File nhân vật (từ game)

Sở Thiên Kiều

Sở Thiên Kiều

189d1792-7224-49a5-9a78-b78bc5744575.jpg

Tên: Sở Thiên Kiều

Thân phận: Thành viên Bí Đảng; cựu thành viên Học viện Cassell; cha ruột của Sở Tử Hàng; tài xế riêng (vỏ bọc)

Giới tính: Nam

Nơi sinh: Phỏng đoán tại một thành phố ven biển phía Nam Trung Quốc

Ngày sinh: 19XX

Cấp độ huyết thống: S

【Kèm theo】 Trong suốt một thời gian dài, huyết thống của ông bị che giấu dưới vỏ bọc “người thường” hoặc “hỗn huyết chủng hạng thấp”.

Thực chất, ông từng là một trong những chiến lực mạnh nhất học viện, huyết thống cực kỳ thuần khiết, thậm chí từng khiến Hội đồng Quản trị phải dè chừng.

Ngôn linh: Số hiệu 84-Ngôn Linh · Thời Gian Zero

<ghi chú đặc biệt> Một loại ngôn linh cực hiếm và cực kỳ nguy hiểm, cũng là năng lực làm nên danh tiếng của Hiệu trưởng Anjoi.

Người sử dụng có thể thay đổi tốc độ dòng chảy thời gian đối với bản thân với tốc độ gần như tức thì, trong mắt người khác chẳng khác nào dịch chuyển tức thời.

Hoạt động:

Thời niên thiếu:

Theo học tại Học viện Cassell, cùng thời với Schneider, đương kim lãnh đạo Bộ Chấp Hành.

Vì nguyên nhân bí ẩn, ông rời khỏi tầng quyền lực trung tâm của học viện, chọn ẩn cư tại một thị trấn ven biển ở Trung Quốc.

Thời kỳ ẩn cư:

Ngụy trang thành một tài xế riêng lái Maybach, sống phóng túng, lười nhác, mê món lòng heo kho.

Kết hôn cùng Tô Tiểu Nghiên, sinh một đứa con trai, Sở Tử Hàng, sau đó ly hôn.

Một đêm mưa tầm tã khi bão đổ bộ, ông lái chiếc Maybach tiến vào Nibelungen số 0.

Tại đó, ông chạm trán mục tiêu cấp Long Vương (nghi là Thần Vương Odin).

Để bảo vệ Sở Tử Hàng rút lui an toàn, ông một mình rút Ngự Thần Đao, Murasame, nghênh chiến thần cùng đoàn tử thị.

Sau trận chiến, ông hoàn toàn biến mất.

Tại hiện trường chỉ còn lại tàn tích của chiếc Maybach và thanh Murasame.

Theo lời hai nhân chứng sống sót trong Nibelungen, Sở Tử Hàng và Lộ Minh Phi, ông dường như vẫn tồn tại nơi đó dưới thân phận “Người Gác Cổng” hoặc “Khôi Lỗi”, đeo mặt nạ trắng, lái chính chiếc Maybach năm xưa.

Đánh giá:

【Đánh giá học vấn】

<dữ liệu thất lạc>

【Đánh giá xã hội】

Bề ngoài là một người trung niên vô lo, chỉ biết nịnh sếp, khoe khoang, không chí tiến thủ.

Thực tế lại sở hữu năng lực phản trinh sát đỉnh cao, khả năng ngụy trang xuất sắc, đánh lừa gần như tất cả mọi người, ngoại trừ Anjou.

【Đánh giá huyết thống】

Siêu hỗn huyết chủng.

Độ ổn định cực cao, không có dấu hiệu tử thị hóa và có thể khống chế ngôn linh cấp cao một cách thuần thục.

【Đánh giá tâm lý】

Bề ngoài cợt nhả, đôi lúc có chút nhu nhược.

Nhưng chỉ cần liên quan đến sự an nguy của Sở Tử Hàng, ông lập tức trở nên kiên quyết đến cực đoan, sẵn sàng dùng cả sinh mạng để bảo vệ.

Phác họa tâm lý:

Một con sư tử bằng lòng giấu mình trong cát bụi chỉ để bảo vệ bí mật và gia đình.

【Đánh giá tổng thể】

Sở Thiên Kiều, người đàn ông bị lịch sử phủ bụi.

Ông dành nửa đời mình diễn vai một người cha thất bại, chỉ để rồi trong đêm mưa bão cuối cùng ấy, dùng sức mạnh đỉnh phong của hỗn huyết chủng và tình phụ tử để nói với thế gian:

“Ta vẫn luôn ở đây.”

Hiện trạng của ông vẫn chưa thể xác định (nghi bị Odin biến thành tử thị hoặc khôi lỗi).

