Volume 1: Thời thơ ấu
Chương 9: Cuộc họp gia đình khẩn cấp (1)
0 Bình luận - Độ dài: 1,796 từ - Cập nhật:
Zenith đã nhận ra bản thân có bầu. Tôi sẽ có thêm một đứa em trai hoặc em gái. Ôi, Rudy, mày đúng là thằng may mắn!
Trong vài năm trở lại đây, Zenith luôn lo lắng vì bản thân không thể mang thai thêm được nữa. Tôi từng nghe cô ấy lẩm bẩm và thở dài đôi ba lần, về việc cô ấy không còn khả năng sinh con. Nhưng từ khoảng một tháng trước, khẩu vị của cô ấy bắt đầu thay đổi, kèm theo những dấu hiệu như là mệt mỏi, buồn nôn rồi nôn mửa. Nói cách khác thì, những triệu chứng điển hình của ốm nghén. Những dấu hiệu đó vốn đã quá quen thuộc rồi, và sau khi đi khám thì bác sĩ cũng đã xác nhận chẩn đoán của cô ấy, gần như là hoàn toàn chính xác rồi.
Cả nhà Greyrat đã náo nhiệt hẳn lên khi nghe tin vậy. Chúng ta sẽ đặt tên đứa bé là gì nếu nó là con trai? Là gì nếu đứa bé là con gái? Liệu chúng ta vẫn còn phòng trống chứ? Ồ, chúng ta có thể sử dụng lại quần áo cũ của Rudy. Chủ đề để bàn tán thì không bao giờ hết.
Đó là một ngày tràn ngập niềm vui và nụ cười. Tôi đã thực sự hạnh phúc, và thầm mong mình sẽ có một cô em gái. Một thằng em trai thì không ổn, nó sẽ phá hỏng những thứ quý giá của tôi mất (với một cây gậy bóng chày).
Rắc rối chỉ xuất hiện khoảng một tháng sau đó.
***
Người hầu của chúng tôi, Lilia, cũng đã phát hiện bản thân đang mang thai.
“Tôi vô cùng xin lỗi,” cô ấy nói một cách bình tĩnh, khi mà cả nhà đang ngồi quanh bàn. “Tôi đã có thai.”
Ngay khoảnh khắc đó, cả gia đình Greyrat chết lặng. Ai là cha đứa bé? Nhưng với hoàn cảnh này, không ai có thể mở miệng hỏi.
Dù vậy, mọi người cũng đã có thể ngầm hiểu được phần nào đó. Bắt đầu với việc Lilia là người hầu của chúng tôi và cô ấy dành gần như toàn bộ tiền lương của mình để gửi về quê. Không như Paul, người thường xuyên vào thị trấn để giải quyết đủ thứ việc, hay như Zenith, giúp đỡ mọi người ở một phòng khám địa phương, thì Lilia gần như không bao giờ rời khỏi nhà, nếu không có việc gì hệ trọng. Hơn hết, cũng không một ai từng nghe về việc Lilia có một mối quan hệ bên ngoài. Có lẽ đó chỉ là một cuộc tình chóng vánh chăng?
Còn tôi thì đã biết được sự thật rồi.
Kể từ khi Zenith phát hiện mình có mang. Paul đã bị buộc phải nhịn chuyện giường chiếu. Với ham muốn vô độ của mình, anh ta thưởng lẻn vào phòng Lilia lúc nửa đêm. Nếu tôi chỉ là một đứa trẻ đơn thuần thì có lẽ tôi đã nghĩ Ồ, chắc là họ chỉ đánh bài thôi hay gì đó tương tự.
Quá đen là tôi lại biết hết cái gì đang thực sự diễn ra. Họ không chơi Old Maid; đúng là có “chơi”, đúng là có “maid”, nhưng chắc chắn không phải là chơi bài.
Tuy nhiên thì tôi hy vọng họ đã cẩn thận hơn. Điều mà cá là cả hai cũng đã nghĩ như vậy.
