「 "…Đội trưởng, anh vừa nói gì?" 」
Tôi bừng tỉnh vì giọng nói đầy vẻ không tin nổi của Shin Yoosung.
「 "Nói lại đi. Anh vừa nói gì? Đồng đội?"
"…"
"Người đàn ông đó là đồng đội của anh sao?" 」
Yoo Junghyuk không trả lời giọng nói đầy nghi hoặc ấy. Tôi cũng ngạc nhiên không kém, nhưng cú sốc của Shin Yoosung thì đúng là tàn khốc. Yoo Junghyuk với cái tôi to đùng lại gọi tôi là 'đồng đội' của hắn.
「 "Phải." 」
Điều này khiến tôi bất giác rùng mình. Dù nghĩ thế nào đi nữa, hắn không phải là người sẽ gọi tôi là 'đồng đội'. Chẳng lẽ tên khốn này biết tôi sẽ sống lại sao?
[Chòm sao 'Hải Thượng Chiến Thần' cảm động trước tình bạn của bạn.]
[Chòm sao 'Vệ Binh Chính Nghĩa Hói Đầu' đỏ mặt trước tình bạn của bạn.]
[Bạn đã được tài trợ 500 coin.]
À, giờ thì tôi hiểu rồi. Yoo Junghyuk, hắn đang nhắm đến tài trợ xu. Việc Uriel không xuất hiện có hơi lạ, nhưng có lẽ hắn đang nhắm tới sự tài trợ từ một chòm sao khác.
Tôi càng chắc chắn hơn khi nhìn hắn chảy máu. Xét đến việc đây là lần hồi quy thứ ba, Yoo Junghyuk nói từ 'đồng đội' không phải là không thể. Trong những vòng đầu, hắn đã từng gọi Lee Hyunsung và Lee Seolhwa là 'đồng đội' khi họ chết.
Nghĩ đến số lượng lớn xu hắn sắp nhận được làm tôi thấy đau lòng. Cảm xúc của tôi bỗng chốc nguội lạnh. Chết tiệt, lẽ ra tôi nên là người nói câu đó.
「 "Đội trưởng, sao anh có thể nói như vậy?" 」
Tất nhiên, Shin Yoosung không biết suy nghĩ của Yoo Junghyuk và trông như thể cả thế giới vừa sụp đổ.
Không còn lựa chọn nào khác. Shin Yoosung của vòng thứ 41…
Cô chưa từng nghe Yoo Junghyuk gọi bất cứ ai là đồng đội.
Nắm đấm của Shin Yoosung va vào lưỡi kiếm của Yoo Junghyuk.
Bất chấp sự va chạm giữa cơ thể và vũ khí, thứ chịu thiệt hại lại là thanh kiếm của Yoo Junghyuk. Đó là thanh Phá Thiên Kiếm cấp SS. Bỏ qua các chỉ số đặc biệt, độ bền và sức mạnh của nó đều thuộc hàng đỉnh ca. Vậy mà thanh kiếm này lại bị hư hại bởi nắm đấm của Shin Yoosung.
Cuối cùng, thanh Phá Thiên Kiếm không chịu nổi cú sốc và bị cong đi. Phá Thiên Kiếm hùng mạnh bị hất văng một cách bất lực.
「 "Sao anh dám nói điều đó trước mặt tôi?" 」
Shin Yoosung gào lên, không sử dụng bất kỳ kỹ năng đặc biệt nào. Cô chỉ tung một cú đấm chứa đựng ether được nén đến cực hạn.
Yoo Junghyuk ho ra máu, thân thể bị thổi bay. Những đòn tấn công, tốc độ và sự biến ảo của cô; Shin Yoosung vượt trội hơn Yoo Junghyuk về mọi mặt.
Chu Tước Thuấn Bộ và Phá Thiên Kiếm mà Yoo Junghyuk tự hào đều trở nên lu mờ trước Shin Yoosung.
Âm thanh cơ thể vỡ nát vang lên, Yoo Junghyuk bị đẩy lùi. Đây không phải vấn đề về tài năng, mà là vấn đề thời gian.