Đề nghị xếp vào diện “mục tiêu theo dõi đặc biệt”.

Mức nguy hiểm:

Cực cao.

Hồ sơ lý lịch:

Thô ráp, bình dân, lại phảng phất một nét thân thuộc của chốn thị thành.

Ồn là kiểu đàn ông trung niên mà ta có thể gặp ở bất cứ góc phố nào, đặt giữa đám đông liền trở nên tầm thường, chẳng ai buồn để ý.

Thế nhưng, người sống ở thành phố đều có hai gương mặt.

Sau những câu bông đùa có phần thô thiển ấy là ánh mắt lạnh lẽo khó dò.

Người tài xế lặng lẽ rong ruổi trong đêm đen, mang theo mệnh lệnh trừng phạt những linh hồn sa ngã, cứ như hiện thân của tử thần.

Sở Thiên Kiều, một trong 10 đặc công mạnh nhất của Bí Đảng trong suốt trăm năm, một hỗn huyết chủng chân chính.

Thanh Murasame nơi thắt lưng long, rốt cuộc đã từng chém bao nhiêu kẻ thuộc Long tộc và những linh hồn lầm lạc?

Ấy vậy mà chỉ sau một đêm, cái tên từng khiến cả thế giới huyết thống phải run sợ cùng với danh của thanh katana kia bỗng nhiên biến mất khỏi mọi lời nhắc đến.

Sau cơn mưa xối xả, dấu vết của người đàn ông ấy như bị nước lũ cuốn trôi xuống cống ngầm tựa hồ chưa từng tồn tại.

Nhưng Sở Tử Hàng thì không bao giờ quên.

Cái tên ấy đã khắc sâu vào trí nhớ anh, giống như dấu ấn sắt nung đỏ, dù đã nguội lạnh vẫn còn nhức nhối.

Nụ cười ngốc nghếch mà ấm áp, bộ râu quai nón lộn xộn đã pha sương, và mùi khói thuốc nhàn nhạt trên người ông…

Bao lần tỉnh giấc giữa đêm, trong giấc mơ ấy, người đàn ông kia vẫn ngang tàng ôm cậu nhóc lên trời, để bộ râu kia cọ lên mặt mà trêu chọc.

Người đàn ông đi trong màn đêm, lặng lẽ trông giữ thế giới này, chẳng mong báo đáp.

Đó là cách người con trai nhìn nhận về cha mình.

Rồi người con ấy cũng sẽ bước lên con đường của cha.

Bóng hình tựa con sói đơn độc kia lẻ loi mà cứng cỏi vẫn y hệt như người cha năm nào.

Chấp hành viên

Rốt cuộc một con người có thể nói dối đến mức nào?

Thuở còn trẻ, Sở Thiên Kiều từng tin rằng mình sẽ trở thành “James Bond” của Học viện Cassell.

Là một trong 10 chấp hành viên mạnh nhất lịch sử, mang trong mình dòng máu S, ông vốn dĩ nên có được sự kiêu hãnh và hung liệt của Long tộc.

Theo lẽ thường, ông phải là người khoác âu phục đặt may, thong dong giải quyết nguy cơ giữa ánh đèn hoa lệ, rồi ôm mỹ nhân mà rời đi.

Thế nhưng, vào ngày tốt nghiệp, hiện thực giáng xuống một cú đòn nặng nề, sứ mệnh thật sự của ông không nằm trong ánh sáng, mà ẩn sâu trong bóng tối.

Để hoàn thành nhiệm vụ giám sát tuyệt mật, ông buộc phải hòa mình vào đời sống thường nhật như một giọt nước tan ra giữa đại dương.

Vì thế, gã hạng S ấy thu lại toàn bộ khí thế của loài rồng, ép trái tim náo động kia im lặng trong lồng ngực.

Ông khoác chiếc áo da cũ kỹ, ngồi ở quán vỉa hè nhồm nhoàm ăn món lòng chần, tự biến mình thành một “tay tài xế vô tích sự”.

Trong thành phố này, chẳng ai biết ông là chuyên gia, họ chỉ thấy trước mắt là một người đàn ông chẳng có tí tiền đồ nào.

Màn ngụy trang ấy đánh lừa được hàng xóm, lừa được hành khách, thậm chí qua mắt cả kẻ địch, những con rồng nhạy mùi nguy hiểm.

Ông hiện diện ngay dưới mí mắt chúng mà vẫn bị coi như hạt bụi tầm thường.

Ngay cả Hội đồng Bí Đảng cũng bị ông dẫn dắt, nghĩ rằng ông chỉ là một công cụ có thể kiểm soát.

Nhưng cú lừa đau đớn nhất… lại dành cho gia đình.

