Vampire.
Đây là một trong những loài nổi tiếng nhất trong số những Undead, hay còn được gọi là Vua của màn đêm.
Một con quái vật thực sự sở hữu nhiều năng lực đặc biệt cho phép nó có thể một mình đối đầu với cả một đội quân. Dù bản thân chỉ là một Lesser vampire nhưng sức mạnh tôi sở hữu vẫn rất đáng kể. Nếu ai hiện tại mà có được sức mạnh bây giờ của tôi thì không chừng sẽ được coi là anh hùng mất.
Khi tiếp đất bằng cả tay và chân, tôi cảm nhận được vài cặp mắt đang đổ dồn vào mình. Gió lướt qua má, mùi đất, cỏ và con mồi thoang thoảng nơi đầu mũi.
Tôi liếm lấy môi mình khi tận hưởng cái ham muốn mãnh liệt rằng bản thân phải hủy diệt hết thảy, cùng cảm giác bất khả chiến bại đang có.
Tôi có thể nhìn thấy chúng. Dù ánh trăng rất mờ nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ những con quái vật đen đang nấp mình giữa đám cỏ cao với mắt dán chặt vào tôi.
Tuy nhiên chúng cũng vậy. Chúng đang lặng lẽ quan sát một kẻ vừa đột ngột xuất hiện. Lại không hề nao núng mà bình tĩnh.
Có mười con với kích thước to gấp đôi những con Dạ Lang mà Chúa tể Horus từng nuôi.
Dù chưa bao giờ là kiểu người quá tự tin, nhưng giờ đây tôi không cảm thấy mình sẽ thua tí nào.
Bản thân tôi không sở hữu bất kỳ năng lực đặc biệt nào của Vampire cả. Và sự khác biệt giữa Lesser Vampire và Vampire là cái trước có cho mình khả năng thể chất của một Vampire nhưng không có bất kỳ năng lực đặc biệt nào khác nữa.
Dù rằng cách gọi Lesser Vampire có nghĩa là yếu hơn bản thường, nhưng tôi hoàn toàn chấp nhận điều đó. Tôi có sức mạnh phi thường, cùng với đó là một khả năng tái tạo vô cùng mạnh mẽ và một cơ thể không biết đến mệt mỏi hay đau đớn.
Những Death Knight bao gồm cả Lufry đều mang theo vũ khí làm từ bạc thánh, thứ vũ khí chí tử đối với thế lực bóng tối.
Ngay cả trong những câu chuyện tôi từng đọc, các Death Knights cũng luôn được trang bị vũ khí như vậy. Họ khai thác điểm yếu của thế lực bóng tối, tìm sức mạnh từ số đông và mục tiêu của họ là kéo dài trận chiến cho đến khi mặt trời mọc.
Nói theo cách khác thì ngay cả những Death Knight được ban phước với một lượng lớn năng lượng tích cực cũng có thể gặp khó khăn nếu họ không nhắm vào những điểm yếu của một Undead đã trải qua nhiều giai đoạn [Tiến hóa].
Các Death Knight sẽ hợp sức lại và không ngừng truy đuổi tôi. Cả những mối họa của nhân loại là Necromancer.
Tàn hồn của Chúa tể cũng đã nói rằng trên thế giới này số người đánh bại được tôi chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Cảm thấy cánh tay Senri đang siết quanh cổ mình nới lỏng. Tôi chạm vào cánh tay cô ấy để ngăn lại.
"Đừng xuống. Chuyện này dễ thôi."
Dù tôi không có bất kì kỹ năng chiến đấu nào, nhưng nói lại thì một con quái vật thì cần thứ đó làm quái gì cơ chứ.
Sau chuyện đêm hôm qua, dòng máu của Senri vẫn còn hừng hực trong tôi chưa nguôi.
Tất cả những gì tôi cần là sự kiểm soát nó. Giống như việc ghì cương một con ngựa hoang, tôi cần một thứ gì đó để ngăn tâm trí mình bị cơ thể cuốn đi. Nếu không tôi sẽ trở thành một con quái vật giống như những Vampire trong truyện kể.
Cố gắng hết sức để ngăn bản năng trỗi dậy và phóng ra những chiếc vuốt của mình. Tôi rút Blood Ruler ra.
Đây là một hành động có tính toán của tôi. Bên cạnh việc tôi muốn ghi thêm điểm với cô ấy, thì Senri là một người có kinh nghiệm chiến đấu và tôi muốn cho cô ấy thấy phong cách chiến đấu của mình một lần.
