Ngay khi Jaxon đỡ được Encrid, linh cảm chẳng lành trỗi dậy trong cậu.
Lũ chó điên này.
Ngay khi tên trộm không rõ lai lịch Lykanos lùi lại, những kẻ khác lập tức lao vào lấp chỗ trống.
Là những chuyển động đã qua huấn luyện. Một đòn tấn công đã được quy ước sẵn cho tình huống này.
Tiếng lưỡi kiếm xé gió lọt vào tai trước tiên.
Vút vút vút vút vút!
Chẳng biết mai phục từ lúc nào, một đám áo đen lao tới, đâm những thanh kiếm nhọn hoắt như xiên thịt về phía họ.
Tất cả đều là những cú lao mình cảm tử, tất cả đều nhanh đến chóng mặt.
Những cú đâm chỉ nhắm vào một điểm duy nhất.
Nặng nề và thần tốc, những đòn tấn công như thiêu đốt sinh mệnh chỉ cho một nhát kiếm.
Jaxon vừa dùng tay trái kéo Encrid lại, vừa vung kiếm tay phải.
Đồng thời, cậu đưa ra một phán đoán lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Mình không chặn hết được.
Thanh kiếm của Jaxon múa như một vũ điệu. Gợi nhớ đến cái đập cánh nhẹ nhàng của loài bướm.
Cánh bướm bay lượn giữa rừng lưỡi kiếm đang tới tấp đổ xuống.
Cánh bướm chạm vào lưỡi kiếm, tạo nên những chuyển động bất quy tắc. Cứ thế, nó đánh bật và làm chệch hướng phần lớn quỹ đạo của những thanh kiếm dài.
Keng keng keng keng!
Nhưng không thể chặn hết tất cả. Cậu ta bỏ lọt hai nhát kiếm.
Một nhát sượt qua ống quyển trái của Encrid.
Chính xác hơn là Encrid đã vặn người né được phần lớn.
Lớp vải và da của tấm bảo vệ chân bị rách toạc, bay phấp phới.
Nhát còn lại chém vào thắt lưng Encrid.
Nhưng chỉ nghe tiếng bộp, lưỡi kiếm bị bật ra chứ không xuyên qua được cơ thể.
Giáp.
Sức mạnh của bộ giáp mới có được. Jaxon từng thấy Đội trưởng quấn nó quanh người như băng vải.
Jaxon dồn thêm lực vào tay trái. Cậu ta định ném Encrid ra sau rồi lao lên chém chết lũ còn lại.
Nhưng ngay khi cậu ta vừa định ném Encrid, bọn chúng liền tản ra.
Chết tiệt.
Chiến đấu mà phải bảo vệ ai đó không phải sở trường của Jaxon.
Cậu ta quen chiến đấu với kẻ địch sau lưng chứ hiếm khi vừa đánh vừa bảo vệ đồng đội. Một kinh nghiệm vô cùng ít ỏi. Đó là nguyên nhân.
Mình tính toán sai rồi.
Đáng lẽ phải chấp nhận thiệt hại nhỏ để đưa Encrid ra sau lưng hoặc đẩy anh ra xa hẳn tầm với của đối phương, nhưng cậu ta đã lỡ nhịp.
Đám áo đen nhảy bổ từ trên đầu, lao lên từ dưới đất, ập vào từ hai bên trái phải.
Những đường kiếm mù quáng đến ghê rợn.
Khi sự chú ý bị phân tán ra phía sau.
"Tôi không sao đâu."
Jaxon nghe thấy tiếng Encrid. Tay phải bị thương và kiệt sức, nhưng chưa đến mức chết.
Chỉ có điều.
Lũ điên này thật sự...
Đội quân cảm tử áo đen không màng đến thân thể mình.
Mặc áo da mỏng co giãn thay vì áo giáp, chúng là những kẻ không thể coi thường.
Chẳng biết học ở đâu, nhưng kỹ thuật đâm tập trung vào một điểm của chúng quả thực xuất sắc.
