

Thông tin cơ bản:
Danh xưng của Linh thể: “Thất Tông Tội · Tham Ăn”
Phân tích:
“Đao kiếm luyện kim——Thất Tông Tội · Tham Ăn” có hình dạng như một thanh kiếm dài Ataghan cổ Ba Tư, được đúc từ hợp kim tái sinh pha trộn giữa kim loại sống và đồng thiếc.
Thân kiếm mang sắc vàng nhạt tái nhợt như bệnh hoạn, lưỡi kiếm có cấu trúc răng cưa vi mô, trông chẳng khác nào hàm răng của sinh vật sống.
Trên chuôi khắc long văn cổ, khi chạm vào sẽ xuất hiện cảm giác hút nhẹ, như thể vũ khí đang chủ động bám lấy người sử dụng.
cư ngụ bên trong mang hình thái một thiếu niên nhân loại gầy gò đến dị dạng, đường nét khuôn mặt mơ hồ không rõ.
Nó thể hiện tính công kích và dục vọng săn mồi cực đoan.
Cấp độ: S
【Kèm theo】Chi tiết xem trong mục “Đánh giá cấp độ”.
Ngôn linh: Số hiệu ■■-Ngôn Linh · Vô Trần Địa
(biến chủng / nghịch hướng) · Thôn Phệ
<cập nhật lưu trữ> Đã xác nhận do Vua của Thanh Đồng và Lửa, Norton chế tạo.
Tuy nhiên, trên phương diện quyền năng, nó biểu hiện khả năng phá hủy và tái cấu trúc trực tiếp vật chất.
[Kèm Theo] Khi gây thương tích, thanh kiếm sẽ ngăn cản quá trình hồi phục của vết thương, đồng thời liên tục hút máu nạn nhân.
xem trong mục “Biểu hiện của Linh thể”.
<cập nhật lưu trữ> Số hiệu cụ thể đang chờ định danh.
Phân tích ma trận luyện kim hiện tại cho thấy logic cốt lõi của nó là:
“Cướp đoạt” và “Nuốt chửng”.
Tham khảo ghi âm thực chiến (mã A-109) đính kèm phía sau.
Đánh giá tổng hợp
Đánh giá cấp độ
Đánh giá:
【Đánh giá cấp độ】
Theo hệ chuẩn thống nhất giữa Bộ Chấp hành và Bí Đảng, căn cứ “Danh mục nguy hiểm về Long tộc và các sản phẩm phái sinh” phiên bản 2025-12-26.c:
Linh thể trú ngụ trong “đao kiếm luyện kim——Thất Tông Tội (mã số hầm băng S20100147) · Tham Ăn” được xếp S, thuộc loại đặc biệt nguy hiểm.
Khuyến nghị: niêm phong và bảo quản trong môi trường nitơ lỏng nhiệt độ cực thấp.
【Biểu hiện của Linh thể】
Các biện pháp kích thích luyện kim thông thường như thủy ngân giả kim hay dòng điện sẽ khiến linh thể rơi vào trạng thái kích động, biểu hiện rõ nhất là nhiệt độ quanh thân kiếm đột ngột hạ thấp.
[Kèm Theo] Chỉ những cá thể sở hữu huyết thống của “Vua của Thanh Đồng và Lửa”, hoặc hỗn huyết chủng có độ tinh khiết cực cao, mới có khả năng xoa dịu linh thể và trực tiếp cầm nắm.
Phán đoán sơ bộ cho thấy linh thể đang ở trong trạng thái “Đói khát vĩnh hằng”, mức độ hoạt động vượt xa cá thể cùng nhóm 【Tham Lam】.
<cập nhật lưu trữ> Qua “Nghiên cứu phả hệ Long tộc”, đã xác nhận linh thể kế thừa cách hiểu tàn bạo của Norton về khái niệm “ăn”, không phải để sinh tồn, mà là để hủy diệt và chiếm đoạt.
Hồ sơ lý lịch:
Mọi thứ khởi đầu từ sự không bao giờ thỏa mãn của con người.
Ban đầu, đó chỉ là một ước vọng.
Rồi ước vọng ấy nhuốm máu, trở thành thứ mà con người thật sự có thể nắm trong tay.
Chính trong quá trình ấy, nó ra đời.
Được nuôi dưỡng không ngừng bởi những khát cầu vô tận, nó lớn lên, phình to, bén rễ.
Rồi đến một ngày, nó sở hữu quyền năng chi phối nhân loại, trở thành chủ nhân của họ.
Bởi con người luôn cầu xin nó, luôn đứng núi này trông núi nọ, và vĩnh viễn không biết đủ.
Rất nhiều năm về trước,
đấng chí tôn của thuật luyện kim, Vua của Thanh Đồng và Lửa, từng coi sự tồn tại ấy là một đức hạnh.
Vị vương giả yêu thích nó.
Ngài dùng ngọn lửa có nhiệt độ cao nhất của thế gian để rèn đúc nó.
Từ khoảnh khắc ấy, khối dục vọng chồng chất kia
cuối cùng cũng có được hình hài có thể chạm tới, một thanh kiếm dài Ataghan.
Về sau, trong một ngày nào đó, vị vua ngồi trên ngai, thong thả vuốt ve lưỡi kiếm trong tay, và ban cho nó một cái tên:
—Tham Ăn.
Mùa đông đói khát
Giữa mùa đông buốt giá, một gã ăn mày và một con chó già què chân co ro nơi góc phố.
Họ ôm chặt lấy nhau, người ôm chó, chó tựa người, trong thế gian lạnh lẽo này, họ là chỗ dựa duy nhất của nhau.
Nhưng cái lạnh và cơn đói bào mòn ý thức.
