Tôi được phán quan dẫn về phía lối ra của Địa Phủ. Vị trí chính xác thì không rõ vì mắt tôi bị bịt kín. Cảm giác như đi lên rồi lại đi xuống, vòng vèo đến chóng mặt. Sau một hồi lâu, phán quan tháo khăn bịt mắt ra.
[Hãy đi theo con đường này.]
Tôi mở mắt và thấy một con đường tối tăm, hẹp hòi. Có lẽ đây là lối ra không cần đi qua Charon, người lái đò.[note89421]
[Ngươi nên nhìn về 'phía trước'.]
"Là sao?"
Tôi quay lại định hỏi thêm, nhưng tên phán quan đã biến mất không để lại dấu vết.
Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bắt đầu bước đi trên con đường này. Ánh sáng mờ dần và bóng tối bao trùm lấy tôi. Ban đầu tôi còn lần theo tường để định hướng, nhưng chẳng bao lâu những bức tường cũng biến mất. Điểm tựa cuối cùng cũng không còn. và tôi cảm thấy như một con tàu lênh đênh trên đại dương mà không có phao cứu sinh.
Thần thoại về Orpheus bỗng hiện lên trong đầu tôi. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi nhìn lại phía sau? Ngay lúc đó, một luồng sáng mờ nhạt xuất hiện trong bóng tối.
[Ngươi sợ hãi những gì ở phía sau mình. Đó là lý do tại sao ngươi là một đứa trẻ đáng thương.]
Đó là tin nhắn từ Persephone.
[Hãy ghi nhớ điều này. Để tìm thấy 'phía trước', ngươi phải biết 'phía sau' nằm ở đâu. Bởi vì phía trước chỉ tồn tại khi có phía sau.]
Nhắc mới nhớ, lúc nãy phán quan cũng đã nói điều tương tự. Tuy nhiên, chỉ vì lời nói có lý không có nghĩa là tôi bỗng nhiên giác ngộ và tạo ra những thay đổi to lớn.
[Có vẻ như ngươi cần chút động lực...]
Luồng sáng giữa không trung vươn ra như đang do dự.
[Được rồi. Ta không thể đưa ngươi đến điểm khởi đầu của mê cung thế giới nhưng chừng này chắc là ổn rồi.]
Tôi chợt cảm nhận được điều gì đó. Dải sáng biến mất và một con đom đóm nhỏ xuất hiện trước mặt tôi. Đó là một ánh sáng xa xăm. Một ánh sáng rất mong manh và chập chờn.
Tôi biết ngay đó là ai.
–Chú...
Đó là Shin Yoosung của lượt hồi quy thứ 41.
–A, a...
Chỉ nghe giọng nói thôi cũng đủ để biết cô bé đã chờ đợi bao lâu. Nếu cô ấy đã ở điểm khởi đầu của mê cung thế giới thì khái niệm thời gian hẳn sẽ rất khác biệt. Với tôi có lẽ chưa lâu, nhưng với Shin Yoosung, có thể đã vài năm trôi qua.
Ánh sáng nhỏ run rẩy vài lần trước khi cất tiếng ngập ngừng.
–Chú ơi.
Có lẽ cô ấy bị ảnh hưởng bởi ký ức của Shin Yoosung nhỏ tuổi.
–...C-Cháu có thể gọi chú như vậy không ạ? Không được sao...?
Cách cô bé gọi tôi giống như đang níu lấy một sợi dây. Như thể chỉ cần buông ra là sẽ trôi mất. Có lẽ câu 'Chú ơi' ấy là sự luyến tiếc cuối cùng còn sót lại của Shin Yoosung lượt thứ 41. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng.
“Giờ cháu còn lớn tuổi hơn chú đấy. Vẫn muốn gọi vậy à?”
Ánh sáng mềm mại lại run lên. Nó khẽ chạm vào mặt tôi như một cử chỉ bông đùa. Trong cái chạm đó có hơi ấm…
Tim tôi nhói đau. Cô bé hẳn đã chờ đợi rất lâu. Dù vậy, đứa trẻ này vẫn phải chờ đợi lâu hơn nữa.
"Xin lỗi, nhưng hiện tại chú chưa thể cứu cháu."
Ánh sáng khẽ lay động lên xuống như thể hiểu được.
–Đừng cố quá. Câu chuyện của cháu bây giờ...
"Vẫn chưa kết thúc đâu."
Tôi nói mà không để cô ấy nói hết câu.
"Cháu đã chịu đựng quá lâu rồi, không thể kết thúc như thế này được."
–Tại sao...
"Chú sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra."
Ánh sáng nhìn chằm chằm vào tôi. Cô bé run rẩy, vừa bối rối vừa đáng thương.
