Hai dokkaebi thanh tra liếc nhìn nhau. Không rõ khoảng lặng ấy kéo dài bao lâu. Rồi cả hai cùng bật cười.
[Khục. Ahahaha!]
[Thú vị đấy. Đừng nói là…]
Những thanh tra sắc sảo dường như đã nhận ra điều gì đó. Paul thì vẫn nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ ngơ ngác.
[Chấp thuận cuộc gặp riêng với dokkaebi trung cấp Paul.]
[Thời gian gặp riêng: 20 phút.]
Các thanh tra của Cục đồng ý yêu cầu của tôi với thái độ như thể đang xem một trò tiêu khiển. Quả nhiên là vậy. Vốn dĩ, các thanh tra không ưa gì đám streamer. Chúng có vẻ gần với 'người đăng ký' hơn là 'streamer'. Ngay khi vừa dứt lời, một mái vòm trong suốt hình thành bao quanh tôi và Paul. 'Quyền gặp riêng' ban đầu là không gian để các chòm sao và dokkaebi bí mật gặp gỡ.
[Cuộc gặp riêng với dokkaebi trung cấp Paul bắt đầu.]
Tuy nhiên, cách sử dụng có thể thay đổi tùy người dùng. Tôi thấy Bihyung đang nói chuyện với đám dokkaebi thanh tra bên ngoài mái vòm. Paul bị mắc kẹt cùng tôi, lộ rõ vẻ thù địch.
“Ngươi muốn gặp ta làm gì? Định gây sự sao?”
Cơ thể nó vẫn đang chịu ảnh hưởng từ Mã Chuộc Tội của Cục Quản Lý. Chừng nào mã này còn tồn tại, Paul sẽ không thể sử dụng sức mạnh hay quyền hạn của một dokkaebi.
Nói cách khác, kẻ đứng trước mặt tôi hoàn toàn bất lực.
“Khỏi giả vờ. Ta biết rõ tình trạng hiện tại của ngươi.”
Paul nhăn mặt, lùi về mép mái vòm. Tuy vậy, nó vẫn nở nụ cười.
"Haha, ta hiểu rồi. Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Muốn trả thù cho con nô lệ đó chứ gì?"
"…"
"Buồn cười thật. Ham muốn của loài người đúng là nông cạn. Ừ thì cứ thử đi. Ta không biết ngươi lấy đâu ra quyền gặp riêng, nhưng đây là nơi chúng ta không thể làm hại nhau. Dù ngươi có cố thế nào đi nữa…!”
Tôi lao tới và tung một cú đấm hết sức.
Máu xanh trào ra từ mũi nó. Paul hét lên, rồi muộn màng ngã sụp xuống.
Tôi bảo nó,
"Ta không thể giết ngươi nhưng ta có thể đánh ngươi ra bã."
"Hự…! Ngươi dám…!"
“Giờ thì đúng giọng thật rồi đấy. Ta không muốn nghe mấy lời vâng dạ ghê tởm đó nữa đâu.”
"Hộc, hộc…"
"Lần đầu biết đau hả? Sống kiếp dokkaebi chắc chưa bao giờ bị đánh thế này nhỉ."
“K-Khụ hự… khục khục…”
Paul vẫn cười dù máu đang nhỏ ròng ròng.
“Ngươi vừa phạm sai lầm rồi. Có những quy tắc đặc biệt để ngăn những kẻ như ngươi lợi dụng quyền gặp riêng.”
Và rồi tin nhắn hệ thống hiện lên như đã chờ sẵn.
[Bạn đã gây thương tích cho dokkaebi trong không gian gặp riêng.]
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
Lũ dokkaebi này đúng là ghê thật. Chuẩn bị sẵn cả hình phạt phòng khi các chòm sao giở trò. Đó là trừ xu. Nhưng tôi đã biết trước điều này, nên chỉ nhún vai.
Paul lau máu và cười lớn.
"Loài người ngu ngốc. Ngươi đang tự rước họa vào thân vì cơn giận của mình đấy. Ừ, cứ đánh bao nhiêu tùy thích. Số xu ngươi đang có…"
"Ngươi nghĩ ta có bao nhiêu xu?"
Paul im bặt.
“Không thấy kỳ lạ sao? Một hóa thân như ta, vì sao lại có thể nâng lên hạng bạch kim?”
Tôi nở nụ cười trước ánh mắt run rẩy của nó.