Mặc dù bị suy yếu do giáng thế, Shin Yoosung vòng thứ 41 vẫn là Thú Vương, kẻ đã tiến sát đến cực hạn mà một Shin Yoosung có thể đạt được. Ngược lại, Yoo Junghyuk hiện tại chỉ đang ở giai đoạn đầu của quá trình trưởng thành.
「 "Tại sao lại gọi hắn là đồng đội? Có phải vì hắn đã hy sinh bản thân vì anh không? Chỉ vì thế thôi sao?" 」
Máu tuôn ra không ngừng. Tuy nhiên, Yoo Junghyuk không bỏ cuộc. Hắn không dừng lại và tiếp tục vung kiếm. Tên khốn đó, rốt cuộc hắn đang chiến đấu vì cái gì vậy?
Tôi nhìn Yoo Junghyuk đang chảy máu và càng lúc càng thấy bực bội. Chẳng phải bình thường hắn sẽ bỏ chạy ngay khi nhận ra có điều bất ổn sao? Đó chẳng phải là cách hắn luôn làm sao?
Một lần nữa, Shin Yoosung lên tiếng.
「 "Vậy còn tôi và những người khác thì sao? Chị Jihye và anh Hyunsung. Chị Seolhwa? Những người đã chiến đấu cùng anh rốt cuộc là cái gì?"
"Tôi… Tôi không hiểu cô đang nói gì."
"Cái gì?"
"Tôi chỉ biết một điều duy nhất."
Yoo Junghyuk lau vết máu trên môi và nói.
"Cô đã giết đồng đội của tôi ở vòng này. Vì vậy, cô cũng sẽ phải chết." 」
Chết tiệt, lần này tôi thật sự không kìm được mà thấy xúc động.
[Hiệu ứng của ‘Bức Tường Thứ Tư’ tạm thời suy giảm do nhập tâm quá mức.]
Tôi đã bị lừa bởi diễn xuất của hắn. Phải rồi, tôi đọc 'Cách Sống Sót' cũng vì hương vị này. Nghĩ lại thì khi Yoo Junghyuk nói những lời tương tự với Lee Hyunsung, tôi cũng đã từng rơi nước mắt.
Tôi chợt cảm thấy bồn chồn. Một độc giả bình thường lại trở thành đồng đội của nhân vật chính, Yoo Junghyuk.
Shin Yoosung nhìn Yoo Junghyuk với khuôn mặt như đã mất tất cả.
「 “Không thể nào… anh không thể như vậy được…” 」
Một luồng khí đen tối bao trùm lấy cô. Đó là quá trình mà trống rỗng biến thành phản bội, phản bội lại chuyển hóa thành phẫn nộ.
「 "Anh đang thay đổi. Tôi không thể chấp nhận điều đó." 」
Ether tràn ngập nắm đấm của Shin Yoosung. Tôi muốn xem thêm chút nữa nhưng cảm giác nguy hiểm chợt ập đến.
[Việc nhập tâm quá mức đã nâng cao mức độ thành thạo Góc Nhìn Của Độc Giả Toàn Tri.]
Nếu để thế này tiếp diễn, Yoo Junghyuk sẽ chết thật. Tôi không thể để hắn chết ở đây được. Tôi nhanh chóng chuyển chế độ của Góc Nhìn Của Độc Giả Toàn Tri.
Từ góc nhìn thứ ba sang góc nhìn thứ nhất của nhân vật chính.
[Đang chuyển đổi sang góc nhìn thứ nhất.]
…
[Chuyển đổi sang góc nhìn thứ nhất của nhân vật chính thất bại.]
Cái gì? Tại sao?
[Bạn không đáp ứng đủ điều kiện để chuyển đổi góc nhìn.]
Cảm giác như bị giáng một cú vào sau đầu. Có hai điều kiện để sử dụng góc nhìn thứ nhất của nhân vật chính.
Một, tôi phải chết và ở trạng thái hồn lìa khỏi xác. Hai, mục tiêu và tôi phải đang nghĩ về nhau.
Điều kiện đầu tiên đã được đáp ứng nhưng vấn đề nằm ở điều kiện thứ hai. Tên khốn đó… giờ lại không nghĩ đến tôi sao?
Vậy thì cái màn nổi điên vì trả thù kia là sao? Tôi nhìn Yoo Junghyuk đang tấn công điên cuồng và chết lặng.