Tôi thường săn mồi một mình trong rừng và mọi chuyện thường kết thúc chỉ với một đòn. Vậy nên đây là lần đầu tiên có người nhìn thấy tôi chiến đấu ở cự ly gần.
Bình tĩnh lại và nhìn vào bầy thú. Có thể chúng đang muốn cảnh cáo tôi thì phải, vì tôi nhận thấy chúng chúng tiến lên một bước. Tuy nhiên nếu nói về sự quái dị thì chúng bì sao lại tôi.
Giết. Tôi sẽ giết những con ma thú này và chứng minh rằng mình vô hại.
Tôi sẽ yêu cầu Senri nói cho tôi biết điểm yếu của chúng và tôi sẽ yêu cầu cô ấy nói cho tôi biết mình cần làm gì khi các Death Knight hoặc thợ săn Vampire truy đuổi.
Lúc này thú đen cũng đã chồm tới. Trước thị lực vượt trội của tôi, những chuyển động được cho là nhanh nhẹn của chúng lại chậm chạm đến lạ.
Đổi tư thế và vung cây rựa trên tay. Thanh vũ khí nặng trịch tối màu dễ dàng chém đứt hai chân trước và chặt bay đầu con ma thú.
Cảm giác chém xuyên qua da thịt ấy lại khơi dậy lên con quái vật trong tôi và mang lại một khoái cảm vô cùng. Tôi dồn nó xuống tận sâu trong tâm trí và xoay người dừng lại.
Dùng chân đá vào con quái thú đang nhảy bổ vào sườn. Cảm giác va chạm mạnh mẽ lan truyền khắp chân tôi khi con thú rên rỉ, lăn lộn nhiều vòng rồi đổ gục. Dù móng vuốt của nó đã cào trúng chân tôi, nhưng đến khi chân tôi trở lại mặt đất, vết thương đã lành lặn hoàn toàn.
Không cần dừng lại để lấy hơi, ngay lập tức tôi lao vào con ma thú gần nhất. Thứ thu vào đôi mắt tôi là nỗi sợ hãi lóe lên trong đôi mắt lạnh lùng của nó.
Dùng hết sức vung thanh vũ khí trên tay về phía đầu con ma thú, sau khoảnh khắc đó là một cái xác đổ sụp xuống, bất động.
Thật sảng khoái làm sao.
Niềm vui từ một cơ thể có nhiều năng lực cộng thêm sự thỏa mãn của những ham muốn bạo lực trong tôi đang hòa nguyện với nhau.
Tôi dừng lại một chút, đưa sự tập trung trở lại Senri vẫn đang trên lưng mình và tự trấn an bản thân.
Cảm giác này hơi khác so với cơn khát máu nhưng cũng sự nguy hiểm không kém. Nó khiến tôi cảm thấy một ham muốn khó cưỡng là hút máu Senri lần nữa.
Lúc này tôi nhận ra bản thân mình lại sắp trên bờ vực của sự mất kiểm soát.
Hành động theo cảm xúc mách bảo đương nhiên là rất sảng khoái. Tuy nhiên điều đó sẽ không giúp tôi sống lâu được.
Cảm nhận được vài tiếng bước chân dẫm lên mặt đất ở điểm mù phía sau. Đó là tiếng bước chân của những con thú muốn báo thù cho đồng loại đã ngã xuống bằng cách nuốt chửng con quái vật đã giết chúng. Có lẽ còn năm con không có ý định rút lui và chúng nghe có vẻ đã sẵn sàng tấn công.
Những con thú hoang đơn thuần có thể đã bỏ chạy sau khi mất ba đồng loại mất rồi. Tuy nhiên xét theo tinh thần chiến đấu này thì đây mới có vẻ là một loại ma vật. Nếu chúng muốn cái mạng này của tôi thì tôi cũng phải đáp lại mong muốn của chúng cho đáng mới được.
Tôi xoay người để bảo vệ Senri khỏi tầm tấn công.
Hầu như không thể để tôi thua được. Điều duy nhất tôi cần bận tâm là không quá say trong niềm vui giết chóc và phải chú ý tiêu diệt chúng mà không làm bẩn quần áo của mình.
Trong khi chúng mới tấn công tôi một lâng thì tôi đã vung rựa đươc ba lần rồi. Dù có cơ thể to lớn, rắn chắc mà tự nhiên ban tặng hay lớp lông và xương của chúng nhưng không thứ gì đe dọa được cái cơ thể đã được tăng cường nhờ máu của Senri và lời nguyền này. Tôi thậm chí còn không cần lên một cái kế hoạch nào cả.