“Ta có rất nhiều xu. Ta kiếm được khối tiền nhờ ngươi đấy.”
Nắm đấm của tôi giáng xuống Paul đang tái mét. Những kịch bản chết tiệt tôi đã trải qua lần lượt lướt qua đầu.
[Số xu sở hữu: 205,902 xu]
Tôi nhớ lại dáng vẻ Shin Yoosung lúc cận kề cái chết. Đây là một trong những lời tôi đã nói với cô ấy.
–Tên dokkaebi đó, tôi sẽ đập nó thừa sống thiếu chết.
Đây là lời hứa đầu tiên mà tôi sẽ thực hiện.
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
Một lần nữa, nắm đấm của tôi giáng xuống, sống mũi hắn gãy vụn.
Tôi không nói đây là bổn phận của ai. Ngay từ đầu, chuyện này vốn chẳng phải ‘bổn phạn’ của bất kỳ ai cả.
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
"Oái! T-Tên con người hèn mọn như ngươi dám…!"
Bốp-!
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
“Ng-Ngươi làm vậy với ta sẽ không yên đâu…!”
Bốp-!
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
"Ta sẽ giết ngươi! Ta chắc chắn sẽ giết ngươi…!"
Bốp-!
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
"Ch-Chờ đã! Đợi chút! Dừng lại…"
Cơ thể nó co quắp lại. Lần đầu tiên tôi dừng tay. Ánh mắt run rẩy của nó thoáng hiện lên chút hy vọng.
“Đ-Đúng rồi… làm thế này chẳng ích gì cả…”
Tôi nhìn nó vội vã van xin và hỏi.
“Ngươi từng dừng lại chưa?”
“Hả?”
“Khi Yoosung cầu xin ngươi, ngươi có dừng không?”
Tôi lặng lẽ nhìn xuống. Nó không đáp, chỉ cúi gằm mặt. Rồi nó ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, oán hận những kẻ đã khiến nó rơi vào tình cảnh này.
"Chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả! Đồng đội đã chết của ngươi sẽ không sống lại đâu!"
Đúng vậy. Những người đồng đội đã chết của tôi sẽ không sống lại.
“Có ý nghĩa.”
Tôi lại giơ nắm đấm lên.
“Dù đã chết thì sao chứ. Shin Yoosung cũng sẽ làm như vậy.”
Bốp-!
Paul lăn lóc trên nền đất, răng nanh văng ra ngoài.
"Lee Hyunsung cũng sẽ làm vậy. Yoo Sangah và Lee Gilyoung cũng thế."
Nắm đấm của tôi nện thẳng vào bụng n.
"Có lẽ… cả tên khốn Yoo Junghyuk đó nữa…"
Đồng đội của tôi bên ngoài mái vòm đang nhìn về phía này. Shin Yoosung đang nắm chặt tay với đôi mắt đỏ hoe. Lee Jihye và Lee Gilyoung đang hét lên gì đó. Mắt Lee Hyunsung đỏ ngầu, gương mặt nghiêm nghị, còn Yoo Sangah nhìn tôi với đôi mắt mở to. Người cuối cùng tôi liếc qua là Yoo Joonghyuk, rồi quay lại nhìn Paul.
"T-Ta đang ở ngoài kịch bản! Ngươi không kiếm được xu đâu! Làm vậy chẳng có lợi gì cho ngươi cả!”
Xu… Đúng là chỉ có dokkaebi mới nghĩ thế. Có những câu chuyện sẽ biến thành xu. Có những câu chuyện thì không.
“Có lẽ là vậy.”
Không chòm sao nào tạo ra kịch bản tiền thưởng, cũng chẳng có kịch bản phụ nào. Nhưng hành động này vẫn có ý nghĩa. Không ai bắt tôi phải làm điều này cả.
"Ta không định kiếm lợi lộc gì từ việc này."
"C-Cái gì?"
Từ khi thế giới sụp đổ, xu đã trở thành nguyên tắc chi phối mọi hành động của con người. Họ hành động nếu chòm sao cho xu, và không làm gì nếu không có xu. Nhưng dù vậy, con người vẫn thường hành động, bất kể có xu hay không.
“Có thể ngươi chưa biết, nhưng con người là loài sinh vật tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống thông qua những điều như thế này đấy.”
“C-Cái… hự!”
Tôi giơ nắm đấm lên và tiếp tục đánh.
Bốp-!
