Tập 3 - Điều cao quý

Chương 49 - Nhận ra và điều cô ấy mong muốn

Chương 49 - Nhận ra và điều cô ấy mong muốn

Căn phòng được xây bằng đá. Bên trong chỉ có một bồn tắm duy nhất, nhỏ hơn so với cái ở dinh thự.

Ống dẫn nước được gắn tinh thể ma thuật, giúp dòng nước chảy qua biến thành nước nóng.

Sau khi tắm rửa xong, Krische và Berry cùng nhau ngâm mình thư giãn trong đó.

Krische áp sát vào thân thể nữ tính của Berry và ôm lấy cô, trong khi làn da trắng như tuyết ửng hồng vì hơi nóng.

Nước ấm pha thảo mộc khẽ kích thích khứu giác. Tinh chất tan ra, nhuộm mặt nước thành một màu hồng nhạt.

Krische vùi mình trong làn nước ấy, như thể đang muốn được Berry nuông chiều.

Mong muốn ấy có phần mạnh mẽ hơn mọi khi.

Nhận ra sự mệt mỏi ẩn sau hành động đoy, Berry nhẹ nhàng xoa đầu cô.

“Krische-sama hôm nay thật sự vất vả rồi. Xin người hãy chăm sóc bản thân nhiều hơn. Đừng liều lĩnh chạy từ trong rừng về như vậy.”

“Nhưng Krische muốn nấu ăn cùng Berry…”

Khi Berry khẽ vuốt má, Krische hơi nâng người lên và đặt một nụ hôn lên môi Berry.

Cô không hề kháng cự, chỉ lặng lẽ đón nhận, rồi đáp lại nụ hôn trước khi tiếp tục xoa đầu Krische.

Trước đây mái tóc dài của Krische thường được quấn lại bằng khăn, nhưng vì Krische nói làm vậy thì sẽ không được xoa đầu nên dạo gần đây cô cứ để nguyên như thế.

Berry nhẹ nhàng dùng tay chải qua mái tóc ướt, vuốt ve chúng một cách cẩn thận và dịu dàng.

Giống với cái “lưỡi mèo” của mình, Krische cũng rất dễ chóng mặt khi ngâm mình trong nước nóng.

Việc dùng nước ấm ngâm mình cũng là yêu cầu của Krische — có lẽ vì cô rất trân trọng khoảng thời gian ở bên Berry.

Từ khi đến đây, Krische lúc nào cũng bận rộn, nhưng cô chưa bao giờ bỏ lỡ khoảng thời gian này.

Bởi một khi Krische bước ra chiến trường lần nữa, cho dù Berry có đi cùng, thì cũng sẽ không còn những lúc như thế này nữa.

Có lẽ vì hiểu điều đó, Krische luôn cố dành thời gian để ôm, làm nũng, hoặc chỉ đơn thuần trao đi thứ tình cảm trong sáng của mình.

Đối với Berry, cô đáng yêu hơn bất cứ ai.

“...Fufu, Krische-sama hôm nay vất vả rồi.”

“Ehehe, Berry cũng giúp Selene, vậy nên Berry cũng vất vả rồi.”

Chỉ cần như thế thôi đã đủ khiến Krische cảm thấy mãn nguyện, và Berry cũng vậy.

Cả hai đều ước rằng khoảng thời gian này có thể kéo dài mãi mãi, nhưng đồng thời cũng hiểu rõ điều đó là không thể.

Vậy nên, Berry luôn cố gắng nuông chiều Krische nhiều nhất có thể.

Cô đã nghe Selene kể qua, và bản thân cũng đoán được phần nào.

Những lời đồn mà binh lính truyền tai nhau — và cả ánh mắt họ nhìn Krische.

Ngay cả Berry, người hiếm khi ra ngoài, cũng có thể cảm nhận được rằng trong quân đội, Krische bị sợ hãi đến mức nào.

Chuyện vừa xảy ra lúc nãy là một ví dụ.

Tất nhiên, không phải tất cả mọi người đều như vậy, và bản thân Krische cũng không quá bận tâm đến điều đó.

Nhưng dù không để trong lòng, Krische vẫn nhận thức rõ về việc bản thân đang bị sợ hãi.