Ông dùng sự chân thành của “gã trai nghèo” để giành lấy tình yêu của Tô Tiểu Nghiên, rồi lại khoác lên mình bộ dạng “kẻ mục nát” để khiến cô rời xa, chỉ vì bất kỳ ai đến gần ông đều phải đối mặt với hiểm nguy.

Cuối cùng, ông sống một mình trong căn phòng tầng hầm tăm tối, chỉ khi lái xe chở con trai đi chơi, mới có thể nhìn con qua tấm gương chiếu hậu, lặng lẽ dõi theo từng ngày con khôn lớn.

Cho đến đêm mưa định mệnh ấy, ông nói với con trai lời nói dối cuối cùng.

Ông bảo cậu hãy đi trước, vì mình còn “tuyệt chiêu cuối” chưa tung ra.

Nhưng làm gì có tuyệt chiêu nào.

Thứ ông đặt lên bàn cân… chỉ là mạng sống của chính mình.

Ông lừa cả tử thần, để cơ hội sống sót duy nhất rơi vào tay con trai.

Thời Gian Zero

Về cơ chế thực sự của “Ngôn linh · Thời Gian Zero”, trong giáo trình của Học viện Cassell tồn tại vô số giả thuyết.

Có người nói đó là sự tăng tốc phản ứng thần kinh.

Cũng có người bảo, đó là một dạng trường lực thời gian bị bóp méo trong phạm vi nhỏ.

Nhưng chỉ có một mình Sở Thiên Kiêuf hiểu rõ, đó là một lời nguyền của thời gian.

Nó đồng nghĩa với việc, từ nay về sau, người sở hữu nó vĩnh viễn cô độc trên thế gian này.

Mỗi khi ông bành trướng lãnh địa ấy, thế giới trước mắt liền ngừng lại.

Hàng triệu hạt mưa treo lơ lửng giữa không trung.

Cánh chim dang rộng mà đóng băng giữa tầng mây.

Ngay cả nụ cười của người ông yêu quý cũng phải chờ đợi thật lâu, thật lâu… mới có thể nhìn thấy khóe môi khẽ cong lên.

Muốn bảo vệ những điều buộc phải bảo vệ, ông chỉ có thể một mình sống trong một chiều không gian bị kéo dài vô tận.

Trong căn phòng ngầm ẩm thấp, tối tăm và nồng mùi ẩm mốc ấy, Sở Thiên Kiều đã sống suốt nhiều năm trời.

Trên tường không chỉ treo ảnh gia đình, mà còn là tấm bản đồ của cả thành phố, phủ kín những đường gạch đỏ, đó là những điểm có khả năng long tộc thức tỉnh.

Đôi khi, ông ngồi trên chiếc sofa cũ trong tầng hầm, tay cầm thanh katana cổ mang tên “Murasame”, nhìn chăm chú vào kim giây trên đồng hồ.

Tích tắc… tích tắc…

Nhưng với một người sở hữu “Thời Gian Zero”, nhịp trôi bình thường ấy lại chậm đến mức phát điên.

Đôi lúc ông nhớ đến một câu nói nổi tiếng:

“Chúng ta vùng vẫy tiến về phía trước, nhưng vẫn như con thuyền ngược dòng, mãi mãi bị đẩy lùi về quá khứ.”

Sở Thiên Kiều nghĩ, Fitzgerald hẳn cũng là một hỗn huyết chủng, thậm chí có thể sở hữu cùng loại ngôn linh với ông.

Bởi “Thời Gian Zero” rốt cuộc cũng chỉ là kéo chậm bước chân của thời gian, chứ không thật sự khiến nó quay về con số không.

Quay về điểm khởi đầu… chỉ là một ảo vọng đẹp đẽ.

Ông từng muốn trở lại cái ngày Tô Tiểu Nghiên còn yêu ông.

Muốn quay về khi con trai vẫn nhìn ông bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Nhưng ông không thể.

Chỉ có thể bất lực nhìn họ càng lúc càng xa, nhìn con sông vận mệnh cuốn tất cả mọi người về phía đoạn kết đã định sẵn.

Ông không thể làm thế giới đảo ngược.

Cho đến đêm mưa cuồng loạn ấy, trên cây cầu cao trong Nibelungen, đối diện chiến thần Odin và ngọn giáo Gungnir, người đàn ông này đã đưa ra lựa chọn cuối cùng.

Nếu không thể quay về quá khứ… vậy thì hãy đẩy tương lai ra xa hơn nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, ông thiêu đốt toàn bộ huyết mạch của rồng, vượt lên trên cả dòng chảy thời gian.

Ông ở lại trong màn mưa bất động.

Còn dòng thời gian vẫn tiếp tục chảy, và ông đặt nó vào tay cậu bé đang ngồi trong chiếc Maybach.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!