Tầm mắt mờ dần, hơi thở yếu ớt, họ dần trượt về phía một giấc ngủ không còn ngày tỉnh lại.
Rồi sau một cơn gió tuyết mơ hồ, thế giới bỗng đổi khác.
Góc tường băng giá hóa thành cung điện huy hoàng.
Trước mắt họ là những chiếc bàn dài chất cao như núi.
Ngỗng quay óng ánh mỡ vàng, bít tết bê mềm mọng, đùi cừu bốc khói nghi ngút… mùi hương nồng nàn đến nghẹt thở.
“Ăn đi…”
Một giọng nói thì thầm bên tai, mang theo thứ lòng thương xót của quỷ dữ.
“Cứ ăn thỏa thích. Đây là phần bù cho những khổ đau của các ngươi.”
Lý trí sụp đổ trong khoảnh khắc.
Có lẽ là bản năng sinh tồn, có lẽ là cơn thiếu thốn bị dồn nén quá lâu, họ lao vào bàn tiệc.
Không còn người hay chó.
Chỉ còn những sinh vật bị cơn đói chi phối.
Họ không còn thưởng thức, chỉ biết nuốt lấy nuốt để.
Cơ thể vượt xa giới hạn chịu đựng, nhưng tham muốn vẫn chưa chịu dừng.
“Chưa đủ…”
Đôi mắt người ăn mày đỏ ngầu.
Con chó già gầm lên trầm thấp, bản năng thú vật bị đánh thức.
Cuối cùng,
trên bàn chỉ còn lại một miếng gan ngỗng hảo hạng.
Một bàn tay.
Một móng vuốt.
Cùng vươn ra.
Không khí đông cứng.
Trong khoảnh khắc ấy, những ngày nương tựa lẫn nhau bị cơn thèm khát nuốt chửng.
Trong mắt người, con chó không còn là bạn đồng hành, mà chỉ là thứ ngăn cản miếng ăn cuối cùng.
Trong mắt chó, con người không còn là chủ, mà là kẻ tranh đoạt sinh tồn.
Khi mọi thứ kết thúc, họ gục ngã giữa bàn tiệc, được bao quanh bởi thức ăn, nhưng nội tâm lại trống rỗng hơn cả lúc đói khát.
Họ chết vì đã có quá nhiều, và vì không bao giờ biết thế nào là đủ.
Khát Máu
Hàng ngàn năm trôi qua, nó lặng lẽ chịu đựng trong bóng tối.
Cơn đói ấy không chỉ là sự quặn thắt của thể xác,
mà là sự khô cạn từ tận sâu linh hồn.
Nó run rẩy trong vỏ kiếm, phát ra thứ âm rung chỉ long tộc mới có thể nghe thấy, tựa như một kẻ tù nhân phát điên vì đói, liên hồi cào cấu cánh cửa sắt không lối thoát.
Rồi cuối cùng, ánh sáng lọt vào.
Một bàn tay nắm lấy chuôi kiếm.
Nó không quan tâm kẻ cầm kiếm là ai, là anh hùng đồ long hay đạo tặc hèn mọn.
Điều duy nhất nó để ý là:
Người đó có thể dẫn nó đến bữa tiệc hay không.
Khi lưỡi kiếm xé toạc lồng ngực con cự long thứ cấp, dòng long huyết nóng bỏng tuôn trào,
thấm vào những hoa văn đã khô cạn suốt nghìn năm.
Khoảnh khắc ấy, nó phát ra một tiếng rít hoan lạc.
Nó tham lam hút lấy từng giọt, thúc ép người cầm kiến vung chém hết lần này đến lần khác, dù kẻ địch đã ngã xuống, dù cánh tay kia đã cạn kiệt sức lực.
Nó không tà ác.
Nó chỉ đói đến cùng cực.
Sinh ra để uống máu, đó là định mệnh của nó.
Chỉ là so với những thanh kiếm khác, khẩu vị của nó lớn hơn một chút mà thôi.
Trống Rỗng
Ba giờ sáng.
Học viện Cassell đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh sáng lờ mờ nơi đầu giường của Lộ Minh Phi.
Đó là thứ ánh sáng lạnh lẽo phát ra từ màn hình điện thoại, hắt lên gương mặt tái nhợt của cậu thiếu niên.
Ngón tay trượt đi một cách máy móc.
Video ngắn, trò cười rẻ tiền, mẩu tin vụn vặt…
Dòng thông tin ào ạt như lũ, liên tục cọ rửa vỏ não, mang đến những kích thích chóng tàn.
Nhưng cậu vẫn cảm thấy đói.
Một cơn đói thấu xương.
Rõ ràng 10 phút trước vừa ăn xong phần ăn khuya gấp đôi phô mai, dạ dày căng đầy cảm giác no nê, thế nhưng sâu trong linh hồn, một tiếng gào thiếu hụt vẫn vang lên không dứt.
Cậu không ngủ được, chỉ có thể gần như ám ảnh mà tiếp tục lướt.
Đói.
Vẫn là đói.
Dạ dày trống rỗng, đầu óc cũng trống rỗng.
Cậu đang cố dùng những mảnh vụn điện tử ấy
để lấp đầy khoảng rỗng trong lòng mình.
Cậu không dám dừng lại.
Bởi một khi ngón tay ngừng trượt, khi tiếng ồn của thế giới rút đi, thì cái “tôi” khổng lồ hoang tàn, rỗng tuếch, vô nghĩa sẽ từ trong bóng tối hiện ra.
Tội lỗi của Tham ăn trong thời đại bội thực thông tin này, không một con người hiện đại nào có thể thực sự thoát khỏi nó.
0 Bình luận