Vì thế mà hôm nay cô trông có vẻ căng thẳng, cảnh giác và mệt mỏi hơn bình thường.

Berry chẳng làm được gì nhiều.

Cô cùng lắm chỉ có thể tạo ra những khoảng thời gian như thế này — những lúc mà Krische có thể cảm thấy yên tâm.

Đôi mắt của Krische khẽ dao động, mang theo chút bất an khi ôm lấy Berry.

“... Berry, Berry có ghét việc Krische làm người khác sợ không?”

“Nếu phải trả lời thật lòng… thì đúng là vậy. Tôi không thích điều đó. Nhưng tôi cũng biết Krische-sama không thích làm thế, nên không sao đâu.”

Krische vẫn ôm chặt Berry, khẽ nheo mắt lại đầy vui vẻ, rồi tựa toàn bộ trọng lượng lên người cô ấy.

Berry nghĩ rằng thiếu nữ này mạnh mẽ hơn bất kỳ ai — nhưng cũng nhút nhát hơn bất kỳ ai.

Không phải cô không có cảm xúc.

Chỉ là cô không hiểu mà thôi.

Cô không thể hiểu người khác, nên chỉ có thể đánh giá mọi người thông qua hành động của họ.

Vì vậy Krische thường không biết phải làm gì với những cảm xúc của bản thân, chỉ có thể dồn tất cả xuống và khóa lại trong lòng.

Chắc hẳn… cảm giác ấy giống như đang lạc lối giữa màn đêm tĩnh mịch.

“――Krische không giỏi nói chuyện, nên thỉnh thoảng Krische không hiểu người khác đang nói gì. Vì vậy, mọi người có thể nghĩ Krische kỳ quái, hay thậm chí là đáng sợ… nhưng dù vậy, Krische vẫn không biết phải làm gì.”

Giống như lang thang một mình giữa bóng tối.

Không nhìn thấy người khác, không thể hiểu họ, vì thế cũng không thể tin tưởng, và dần trở nên nhút nhát.

Vì không hiểu gì cả nên cô luôn phải cảnh giác, trong đầu không ngừng xoay vòng những ý nghĩ thù địch lạnh lẽo và sát ý, đồng thời liên tục tính toán cách giết đối phương.

Cô sợ những kẻ có thể gây hại cho mình, và cũng sợ cả những người có khả năng làm điều đó.[note92020]

Chính vì thế mà Krische mới tìm kiếm sức mạnh, để không còn ai có thể làm hại mình. Cô hành xử theo cái cách khiến người khác sợ hãi, từ đó dựng lên một nơi mà bản thân cảm thấy an toàn.

Krische và Kreschenta, rốt cuộc khác biệt giữa họ chỉ nằm ở phương thức mà thôi.

Đó có lẽ là lý do khiến hôm nay cô đòi được nuông chiều nhiều hơn bình thường.

Đối với thiếu nữ đang lang thang giữa bóng tối ấy, nơi duy nhất có thể mang lại cảm giác an tâm chỉ có thể là trong vòng tay của một ai đó.

Krische lúc nào cũng quấn lấy Berry hoặc Selene, và giao phó cả cơ thể mình cho họ.

Cô đòi hôn, đòi ôm, làm nũng như một đứa trẻ.

Cô thực sự rất sợ hãi.

Chỉ có trái tim non nớt như một đứa trẻ sơ sinh chưa được lấp đầy kia là bị bỏ lại phía sau, trong cơ thể vẫn tiếp tục trưởng thành.

“Bởi vì tôi biết rất rõ Krische-sama thật ra là một người dịu dàng, và rất thích được nuông chiều. Vì vậy, cho dù cả thế giới này có nói rằng họ không thích Krische-sama đi nữa… thì riêng tôi vẫn sẽ tiếp tục yêu Krische-sama.”

Berry nói, trong khi giữ hai má của Krische trong tay.

Đôi mắt tím đẹp tựa đá quý kia khẽ run lên xấu hổ.

Những lọn tóc ướt dính lên làn da màu đào nhạt. Krische đặt hai tay lên vai Berry, hơi nâng thân thể nhỏ bé của mình lên.