「 "Chết đi. Tôi sẽ giết cô." 」
…Tên khốn đó, trong đầu hắn có đang nghĩ cái gì không vậy?
Shin Yoosung nhìn Yoo Junghyuk và mở miệng.
「 "Đành vậy thôi. Tôi định kết thúc nhanh gọn nhưng tôi đổi ý rồi." 」
Shin Yoosung mỉm cười như một con quỷ.
「 "Tôi sẽ kết thúc thế giới của Đội trưởng theo cách khủng khiếp nhất." 」
Ánh mắt của Shin Yoosung rời khỏi Yoo Junghyuk. Tim tôi thắt lại ngay khi tôi nhìn theo ánh mắt cô ấy. Chết tiệt, tôi thực sự không thể ngồi đây mà nhìn được. Nếu tôi không thể chuyển sang Yoo Junghyuk thì người khác…
Ngay lúc đó, một cảm giác sắc bén lướt qua tâm trí tôi. Có một nhân vật ngoài dự đoán đang nghĩ đến tôi.
…Tôi có thể chuyển sang người này không? Liệu có khả thi không? À, đúng rồi. Là vì Yoo Junghyuk đã nói những lời đó. Phải, có lẽ chuyển sang người này sẽ tốt hơn. Tôi không biết nữa, cứ thử xem sao.
Tôi bắt đầu phóng chiếu tâm trí mình về phía người đó. Một lúc sau, tầm nhìn của tôi rung lên, đầu óc choáng váng.
[Đang huyển đổi sang góc nhìn thứ nhất.]
Ý thức của tôi bị hút đến một nơi khác.
_______________________________________
'Đồng đội?'
Ngay khi nghe thấy từ đó lần đầu tiên, Shin Yoosung nghi ngờ thính giác của mình. Đồng đội. Làm sao có thể chứ? Đây là Yoo Junghyuk, không phải một người nào khác.
Shin Yoosung không thể hiểu được cảm xúc đang nảy nở sâu thẳm trong tim mình. Đó là một cảm xúc cô đã lãng quên suốt ngàn năm.
Yoo Junghyuk, đồng đội.
Cô không biết chuyện gì đã xảy ra với Yoo Junghyuk. Nhưng nếu đó là sự thật, có lẽ Yoo Junghyuk của thời điểm đó đối với cô…
Shin Yoosung vô thức đấm mạnh xuống đất.
'Thật thấp hèn'.
Shin Yoosung nghĩ vậy. Do đó, tôi cũng nghĩ vậy.
"Đây là cơ hội cuối cùng của anh."
Cô không thể chịu đựng một điều thấp kém như vậy.
"Nếu anh rút lại lời nói thì tôi sẽ tiễn anh đi mà không gây đau đớn. Nói đi. Nói hắn không phải là đồng đội của anh, chỉ là người quen thôi."
Yoo Junghyuk đang chảy máu nhưng vẫn không trả lời. Một cánh tay của hắn đã bị nghiền nát, hai chân run rẩy không còn sức. Dù vậy, ánh mắt Yoo Junghyuk vẫn chưa chết.
Shin Yoosung nhìn chằm chằm Yoo Joonghyuk, nghiến răng rồi ra lệnh.
"Giữ lấy Yoo Junghyuk."
Những xác ướp lưu huỳnh cấp 6 đã đi qua Cổng Quái Vật bắt đầu di chuyển. Những dải băng trắng của chúng tóm lấy cơ thể Yoo Junghyuk và kéo căng tứ chi của hắn như thể sắp xé toạc chúng ra.
Shin Yoosung tuyên bố,
"Đội trưởng, tôi sẽ giết từng người một. Chính anh là người đã chọn cách đau đớn nhất."
Shin Yoosung bước về phía mép đảo, bỏ lại Yoo Junghyuk một mình.
"Giết ả đi! Ả là tai ương!"
Những hóa thân đang trèo lên từ mặt nước phát hiện ra Shin Yoosung. Cô vung tay về phía họ. Những kẻ chạm phải ánh sáng từ bàn tay cô liền bị xé nát như những tờ báo ướt. Họ thậm chí không kịp hét lên.
