Tôi có thể thấy câu trả lời của Olympus qua biểu cảm của Yoo Sangah. Mặt cô đỏ lên rồi nhanh chóng tái đi. Qua ánh mắt đó, tôi nhận ra mình đã quá hấp tấp khi nhắc đến chuyện này.
"Chuyện đó… Anh Dokja."
Không biết cô đã nghe thấy điều gì mà cứ nhìn tôi với vẻ chần chừ như vậy. Tự nhiên tôi lại thấy có lỗi.
"Cô có thể cho tôi biết nhà tài trợ của cô đã nói gì không?"
Những tia lửa bật ra khỏi người Yoo Sangah. Ariadne có vẻ đang nổi điên lên. Tôi đợi một lúc cho mọi thứ lắng xuống. Tôi không ngờ hậu quả của Tam Vấn Thần Giao lại lớn đến vậy. Khi những tia lửa dịu đi, Yoo Sangah cất tiếng bằng giọng pha trộn.
"Cha Của Đêm Đen Trù Phú không phải là người có thể muốn là gặp được…"
Cha Của Đêm Đen Trù Phú. Đó là danh xưng của Vua Hades, một trong ba vị thần đứng đầu Olympus.
Là một trong ba vị chủ thần của Olympus, ông cư ngụ tại một nơi mà ngay cả '12 vị thần Olympus' cũng không thể đặt chân tới. Hades quá vĩ đại để Ariadne có thể trực tiếp liên hệ.
Tôi nhanh chóng cảm ơn cô ấy.
"Cảm ơn cô Yoo Sangah."
"Nhân tiện, anh Dokja…"
Yoo Sangah hẳn đã đoán ra danh tính của Cha Của Đêm Đen Trù Phú. Và cô cũng mơ hồ hiểu vì sao tôi lại tìm đến Hades.
Câu chuyện về Orpheus đi đến Địa Phủ để hồi sinh người vợ Eurydice là một thần thoại quá nổi tiếng ở Hàn Quốc.[note86756]
"…Liệu có khả thi không?"
Yoo Sangah thắc mắc.
Theo quy tắc, hồi sinh người chết là điều không thể.
Tôi từng sống sót nhờ sự điều chỉnh xác suất của thuộc tính Bất Sát Vương, nhưng đó là ngoại lệ hiếm hoi. Shin Yoosung thì không có thứ đó. Nếu hồi sinh dễ dàng đến thế, Yoo Junghyuk cũng đã chẳng cần hồi quy đến phát điên.
Thế nhưng… nếu tôi có thể bằng cách nào đó đoạt lại được linh hồn của cô ấy…
“Bây giờ tôi chưa thể nói chi tiết. Xin lỗi.”
Tôi không muốn nói về kế hoạch tương lai trong tình huống các chòm sao đang nhìn chằm chằm vào mình. Đặc biệt là khi có không ít chòm sao đã khó chịu với tôi sau những chuyện trước đó.
Tôi đã ném mồi. Việc còn lại chỉ là chờ xem liệu có kẻ nào cắn câu hay không. Điều quan trọng nhất lúc này là kiên nhẫn.
Tôi nhìn những người xung quanh và mở miệng.
"Chúng ta sắp xếp lại mọi thứ thôi nhỉ?"
Gần như ngay lập tức, các đồng đội tiến lại gần tôi, như thể họ đã chờ sẵn câu nói này. Shin Yoosung và Lee Gilyoung đứng cạnh Lee Hyunsung, trong khi Lee Jihye đứng hơi xa, vẻ mặt có chút không vui.
Tôi nghe thấy giọng của một dokkaebi hạ cấp.
[Tôi là dokkaebi 'Youngki', người sẽ tạm thời phụ trách việc tổng kết phần thưởng.]
Đó là một dokkaebi mới vào nghề với giọng nói hơi cứng nhắc.
[Bây giờ tôi sẽ trao phần thưởng bổ sung cho kịch bản thứ năm.]
Có lẽ toàn bộ đám dokkaebi cấp cao hơn đã rút đi.
[Bạn đã nhận được 'Linh Khí Của Rừng Ellain'.]
Những người xung quanh bắt lấy các quả nhỏ rơi xuống từ không trung.
[Đây là vật phẩm hồi phục được ưa chuộng nhất trên Stream Tinh. Dù bị thương nặng đến đâu, chỉ cần ăn thứ này rồi ngủ một giấc là có thể hồi phục nhanh chóng.]