“Nn…”

Berry nhìn thẳng vào mắt cô rồi chậm rãi áp môi mình lên môi Krische.

Sau khi làm vậy vài lần, Krische khẽ chớp hàng mi dài, rồi thả lỏng cơ thể, vui vẻ dụi mặt vào bầu ngực đầy đặn của Berry.

“Berry, ừm… dạo gần đây hình như có hơi… nuông chiều Krische quá mức. Krische cảm giác Krische đang dần trở thành một đứa trẻ thích làm nũng… như vậy có ổn không?”

“Ồ, vậy là người không thích sao?”

“A, không phải… uuu.”

Krische vội vàng nâng cơ thể dậy, còn Berry thì bật cười.

“Vậy là người thích sao?”

“Vâng… Krische thích.”

“Tôi cũng thích. Tôi muốn được nuông chiều Krische-sama thật nhiều. Giống như Ojou-sama từng nói, tôi muốn chiều chuộng Krische-sama cho đến khi người trở thành một kẻ ngốc.”

“Cái đó, ư…”

“…Còn Krische-sama thì sao? Tôi vẫn sẽ yêu Krische-sama dù người có thế nào đi nữa, vậy nên không cần phải ngại ngùng đâu.”

Khi môi bị chạm vào bởi đôi bàn tay dịu dàng, Krische bối rối đảo mắt trong giây lát rồi khẽ gật đầu.

“Krische… có lẽ vẫn ổn nếu trở thành một kẻ ngốc…”

“Fufu.”

Berry lại áp môi họ vào nhau.

Dù gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, Krische vẫn vui vẻ ôm chặt lấy Berry.

Cách thể hiện tình yêu lệch lạc.

Nhưng cô lại thích điều đó hơn bất cứ thứ gì khác.

Bởi vì đó là cách duy nhất cô biết để truyền đạt tình cảm của mình.

Giống như một chú chim non mới nở, Krische ngoan ngoãn, mong manh, và tràn đầy khao khát đến mức nguy hiểm.

Berry khẽ vuốt dọc chiếc cổ mảnh mai ấy.

Ngay cả khi bị bóp cổ chẳng hạn.

Nếu Berry nói rằng đó cũng là một cách thể hiện tình yêu, có lẽ Krische sẽ chịu đựng cơn đau và chấp nhận điều đó cho đến khi ngất đi.

Berry biết thiếu nữ nhỏ bé này phụ thuộc vào mình đến mức nào.

Và cô cũng biết chính bản thân là người đã khiến Krische trở nên như vậy.

Ban đầu, đó là vì thiện ý —

… Không, thậm chí cô cũng không chắc nữa.

Có lẽ Berry đã muốn có một thứ gì đó không thể tồn tại nếu thiếu mình.

Có lẽ Berry đã muốn có một thứ gì đó chỉ thuộc về riêng mình.

Có lẽ ngay từ lúc đó, Berry đã vô thức tưởng tượng ra tương lai nơi thiếu nữ này sẽ mãi mãi phụ thuộc vào mình.

Khi còn là một đứa trẻ, Berry đã sớm từ bỏ và chấp nhận rằng với cơ thể yếu ớt của mình, cô có thể chết bất cứ lúc nào.

Trước khi kịp nhận ra, sự khao khát đối với những câu chuyện về nàng công chúa trong truyện cổ tích đã tan biến.

Trái tim lúc nào cũng u uất. Dù kính trọng người chị rạng rỡ của mình, cô vẫn không tránh khỏi việc cảm thấy ghen tị.

Berry không nghĩ mình là một con người cao quý.

Ngược lại, cô là một con người méo mó và vặn vẹo — đối lập với sự cao thượng ấy.

Cô muốn được người khác yêu mến, vậy nên đã hành xử và làm những điều mà xã hội xem là “tốt đẹp”.

Berry thích đóng vai người tốt.

Khi làm vậy, cô cảm thấy bản thân mình trông thật đẹp đẽ.

Đẹp hơn bất cứ ai —

Giống như chị gái của mình.

Nhưng thỉnh thoảng, một ý nghĩ u ám lại thoáng lướt qua trong lòng. Và mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy bản thân thật bẩn thỉu, đến mức không thể cứu vãn.