Jaxon vừa di chuyển vừa vung kiếm không ngừng.
Xoẹt, phập, bốp.
Lưỡi kiếm cắt đứt nửa cánh tay, đục lỗ trên đùi. Kiếm của Jaxon hoàn thành xuất sắc vai trò của một thanh sắt vô tình, nhưng bọn chúng chỉ cần chưa chết là lập tức vặn người tiếp tục tấn công.
Những đường kiếm nhanh và thuần túy, giống như một tập thể điên loạn đã bị triệt tiêu nhân cách chỉ để đâm xuyên đối thủ.
Khi Jaxon né đòn, một lưỡi kiếm bay vào chỗ cậu vừa đứng. Nhờ dự đoán trước một bước bằng cảm giác mà cậu tránh được. Lưỡi kiếm cắm phập vào nền đất lạnh lẽo.
Phập!
Tên cắm kiếm xuống đất ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn lên vẻ như bị ma nhập.
Tất nhiên, tất cả những điều đó chẳng có ý nghĩa gì với Jaxon, cậu cắm phập con dao găm vào trán kẻ vừa đánh trượt.
Con dao bay vút đi, trở thành tử thần cướp đi sinh mạng một tên.
Jaxon cảm thấy việc lộ diện và chiến đấu trực diện thế này không phải sở trường của mình, nhưng vẫn lần lượt hạ gục từng tên một.
Encrid liếc nhìn trận chiến của Jaxon rồi thu hết những kẻ đang lao vào mình vào tầm mắt.
Tình hình tệ rồi đây.
Tay phải bị Lykanos phế, cú đánh vừa rồi sượt qua ống quyển nhưng vết thương không hề nhẹ.
Lớp da bảo vệ bị cắt gọn, để lại dấu vết rõ ràng trên da thịt và cơ bắp.
Cú đánh vào thân mình tuy được giáp đỡ nhưng dư chấn vẫn còn.
Nội tạng rung chuyển. Nhờ cơ bụng rắn chắc mới chịu được thế này. Người thường chắc vỡ nội tạng rồi.
Thêm vào đó, đòn cuối cùng của Lykanos đã biến tay phải anh thành phế vật.
Chỉ còn tay trái cử động được.
Encrid làm những gì có thể.
Tra Gladius vào vỏ, cầm thanh kiếm chính bằng tay trái và vung lên.
Hạn chế di chuyển chân, cầm kiếm một cách mềm mại.
Nhu Kiếm.
Đỡ và đỡ. Hơi thở vẫn ổn. Xét về thể lực, anh là con quái vật không thua kém bất kỳ ai.
Keng keng keng keng!
Vừa dùng phán đoán tức thời đánh bật ba bốn lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm tiếp theo đã kề ngay trước mũi. Lưỡi kiếm được mài giũa sắc lẹm, tỏa ánh sáng lạnh lẽo.
Cái này không đỡ được.
Trái tim quái thú mở mắt, sự tập trung vào một điểm khiến não bộ bùng cháy.
Dù có tung ra đòn tối ưu nhất hiện tại, anh nghĩ mình cũng sẽ mất một con mắt.
Thủ đoạn của đối phương cao tay hơn.
Ngay khi Lykanos thất bại trong việc cầm chân và giết chết chủ lực đối phương, chúng lập tức tung đội sát thủ dùng kiếm vào.
Và kết quả là đây.
Viễn cảnh mất một mắt hiện ra rõ mồn một. Trong khe hở thời gian bị xé nhỏ, dù không thể né tránh, anh vẫn có thể tự hỏi và trả lời.
Mất mắt ư? Thế thì có vấn đề gì?
Mất một mắt cũng chẳng thay đổi được gì.
Encrid ngoẹo đầu. Cố gắng vặn người né tránh.
Trong đầu anh không hề có lựa chọn chết ở đây và bắt đầu lại.