Đây là lần đầu tiên tôi thấy một dokkaebi nói năng lịch sự đến vậy, khó tin thật. Sau đó, dokkaebi kia tiếp tục nói với tôi và vài người khác.
[Phần thưởng bổ sung cho những người đóng góp chính sẽ được trao vào tối nay. Cảm ơn vì sự vất vả của mọi người. Hy vọng mọi người sẽ cố gắng trong các kịch bản tiếp theo.]
Giọng nói biến mất. Tôi nhìn những người đang cầm trái cây trong tay. Ở đâu đó, những nhân vật tôi chưa từng biết đến đã chết, và ngay lúc này, cũng có người đang hấp hối. Dù vậy, chúng tôi đã sống sót. Không ai biết nên cảm thấy biết ơn hay đau buồn. Trong những khoảnh khắc như thế này, luôn cần có một người đứng ra thay mặt tất cả.
Tôi nhìn họ và từ từ mở miệng.
"Mọi người, vất vả rồi."
Khoảnh khắc lưng chừng ấy trôi qua rất nhanh.
Buồn vẫn là buồn, vui vẫn là vui. Nhưng chỉ cần đưa ra quyết định, thì ít nhất những giây phút này vẫn có ý nghĩa.
"Mọi người thực sự đã rất cực khổ."
Sự nhẹ nhõm từ từ lấp đầy khuôn mặt các thành viên khi tôi không nói gì về phần thưởng. Họ xứng đáng với điều đó.
Lee Jihye là người lên tiếng trước.
“…Mà nói thật nha, lúc nãy sốc ghê đó ông chú. Có khoảnh khắc trông chú còn ngầu hơn cả Sư phụ nữa. Tôi công nhận.”
Sau đó Lee Hyunsung và Jung Heewon cũng mở miệng.
“…Tuyệt vời lắm.”
“Cảm giác sảng khoái hẳn ra.”
…Mấy người này, rốt cuộc chỉ muốn nói với tôi như vậy thôi sao? Một nụ cười gượng hiện lên trên mặt tôi khi họ bắt đầu ồn ào hẳn lên. Cuộc khủng hoảng lớn nhất của những kịch bản giai đoạn đầu đã kết thúc, và Seoul đã được bảo vệ. Ít nhất trong vài kịch bản tiếp theo, nơi này sẽ không còn bị đe dọa nữa.
"Anh Dokja cũng vất vả rồi."
Yoo Sangah nhìn tôi và cười tươi.
Có lẽ đây chính là phần thưởng dành cho tôi.
Có gì đó chạm vào người tôi, là Shin Yoosung tựa đầu vào hông tôi. Lee Gilyoung trông có vẻ không vui lắm, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Shin Yoosung.
…Phải, cả đây nữa.
_______________________________________
Buổi tối hôm đó, phần thưởng bổ sung dành cho những người đóng góp chính bắt đầu được trao. Có ba người nhận được phần thưởng này. Đó là tôi, Jung Heewon và Yoo Junghyuk.
[Phần thưởng bổ sung cho kịch bản thứ năm là một kỹ năng cấp B.]
Có người sẽ cho rằng dùng kỹ năng cấp B làm phần thưởng thì quá keo kiệt, nhưng thực tế lại rất cân bằng. Cấp độ thấp không có nghĩa là kỹ năng đó vô dụng.
Hơn nữa, phần thưởng của kịch bản lần này là 'lựa chọn tự do'. Nói cách khác, tôi có thể chọn bất kỳ kỹ năng cấp B nào mình muốn. Và có một kỹ năng trong số đó cực kỳ khó kiếm, tôi nhất định phải lấy cho bằng được.
[Bạn có muốn xem danh sách các kỹ năng cấp B không?]
Một danh sách dài đến hàng chục nghìn kỹ năng hiện ra. May mắn là tôi không phải do dự, vì ngay từ đầu tôi đã có sẵn lựa chọn trong đầu.
[Bạn có muốn nhận kỹ năng cấp B 'Phát Hiện Nói Dối' làm phần thưởng không?]
Tôi gật đầu. Một luồng sáng mờ nhạt lóe lên khi những thông báo bổ sung xuất hiện.
[Kỹ năng độc quyền 'Phát Hiện Nói Dối' đã được thêm vào danh sách kỹ năng.]
Cuối cùng tôi cũng có được nó. Việc không có kỹ năng ‘Phát Hiện Nói Dối’ suốt thời gian qua thực sự khiến tôi bức bối…
Tôi quay đầu lại thì thấy Jung Heewon đang vô cùng chật vật trong việc lựa chọn.