Berry nghĩ rằng Krische và mình giống nhau.

Nhưng đồng thời cô cũng nghĩ Krische là một đứa trẻ thuần khiết, còn bản thân chỉ là kẻ giả tạo.

Berry thương hại Krische — người bị dân làng xua đuổi, không được ai chấp nhận.

Cô từng nghĩ mình có thể dẫn dắt Krische, giống như dẫn đường cho một đứa trẻ lạc lối đang khổ sở.

Nhưng có lẽ, sâu thẳm trong lòng, cô vốn không hề mong muốn một tương lai nơi Krische được tất cả mọi người chấp nhận.

Có lẽ cô muốn trở thành người duy nhất hiểu được Krische.

Và chỉ muốn Krische tin rằng điều đó là sự thật.

Một phần trong cô đang cố gắng buông xuôi, tự nhủ rằng sự méo mó của Krische là điều không thể tránh khỏi.

Và đồng thời, cũng có một phần trong cô nghĩ rằng như vậy cũng không sao cả.

— Bởi vì, cho dù thiếu nữ này có méo mó đến đâu, Berry vẫn có thể yêu cô.

Nhưng với thứ cảm giác muốn buông xuôi kia, làm sao cô có thể nói rằng bản thân không hề tồn tại những cảm xúc như vậy?

Nếu tạo vật xinh đẹp đang ở ngay trước mắt này có thể hướng về cô bằng những cảm xúc thuần khiết giống như một chú chim non… thì thế là đủ rồi.

Thỉnh thoảng, thứ ham muốn chiếm hữu đục ngầu và nhớp nháp ấy lại rỉ ra từ bên trong.

Đến mức chính Berry cũng không còn hiểu nổi bản thân mình nữa.

Liệu là vì đã buông xuôi nên cô mới nghĩ như vậy — hay chính vì nghĩ như vậy nên mới muốn buông xuôi?[note92021]

“... Berry?”

Giật mình vì tiếng gọi, Berry nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi khẽ lắc đầu.

“Tôi chỉ… đang suy nghĩ chút thôi.”

“Vậy sao…”

Krische khẽ nghiêng gương mặt đáng yêu, trông như đang suy nghĩ điều gì đó.

Rồi như thể vừa nảy ra ý tưởng, cô ngồi dậy và ôm lấy đầu Berry vào lòng.

“Ơ, a…”

Bị bộ ngực nhỏ nhắn kia, cân đối ép vào mặt khiến Berry bối rối.

Krische nhẹ nhàng xoa đầu Berry rồi mỉm cười nói:

“Ehehe, Berry cũng có thể làm nũng với Krische. Gần đây khi xoa đầu Kreschenta, Krische mới nhận ra… giống như Berry, Krische cũng thích nuông chiều người khác. Thông thường thì Krische là người cảm thấy hạnh phúc hơn, nhưng nếu làm thế này thì Berry sẽ cảm thấy hạnh phúc nhiều như Krische.”

“…Hạnh phúc?”

“Vâng. Berry không giống Krische… cái đó… Berry không thích được nuông chiều sao?”

Được vuốt ve như vậy khiến mặt Berry nóng bừng.

Đầu óc cô vẫn còn rối loạn, nhưng cảm giác ấy lại rất dễ chịu, và bàn tay kia cũng thật dịu dàng.

Cẩn thận, như thể đang nâng niu một món bảo vật —

Được bàn tay ấy dịu dàng vuốt ve mái đầu, Berry khẽ nhắm mắt lại.

“… Thích.”

“Vậy thì tốt quá. Vì Berry lúc nào cũng chiều chuộng Krische, nên Krische cũng muốn làm gì đó để đáp lại… nhưng ngực Krische không lớn như Berry, nên có lẽ sẽ không dễ chịu bằng thứ mà Krische nhận được.”

Thiếu nữ ấy, Krische, luôn bận tâm đến những điều kỳ lạ nhất.

Đó đâu phải là những thứ khiến người ta cảm thấy hạnh phúc, vậy mà cô vẫn bận tâm những điều không cần bận tâm rồi cố gắng hết mình vì chúng.

Berry bật cười khúc khích, Krische thì nói với vẻ mặt hơi bối rối:

“Giá mà nó lớn hơn một chút.”