Nếu là kẻ dễ dàng vứt bỏ mạng sống và bắt đầu lại chỉ vì chuyện này, thì anh đã sớm dừng bước và bị đào thải trong những ngày lặp lại rồi.
Mũi kiếm phóng đại, từ một điểm nhỏ biến thành cây gậy dày cộm ngay trước mắt.
Bộp!
Một âm thanh vui tai vang lên, cây gậy chắn trước mắt biến mất.
Kẻ cầm kiếm định lấy mạng anh bay vút lên không trung. Tất nhiên thanh kiếm cũng bay theo lên trời.
"Ááááááághhh."
Vừa bay vừa hét. Bay đẹp thật. Khoảnh khắc đó chắc loài chim cũng phải ghen tị.
Tất nhiên chuyến bay của hắn là hữu hạn và kết cục chẳng tốt đẹp gì.
Tên bay lên rơi tõm vào giữa đám lính thường trực Border Guard, một người lính hoảng hốt giơ thương lên, thế là hắn bị xiên chết ngay trên không.
Encrid đang ngã ngửa ra sau để đỡ, chịu đòn và không chết. Anh cứ thế ngã mông xuống đất.
Nhìn sang bên cạnh, anh thấy một con ngựa hoang vừa đá hậu hất văng một người lên trời.
Hí hí hí hí!
"Mắt Lẻ?"
Hí hí hí hí hí!
Có vẻ nó đang gào lên là ghét cái tên đó, nhưng trong tình huống này ai mà nhớ nổi cái tên ép buộc đó chứ.
Grừ rừ.
Và Esther đã ở bên cạnh từ lúc nào.
Có vẻ không thể biến thành người, cô đang ở trong hình dạng Báo Hồ.
Bộ lông đen mượt như nhung bao phủ cơ thể gợi nhớ đến mái tóc khi cô là người.
Thêm vào đó, bay vào bên cạnh đội quân cảm tử áo đen là người đàn ông dù có lạc đường thì chỉ cần có kiếm trong tay vẫn sống sót bằng mọi giá.
Phập, bộp, phập, phịch, phập, bốp, phập, rắc.
Mắt Encrid đảo liên tục. Để theo kịp chuỗi kiếm chiêu diễn ra ngay trước mắt.
Ragna lao vào từ bên sườn, chỉ một bước chân vung kiếm năm lần, hạ gục năm tên trước mặt.
Lại là cái trò gì thế kia.
Một bước chân, năm nhát kiếm.
Làm thế quái nào được vậy?
Đường kiếm không thể đo lường.
Tốc độ vượt trên cả tốc độ của đối thủ, đòn tấn công phủ đầu. Kiếm của Ragna đang thể hiện điều đó.
"Tôi sẽ giết hết bọn chúng rồi đi, anh đi trước đi."
Giọng nói cộc lốc, tóc mái rủ xuống che khuất tầm mắt.
Đôi mắt đỏ khô khốc sau mái tóc vàng lẳng lặng nhìn về phía trước.
Gạt phăng mũi tên bay tới trên đầu, giết những kẻ lao vào.
Kiếm của Ragna bắt đầu di chuyển nhanh đến mức ngay cả mắt Encrid cũng thấy đứt quãng.
Khi mũi tên rơi xuống đầu Encrid, vài binh lính mang khiên từ phía sau lao tới.
"Chém tốt ghê nhỉ."
Dunbakel đứng xem bên cạnh nói.
Vừa nói cô ta vừa đập nát đầu một tên sát thủ cầm hai con dao găm đánh lén từ phía sau.
Ngay khi nhận ra chuyển động của tên sát thủ lao tới, cô ta chỉ dùng chân phải trụ vững, tung đầu gối trái đập nát sọ hắn.
Tất nhiên, Encrid cũng đã phản ứng và nâng kiếm lên rồi.
Dù sao thì ánh mắt cô ta cũng hướng về Ragna.