Tôi chém bay đầu, xuyên qua hộp sọ và dùng móng vuốt trái xé toạc da thịt nó. Tôi đùa giỡn với những con thú đang cố gắng vây tôi thật nhanh bằng cách di chuyển nhanh hơn cả thế và giết chết chúng một cách dễ dàng.
Máu bắn ra từ cơ thể chúng mang lại cho tôi một khoái cảm không thể tả xiết.
Mình đoán… có lẽ không cần hỏi Senri về điểm yếu của chúng nữa rồi.
Khi suy nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, Senri kêu lên.
“End!!”
“?!”
Tôi đã hoàn toàn mất cảnh giác mà hoàn toàn không nhận ra điều đó. Cứ tưởng bản thân đã giữ được bình tĩnh nhưng có lẽ tôi đã mất kiểm soát bản thân.
Một thứ ánh sáng làm mắt tôi lòa đi.
Là một mũi tên lửa!
Vô số mũi tên lửa sáng rực, tung tóe những tia lửa bay về phía chúng tôi từ mọi hướng. Đó là ma thuật tấn công. Chúng di chuyển cực kỳ nhanh… và tôi sẽ không thể né kịp.
Rõ ràng tất cả đều nhắm vào tôi. Nhanh chóng tách Senri khỏi lưng mình và ném cô ấy xuống đất.
Gần như ngay sau đó, vô số mũi tên lửa đâm xuyên toàn thân tôi.
Tôi không cảm thấy đau đớn. Ánh sáng lớn dần và làm mắt tôi lòa đi. Ngọn lửa cháy lấy cơ thể tôi và lực bay từ chúng khiến tôi lùi lại.
Toàn bộ cuộc đời tôi cho đến khoảnh khắc này lướt qua mắt. Kiếp trước tôi nằm liệt giường. Sự hồi sinh từ một lời nguyền độc ác. Những ngày tháng tôi hành động như con rối của Chúa tể Horus, cuộc nổi dậy và thất bại thảm hại của tôi sau đó. Cuộc thỏa thuận với Roux, trận chiến giữa các Death Knight và Chúa tể Hprrus. Ngôi mộ tôi xây cho Roux. Cuộc trò chuyện với Senri khi đó. Khoảng thời gian tôi chỉ còn lại cái đầu và đó khoảnh khắc khi tôi hút máu cô ấy.
Thế giới trở nên yên tĩnh và nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.
Tôi chớp mắt trong cơn mơ màng. Vô thức, tôi kiểm tra tình trạng cơ thể mình.
Không đau cũng chẳng nóng. Cơ mà áo hoàng của tôi bị cháy xém và có nhiều lỗ thủng khắp nơi, để lộ cơ thể.
Tôi chạm ngón tay vào những chỗ bị thủng. Không hề đau xíu nào. Một vết thương cũng không có.
“End!”
“À phải rồi... Vampire mà.”
Nhận ra một sự thật muộn đến thế, mình đúng là thằng ngốc mà.
Cơ thể của Vampire kháng ma thuật rất tốt. Bản thân đã sẵn sàng tâm lí để chết khi vô số mũi tên lửa lao đến nhưng cái kết chỉ là khiến tôi lui lại vài bước mà thôi. Có vẻ như những "thứ phát sáng biết bay" đó đã khiến tôi vội vàng đưa ra kết luận sai lầm...
Senri vội vã chạy đến. Đôi mắt cô ấy đầy sự lo lắng. Có vẻ như tất cả các mũi tên đều nhắm vào tôi vì Senri trông không hề hấn gì.
Tạ ơn trời...
“Tôi ổn, không một vết trầy xước nào luôn...”
Tôi quay người về phía những mũi tên bay đến. Trước khi tôi nhận ra, khoảng mười bóng người đã vây kín chúng tôi. Dựa vào trang phục của họ, đây chắc hẳn là những người lính gác mà tôi đã nhìn thấy trước đó.
Hai trong số họ là những người đàn ông đang vung vẩy một cây gậy. Họ hẳn là những người đã bắn những mũi tên lửa vào tôi. Tuy nhiên bây giờ họ trông vô cùng bất ngờ.