“Dù lớn hay nhỏ, tôi đều thích tất cả mọi thứ của Krische-sama.”

Vừa tinh nghịch nhìn vào ánh mắt của Krische, Berry vừa vòng tay khẽ ôm lấy bộ ngực nhỏ nhắn ấy.

Krische khẽ vặn mình vì nhột, nhưng vẫn mỉm cười vui vẻ.

“Ehehe, vậy sao?”

“Vâng.”

Cô ấy nói đây là để đáp lại.

Nhưng Krische lại không hề nhận ra rằng chính Berry mới là người đang được nhận nhiều hơn.

Vì không ý thức được điều đó, nên “món nợ” trong lòng cô cứ thế tích tụ, nhiều đến mức sẽ chẳng bao giờ có thể trả hết.

Và dù nó đã trở thành một “khoản lỗ” của Krische, cô vẫn không hề nhận ra và vẫn cố gắng để đáp lại.

Có lẽ… chuyện này sẽ cứ mãi như vậy.

Berry nghĩ cô thật ngốc.

Nhưng hơn thế nữa… Krische thật đẹp.

Sự tồn tại xinh đẹp hơn bất kỳ thứ gì trên thế giới.

Và có lẽ suốt cả đời, cô gái ấy cũng sẽ vẫn như vậy.

Krische mỉm cười hạnh phúc, siết chặt vòng tay đang ôm đầu Berry.

“Vậy… Berry có hạnh phúc không?”

“… Vâng. Hạnh phúc.”

“Vậy thì, ehehe, đây là tình cảm từ cả hai phía. Vì Krische cũng rất, rất hạnh phúc.”

Krische nói với chất giọng vui vẻ và hạnh phúc.

“... Gần đây, Krische cảm thấy Krische đã hiểu được một chút. Khi Krische phải làm việc ở xa, mỗi khi muốn gặp Berry hay Selene thì Krische lại cảm thấy moyamoya. Trước đây không như vậy… Krische cũng không thật sự hiểu… nhưng cảm giác moyamoya… ưm…”[note92022]

—— Có lẽ đó là cảm giác cô đơn.

Nói rồi Krische áp má mình vào đầu Berry.

“Vì thế… có lẽ là vậy, nhưng khi được ở bên nhau thế này khiến Krische cảm thấy hạnh phúc hơn trước rất nhiều. Nếu Berry hạnh phúc, Krische cũng sẽ hạnh phúc… và không hiểu sao… Krische lại muốn làm thật nhiều, thật nhiều điều như vậy cho Berry. Krische… muốn Berry lúc nào cũng vui vẻ.”

“…Đó là”

“Liệu đây có phải… ừm, là thứ mà Berry gọi là tình yêu không?”

Bị hỏi như vậy, Berry không thể lập tức trả lời.

Cô nên trả lời thế nào mới đúng?

Cô nghĩ, rồi bối rối, do dự trong một lúc.

Dù thế nào đi nữa, cô biết rằng người có quyền quyết định điều đó không phải là mình.

“…Krische-sama nghĩ sao?”

— Berry biết rằng cái gọi là thấu hiểu lẫn nhau từ tận đáy lòng chỉ là một thứ hư cấu.

Chỉ có chính bản thân người đó mới hiểu trong tim mình có gì.

Và ngay cả cô, cũng không phải lúc nào cũng hiểu rõ.

“Krische… sao?”

“… Vâng. Lời nói vốn mơ hồ và không chắc chắn. Vì vậy, điều mà Krische-sama cảm nhận, điều mà Krische-sama cho là tốt, điều mà Krische-sama thật sự mong muốn… chính là câu trả lời.”

Krische lại suy nghĩ một lúc, rồi lặng lẽ tách người ra.

Sau đó cô nói với vẻ hạnh phúc:

“Vậy thì, đó là tình yêu… Krische muốn tin rằng đây chính là tình yêu. Krische cũng muốn nghĩ rằng Krische đã thật sự tìm thấy thứ tình yêu giống như tình yêu mà Berry dành cho Krische.”

Đó là những lời nói trong sáng không chút nghi ngờ, chỉ đơn giản là sự tin tưởng.