"Hồng thủy."
Theo mệnh lệnh của cô, quái vật tuôn ra từ Cổng Quái Vật. Hai con quái vật mạnh nhất đứng phía sau cô như hộ vệ.
Thủy quái cấp 5, Vua Masswood. Cự thú cấp 5, Kong Kim Loại Hạng Nặng.
Chúng là những con quái vật có thể gây ra tai ương quy mô nhỏ cho thế giới này.
Cô định nói gì đó thì một nhát chém sắc bén lao tới từ bên hông.
"Cô đi đâu?"
Đó là một thanh kiếm rực rỡ. Người cầm kiếm khoác áo hoodie đen bên ngoài chiếc váy ngắn. Shin Yoosung lập tức nhận ra người kia là ai. Diệt Quỷ đang bùng cháy trong mắt Lee Jihye.
"Cô dám làm Sư phụ ra nông nỗi này sao?"
Sự uy nghiêm của một chòm sao vĩ đại tỏa ra từ cơ thể Lee Jihye. Đó là sức mạnh của một người mạnh hơn bất kỳ ai trên biển cả. Shin Yoosung nhận ra tinh ấn mà Lee Jihye muốn sử dụng. Nơi đây là một dòng sông.
“…Tâu Bệ hạ.”
Khoảnh khắc cô bắt đầu ngâm một đoạn văn, những con tàu trong suốt nổi lên từ mọi ngóc ngách của sông Hàn.
“Thần vẫn còn 12 chiến thuyền nữa…!”
12 con tàu xuất hiện trên sông Hàn, xé toạc mặt nước. Đó là một cảnh tượng khiến người ta câm nín. Tinh ấn của Trung Vũ Công, Hạm Đội Ma. Bất chấp khí thế áp đảo của những con tàu, Shin Yoosung chỉ mỉm cười như thể đã chờ đợi điều này từ lâu.
"…Quả nhiên. Đây là kỹ năng của chị."
"Chị? Cô già hơn tôi nhiều đấy!"
"Tuy nhiên, chị vẫn còn kém lắm. Thuyền trưởng phải ở trên tàu chứ. Sao lại ở một nơi thế này?"
Shin Yoosung lập tức áp sát Lee Jihye, đưa tay chạm vào cằm cô. Không có thời gian để phản kháng.
"Tội nghiệp. Chị chẳng biết gì cả."
“Khốn kiếp! Tốc độ gì thế này?!”
Lee Jihye vội vàng rút lui nhưng không thể thoát khỏi tốc độ của Shin Yoosung.
"Chị không biết đâu. Yoo Junghyuk sẽ lợi dụng rồi sau đó vứt bỏ chị. Chị sẽ chết."
Lưỡi kiếm của Lee Jihye bay về phía Shin Yoosung. Shin Yoosung nhẹ nhàng bắt lấy.
"Chị, người luôn mong mỏi được Yoo Junghyuk công nhận, đã chết trên vùng biển mà chị yêu quý vô cùng. Chị đã bị những tên Nhật Bản căm ghét nhà tài trợ của chị tàn sát dã man."
"Tất cả, tấn công tổng lực!"
Mười hai con thuyền đồng loạt khai hỏa theo tiếng hét của Lee Jihye. Shin Yoosung bật cười khi nhìn những quả đạn đang bay tới.
"Chị có biết Yoo Junghyuk đã nói gì sau khi mất chị không?"
Những quả đạn pháo bắn trúng cơ thể Shin Yoosung. Tiếng nổ lớn vang lên. Shin Yoosung bước ra từ làn khói và tiếp tục nói.
“Sau này… chiến đấu trên biển sẽ hơi khó khăn.”
Vô số đạn pháo không thể gây tổn hại đến bộ giáp lông trắng của Shin Yoosung. Đó là một trong những kỹ năng độc quyền của Shin Yoosung, kỹ năng phòng thủ mạnh nhất của cô, Cảm Ứng Thú Vương.Lớp lông trắng bao bọc cơ thể cô không hề có lấy một vết xước.
"Đừng lo chị à. Lần này sẽ không như vậy đâu.”
Shin Yoosung cười.
"Em sẽ tiễn chị đi mà không gây đau đớn."
1 Bình luận