Những cú đấm liên tiếp nghiền nát khuôn mặt, xương sườn và khớp xương của nó. Tôi không cần phải khống chế lực tay, vì không phải lo nó sẽ chết. Một cú đánh toàn lực là cú đánh tốt nhất. Mỗi lần xương gãy, có thứ gì đó trong tôi cũng vỡ tung.
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
Thực ra, tôi biết.
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
Tôi biết rất rõ. Dù có đánh đến mức nào đi nữa, điều đó cũng không thể xoa dịu nỗi đau trước cái chết của Shin Yoosung. Shin Yoosung đã chết sẽ không bao giờ nhìn thấy cảnh này. Vậy mà tôi vẫn tiếp tục vung nắm đấm.
Bốp-!
Cũng giống như Yoo Junghyuk. Hắn cứ lặp lại những vòng hồi quy cho đến giây phút cuối cùng, ngay cả khi chẳng ai biết nguyên do là gì.
[Bạn bị phạt trừ 500 xu.]
Rồi tin nhắn của một chòm sao vang lên.
[Chòm sao 'Tù Nhân Của Vòng Kim Cô' phấn khích trước diễn biến chưa từng thấy.]
[Bạn đã được tài trợ 500 xu.]
Tôi ngừng đấm một chút và nhìn lên trời. Ngay cả chuyện này cũng là một câu chuyện đối với các chòm sao.
"Lần này không phải diễn đâu."
[Bạn đã hoàn trả 500 xu tài trợ cho chòm sao.]
[Chòm sao 'Tù Nhân Của Vòng Kim Cô' rất bối rối.]
Cứ coi như là dịch vụ miễn phí đi. Từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ có lợi cho tôi.
[Chòm sao 'Mưu Lược Gia Thần Bí' hứng thú với hành động của bạn.]
[Chòm sao 'Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng' vô cùng phấn khích trước hành động của bạn.]
Tôi lại tiếp tục đánh. Chỉ còn lại âm thanh da thịt của dokkaebi bị xé toạc cùng những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Các chòm sao lặng lẽ quan sát hành động của tôi. Không ai tài trợ thêm xu, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng những ánh nhìn kia. Đôi khi, chỉ vậy thôi cũng đã đủ.
"Ư-Ư… Ta sai rồi. Th-Tha cho ta! L-Làm ơn! Làm ơn đi!"
Paul không thể chịu đựng thêm và lết cơ thể về phía mép mái vòm. Bức tường mái vòm phát ra âm thanh khe khẽ, nhưng đám thanh tra không hề phản ứng. Trái lại, chúng còn tỏ ra hài lòng với hành động của tôi. Có lẽ trong đầu chúng đang nghĩ những câu như:
「 Tên khốn chỉ biết kiếm xu. 」
「 Đúng là đồ streamer rác rưởi. 」
Đám thanh tra dokkaebi vốn không thích streamer. Những thanh tra tiến hóa từ chòm sao thì giỏi chiến đấu, nhưng lại chẳng có chút năng lực nào trong việc điều hành kịch bản.
Chẳng bao lâu sau, cơ thể của Paul đã nát bươm. Tôi nắm lấy cái cổ bê bết máu của nó. Đến lúc này, tôi mới hỏi điều mình thật sự muốn biết.
"Linh hồn Shin Yoosung hiện đang ở đâu?"
_______________________________________
Những linh hồn đã tham gia kịch bản thì dù chết cũng không thể thoát khỏi sự ràng buộc của khế ước. Trừ khi chính khế ước đó đã bị phá hủy.
Dokkaebi trung cấp Paul mở miệng sau khi bị đánh thêm vài cái.
[C…Cái đó. Ta cũng không biết. Ngươi đã mượn sức mạnh của một tổng lãnh thiên thần và… hợp đồng của chúng ta đã bị phá hủy…]
Quả nhiên là vậy. Các dokkaebi đã nhận ‘Tai ương Shin Yoosung’ từ một đại ác ma. Trong quá trình chuyển giao, sợi dây khế ước được tạo ra bằng chính sức mạnh của đại ác ma đó.
Và 'Hỏa Ngục Kích' của Uriel đã thiêu rụi sợi dây đó. Nói cách khác, linh hồn của Shin Yoosung hiện đang trôi dạt khắp thế giới.
[Ngươi… chắc chắn… không thể… hồi sinh… đồng đội… Linh hồn cô ta… sớm muộn cũng… mê cung…]
[‘Quyền Gặp Riêng Dokkaebi’ đã kết thúc.]