Tôi hỏi Lee Jihye bên cạnh.
"Này, nhóc biết Yoo Junghyuk ở đâu không?"
"À, Sư phụ đi đâu đó với chị Seolhwa rồi."
…Lee Seolhwa? Lee Jihye nhìn tôi với ánh mắt thương hại, như thể biết tôi đang nghĩ gì.
"…Haizz, không phải như chú nghĩ đâu."
"…"
“Thiệt mà. Tôi nhìn suốt rồi. Hoàn toàn khác với lúc hai người bọn chú ở bên nhau. Thề luôn.”
Đầu tôi bắt đầu đau nhức. Nghĩ lại thì đúng là ở vòng hồi quy thứ hai, họ là người yêu, nhưng ở vòng thứ ba này tôi lại không nhớ rõ. Yoo Junghyuk còn một chặng đường rất dài phải đi.
Vậy rốt cuộc hắn đi đâu chứ? Đi đón em gái à?
[Kịch bản thứ sáu sẽ bắt đầu sau ba ngày.]
Một thông báo hệ thống vang lên. Tôi nghĩ mình đã đoán được Yoo Junghyuk muốn làm gì. Kịch bản thứ sáu chính là lúc chúng tôi chạm trán các hóa thân đến từ những Mái Vòm khác.
Với cái tính không thể ngồi yên một chỗ đó, chắc chắn hắn đã đi kiếm mấy kỹ năng và vật phẩm ẩn mà ở vòng hồi quy trước không lấy được rồi.
Vẫn còn một số kịch bản ẩn ở Mái Vòm Seoul. Dù hơi tiếc khi chúng có thể bị Yoo Junghyuk lấy mất, nhưng vẫn tốt hơn là để mấy tên ất ơ nào đó thó hết. Hơn nữa, để những kịch bản sau này dễ thở hơn, hắn cần phải mạnh hơn hiện tại.
"À, đúng rồi. Sư phụ có chuyển lời cho chú nè."
"Cho tôi á?"
Lee Jihye gật đầu, sau đó nắm chặt chuôi kiếm, rồi nói bằng giọng nghiêm túc hiếm thấy.
"Kim Dokja, thời hạn lời thề đã hết."
Tim tôi chùng xuống.
Lời Thề Tồn Tại. Tôi đã quên mất nó.
–Vậy thì hãy thề rằng cậu sẽ không làm hại tôi đến khi kịch bản thứ năm kết thúc. Nếu như vậy cũng không được thì tôi mặc kệ cậu luôn.
–Tôi thề.
Chúng tôi đã lập lời thề như vậy. Chẳng lẽ… hắn để tôi sống sót chỉ vì lời thề đó?
Rồi tôi nhớ lại câu nói quái gở khi ấy.
–Tôi sẽ không giết anh. Nhưng…
–Tôi sẽ đánh anh một phát.
Tôi bất giác nuốt khan.
Chẳng lẽ… đó là kế hoạch của hắn sao? Học kỹ năng chỉ để đánh tôi á?
“À mà… hai người đã thề cái gì vậy?”
"Im đi."
Ừ, chắc cũng không đến mức quá tệ. Dù sao tôi vẫn còn kỹ năng ‘Cảm Ứng Thú Vương’ mà tai ương Shin Yoosung từng sử dụng. Nó đã đạt cấp 3 rồi.
…Tôi còn có ‘Phong Chi Đạo’ thông qua ‘Thẻ Đánh Dấu;’, và xung quanh là những đồng đội mạnh mẽ.
Lee Jihye nhìn tôi, nói thẳng.
"Chú biết là tôi sẽ không giúp chú chống lại Sư phụ đâu phải không?"
“Tôi cũng đâu có mong chờ gì ở nhóc."
Thay vào đó, tôi quay sang Lee Hyunsung. Khi anh ấy nói với Shin Yoosung rằng anh thuộc nhóm của tôi, chứ không phải của Yoo Junghyuk, tôi đã thực sự rất ấn tượng.
Lee Hyunsung nhìn tôi với ánh mắt bối rối rồi mở miệng.
"Chuyện đó… anh Dokja."
"Sao vậy?"
"Nói thật thì, tôi hơi sợ Yoo Junghyuk."
“…À, không sao. Tôi hiểu mà.”
Nghĩ lại thì sức mạnh của Lee Hyunsung cũng là nhờ có Yoo Junghyuk mới tăng lên. Chết tiệt. Nhưng vẫn còn quá sớm để nản lòng.