Encrid nhìn mũi tên bay như mưa trên đầu, Mắt Lẻ lao đến cứu anh như bay, Esther và Dunbakel, phía sau là quân ta giơ cao khiên tròn bảo vệ, anh biết mình sẽ không chết.
Ánh mắt anh tự nhiên hướng về phía trước.
Lykanos.
Kiếm của Ragna hiện tại rất nhanh, nhưng kiếm của Lykanos lúc nãy còn nhanh hơn vào khoảnh khắc cuối cùng.
Kiếm của những kẻ vừa lao vào anh cũng nhanh tương tự.
Đám người định lao vào thấy Ragna chém chết vài tên liền lùi lại.
Ragna cũng bị xước một vết trên đùi trong lúc đó.
Giáp bị cắt, máu nhuộm đỏ quần, nhưng Ragna quay về như không có chuyện gì.
"Đừng tiếc tên!"
"Mẹ kiếp, chết đi!"
"Bông hoa của chiến trường là bộ binh!"
"Tận cùng của thống khổ là sung sướng!"
Tiếng chửi rủa và tiếng hét vang lên tứ phía.
Có kẻ chết vì mũi tên cắm vào đầu.
Có kẻ đang chạy thì trúng rìu ném, ngã gục về phía trước.
"Yolo lo lo lo lo lo!"
Một tên lính đánh thuê mặc áo giáp lông thú kỳ dị đấm ngực hú lên một tiếng quái đản.
Bell xuất hiện từ lúc nào, ném lao hạ gục hắn.
"Không muốn chết thì đánh đi!"
Tiếng hét của Bell vang lên.
Encrid được đưa về phía sau. Ba người lính xúm lại dìu anh. Vết thương ở ống quyển trái khá nghiêm trọng nên anh không thể đi lại.
"Mẹ kiếp, mạnh vãi."
Graham nhìn về phía xa chiến trường nói.
Ở đó có Lykanos.
Encrid cũng nhìn hắn.
Cuối cùng anh không chỉ bị ăn đòn.
Anh cũng chém được vào mặt hắn một nhát.
Nhờ đó mà mặt hắn bê bết máu, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Lykanos không cười, lẳng lặng nhìn Encrid và nhóm của anh rồi quay lưng.
Khi hắn rút lui, đội quân cảm tử áo đen với những đường kiếm thần tốc lại tập hợp quanh hắn.
"Đông thật."
Graham lẩm bẩm.
"Đúng vậy."
Phía sau, Krais với khuôn mặt tái mét cũng đồng tình.
Đội quân dám đánh cược mạng sống chỉ cho một cú đâm.
Nhìn sơ qua cũng thấy còn hơn năm mươi tên.
Tính cả số đã chết và phải chống đỡ cả những đòn tấn công của sát thủ ẩn nấp nữa.
Đau đầu đây.
Encrid nghĩ vậy, Krais cũng đồng ý.
Trận chiến diễn ra ngắn ngủi.
Audin không ra mặt vì Giám mục Sói chưa xuất hiện, Ragna cũng không tiến sâu thêm.
Jaxon cũng đã quay về.
Chỉ huy hai bên dường như không có ý định kết thúc trận chiến trong một ngày.
Chưa kịp ổn định tình hình, Graham với khuôn mặt trắng bệch tiến lại gần Encrid đang được băng bó cầm máu.
Thấy vậy, Krais mở lời.
"Tôi biết ngay từ đầu là một lần không xong mà. Trong vòng ba lần phải kết thúc. Chỉ cần tiêu diệt chủ lực là được. Hơn nữa chiến trường vốn được quyết định bởi vũ lực của một nhóm tinh nhuệ."
Giọng nói nghe có vẻ yếu ớt.
Cũng phải thôi, Krais đã tin vào sức mạnh của Encrid.
Dù không thể một đòn đánh bay đầu đối thủ nhưng cậu ta tin cuối cùng anh sẽ thắng.
Nhưng không phải vậy.
Trận đầu tiên chẳng khác nào thất bại.