Ma thuật đó khá mạnh mẽ. À mà, vì tôi không bị thương nên không chắc nó mạnh đến mức nào, nhưng tôi dám chắc nó có thể biến những con thú đen ban nãy thành tro bụi.
Số lượng của họ có thể đông hơn, nhưng không một ai trong số họ được bao phủ bởi năng lượng tích cực như các Death Knight. Chứng tỏ họ chỉ là lính đánh thuê bình thường. Những lính đánh thuê đơn thuần, không được huấn luyện để đối phó với Vampire. Với việc tất cả họ đều run rẩy vì sợ hãi và đứng chôn chân tại chỗ, có thể thấy được có vẻ họ không phải là một mối đe dọa lớn. Rõ ràng họ thua xa Lufry, Neville và không cần phải nói, cả Senri.
Mối lo ngại duy nhất là bất chấp giác quan vượt trội của mình, tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong cuộc săn đến mức không nhận ra họ đang tiếp cận.
Bản năng quái vật trong tôi, vốn chưa được thỏa mãn sau khi săn những con ma thú, liên tục thì thầm hãy giết những con người đang đứng trước mặt.
“End...”
Giọng Senri run rẩy. Tuy nhiên Senri à, cô không cần phải lo lắng đâu.
Tôi nở một nụ cười trên môi khi cất tiếng gọi những người đang vây quanh.
“Khoan đã! Xin lỗi nếu các anh đã hiểu lầm. Nhưng tôi là một con người!”
“Cái gì...?”
Tôi không thể trách họ đã tấn công phủ đầu sau khi phát hiện một thứ chỉ với sức mình mà có thể tàn sát tất cả quái vật ở một nơi tối tăm như này được. Cơ mà ước gì họ đã gọi tôi trước, à mà có rất nhiều quái vật mang hình dáng con người mà nhỉ.
Xét thấy cả hai chúng tôi đều không bị thương nên tôi sẽ rộng lượng và tha thứ cho họ. Tôi nên tha thứ cho họ. Tôi không cần phải bị bản năng chi phối.
Có lẽ mình… là người tốt ấy nhỉ? Đùa thôi.
Suy nghĩ đó khiến tôi bật cười.
“Hahaha. Xin lỗi, nhưng chúng tôi đang vội. Vậy chúng tôi đi đây.”
“A!...”
Sẽ thật tốt nếu chúng tôi có thể nói chuyện và để họ bồi thường thiệt hại, nhưng xui cái tôi lại là Undead. Nếu giao lưu với nhau quá lâu có thể tôi sẽ bất cẩn làm lộ thân phận của mình mất.
Tôi đã lấy một ít kim loại quý từ đống đổ nát của lâu đài Lãnh chúa, nên tôi không gặp vấn đề gì với việc có được tiền tệ đang sử dụng.
Không đợi nghe họ trả lời, tôi nhanh chóng ôm Senri và phóng đi nhanh hết mức có thể.
Tôi không cảm nhận được ai trong số họ tấn công chúng tôi, nhưng cảm giác phấn khích của tôi vẫn còn đó.
Ma thuật tấn công không hề có tác dụng, ấy mà mình lại quên chuyện đó.
Vampire có khả năng chống chịu mạnh mẽ với mọi loại ma thuật. Ma thuật kiểm soát tâm trí hay ma thuật tấn công đều không có tác dụng. Hơn nữa cái khả năng chống chịu này dường như mạnh hơn nhiều so với tôi tưởng. Đối với người luôn đặt mạng sống bản thân lên hàng đầu như tôi thì đâu chắc chăn là một thông tin hữu ích.
Ma thuật tấn công do các pháp sư thi triển bản thân nó là một loại vũ khí. So với một kiếm sĩ, phạm vi và sức mạnh của một đòn tấn công của pháp sư mạnh hơn nhiều. Các pháp sư được coi là tầng lớp tinh hoa và được trọng dụng ở bất kỳ quốc gia nào. Trong chiến tranh, sức mạnh quân sự của một đội quân có thể thay đổi rất nhiều tùy thuộc vào số lượng và sức mạnh của các pháp sư thuộc đội quân đó.
Việc ma thuật không có tác dụng với tôi thực sự thay đổi mọi thứ. Nhưng nói lại tôi không chắc đòn tấn công khi nãy mạnh yếu ra sao, nên tôi chưa thể lơ là cảnh giác được, cơ mà tôi thấy được danh sách kẻ thù tiềm năng của mình đột nhiên giảm đi một thứ rồi. Nếu ma thuật thực sự không có tác dụng với tôi, điều đó mở ra nhiều lựa chọn hơn để tự vệ trong tình huống nguy hiểm.