Mái vòm trong suốt biến mất và đám thanh tra huýt sáo đầy thích thú.
[Ồ, trông ngươi tệ thật đấy. Còn chưa tới phiên điều trần nữa mà.]
Chúng liếc nhìn tôi rồi rời đi với vẻ mặt khoái chí. Tôi nhìn theo Bihyung đang hớt hải chạy theo rồi hỏi.
'Lấy lại được tiền rồi chứ?'
–Dĩ nhiên. Nhưng ngươi tiêu xu hơi quá tay đấy.
‘Ta vẫn còn dư khối.’
Tôi đã đánh Paul chính xác 124 lần.
[Số xu sở hữu: 143,902 xu]
Bihyung thở dài liếc nhìn tôi.
–Sau khi vào Cục, ta sẽ không thể liên lạc với ngươi nữa. Ta sẽ giữ kênh mở, nên trong thời gian này đừng gây thêm rắc rối nữa. Làm ơn đấy.
Nhìn Bihyung lo lắng như gà mẹ bảo vệ con, tôi tự nhủ thế này cũng tốt. Bởi nếu không có nó, sẽ chẳng còn ai thắc mắc về những việc tôi sắp làm nữa.
[Đã có sự cố ngoài dự kiến nên việc tổng kết phần thưởng sẽ cần thêm thời gian xử lý.]
Người quản lý kịch bản chính đã hoàn toàn rời khỏi hiện trường, và tiến trình kịch bản có lẽ sẽ bị đình trệ một chút. Chắc chỉ một hoặc hai ngày thôi, nhưng như thế là đủ rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn đám dokkaebi đang biến mất vào cổng không gian, và nhớ lại cuộc trò chuyện cuối cùng với Shin Yoosung.
–Đừng lo. Cô sẽ không chết đâu.
–Ý anh là sao?
–Tôi có thể giúp cô hồi sinh. Tôi đã từng hồi sinh hai lần rồi, nên cũng không tệ như cô nghĩ đâu.
Thực ra, tôi đã cố tránh dùng cách này đến phút cuối. Bởi vì theo cốt truyện ban đầu, cô ấy phải 'chết một lần'. Hơn nữa, cũng không có gì đảm bảo rằng cô ấy có thể sống lại.
–Tôi không biết sẽ mất bao lâu. Nhưng nếu cô chờ đợi và không bỏ cuộc, tôi nhất định sẽ đưa cô trở lại.
Nếu linh hồn của Shin Yoosung đã rơi vào mê cung của thế giới, thì việc hồi sinh gần như là không thể. Tuy nhiên, cũng không phải là hoàn toàn không còn cách. Cô ấy chắc chắn sẽ sống nếu tôi có thể lấy lại linh hồn của cô ấy. Vấn đề duy nhất là ‘làm thế nào’ để tìm được linh hồn đó.
Tôi đột ngột quay lại nhìn Yoo Sangah.
"Cô Yoo Sangah."
"Vâng."
Linh hồn của Shin Yoosung có thể đã trôi sang một dòng thế giới mới, nhưng suy cho cùng, tất cả linh hồn đều rời khỏi thế giới này thông qua ‘Địa Phủ’.
Tôi nhớ tới một vài chòm sao có liên quan đến thế giới bên kia. Tất cả đều ở những nơi tôi không dám động đến, hoặc vượt quá khả năng hiện tại của tôi. Tuy vậy, vẫn có một người mà tôi có thể nói chuyện.
"Cô có thể gọi Người Tình Mê Cung Bị Ruồng Bỏ đến đây không?"
Yoo Sangah do dự một chút rồi gật đầu. Một lúc sau, những tia lửa mờ nhạt xuất hiện xung quanh cô. Không phải kiểu giáng thế trực tiếp như lần trước do lượng tiêu hao xác suất đã tăng lên, nhưng chắc chắn Ariadne đang trú ngụ trong người cô ấy.
Tôi mở miệng.
"Olympus. Tôi muốn thực hiện một giao dịch với các người."
Những tia lửa nhảy múa dữ dội hơn. Ừ thì, lần gặp trước của chúng tôi đúng là chẳng mấy tốt đẹp. Lần này, tôi buộc phải nhượng bộ. Tôi hít một hơi sâu rồi đi thẳng vào vấn đề.
"Hãy để tôi gặp Minh Vương."
Giờ là lúc thực hiện lời hứa thứ hai.
1 Bình luận