Tôi nổi hết da gà khi nghe câu nói bật ra từ miệng chòm sao đối diện. Những kẻ phát cuồng vì câu chuyện sẽ ăn chính những câu chuyện đó. Đó là bản chất của chòm sao.
[Cái chết là dấu chấm hết của một câu chuyện. Giống như con bò đã thành miếng bít tết thì không thể sống lại, người chết cũng vậy. Câu chuyện của họ đã kết thúc.]
"Tôi biết là có ngoại lệ."
[Toàn là truyền thuyết bịa đặt. Không có ngoại lệ.]
Nói dối. Trong thần thoại Hy Lạp, chuyện này có hẳn một cách để phản bác.
"Ngài có dám thề trên sông Styx[note88753] không?"
Tất nhiên là bà không thể thề. Lần đầu tiên, gương mặt Persephone lộ rõ sự tức giận.
[…Thứ mà ngươi tin là linh hồn, suy cho cùng chỉ là một mớ câu chuyện vụn vặt.]
“Tôi cần chính cái mớ vụn vặt đó.”
[Kẻ cứ ngoái đầu nhìn lại ở Địa Phủ sẽ chỉ nhận lấy hối tiếc. Ngươi phải hiểu rằng thời gian đã trôi qua rồi.]
Nếu bà đã cứng rắn như vậy, tôi đành phải tung con bài tẩy đã chuẩn bị sẵn.
"Thưa nữ hoàng. Thời gian không nhất thiết lúc nào cũng là ‘tiến về phía trước’. Tôi nghĩ là ngài hiểu điều đó.”
Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới bỗng nhuốm một màu xám xịt. Sát ý mênh mông tràn ngập khắp đại sảnh. Trong chớp mắt, tôi cảm giác như đã nhìn thấy bản thể thật sự của Persephone. Miệng tôi không thể mở ra, nhưng trong đầu chỉ muốn gào lên.
Linh hồn không tồn tại ư? Chẳng phải linh hồn tôi đang run rẩy vì sợ hãi đây sao?
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, rồi sát ý đột ngột biến mất.
Persephone mỉm cười như thể chưa có gì xảy ra.
[Huhu… thú vị thật. Quả nhiên là đứa trẻ mà Olympus gọi là dị điểm.]
Nụ cười ấy khác với trước đó. Tôi cảm nhận được rất rõ. Từ đây, tôi đã có thể tiến gần hơn tới mục tiêu của mình.
"Tôi không chỉ biết có thế. Tôi đã thấy Chiến Binh Khổng Lồ đang được chế tạo ở Tartarus. Nếu ngài đồng ý hợp tác với tôi, thời gian hoàn thành có thể rút ngắn đáng kể.”
[Gigantomachia là chuyện lớn, đúng vậy. Nhưng Chiến Binh Khổng Lồ vẫn sẽ hoàn thành đúng hạn, kể cả khi không có ngươi.]
Tôi câm nín trong giây lát. Đúng là một nữ thần đáng gờm. Đến lượt Persephone ra giá.
[Nhưng ta có thể cân nhắc thỏa thuận nếu ngươi nói cho ta biết, ngươi biết những chuyện đó bằng cách nào…]
"Chuyện đó rất khó. Thành thật mà nói, tôi không biết phải giải thích thế nào nữa."
Tôi cảm thấy có lỗi với Shin Yoosung nhưng không thể nói chuyện này ra được. Kế hoạch tương lai của tôi sẽ tiêu tùng nếu tôi tiết lộ bí mật. Persephone nhìn thẳng vào mắt tôi, dò xét xem lời tôi nói có thật hay không. Rồi bà lẩm bẩm bằng một giọng kỳ lạ.
[Quả nhiên, ■■■ ■■■…]
…Cái gì?
Ngay giây tiếp theo, hàng loạt tin nhắn từ các chòm sao nổ tung bên tai tôi.
[Chòm sao 'Tù Nhân Của Vòng Kim Cô' nghi ngờ tai mình.]
[Chòm sao 'Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng' trợn to mắt.]
[Chòm sao 'Người Ghi Chép Của Thiên Đường' chỉ trích sự bất cẩn của Nữ Hoàng.]
[Chòm sao 'Mưu Lược Gia Thần Bí' đang say sưa theo dõi.]
Persephone cau mày.
[Những vị khách không mời nên giữ im lặng.]