Tôi mừng vì đã tình cờ khám phá ra điều này tại thời điểm này.
Trong nháy mắt, tôi đã ra khỏi tầm của họ. Cứ tiếp tục chạy hết tốc lực cho đến khi chắc chắn đã cắt đuôi được họ hoàn toàn, tôi đặt Senri xuống đất.
Senri trông hơi loạng choạng nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và ngước nhìn tôi. Cô ấy đưa tay vuốt lên những vết thủng trên quần áo do mũi tên lửa gây ra.
“End... cậu có sao không?”
“Hoàn toàn ổn luôn. Tôi không bị thương miếng nào cả. Tôi cũng không tấn công lại họ luôn. Senri, Senri ma thuật tấn công không có tác dụng với Vampire!”
“…Tôi biết. Nhưng chỉ ở một mức độ nào đó thôi, không hoàn toàn miễn nhiễm đâu...”
Mình có thể trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Vẫn còn nhiều thử thách phải vượt qua, nhưng những gì đạt được không hề tồi xíu nào. Chưa được huấn luyện phong cách chiến đấu nào mà tôi đã mạnh đến mức này rồi, thì có nghĩa là nếu bản thân được Senri dạy cho thì chắc chắn còn mạnh hơn nữa.
Đúng vậy. Có thể mạnh hơn nữa… thậm chí còn sử dụng được ma thuật. Tôi là vật chứa mà Chúa tể Horus đã chọn để chuyển linh hồn của ông ta vào mà. Tôi không thể hình dung rằng với tư cách là một pháp sư như ông ta lại đi chọn một vật chứa không có năng khiếu tự nhiên về ma thuật.
Trong kiếp trước, tôi chưa bao giờ dám mơ đến điều này. Nhưng nếu tôi có thể nắm giữ ma thuật chuyển linh hồn giống như Chúa tể Horus thì cơ hội sống sót của tôi sẽ tăng lên đáng kể.
Khi tôi đứng đó, tràn đầy phấn khích trước những suy nghĩ ấy, Senri thở dài một cách chán nản.
☠ ☠ ☠
Mình đã cho chúng đủ thời gian rồi.
Epée đứng bên cửa sổ, nheo mắt nhìn xuống thị trấn ngập tràn ánh nắng.
Sự hối hả và nhộn nhịp của những cỗ xe ngựa qua lại. Con người nơi đây sống một cuộc đời bình yên. Và điều đó cần được bảo vệ bởi các Death Knight.
Mình đã đợi đủ lâu để End, kẻ vẫn còn sót lại chút nhân tính bị cơn khát máu của quái vật lấn át. Đã cho Senri đủ thời gian để suy nghĩ lại quyết định.
Ấy vậy mà con bé vẫn chưa trở về.
“Hết giờ rồi… Senri. Ta không rõ hắn đã làm cách nào… nhưng sao ngươi dám, End!”
Giọng nói của ông có vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, người ta có thể thấy một tia sáng nguy hiểm.
Senri Silvis là một tài năng hiếm có của một Death Knight. Ngay cả Epée, một trong những Death Knight mạnh nhất, cũng coi việc Senri đạt đến cấp bậc [Rank 1] ở tuổi mười bảy là một kỳ tích. Nếu Epée ở cùng độ tuổi với Senri, ông ta hẳn đã cảm thấy ghen tị với tài năng chói lòa của cô. Người như Senri chắc chắn trong tương lai sẽ còn mạnh hơn ông ta.
Quân số Death Knight luôn không nhiều nhặn gì. Mình cần phải đưa được con bé về bằng mọi giá. Vẫn chưa quá muộn, vẫn còn cơ hội.
Ngay cả sau tất cả những gì đã xảy ra, Epée không hề nghĩ đến khả năng Senri đã bị giết. Đối với các Death Knight, những người học cách thao túng năng lượng tích cực, việc luôn có một lá chắn bảo vệ quanh cơ thể là điều hiển nhiên. Epée không nghĩ rằng End có thể vượt qua rào cản đó.
Tuy nhiên nếu con bé Senri đã tuyệt vọng dưới bùa mê thuốc lú của hắn, thì mình sẽ cho con bé một cách chết không đau đớn, đó là nhiệm vụ với tu cách một người thầy.