–Cháu biết đến chú qua ký ức của thế giới này. Nhưng chú ơi... tại sao chú lại tốt với cháu như vậy? Chú quen biết cháu sao?
Tôi không trả lời. Chúng tôi biết nhau qua những cách khác nhau. Cũng giống như Shin Yoosung lượt thứ 41 biết tôi qua ký ức của bản thể nhỏ tuổi hơn, tôi biết cô ấy qua 'Cách Sống Sót'. Tuy nhiên, tôi không thể giải thích điều này.
–Cháu cảm thấy lạ lắm. Rõ ràng là cháu không biết chú, nhưng khi ở cạnh chú, cháu lại có cảm giác như mình hiểu tất cả về chú. Như thể chú là một ‘vị thần’...
Nếu tôi thực sự là một vị thần, thì tôi là vị thần vô dụng nhất. Vị thần bất lực nhất thế giới, kẻ biết mọi thứ nhưng không thể giải thích bất cứ điều gì.
Ánh sáng của Shin Yoosung nhanh chóng mờ dần. Tôi không nhìn thấy cô bé, nhưng dường như tôi biết cô ấy trông thế nào.
–Xin hãy cứu cháu, làm ơn...
"Chú sẽ cứu cháu."
Đuôi ánh sáng đang run rẩy trong không trung nhỏ dần lại. Tôi vươn tay về phía nó. Tôi cảm thấy như trái tim mình bị cầm tù. Tôi có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Shin Yoosung. Khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng ấy…
Trái tim tôi đau nhói một nỗi buồn không thể gọi tên. Lời của Persephone từng chút trở nên rõ ràng hơn. Muốn tiến về phía trước, nhất định phải có thứ gì đó ở phía sau.
Đây là ‘phía sau’ của tôi, đồng thời cũng là ‘phía trước’ mà tôi buộc phải đối mặt.
Có lẽ Yoo Junghyuk cũng đã cảm thấy như vậy. Hắn không ngừng quay về quá khứ, nhưng thứ duy nhất hắn có thể làm vẫn là bước tiếp về phía trước.
Khoảnh khắc tôi xác định được phương hướng của mình, môi trường xung quanh ổn định lại. Một dải sáng xuất hiện trong bóng tối rải rác.
[Ta đã giữ cô bé lại một lúc bằng sức mạnh của ta. Nhưng ngươi không còn nhiều thời gian nếu muốn cứu nó đâu.]
Tôi nhớ lại hơi ấm mong manh của Shin Yoosung. Persephone tiếp tục nói.
[Hãy ghi nhớ. Con người là những 'câu chuyện'. Khi ngươi đưa được cô bé trở về, không ai biết câu chuyện của cô bé sẽ còn lại bao nhiêu.]
Sau đó, tôi bị kéo về một nơi nào đó. Tiếng khóc của những hồn ma lùi xa. Các giác quan trên cơ thể quay trở lại từng chút một. Tôi có thể cảm nhận được ánh nắng ấm áp trên mi mắt. Một cảm giác ẩm ướt khiến tôi mở mắt ra, và nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
"...Chú ơi?"
Shin Yoosung lúc nhỏ đang nhìn tôi. Đôi mắt trong trẻo của đứa trẻ khiến tôi yên tâm. Nhịp tim đang đập hỗn loạn của tôi dần chậm lại.
Tôi đã trở về. Tôi hít thở chậm rãi, các cơ bắp dần lấy lại chức năng.
[Kịch bản ẩn - Nữ Hoàng Của Địa Phủ đã kết thúc.]
[Bạn nhận được 15,000 xu phần thưởng.]
Phần thưởng cho kịch bản cập nhật cũng được trao. Tên dokkaebi đã làm việc đàng hoàng đấy chứ.
[Chòm sao 'Thần Rượu và Hoan Lạc' chúc mừng bạn trở về an toàn.]
Nhìn thấy tin nhắn gián tiếp đó, cơn giận của tôi liền bùng lên.
Tên khốn Dionysus này. Nếu hắn không ném tôi vào Tartarus thì tôi đâu phải trải qua đống chuyện này. Tôi mắc kẹt ở Tartarus cùng Kim Namwoon, suýt nữa phải dành phần đời còn lại để lắp ráp gundam.
[Chòm sao 'Thần Rượu và Hoan Lạc' đang xin bạn hòa giải.]
[Bạn đã được tài trợ 7,942 xu.][note89423]
7,942? Xin lỗi kiểu gì mà nghe nghèo vậy? Thôi được, nể tình vẫn còn cho xu, tôi bỏ qua.
[Kịch bản ẩn đã xuất hiện!]
Tôi lập tức xác nhận kịch bản ẩn vừa đến.
[Kịch bản ẩn - Săn Rắn]
Danh mục: Ẩn
Độ khó: S
Điều kiện: Săn mục tiêu trong khu vực kịch bản chính thứ sáu.