Tôi hỏi, giọng không giấu được bàng hoàng.
“Vừa rồi… ngài nói gì vậy?”
[À, không có gì to tát đâu.]
Tôi thực sự hoang mang.
…■■■?
Tôi không thể phát âm chính xác nhưng lời vừa rồi nghe giống như thông tin đã bị lọc. Thông thường, điều đó chỉ xảy ra với những thông tin chưa được công khai trong kịch bản. Nhưng nếu người nghe vốn đã biết thì bộ lọc sẽ không được kích hoạt.
Thật vô lý. Có thông tin tôi không biết mặc dù đã đọc hết 'Cách Sống Sót' sao?
Không, hay là…
[Xin lỗi nhé, nhưng buổi nói chuyện đến đây là kết thúc. Ta không có lý do gì để giao dịch với ngươi. Ta sẽ dùng cách khác để moi ra thông tin ngươi đang giữ.]
Ánh đèn phản chiếu lên lưỡi dao theo cách khiến người ta rợn người. Tôi cũng chẳng muốn biết vì sao.
[Ta cứ nghĩ mãi về điều này nhưng… trông ngươi ngon miệng thật đấy.]
Persephone đột nhiên tiến lại, nắm lấy cằm tôi. Tôi kìm chế không đẩy ghế ra mà chỉ mỉm cười.
“Nếu làm hại một hóa thân ngay giữa kịch bản, liệu ngài có xử lý được cơn bão hợp lý hóa kéo theo sau đó không?”
[Hừm. Ngươi vô lễ thật đấy. Ngươi nghĩ ta không trả nổi cái giá xác suất này sao?]
“Những chòm sao đang theo dõi tôi cũng sẽ không để yên đâu.”
Persephone bật cười.
[Ngươi nghĩ nhà vua sẽ sợ mấy chòm sao tầm thường đó à?]
Quả thật, Hades có quyền kiêu ngạo như vậy. Nhưng chữ ‘tầm thường’ dùng kiểu này thì hơi quá.
[Chòm sao 'Tù Nhân Của Vòng Kim Cô' tức giận vung gậy.]
[Chòm sao 'Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng' lạnh lùng rút kiếm.]
[Chòm sao 'Mưu Lược Gia Thần Bí' phấn khích cổ vũ.]
Persephone cũng giải phóng quyền năng của mình.
[Ra vậy. Ngươi muốn thử ngay bây giờ sao?]
Trần đại sảnh bắt đầu bị mây đen bao phủ. Tia lửa đỏ xanh lóe lên như cơn giông kéo đến, những ngọn lửa trắng lan khắp phòng tiệc. Đây là cuộc đối đầu giữa các chòm sao. Khí thế khổng lồ bốc lên từ phân thân biểu tượng của Persephone. Nếu cứ thế này, cơ thể tôi sẽ nổ tung mất.
Tôi bình tĩnh mở miệng.
“Ngài nói là ngài thích câu chuyện, phải không?”
Bầu không khí của các chòm sao dịu xuống trong chốc lát.
"Vậy thì một thỏa thuận khác thì sao?"
[Chòm sao 'Mưu Lược Gia Thần Bí' đang lắng nghe lời bạn.]
Persephone nhìn chằm chằm vào tôi.
“Nếu ngài giúp tôi, tôi sẽ cho ngài xem câu chuyện thú vị nhất thế gian. Một câu chuyện thậm chí còn tuyệt mỹ hơn hẳn miếng bít tết người vừa ăn.”
[Nghĩa là ta có thể ăn nó?]
“Nếu người thích những bữa tiệc thịnh soạn, thì không cần thêm món nào nữa. Chỉ riêng câu chuyện này là đủ.”
Persephone nhận ra ý tôi và bật cười.
[…Ngươi định lấy tiền mà không cho ta ăn à?]
“Tôi sẽ cho ngài nếm thử. Nhưng nếu ăn tôi ngay bây giờ, ngài sẽ hối hận suốt đời.”
[Tại sao?]
“Vì ngài sẽ nghĩ rằng, lẽ ra nó còn ngon hơn nếu chưa ăn vội.”
Persephone tỏ ra hứng thú.
[…Làm sao ngươi có thể chắc chắn như vậy?]
“Tôi có thể đối đầu với những kẻ thách thức thời gian mà không cần nhà tài trợ.”
Ánh mắt Persephone khẽ dao động.