Berry vốn đã biết rằng những lời đẹp đẽ như vậy sẽ tuôn ra từ miệng cô gái ấy.

Ngay sau đó, đôi môi họ khẽ áp vào nhau.

Và Berry lặng lẽ đón nhận điều đó.

“... Trong tất cả những ‘Krische’ mà Berry đã nói đến, Krische muốn trở thành một Krische có thể thật sự đáp lại tình yêu của Berry.”

Cô chỉ lặng lẽ nhìn Berry, như đang chờ đợi một phản ứng.

Đây là để đáp lại, Krische nói.

——Berry tự hỏi trong mắt Krische, tình yêu mà mình dành cho cô ấy rốt cuộc đẹp đẽ đến mức nào nhỉ?

Berry nghĩ rằng nó không đẹp đẽ đến thế.

Nhưng với Krische, nó lại trông giống như vậy. Và có lẽ, chỉ có lẽ thôi… trong chính bản thân Berry cũng thật sự tồn tại một phần như thế.

Nếu đúng vậy, thì không còn gì tốt hơn.

Berry khẽ cụp mắt xuống, giống như Krische trước đó, chìm vào suy nghĩ. Rồi cô cũng đáp lại bằng một nụ hôn.

“... Vậy thì, đây là câu trả lời của tôi.”

“Ehehe. Vậy thì đây là tình cảm từ hai phía.”

Krische ôm chầm lấy cô, và Berry cũng ôm lại cơ thể nhỏ nhắn ấy.

Cô không nghĩ rằng thứ tồn tại trong bản thân có thể đẹp đẽ như những gì Krische vẫn tin tưởng.

Nhưng Berry vẫn hy vọng rằng dù một chút, chỉ một chút thôi, sẽ thật tốt nếu một phần của cô có thể giống với thiếu nữ thuần khiết kia.

Nếu ở bên cạnh cô gái này, liệu mình có thể tìm thấy điều đó không?

Liệu mình có thể trao cho Krische một tình yêu giống như tình yêu mà cô ấy dành cho mình không?

Ít nhất thì, Berry nghĩ rằng chỉ có một người duy nhất có thể giúp cô tìm thấy điều đó.

Ít nhất, cô tin rằng đây là một cuộc gặp gỡ định mệnh.

“... Lipus.”

Lời nói tự nhiên tuôn ra.

Và cũng giống như đối với bản thân mình, Berry mong rằng đây cũng sẽ là một cuộc gặp gỡ tốt đẹp đối với cô gái kia.

Nếu có thể trở thành một phần nhỏ giúp lấp đầy thứ hạnh phúc ngây thơ nhưng méo mó ấy.

“…?”

“Berry Lipus Argan. Khi một quý tộc ra đời, cha mẹ sẽ đặt cho họ một cái tên bí mật… Đây là lần đầu tiên tôi nói ra điều này, và vì cha mẹ tôi đã qua đời nên người duy nhất biết cái tên này chỉ có Krische-sama.”

“Chỉ mình Krische...?”

Berry xoa đầu Krische đang ngơ ngác, rồi khẽ thì thầm.

“Vâng. Không có ý nghĩa gì đặc biệt đâu. Chỉ là một từ ngữ — một bí mật nhỏ của tôi thôi."

Chỉ là một từ đơn giản.

Bản thân nó chẳng mang ý nghĩa nào cả.

Ý nghĩa là thứ con người gán vào cho nó.

“Tôi chỉ muốn thử tạo ra một bí mật của riêng hai chúng ta. Krische-sama thấy sao?”

“... Krische hiểu rồi. Krische sẽ giữ bí mật.”

“Không được nói ra đâu nhé. Với bất kỳ ai — không, ngay cả khi chỉ có hai chúng ta cũng vậy.”

“Vâng, ừm... vâng, Krische hiểu rồi.”

Đó là gương mặt như hiểu mà lại chẳng thực sự hiểu.

Nhưng như vậy cũng tốt.

Bởi vì lời thề vốn dĩ chỉ là thứ con người tự áp đặt lên chính mình.

“Fufu, đó là một kiểu bí mật như vậy đấy. Nhưng —”

Berry nói tiếp:

“Chỉ một lần thôi... Krische-sama, người có thể gọi tôi bằng cái tên đó được không?”