Xin chào các em nhỏ! Cụm từ của ngày hôm nay là “Bạn có thể làm được!” Và hôm nay, chúng ta sẽ học về tầm quan trọng của biện pháp tránh thai.
Một phần trong tôi rất muốn nói điều đó với Paul, với một vẻ mặt vô cảm. Nhưng tôi cũng không chắc khái niệm tránh thai có tồn tại ở thế giới này hay không. Và dù sao đi nữa, thì tôi cũng không muốn phá hoại gia đình mình theo cách đó. Còn nữa, nếu tôi làm điều đó với cô người hầu, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.
Chưa kể, tôi cũng nợ Paul vì vụ của Sylphie. Lần này thì tôi sẽ cho qua. Làm một thằng đàn ông mà gái cứ bu vào hẳn phải khó khắn lắm nhỉ. Còn nếu mọi người nghi ngờ nữa, thì tôi sẽ bao che cho anh ta. Và nếu cần, tôi cũng sẽ nói dối.
Quyết vậy, tôi nhìn qua Paul, để cho anh ta biết, rằng có tôi hậu thuẫn anh ta không phải sợ bất kỳ điều gì, bằng ánh mắt của tôi…
Cùng lúc đó, Zenith cũng nhìn thằng sang Paul, thể hiện rõ sự kinh ngạc với phỏng đoán của chính mình.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, Ánh mắt của chúng tôi cùng lúc đổ dồn về phía Paul, tạo một áp lực vô hình lên anh ta.
“À… xin lỗi,” Paul lắp bắp. “Đứa trẻ này, ừm… có lẽ là của anh.”
Vãi chưởng. Thật á? Ừ thì, chắc là cũng nên khen anh ta vì đã thành thật chứ nhỉ. Nếu xét theo việc ngày nào anh ta cũng dạy tôi phải “trung thực” hay “làm một người đàn ông thực thụ”, rồi nào là “bảo vệ phụ nữ” hay “không được làm hoen ố danh dự của chính mình” và hàng tá thứ đạo lý cao siêu khác, thì ít nhất anh ta cũng đã thực hiện đúng những gì mình đã dạy.
Thôi thì, sao cũng được. Cũng không thể nói là tôi ghét khi anh ta như vậy được.
Dù sao đi nữa thì, đây đúng là kịch bản tệ nhất. Điều đó càng được khẳng định, khi tôi thấy Zenith đứng thẳng dậy, mặt đỏ lên vì tức giận, tay cô ấy cũng theo đó mà giơ lên cao.
Và cứ thế, một cuộc họp gia đình khẩn cấp diễn ra, với sự có mặt của Lilia.
***
Người đầu tiên phá vỡ sự im lặng là Zenith. Cô ấy là người có quyền lực trong cuộc họp này. “Vậy giờ chúng ta sẽ làm gì đây?”
Theo những gì tôi thấy thì, cô ấy bình tĩnh đến bất ngờ. Thay vì trở nên cơn cuồng loạn vì chồng mình ngoại tình, cô ấy chỉ dừng lại với đúng một cái tát. Một vệt đó hình chiếc lá phong lan hằn rộng trên má Paul.
“Sau khi tôi hoàn thành việc hỗ trợ phu nhân sinh nở,” Lilia nói, “Tôi nghĩ mình sẽ rời khỏi căn nhà này.”
Cô ấy trông cũng khá điềm tĩnh. Có lẽ đây là chuyện thường tình ở thế giới này? Khi người hầu trở thành tình nhân của chủ nhân mình và nếu bị phản đối thì chỉ cần rời đi.
Một câu chuyện đáng thương như vậy, thường thì có thể khiến tôi hào hứng đấy, nhưng trong hoàn cảnh này, tôi lại chả có cảm giác gì. Tôi vẫn còn nguyên tắc của mình mà. Không như Paul.
Paul thì đang co rúm lại ở một góc. Thế là hết cái gọi là phẩm giá nhé.