Giới hạn thời gian: Cho đến khi kết thúc kịch bản chính.
Phần thưởng: 80,000 xu, sự tín nhiệm của Nữ Hoàng Của Mùa Xuân Tăm Tối.
Thất bại: Không được phép vào Địa Phủ.
Đúng như dự đoán, nhiệm vụ của Persephone được xuất hiện dưới dạng một kịch bản ẩn.
[Khi mục tiêu đến gần, cảnh báo kịch bản sẽ tự động kích hoạt.]
Một cuộc săn rắn. Mục tiêu không được chỉ định cụ thể, nhưng tôi có thể đoán đó là 'con rắn' trong kịch bản tiếp theo.
Tôi từ từ ngồi dậy. Shin Yoosung lo lắng hỏi,
"Chú ơi, chú ổn không ạ?"
"Ừ. Chú ổn."
"Chị Sangah bảo cháu trông chừng chú..."
Tôi nhớ lại trước khi ngất đi mình đã nói gì với Yoo Sangah.
"Cô Yoo Sangah?"
Không khó để tìm thấy Yoo Sangah. Cô ấy đang cuộn mình trên đất, ngủ rất say. Tôi nhìn gương mặt đang ngủ của cô ấy, rồi chợt nhớ đến hình ảnh của Persephone.
Gương mặt tôi bỗng nóng lên.
…
Nhân tiện… bộ sườn xám và dây đai tất đó… quả thật rất ấn tượng.
“Chị vừa ngủ ngay trước khi chú tỉnh lại.”
"À."
“Chị ấy bảo nếu chú không tỉnh thì phải báo cho mọi người.”
Nghe xong mà tôi thấy áy náy không chịu nổi. Quầng thâm dưới mắt Yoo Sangah rõ ràng như vậy. Cô ấy còn đang say nữa chứ…
Sườn xám? Dây đai tất? Chết tiệt. Tôi đúng là rác rưởi.
“Anh tỉnh rồi à?”
Jung Heewon và Lee Hyunsung tiến lại gần. Cả hai người đẫm mồ hôi, có lẽ vừa trở về sau buổi tập buổi sáng.
Jung Heewon nói với tôi.
"Anh Dokja đã tỉnh, vậy chúng ta sẵn sàng xuất phát thôi."
"Xuất phát?"
“Những người khác đã đi trước rồi.”
Nghĩ lại thì xung quanh không còn đông như hôm qua. Tôi hỏi,
“Tối qua xảy ra chuyện gì?”
"Kịch bản thứ sáu đã được công bố."
...Nhanh vậy sao? Tôi chưa kịp phản ứng thì trên bầu trời xuất hiện một dòng chữ khổng lồ.
[Những người sống sót hãy tập trung tại ga Yongsan.]
Chúng tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Chúng tôi đã ở Yongsan rồi nên tới ga cũng không xa. Tôi cõng Yoo Sangah, còn Heewon và Hyunsung lo phần hành lý.
Lee Gilyoung và Shin Yoosung theo sau, nhưng vẫn giữ khoảng cách với nhau. Tôi không biết nhóm của Yoo Jnghyuk đã đi đâu.
Chúng tôi nhanh chóng đến gần nhà ga. Nơi đó đã chật kín người sống sót. Tôi không thể tin rằng vẫn còn nhiều người sống sót ở Seoul đến vậy. Tất cả đều đang nhìn lên màn hình khổng lồ lơ lửng trên không trung.
“Ơ?”
“Chỗ này là…”
Cả nhóm cùng ngẩng đầu nhìn màn hình. Đó chính là màn hình tôi đã thấy trong Địa Phủ. Những con quái vật đang chạy nhảy trong một khu rừng rậm rạp. Chúng rõ ràng là sinh vật kỳ ảo, nhưng lại trông như một phần của hệ sinh thái khổng lồ.
Trên màn hình đã có vài hóa thân xuất hiện. Một số người bắt đầu săn quái vật, vừa chặt đầu chúng vừa cười lớn. Đám dokkaebi này. Chúng biên tập giỏi thật, cứ như đây là một địa điểm du lịch vậy.
Ai đó lên tiếng.
"Ơ? Kia chẳng phải là người Nhật sao?"
Nếu tôi nhớ không nhầm, kịch bản thứ sáu là một kịch bản sự kiện chung với một mái vòm khác. Người đàn ông xuất hiện trên màn hình là Izumi, một hóa thân nổi tiếng của Nhật Bản.
Mái vòm Tokyo nhanh hơn chúng tôi nên họ đã đến kịch bản thứ sáu sớm hơn. Xét nhiều phương diện, có thể nói Hàn Quốc đã có một khởi đầu khá bất lợi.
[Một kịch bản chính mới đã đến!]
1 Bình luận