Krische nghiêng đầu.

“Chỉ một lần?”

“Vâng, chỉ một lần… Lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng. Xin hãy nhìn thẳng vào mắt tôi.”

Krische ngập ngừng trong giây lát, như đang suy nghĩ về ý nghĩa của điều đó.

Rồi cô nhìn thẳng vào mắt Berry và cất giọng.

“—Lipus.”

Khi Krische gọi cái tên đó, Berry khẽ nhắm mắt lại — rồi mở miệng nói:

“... Cùng với tên thật của mình, tôi xin dâng hiến toàn bộ bản thân mình cho người.”

—Một lời thề được lập nên từ nơi những lời nói được sinh ra.

Họ lại trao nhau một nụ hôn.

Không biết đây đã là lần thứ mấy nữa.

Đó là một nụ hôn dài và chậm rãi.

Thật ngốc nghếch, chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ đơn thuần là sự tự thỏa mãn bản thân.

Nhưng đôi môi áp vào nhau vẫn cứ giữ nguyên như vậy — mãi một lúc sau mới tách ra.

Krische mỉm cười hạnh phúc, dù không thật sự hiểu chuyện gì vừa diễn ra. Thấy vậy, Berry cũng mỉm cười.

“Đó là một nghi thức cổ để bày tỏ tình yêu.”

“Thật vậy sao? Ehehe… giá như Krische cũng có một cái tên bí mật.”

Krische lại tiếp tục hôn, còn Berry chỉ khẽ mỉm cười.

“Krische-sama vốn không có gì cần phải che giấu cả, nên cứ như bây giờ là được rồi.”

Nói rồi, Berry đứng dậy, bế Krische vào lòng.

“Chúng ta ra ngoài thôi nhỉ. Ở đây lâu quá thì Kreschenta-sama sẽ dỗi mất.”

“Vâng!”

Một thứ đẹp đẽ đến mức mà cô muốn được nhìn ngắm nó bên cạnh mình mãi mãi.

“Lát nữa chúng ta có nên mời Kreschenta-sama đến và cùng nhau nướng bánh quy không nhỉ?”

“Vậy thì, vì Selene cũng nói muốn ăn đồ ngọt, hôm nay chúng ta sẽ cho thật nhiều mật ong.”

“Vâng. Hôm nay tôi cũng có tâm trạng ăn đồ ngọt.”

Nếu trong cô cũng tồn tại một chút gì đó đẹp đẽ giống như thiếu nữ này, thì vậy là đủ rồi.

Nếu cô có thể tìm thấy trong bản thân thứ đẹp đẽ mà thiếu nữ này luôn nhìn thấy ở cô, thì —

Kho báu trong vòng tay.

Berry chỉ lặng lẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Câu gốc: 自身に危害を加える者を恐れ、その可能性のある者も恐れ。

Kiểu phân ra hai mức:

Người đã/đang gây hại cho cô.

Người có khả năng sẽ gây hại.
Câu gốc: 自身に危害を加える者を恐れ、その可能性のある者も恐れ。

Kiểu phân ra hai mức:

Người đã/đang gây hại cho cô.

Người có khả năng sẽ gây hại.
[Lên trên]
Ôi! Toxic yuri tôi yêu<3
Ôi! Toxic yuri tôi yêu<3
[Lên trên]
もやもや (moyamoya) là từ tượng thanh trong tiếng Nhật, chỉ cảm giác bồn chồn, khó chịu mơ hồ trong lòng nhưng không rõ nguyên nhân. Ở đây tui giữ nguyên moyamoya thay vì dịch sang tiếng Việt để thể hiện sự ngây thơ và cách Krische chưa hiểu rõ cảm xúc của chính mình.
もやもや (moyamoya) là từ tượng thanh trong tiếng Nhật, chỉ cảm giác bồn chồn, khó chịu mơ hồ trong lòng nhưng không rõ nguyên nhân. Ở đây tui giữ nguyên moyamoya thay vì dịch sang tiếng Việt để thể hiện sự ngây thơ và cách Krische chưa hiểu rõ cảm xúc của chính mình.