“Tôi đã tiêu diệt một quy hoàn giả, ngăn chặn tai ương mà không cần đến vị thần của thế giới này. Và đến giờ mới chỉ trôi qua năm kịch bản.”
Persephone cắn môi dưới một cách đầy khiêu khích.
“Với tư cách là một linh hồn sống, tôi đã bước vào Địa Phủ và gặp được ngài. Ngài không tò mò về những gì tôi sẽ làm trong tương lai sao?"
[Ngươi nói rất hay. Nhưng…]
Persephone hạ ánh mắt xuống và tiếp tục.
[Có vẻ như không giống một thỏa thuận cho lắm?]
"Người có thể gọi đó là một lời tán tỉnh."
[…Hả?]
Tôi mỉm cười.
“Tôi nghiêm túc đấy. Tôi sẽ cho ngài xem những câu chuyện chưa từng thấy, những câu chuyện khiến ngài không thể chịu nổi mà tò mò muốn biết thêm.”
Có lẽ ngay từ đầu, việc giao dịch với chòm sao đã là sai lầm. Bọn họ bị trói buộc bởi vĩnh hằng, không thể ký những thỏa thuận nghiêm túc với hóa thân tầm thường. Nếu vậy, nói những lời điên rồ, viển vông còn hiệu quả hơn. Ít nhất chúng vẫn gây được chút ấn tượng.
Giống như mọi thần thoại khác, các vị thần thường bị lay động bởi vài lời chân thành hơn là trăm lời dối trá. Đúng là thế, biểu cảm của Persephone trông không tệ chút nào.
[Hừm… phiền thật. Đàn ông đúng là…]
"Tất nhiên, lời tán tỉnh của tôi không phải dành cho ngài, mà là cho Cha Của Đêm Đen Trù Phú."
Persephone trợn to mắt rồi bật cười. Bà lùi lại, chậm rãi ngồi lên mép bàn, bắt chéo chân. Ánh mắt lúng liếng của bà quét qua cơ thể tôi.
[Thú vị thật.]
Persephone trợn to mắt rồi phá lên cười. Bà ta lùi lại, chậm rãi ngồi lên mép bàn, bắt chéo chân. Ánh mắt lúng liếng lướt qua người tôi.
Thật đáng sợ khi bà tạo dáng như vậy trong thân thể của Yoo Sangah.
Persephone nhìn vào khoảng không tối đen rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cảm giác như hàng giờ trôi qua trong im lặng nặng nề. Tôi gần như nghẹt thở vì áp lực thì Persephone mở miệng.
[Ta sẽ giao cho ngươi một nhiệm vụ.]
Cuối cùng cũng tới.
[Ngươi nói sẽ cho ta xem một câu chuyện thú vị. Nếu thành công, ta sẽ cho phép ngươi tìm linh hồn mà ngươi muốn.]
Sau đó một tin nhắn hệ thống hiện lên.
[Kịch bản ẩn đã xuất hiện!]
Khi nghe những lời ấy, trong đầu tôi thoáng hiện lên vài thần thoại. Nghĩ lại thì Hercules cũng từng phải thực hiện thứ gọi là ‘Mười hai kỳ công’[note88755]. Ánh mắt Persephone sáng lên.
[Ta muốn được thấy một lần. Con cháu Olympus thường làm chuyện này, nhưng từ khi gặp nhà vua, ta chưa từng có cơ hội.]
“Nhiệm vụ là gì?”
[Nhiệm vụ của ngươi là chém đầu con rắn.]
“…Rắn sao? Ý người là con rắn nhiều đầu à?” Tôi hỏi, giọng có phần dè dặt.
Bởi vì 'con rắn đó' là quái vật cấp 2. Persephone lắc đầu.
[Ta không nói về Hydra. Chỉ Hercules mới giết được nó. Con rắn ngươi phải giết ở một nơi khác.]
“Nhưng tôi không thể đi xa vì kịch bản…”
[Đừng lo. Con rắn sẽ ở bất cứ nơi nào ngươi đến.]
Persephone khẽ búng tay. Một màn hình hiện ra giữa không trung trống rỗng. Trên đó xuất …Ra là các chòm sao quan sát chúng tôi theo cách này sao?
Một khu rừng xanh mênh mông phủ kín toàn bộ màn hình. Chẳng bao lâu sâu tôi nhận ra nơi này là đâu. Đó là sân khấu của kịch bản thứ sáu sắp bắt đầu.
