tế.
“Satoshi-san, cậu quá tốt bụng rồi…”
Shino nở một nụ cười buồn bã, nhìn tôi.
“Không hề, không phải vậy. Tớ cũng có người mà tớ căm ghét đấy. Ví dụ như… vị thần đã cố giết các cậu chẳng hạn.”
“——Ể?”
Giữa tôi và Shino bỗng chốc im lặng.
Chết tiệt… lỡ miệng mất rồi… Câu vừa rồi nghe nguy hiểm quá mức.
Nhưng mà đúng là tôi hận đám sáng tạo ra game thật. Và cả Sano nữa. Tôi mong cả bọn sẽ trải qua địa ngục mỗi ngày.
“Satoshi-sama… không, mà thôi. Dù sao… xin hãy đưa tay phải của cậu cho tớ có được không?”
“Tớ cũng muốn lắm chứ, nhưng xin lỗi cậu… tay tớ vẫn chưa thể cử động được.”
Ngay cả khi cố lắm thì cũng chỉ có thể run run một chút.
“Phải nhỉ. Vậy thì…”
Shino nhẹ nhàng bước sang bên phải tôi, dùng hai tay nâng bàn tay tôi lên, rồi hôn lên mu bàn tay như một hiệp sĩ thề nguyện.
“N-Này, cậu làm cái gì vậy!?”
Quá bất ngờ khiến tôi hoảng loạn. Shino thì đỏ mặt, ngẩng nhìn tôi.
“Satoshi-sama, tớ sẽ không bao giờ quên ơn cậu đã cứu tớ.”
“À… tớ hiểu rồi.”
“Nếu có nguy hiểm nào nhắm vào cậu…tớ sẽ chặn lại tất cả… giống như cách mà cậu đã làm với tớ…”
“Hả?”
Tôi chưa kịp hỏi rõ ý cậu là gì, thì Shino đã đứng dậy và nhanh chóng bước đến cửa phòng.
“Vậy thì… tớ xin phép. Tớ cầu mong cậu sớm được hồi phục nhé.”
“Ừm… cảm ơn cậu…”
Cậu đóng cửa một cách nhẹ nhàng không phát ra tiếng. Giờ tôi mới hiểu vì sao lúc nãy cậu bước vào cũng không gây tiếng động. Đến cách đóng cửa cũng có kỹ thuật cả.
Mà điều khiến tôi bận tâm không phải chuyện đó.
Tôi cảm thấy có một sự khác thường. Không chỉ với Shino, mà với cả ba nàng nữ chính trước nữa. Nhưng tôi lại không thể diễn đạt được bằng lời.
“Thôi kệ… chắc chỉ là do mình suy diễn thôi.”
Sắp xuất viện rồi mà. Một khi ra viện, tôi sẽ không còn liên quan gì đến các nữ chính trong (LoD) nữa. Nghĩ vậy, tôi thấy có chút nuối tiếc.
Tuy nhiên, tháng Tư tới, tôi sẽ bắt đầu cuộc sống đại học lần đầu tiên, kể cả tính cả kiếp trước. Nghĩ vậy, tương lai dường như sáng sủa hơn nhiều.
Lạc quan đúng là quan trọng thật. Ừm.
——
Chương lần này dài ác! Hôm nay sủi hoiiii


25 Bình luận
YAAI