Tôi còn Jung Heewon. Cô ấy không xuất hiện trong tiểu thuyết gốc, và là người tôi đã tự tay bồi dưỡng từ con số không.
Rồi Jung Heewon gãi đầu nói,
“Tôi không biết hai người đang dây dưa cái gì, nhưng tôi sẽ không can dự vào chuyện đánh nhau giữa hai người đâu.”
“…Gì cơ?”
“Tôi sẽ không phá đám hai người… Khoan, sao nghe kỳ vậy?”
[Chòm sao 'Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng' đang cười một cách đầy ẩn ý.]
Sống lưng tôi lạnh toát. Cái vị thiên thần đó lại tưởng tượng cái gì nữa rồi?
[Chòm sao 'Người Ghi Chép Của Thiên Đường' đang nhìn ‘Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng’ với ánh mắt nghiêm nghị.]
[Chòm sao 'Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng' vội vàng thu lại biểu cảm.]
"Anh Dokja."
Tôi ngẩng đầu lên. Yoo Sangah đang nhìn tôi, nụ cười vẫn điềm nhiên như mọi khi.
"Đừng lo. Anh Junghyuk không phải người xấu đâu."
"…Mong là vậy."
"Tôi chắc chắn anh ấy là một người bạn tốt."
Nghe vậy, tôi thở dài trong lòng. Không hiểu sao tôi lại nghĩ đến Han Sooyoung. Ngoài tôi ra, cô ta là người duy nhất thực sự biết Yoo Junghyuk là kiểu người thế nào. Mà thôi, dù cô ta có ở đây thì chắc cũng chẳng bảo vệ tôi đâu…
Kịch bản đã kết thúc, nhưng tôi không biết cô ta đang làm gì lúc này.
Chúng tôi dọn dẹp xung quanh và thu gom vật phẩm.
Đêm đã khuya mà Yoo Junghyuk vẫn chưa quay lại. Thay vào đó, Jung Heewon đi trinh sát rồi mang về ‘tin vui’.
Tôi ngạc nhiên.
"Vẫn còn sót lại sao?"
Trong tay Jung Heewon là sáu chai bia và soju. Cô ấy cười nói:
“Uống một bữa cho đáng nhớ đi.”
Lửa trại được nhóm lên. Tôi gõ mạnh vào tay Lee Jihye khi cô nhóc tính chộp lấy một chai bia.
“Nhóc chưa đủ tuổi.”
“Giờ còn luật lệ gì nữa đâu. Chưa đủ tuổi thì sao?”
“Uống nước táo với tụi nhỏ đi.”
Tôi nhấp một ngụm rượu lớn. Jung Heewon uống đến đỏ bừng mặt, còn Lee Hyunsung thì ngáy như gấu sau vài chai bia. Tửu lượng của anh ấy yếu hơn vẻ ngoài rất nhiều.
"Bầu không khí này…"
Lee Jihye lén uống mấy ly rồi cũng đổ gục với gương mặt đỏ lựng. Điều khiến tôi bất ngờ là Yoo Sangah đã uống đến bốn chai soju mà không hề có dấu hiệu say.
“Tôi uống khỏe lắm.”
Nghĩ lại thì, tôi chưa từng thấy Yoo Sangah uống rượu trong mấy buổi liên hoan công ty.
“…Khó mà say được.”
Giọng cô có chút buồn. Ở công ty, từng có vài gã đàn ông rình rập Yoo Sangah mỗi khi cô uống rượu. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô ấy có thể uống một cách thoải mái.
“Hôm nay thì không sao đâu nhỉ?”
Có lẽ vì cô trông nhợt nhạt hơn bình thường nên tôi quay mặt đi, có chút xấu hổ.
Trên bầu trời là vầng trăng cô độc, và hôm nay không nghe thấy tiếng quái vật gào thét. Những nhóm khác xung quanh chúng tôi đang ồn ào náo nhiệt.
Tôi muốn uống cho thật đã trong tình cảnh này, nhưng cũng chính vì tình cảnh này mà tôi phải uống. Đây là một thế giới mà nếu không có rượu thì chẳng thể chịu đựng nổi.
Ngay lúc đó, những tia lửa nhỏ lóe lên xung quanh ly của tôi. Yoo Sangah ngạc nhiên quay sang.
Tôi gật đầu. Thật may là tôi chưa uống quá nhiều. Rượu đổ xuống đất.
[Chòm sao 'Thần Rượu và Hoan Lạc' muốn nói chuyện với bạn.]
Cuối cùng Olympus cũng đã cắn câu.
0 Bình luận