Khoan đã… cái này là sao?
「 Chú à, kéo bớt mấy khúc gỗ kia ra làm chỗ nghỉ đi. Chú giỏi mấy việc đó mà? 」
「 Ta chỉ giỏi tích trữ thôi chứ không biết khai hoang đâu. Con nhỏ chết tiệt này.」
Tôi chết lặng nhìn màn hình. Hai người đó là Gong Pildu và Han Sooyoung đã mất tích.
Làm sao có thể? Kịch bản thứ sáu vẫn chưa bắt đầu mà?
Tôi cảm nhận được ánh nhìn của Persephone.
[Thế nào? Muốn thử không? Có thể sẽ khó, nhưng là một nhiệm vụ xứng đáng.]
Tôi lấy lại tinh thần. Tôi nghĩ tôi biết 'con rắn' mà Persephone muốn tôi giết là gì rồi. Tôi chậm rãi gật đầu.
_______________________________________
Hóa thân đã rời đi, bóng tối lại lần nữa nuốt chửng cả đại sảnh.
Persephone ở lại một mình, nhìn bàn tiệc còn dang dở.
[Dọn hết đi. Không ngon.]
Những bàn tay từ trong bóng tối xuất hiện, nhanh chóng mang toàn bộ đĩa thức ăn đi. Persephone nhìn từng món ăn đi thẳng vào thùng rác. Bậc thầy kiếm thuật, thợ săn cấp SSS, pháp sư vòng thứ 10…
Bà đã chán ngấy những món ăn ‘mỹ vị’ này. Rồi một giọng nói vang lên từ bóng tối.
–Persephone. Sao nàng lại làm vậy?
Âm thanh ấy như thể chính không gian đang cất lời.
[Ồ, phu quân rụt rè của em cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi.]
–Ta hỏi vì sao.
[Hades, chàng muốn điều này mà.]
–Ta chưa từng nói thế.
Persephone nhìn chằm chằm vào bóng tối.
[Chàng hiếm khi để tâm đến hóa thân. Em nghĩ chàng đặc biệt thích đứa trẻ đó. Em nhầm rồi sao?]
–Sao nàng lại nghĩ thế?
[Bởi vì chàng đã không giết thằng bé khi nó bước vào Địa Phủ.]
Bóng tối im lặng trong giây lát.
[Chàng luôn ghen tị vì Zeus có Hercules. Em chỉ đoán suy nghĩ của chàng một chút thôi.]
Persephone cúi nhìn tay mình, rồi nắm chặt.
[Thật sự rất lạ. Có những chòm sao mà em không thể đối đầu… tất cả đều đang dõi theo một hóa thân duy nhất…]
Một màn hình hiện ra trong bóng tối. Tuy nhiên tín hiệu không ổn định, hình ảnh chưa hiện rõ. Bóng tối nhìn chằm chằm vào màn hình và mở miệng.
–Chẳng bao lâu nữa sẽ có điềm báo về tương lai.
‘Tương lai’. Persephone nghe vậy, trong giọng nói pha lẫn nghi ngờ, hoang mang và bất an.
[…Thật sự sẽ có ngày đó sao?]
–Có lẽ.
[Đến lúc đó, chàng vẫn sẽ ở bên em chứ?]
Hades không trả lời. Bóng tối ấm áp chỉ lặng lẽ bao bọc lấy phân thân pbiểu tượng của bà. Persephone cảm nhận được bóng tối và nói.
[Em rất mong chờ xem đứa trẻ đó sẽ cho em xem câu chuyện thế nào.]
Ánh mắt bà dõi theo Kim Dokja đang bước đi trong bóng tối, rời khỏi Địa Phủ. Kim Dokja tiến về phía trước mà không ngoảnh lại.
Persephone khẽ bật cười, như thể thấy cậu thật đáng yêu.
Ghi chú
Khi kiểm tra những người nói dối, Zeus sẽ yêu cầu họ uống nước sông. Nếu gian dối, họ sẽ bị câm và không còn khả năng di chuyển trong vòng một năm. Do đó, để bảo toàn tính mạng, họ bắt buộc phải nói mọi sự thật. Do đó, sông Styx cũng được coi là nơi thể hiện sự cam kết của lời thề: bất kỳ ai thề nguyền cũng phải được dòng sông này chứng giám mới có giá trị.
1 Bình luận