Rút lui vào thành cố thủ là hạ sách, nên phải giải quyết ở đây.
Trong thời gian ngắn nhất có thể.
Ba trận chiến trong khoảng thời gian hạn hẹp đó.
Kéo dài là thua.
Phía sau Border Guard, Aspen vẫn chưa rút kiếm.
Chết tiệt.
Krais giả vờ bình tĩnh nhưng trong lòng đang tính đường chuồn. Giờ phải xem xét lại đường rút lui thật rồi.
Cái lỗ chó có dùng được không nhỉ?
Cũng may đã chuẩn bị vài phương án dự phòng.
"Bọn Dị giáo có vẻ chỉ đứng xem thôi nhỉ? Chỉ thả vài con ma sói ra?"
Graham quan sát toàn cục và hoãn việc tung đội bộ binh hạng nặng vào.
Nếu đối phương giữ sức thì bên này cũng phải giữ.
Tung hết lực lượng ra mà bị đẩy lùi thì coi như toàn diệt.
Nếu trận chiến của nhóm tinh nhuệ cân sức thì phần còn lại thuộc về bộ binh chủ lực.
Trong đó vai trò của bộ binh hạng nặng là không nhỏ.
"Đúng vậy. Không biết ngày mai chúng có đứng xem nữa không."
Krais nói rồi nhìn Encrid.
Đội trưởng lúc nào cũng điềm nhiên. Vẻ mặt thản nhiên như không.
Ha, chết mất thôi.
Không thể bỏ mặc anh ấy mà chạy. Krais từng là thương nhân, đạo chích, thậm chí cả móc túi.
Nhưng chưa bao giờ cậu ta quay lưng với người đã cứu mạng mình.
Đó là vấn đề nhân cách trước cả nghề nghiệp.
Hơn nữa, chỉ cần cố gắng một chút là cứu được. Đâu cần phải liều mạng.
"Lần sau tôi sẽ chém hắn."
"Nhanh đấy."
Ragna nói, Encrid trả lời vẫn với thái độ đó.
"Nếu chỉ có thế thì cứ chém là xong."
Trước lời khẳng định chắc nịch của Ragna, Encrid trầm ngâm một chút.
Khá nhanh đấy, cái đó.
Tay phải không dùng được ngay, ống quyển trái cũng bất tiện.
Dù giáp đã đỡ nhưng bụng vẫn bầm tím. Nội tạng không bị thương nhưng vẫn đau nhức.
Kỹ thuật cách ly là kỹ thuật tích lũy qua từng ngày lặp lại.
Nhờ sức mạnh duy trì, rèn luyện và bền bỉ đó mà anh mới chịu đựng được.
Nên bị đánh vào người thì ăn ngon ngủ kỹ một ngày là khỏi.
Nhưng tay phải thì không.
"Tạm thời nghỉ ngơi, đêm nay bỏ qua. Đề phòng tập kích đêm và cho trinh sát hoạt động không ngừng nghỉ!"
Graham hét lớn.
Hôm nay đội bộ binh hạng nặng sẽ đích thân canh gác.
Trận chiến ngắn ngủi nhưng thương vong nhiều chưa từng thấy.
Số người chết lên đến hai con số.
Encrid chìm trong suy tư.
Krais nhìn anh rồi dừng lại, đứng trước mặt Encrid.
Nhờ cây đuốc sau lưng, bóng cậu ta đổ dài, lắc lư trên đầu Encrid.
Trong lều vải mới dựng, bên ngoài có ngựa hoang, bên trong có Ragna, Audin, Dunbakel, Teresa, Esther.
Vùùù.
Gió lạnh lùa vào lều trại hé mở làm ngọn đuốc lay động.
Cái bóng lắc lư của Krais tách làm hai rồi lại nhập làm một.
"Sao thế?"
Encrid dựa người ra sau.
Krais vừa mới thay băng toàn thân cho anh xong.
Nuốt nước bọt, Krais mở lời.
"Chuồn thôi."
2 Bình luận