Tất cả các học trò [Rank 3] trong trạng thái tinh thần sẵn sàng. Chúng không còn vẻ tiều tụy như sau khi Senri bỏ đi nữa. Cả đám đang ở trong tình trạng tốt nhất. Các Death Knight đã quen với thảm họa. Họ không để cảm xúc cá nhân cản trở nhiệm vụ của mình. Ngay cả Neville, người bị ảnh hưởng nặng nề nhất, cũng đã hoàn toàn bình phục.
Có lẽ đã nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Epée, Neville bước tới dò hỏi để xác nhận.
“Thầy… chúng ta sẽ đuổi theo phải không?”
“… Neville, con nghĩ… con có thể đối đầu với Senri không? Có khả năng chúng ta sẽ phải làm vậy.”
“…Thế thì…”
Vẻ mặt Neville thay đổi và hắn ta ngập ngừng.
Các hiệp sĩ Rank [3] thua kém hiệp sĩ Rank [2] về gần như mọi mặt. Hơn hết, Senri được ban cho một lượng phước lành khổng lồ trong số những hiệp sĩ cùng thứ hạng.
Phước lành hay năng lượng tích cực là nền tảng của một Death Knight. Nó được dùng để thanh tẩy các thế lực bóng tối và cũng được dùng để cường hóa cơ thể họ. Đôi khi, nó thậm chí có thể được biến đổi để sử dụng như một sức mạnh hủy diệt. Chưa kể nó cũng có thể được dùng để khuếch đại phạm vi phát hiện.
Lượng giới hạn của nó đó là một trong những tài năng lớn nhất của các Death Knight. Thanh tẩy, một trong những sở trường của họ chắc chắn sẽ không có tác dụng với Senri, vì cô ấy là con người. Có một sự khác biệt lớn về sức mạnh giữa hiệp sĩ [Rank 1] và [Rank 2], điều tương tự cũng đúng với sự khác biệt giữa hiệp sĩ [Rank 2] và [Rank 3].
“Nhưng nếu là Thầy thì…”
“Đúng. Nhưng… có một người thích hợp hơn.”
Lufry chớp mắt trước những lời bình tĩnh của thầy mình.
Epée vẫn chưa từ bỏ việc giải cứu Senri. Không thể nào bỏ rơi cô ấy khi đối thủ chỉ là một Lesser vampire. Cô ấy là một tài năng quý giá, người có khả năng cho ta thấy điểm cuối của Death Knight [Rank 1], như một Dracula có thể khủng bố thế giới hoặc thậm chí là Vua của Undead.
End đang bắt giữ con bé. Vậy tất cả những gì chúng ta cần làm chính là tiêu diệt hắn.
Giết hắn thì đơn giản. Nhưng nếu ta dồn hắn vào đường cùng và giết hắn như bình thường, nó sẽ làm rạn nứt mối quan hệ giữa Death Knight với Senri.
Nếu vậy thì chỉ cần một người khác giết hắn là được.
Đúng là End là một loại Undead đặc biệt, nhưng ở cấp độ hiện tại của, cái mạng nhỏ của hắn là thứ ai cũng có thể lấy.
“Ta đang chờ. Ngươi có thể vào.”
Cánh cửa mở ra. Neville cau mày trước hình bóng bước vào phòng. Mắt Lufry mở to và mặt Thelma trở nên u ám.
Người bước vào là một người đàn ông to lớn, mặc một chiếc áo khoác đen với chiếc mũ trùm đầu che khuất khuôn mặt. Tay anh ta được băng bó và gần như không có phần da nào lộ ra. Anh ta đeo một chiếc thắt lưng da lớn, có một thanh kiếm trong vỏ bọc màu nâu. Một cây thánh giá bạc khổng lồ đung đưa trên cổ và nó chỉ làm tăng thêm vẻ kỳ dị của anh ta.
Anh ta đi cùng một con chó đen to lớn đến mức một người có thể cưỡi được. Đôi mắt vàng, thông minh của nó nhìn quanh các Death Knight và khẽ gầm gừ.
Người đàn ông trông đáng sợ như một Undead. Nếu người đàn ông thực sự là con người, thì chỉ có một lời giải thích có thể hợp lí đó là…
“Thợ săn Vampire… Thầy đang đùa con phải không. Thầy đang cố gắng cho cặn bã đối đầu với cặn bã khác sao?”
Người đàn ông mặc áo khoác đen cười khúc khích trước sự bực bội bị kìm nén của Neville.


1 Bình luận