“Thế còn đứa trẻ thì sao?” Zenith hỏi.
“Tôi định sẽ sinh con tại Fittoa, rồi nuôi dạy nó tại quê nhà của mình,” Lilia đáp.
“Cô xuất thân từ phía nam, đúng chứ?”
“Đúng là như vậy.”
“Cô sẽ hoàn toàn kiệt sức sau khi sinh,” Zenith nói. “Một chuyến đi dài như vậy là nằm ngoài khả năng của cô.”
“Có lẽ là vậy, nhưng tôi cũng không còn nơi nào để đi…”
Vùng Fittoa nằm ở phía đông bắc của vương quốc Asura. Theo tôi biết, để đến được “miền Nam” theo lý, thì phải cần đến một tháng trời và cũng phải đổi xe ngựa nhiều lần. Dẫu vậy, đấy là một tháng di chuyển qua những vùng đất an toàn, thời tiết tốt, và nếu đi xe ngựa thì cũng không quá vất vả.
Nhưng đó là đối với một lữ khách bình thường. Còn Lilia thì lại không có tiền. Cô ấy không đủ khả năng để đi xe ngựa, sẽ buộc phải đi bộ. Kể cả khi nhà Greyrat có chi trả chi phí đi lại, thì rủi ro vẫn còn đó. Cô ấy là một người phụ nữ vừa mới sinh con xong, và hoàn toàn đơn độc. Nếu tôi là một kẻ xấu và nhắm tới cô ấy, thì liệu tôi sẽ làm gì chứ?
Tôi sẽ tấn công cô ấy. Một con mồi quá rõ ràng, gần như là mời gọi người khác ra tay. Chúng có thể bắt đứa trẻ làm con tin và dùng những lời hứa hão huyền để làm xao nhãng người mẹ. Trong lúc đó, vơ vét sạch tiền bạc và tài sản. Tôi cũng biết ở thế giới này có tồn tại chế độ nô lệ, vậy nên cuối cùng, tôi sẽ bán cả hai mẹ con đi, thế là xong.
Ngay cả khi người ta nói Vương quốc Asura là quốc gia an toàn nhất thế giới, điều đó không có nghĩa là hoàn toàn không có kẻ xấu. Tôi dám chắc là nguy cơ bị tấn công vẫn là rất cao.
Và như Zenith đã nói, còn có cả vấn đề về thể chất nữa. Giả sử Lilia đủ sức đi hết cả chặng đường, nhưng còn đứa bé thì sao? Một đứa trẻ sơ sinh liệu có chỉu nổi chuyến đi kéo dài cả tháng trời không? Hẳn là không rồi.
Dĩ nhiên, nếu Lilia không thể sống sót trên đường đi, đứa bé cũng sẽ chịu cảnh tương tự. Đơn giản là cô ấy bị ốm, và không có tiền để thăm khám, là cũng coi như xong. Trong đầu tôi hiện lên loạt hình ảnh Lilia chết cóng giữa cơn bão tuyết, còn đứa bé thì được ôm chặt trong vòng tay. Cá nhân tôi cũng không muốn thấy cô ấy phải chịu thảm cảnh như vậy.
“Em yêu,” Paul bắt đầu nói, “chẳng phải cô ấy có thể cứ ở l—”
“Anh ngậm cái miệng đó lại!” Zenith quát, cắt ngang lời anh ta.
Paul co rúm lại như một chú cún con vậy. Rõ ràng Paul không có quyền lên tiếng ở đây. Anh ta đã hoàn toàn vô dụng rồi.
Zenith cắn móng tay, vẻ mặt đầy bối rối. Nội tâm cô ấy cũng đang đấu tranh khá nhiều. Cô ấy không muốn Lilia phải chịu khổ; ngược lại, hai người còn là bạn bè thân thiết. Nghĩ đến việc họ đã cùng nhau chăm sóc mái ấm này trong suốt sáu năm qua, hẳn phải nói họ là những tri kỷ của nhau.
0 Bình luận